Hai câu thơ này xuất từ bài "Khách Chí" của Đỗ Phủ. Dù Dương Thần chưa từng đi học, nhưng nhờ khả năng "quá mục bất vong" (nhìn qua là nhớ) mà trong bao nhiêu năm qua, não bộ của anh đã lưu trữ vô số tư liệu, giúp anh dễ dàng nhớ lại.
Đại ý của câu thơ là: chủ nhà chưa từng quét dọn lối hoa đón khách, hôm nay mới vì ngài mà quét; cánh cửa gỗ chưa từng vì khách mà mở, nhưng hôm nay vì ngài mà rộng mở.
Ngụ ý khi đặt vào bản thân anh không cần nói cũng tự hiểu, đó là Dương Công Minh đang bày tỏ thành ý, hy vọng anh nhận tổ quy tông.
Dương Thần không phải chưa từng nghĩ đến việc quay về Dương gia có bao nhiêu lợi ích, nhưng về rồi thì tất nhiên phải đối mặt với Dương Phá Quân và Dương Liệt. Dương Thần còn chưa đến mức đê tiện mà đi tạo mối quan hệ tốt với hai gã đó. Nếu không phải có Quách Tuyết Hoa và Dương Công Minh ngăn cản, hoặc nói cách khác, nếu hồi đó Yến Tam Nương còn ở đó, Dương Thần không dám đảm bảo mình đã giết chết chúng hay chưa.
Dương Thần bỗng nhiên rất nhớ Lâm Nhược Khê đang ở tận Trung Hải. Lâm muội muội luôn đưa ra cho anh những lời khuyên tỉnh táo về vấn đề gia đình, đáng tiếc là giai nhân không ở bên cạnh.
Sau khi đứng một mình trong đình trân trối nhìn hai câu thơ ấy hồi lâu, Dương Thần cuộn bản thảo lại rồi mới chậm rãi đi xuống núi, bắt xe buýt vào thành, sau đó gọi taxi về nhà họ Thái.
Dù về nhà họ Thái nếu sử dụng tu vi của mình thì chỉ mất chớp mắt, nhưng Dương Thần không muốn làm vậy. Thứ nhất là anh không vội, thứ hai là anh cũng không muốn cứ xuất hiện như ma như quỷ.
Tin rằng nếu Yến Tam Nương không vì muốn tranh thủ thời gian đến nhà họ Thái chứng minh thân phận cho Dương Thần, cô ấy cũng sẽ chọn phương thức di chuyển bình thường.
Sống trong xã hội của người bình thường, Dương Thần không cảm thấy việc dịch chuyển tức thời là điều gì đáng khoe khoang, làm vậy ngược lại sẽ mất đi nhiều dư vị cuộc sống. Cũng giống như một vị phú hào, chẳng ai lại khăng khăng phải dát lên người đống trang sức trị giá hàng trăm triệu mới thấy cam tâm, đó chỉ là việc mà lũ trọc phú thích làm thôi.
Khi về đến nhà họ Thái trời đã chạng vạng, dưới ánh hoàng hôn, sân vườn nhà họ Thái đỏ rực một màu.
Dương Thần bước vào phòng khách, thấy mẹ vợ là Khương San và Thái Vân Thành đang bàn luận gì đó bên ghế sofa. Anh hơi ngượng ngùng gãi gãi gáy, mình mới chỉ ở bên Thái Nghiên thôi mà bà đã giận điên người, giờ lại kéo cả Thái Ngưng về bên mình, người làm mẹ này không vác dao phay đuổi chém mình đấy chứ?
"Ôi chao, Dương Thần sao giờ mới về, đang lo không biết con đi đâu đấy." Khương San đột nhiên tươi cười rạng rỡ đứng dậy, vui vẻ bước nhanh tới trước mặt Dương Thần, nhìn anh với vẻ mặt đầy yêu mến: "Không phải vẫn còn giận bác đấy chứ? Không sao, bác làm cho con mấy món ngon bồi bổ. Người một nhà cả mà, con cũng là đàn ông con trai, đừng có hẹp hòi quá."
Dương Thần đứng hình, như thể vừa nuốt phải con ruồi. Mãi một lúc lâu sau, anh tự tát vào mặt mình mấy cái để xác nhận không phải nằm mơ, rồi mới cười gượng gạo: "Bác à, bác làm sao thế ạ?"
Khương San lại lườm anh một cái: "Sao là sao? Ai bảo con cứ coi mình như người ngoài, chẳng nói rõ tình hình gì cả. Bác đang trách con không coi nhà bác là người một nhà đây này."
"A?" Dương Thần càng thêm mơ hồ.
Khương San cũng chẳng để ý đến sự ngơ ngác của anh, cười tủm tỉm nói: "Nhìn cái dáng vẻ ngốc nghếch của con này, trông thì rất thật thà, tuy có hơi * một chút, nhưng cũng coi là đứa trẻ thành thật. Bác với tư cách là mẹ của Ngưng Nhi và Nghiên Nghiên, coi như đồng ý rồi đấy, nhưng con phải đối xử tốt với hai đứa nó, đừng làm khổ con gái bác, biết chưa?"
Dương Thần kinh ngạc há hốc mồm. Nói thật, cho dù là cái con ngựa giống chỉ biết đánh đấm A Thụy Tư có đứng trước mặt nói với anh rằng sau này nó muốn "hoàn lương", Dương Thần cũng không kinh ngạc đến thế.
Khương San dường như càng nhìn Dương Thần càng thấy ưng ý, còn vỗ vỗ vai anh ra dáng trưởng bối: "Bác đi nấu cơm tối đây, làm cho các con mấy món ngon. Con ngồi nói chuyện với bác trai đi nhé..."
Nhìn Khương San rời đi, Dương Thần suýt chút nữa thì nhũn chân...
Thái Vân Thành bất lực nhìn vợ đi về phía nhà bếp, lắc lắc đầu, lại nhìn Dương Thần đang ngây người, thở dài: "Con bị làm cho vui đến ngốc rồi, hay là sợ đến ngốc luôn?"
Dương Thần nuốt nước bọt: "Cả hai ạ."
"Không cần kinh ngạc đâu. Lúc nãy con vừa đi, vợ chồng Lý gia lại đến, vừa hay gặp lúc bác gái con nói là hôn ước đã giải trừ. Đồng thời tòa án quân sự bên kia cũng sẽ giải quyết ổn thỏa, không để Ngưng Nhi phải chịu bất kỳ liên lụy nào. Họ còn nói, sau này hai nhà phải đi lại gần gũi hơn."
"Bác gái con biết được thân phận của con ở Dương gia nên mới chuyển thái độ như vậy. Ai... hồi trẻ cũng không nhìn ra, giờ chỉ đành than thở vì đã lấy phải người phụ nữ như thế này." Thái Vân Thành vẻ mặt hối hận chuyện xưa.
Dương Thần đảo mắt, quả nhiên là vậy: "Chẳng lẽ thân phận của Dương gia lại dễ dùng thế sao?"
"Đương nhiên." Thái Vân Thành dường như lại tìm được cơ hội, thêm dầu vào lửa: "Con rời khỏi Hoa Hạ từ nhỏ nên không rõ sức ảnh hưởng của tứ đại gia tộc ở Yến Kinh đâu. Bất cứ ai dính dáng đến bốn gia tộc này đều không phải hạng tầm thường để đắc tội. Chỉ riêng mấy vị thường ủy trong bộ chính trị hiện tại, trừ Tổng bí thư luôn vì công chính nên không để người của tứ đại gia tộc nắm quyền ra, thì mỗi vị đều dựa vào một gia tộc đứng sau. Có thể nói, toàn bộ quyết sách trọng đại của Hoa Hạ, quá nửa là do tứ đại gia tộc bỏ phiếu quyết định."
"Bác gái con tuy là phụ nữ, nhưng cũng là người sinh ra và lớn lên ở Yến Kinh, bà ấy hiểu rõ lắm. Con nếu là cháu đích tôn của Dương gia, sau này mà thừa kế Dương gia thì sẽ có sức nặng đến thế nào? Huống hồ, người đứng trên đỉnh kim tự tháp có ba thê bốn thiếp cũng không phải chuyện gì không thể nhìn mặt trời, dù sao Dương gia cũng là nơi nhân đinh đơn bạc nhất, từ trước đến nay đều hy vọng có thể khai chi tán diệp."
Dương Thần xoa xoa mũi, không thể không nói, riêng việc có thể khiến cuộc sống tình cảm trở nên nhẹ nhàng hơn một chút cũng đủ khiến anh thấy tâm động rồi. Xem ra mình thật sự phải tìm cơ hội về Dương gia xem sao.
Còn việc của Thái Ngưng được giải quyết nhẹ nhàng thế này cũng nằm ngoài dự đoán của anh, nhưng không phải động tay động chân thì luôn là chuyện tốt.
Đúng lúc Dương Thần định ngồi xuống hàn huyên với Thái Vân Thành, thì thấy Thái Ngưng và Thái Nghiên tỷ muội hai người từ phía sau bước ra. Nhìn cái dáng vẻ thân thiết của hai chị em, hẳn là không xảy ra chuyện gì không vui, điều này làm Dương Thần thở phào nhẹ nhõm.
Thái Nghiên chẳng mảy may thu liễm vì có bố ở đó, nhìn thấy Dương Thần, cô ngồi phịch lên đùi anh, hai tay quàng cổ Dương Thần, nũng nịu nói: "Sắc lang, tụi em đi ăn cơm đây."
Dương Thần lúng túng nhìn Thái Vân Thành đang cau mày, rồi lại nhìn Thái Ngưng đang đứng một bên mỉm cười, nói: "Em không thể tế nhị một chút à? Cứ như thế này anh cũng thấy ngại lắm. Với lại, mẹ em đi nấu cơm rồi, ra ngoài làm gì chứ?"
"Hôm nay là ngày vui thế này, đương nhiên phải đi 'happy' một chút chứ. Anh không đến nỗi nghèo đến mức trong ví không có tiền ăn cơm đấy chứ? Không sao đâu, chị gái sẽ trả tiền." Thái Nghiên không chịu buông, lôi kéo Dương Thần đòi chạy ra ngoài.
Dương Thần cũng chẳng chịu nổi cô nữ ma vương này, quay đầu hỏi Thái Ngưng: "Em cũng đi sao?"
Thái Ngưng khẽ gật đầu: "Vâng, Nghiên Nghiên nói muốn ăn mừng việc em đã vượt qua khó khăn."
Dương Thần chợt hiểu, lý do này thì quá đủ rồi.
Thái Vân Thành ho khan hai tiếng, nghiêm túc nói với Thái Nghiên: "Ra ngoài ăn cơm thì ăn cơm, đừng có về Yến Kinh rồi lại quậy phá lung tung."
Thái Nghiên làm mặt quỷ với bố: "Hừ, mấy năm nay hiếm lắm mới về Yến Kinh một lần, con có thể quậy được gì chứ ạ."
Thái Vân Thành vẻ mặt bất lực không quản nổi, chán nản xua xua tay, coi như không ngăn cản nữa.
Ba người ra khỏi cửa, ngồi lên xe của Dương Thần. Thái Nghiên tranh ngồi ở ghế phụ lái, chưa cài dây an toàn đã nói: "Anh tìm trên GPS đi, đến 'Vân Tiêu Lâu'."
"Vân Tiêu Lâu? Đó là chỗ nào?" Dương Thần ngạc nhiên hỏi: "Để ăn cơm à? Món gì?"
Thái Nghiên cười quyến rũ: "Là một nơi vừa ăn uống ngon, vừa có thể ca hát nhảy múa..."
Dương Thần chợt ngộ ra, đảo mắt: "Hộp đêm à?"
"Ừm... coi là hội sở cao cấp thì đúng hơn, không có thẻ hội viên không được vào đâu nhé." Thái Nghiên đắc ý nói.
Dương Thần ủ rũ nói: "Vậy sao lúc nãy lừa anh là đi ăn cơm?"
"Đồ ngốc, em mới lười lừa anh. Nếu nói là đi hộp đêm thì bố chắc chắn không cho, hơn nữa bố em không thích con gái uống rượu." Thái Nghiên có chút ngập ngừng nói.
"..."
Dương Thần cảm thấy, có lẽ Thái Nghiên không nên là chị em với Thái Ngưng, mà nên kết đôi với con bé Đường Đường kia thì hơn.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện bên phía Đường gia và Đường Uyển tạm thời không có gì cần xử lý đặc biệt, chuyện của Thái Ngưng cũng có kết quả khá mỹ mãn, Tuệ Lâm cũng đã đến thăm, mình cũng sắp phải trở về Trung Hải rồi, trước khi rời Yến Kinh, coi như thư giãn một chút cũng được.
Trên đường lái xe tới đó, Dương Thần tò mò hỏi: "Hai chị em hai người cả chiều nay đã nói chuyện gì thế?"
Thái Nghiên cười nói: "Muốn biết sao?"
Dương Thần gật đầu mạnh.
"Còn lâu mới nói cho anh." Thái Nghiên nhăn nhăn chiếc mũi nhỏ.
Dương Thần hơi ngại, quay đầu ánh mắt ra hiệu cho Thái Ngưng: "Em gái không nói, chị nói đi."
Không ngờ, Thái Ngưng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đến liếc nhìn Dương Thần một cái cũng không thèm.
Dương Thần lập tức lo lắng, đôi chị em này không phải đang âm mưu xem những ngày tới sẽ đối phó với mình thế nào chứ? Xem ra mình phải ra tay trước, tìm cơ hội kéo cả hai lên giường mới được...
Cứ thế miên man nghĩ mấy thứ linh tinh không đâu vào đâu, theo định vị, ba người đã tới bãi đỗ xe rộng rãi trước Vân Tiêu Lâu.
Trong thành Yến Kinh mà mở được một hộp đêm như thế này, nếu không phải quan hệ cấp trên cứng thì tuyệt đối không làm được. Hơn nữa, riêng cái bãi đỗ xe đã nằm ở khu "tấc đất tấc vàng", có thể hình dung sự xa hoa bên trong.
Xe trực tiếp chạy đến cửa hộp đêm, đã có phục vụ mở cửa, giúp mang xe đi đỗ. Thái Nghiên có vẻ thường đến đây, tiện tay đưa cho phục vụ một tờ tiền boa 100 tệ.
Dương Thần cười hắc hắc: "Khai thật đi, cục trưởng Thái ngày thường chắc tham ô không ít nhỉ."
Thái Nghiên sán lại ôm lấy cánh tay Dương Thần, vô tội nói: "Cưng ơi, không phải tiền anh chi tiêu đều được báo cáo hết sao? Người của anh cũng là của anh rồi, chút này không quá đáng đâu."
Cơ mặt Dương Thần giật giật, nhìn Thái Ngưng đang đứng một bên dường như đang cố nhịn cười, nói: "Ngưng Nhi, hay là em qua ôm tay còn lại của anh đi, đằng nào thì cũng là cùng một loại tiền."
Thái Ngưng lại không thể làm ra động tác thân mật như thế, mím môi, tự mình bước vào cửa trước.
Ai ngờ, mới đi được hai bước, phía sau đã truyền đến tiếng gọi thất thanh của một người đàn ông...
"Chờ chút chờ chút, cho tớ vào với!"
Nghe thấy cái giọng quen thuộc này, Dương Thần lập tức thấy đau đầu, quay người lại nói: "Sao cậu cứ như âm hồn bất tán thế hả?"
Người đến chính là Lý Độn, mặc một chiếc sơ mi trông cũng ra dáng con người, nhìn không phải loại hàng cao cấp, nhưng chàng trai trẻ thì vẫn tinh thần như mọi khi, cười ngốc nghếch: "Tớ vừa đến nhà họ Thái tìm cậu, định rủ cậu tối đi uống rượu, ai ngờ cậu vừa ra ngoài, thế là tớ lái xe đuổi theo luôn hắc hắc. Cái Vân Tiêu Lâu này đẳng cấp cao quá, tiền tiêu vặt của tớ phải để dành để theo đuổi Đường Tâm, có người mời khách đương nhiên tớ phải bám theo rồi."
Dương Thần đã nhìn thấu cái tính "thiết công kê" (keo kiệt) của Lý Độn, đến lười chả buồn đếm xỉa đến cậu ta.
Thái Nghiên lại nhận ra Lý Độn, lạnh lùng hừ một tiếng: "Lý đại thiếu gia muốn đến ăn uống vui chơi, cứ báo danh hiệu là được miễn phí hết, có cần phải bám lấy tiền mồ hôi nước mắt của Dương Thần nhà chúng tôi không?"
Dương Thần suýt chút nữa té ngửa, hay lắm, lần này tiền của mình thành tiền mồ hôi nước mắt rồi.
Lý Độn da mặt dày, hoàn toàn không phản ứng gì: "Chẳng phải nghe nói chị Thái Ngưng đã thành công thoát khỏi gã anh em họ không ra gì của tớ, lại còn thành tựu một mối nhân duyên tốt đẹp sao, tớ đương nhiên phải đến chúc mừng một chén rượu mừng rồi."
Nhìn bộ dạng đó của cậu ta, ngược lại còn giúp đỡ Thái Ngưng chứ không bênh vực gã anh em Vĩnh Dạ kia, Thái Ngưng cũng bị cậu ta nói cho ngượng ngùng, trên khuôn mặt vốn bình thản không chút gợn sóng lộ ra một nét hồng hào.
Sau khi bước vào lầu, theo ý Thái Nghiên, không đi phòng bao gì cả, mà trực tiếp tới phòng ca vũ lớn nhất ở tầng dưới, định tìm một chỗ ngồi, thưởng thức âm nhạc và vũ đạo sôi động của đêm khuya.
Thái Ngưng hiển nhiên không định xuống nhảy, nhưng có thể vì kiểu chấp hành nhiệm vụ nên cũng thường xuyên đến những nơi như thế này, nên không hề không thích ứng.
Khi bốn người đi vòng qua sàn nhảy, đến một chỗ ghế sofa mềm mại màu nguyệt bạch ngồi xuống, không ít nam nữ đều đổ dồn ánh mắt kỳ lạ tới. Nguyên nhân lớn nhất đương nhiên là tư sắc của chị em nhà họ Thái, dù là trong hội sở cao cấp mỹ nữ như mây, vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Thế nhưng khi một vài cậu ấm con nhà quyền quý phát hiện ra người đàn ông đi phía sau lại là Lý Độn, kẻ hiếm khi xuất hiện ở Yến Kinh, thì không còn chú ý đến mỹ nữ nữa. Tử đệ của tứ đại gia tộc không ít, nhưng cơ hội gặp được thiếu đông gia thì không nhiều. Nhiều người thậm chí bắt đầu xoa tay rục rịch, nghĩ cách tìm cơ hội làm thân mà không được để Lý Độn bất mãn. Còn đối với Dương Thần, tất cả mọi người đều rất lạ lẫm, nên cứ đoán già đoán non xem có phải tử đệ thế giao của Lý gia từ tỉnh khác đến không.
Bốn người vừa ngồi xuống, Thái Nghiên đã nhanh nhảu gọi một lượng lớn rượu và đồ ăn, sau đó không kịp chờ đợi mà chạy vào sàn nhảy, nhún nhảy theo những nam nam nữ nữ trẻ tuổi, trông vô cùng phấn khích.
Thấy dáng vẻ ngẩn ngơ của Dương Thần, Thái Ngưng mỉm cười nói: "Anh phải biết tính Nghiên Nghiên rất hiếu động, nhưng hồi ở Trung Hải, nó là cục trưởng cảnh sát, không thể đến vũ trường chơi, sợ bị người ta nói ra nói vào, nên cứ nhịn mãi. Mỗi lần về Yến Kinh, nó đều tranh thủ thời gian đến hộp đêm chơi đấy."
Dương Thần cũng chỉ hơi ngẩn ra một chút, rồi cũng mặc kệ cho Thái Nghiên quậy phá. Nhìn bàn rượu và bánh ngọt trái cây, Dương Thần xoa cái bụng đang trống rỗng, bắt đầu ăn uống thả ga.
Lý Độn thì không khách sáo, tự rót cho mình đầy một ly whisky, còn gọi thêm cả bít tết. Những âm thanh cuồng nhiệt bên tai kia không hề ảnh hưởng đến hứng ăn uống của cậu ta.
Thái Ngưng lặng lẽ ăn từng quả nho nhỏ xíu, cũng không nói chuyện, không xuống chơi, cứ như đang đứng ở một thế giới khác vậy.
Dương Thần nhai bánh ngọt, nhìn người phụ nữ một hồi, nói: "Ngưng Nhi, em xuống dưới đó chơi với em gái chút đi, ở đây xem hai gã đàn ông chúng anh ăn cơm thì có ý nghĩa gì?"
"Em không biết." Thái Ngưng lắc đầu nói.
"Thế nào gọi là biết với không biết, cứ lắc qua lắc lại cái mông thôi mà. Em xem động tác của Nghiên Nghiên kìa, như con gấu ngốc ấy. Dù sao em cũng có khinh công, tùy tiện làm mấy động tác cũng đẹp hơn nó." Dương Thần cười nói.
Thái Ngưng vẫn lắc đầu, vẻ mặt đầy bình thản.
Dương Thần thở dài: "Thật ra trước kia anh đã muốn nói với em, anh là người đã bắt đầu già rồi, sao em còn tỏ ra già dặn hơn cả anh thế? Giống như bà cụ non vậy. Em cứ thế này mãi thì sắp bị em gái vượt mặt rồi."
Thái Ngưng nghi hoặc nói: "Em có chỗ nào không bằng Nghiên Nghiên mà sẽ bị vượt mặt?"
"Chậc chậc." Dương Thần cười nói: "Nói đến chuyện kiểu này, ngược lại khá tự tin đấy."
"Chẳng lẽ không phải à? Chẳng lẽ em xấu hơn Nghiên Nghiên, không ưa nhìn bằng nó sao?" Thái Ngưng có chút không vui. Hiển nhiên việc bị Dương Thần nói mình không bằng Thái Nghiên, cho dù là em gái ruột, cô vẫn không mấy vui vẻ.
Dương Thần nói: "Ít nhất có một việc Nghiên Nghiên rất sành sỏi, mà em thì hoàn toàn không biết."
"Việc gì?" Thái Ngưng chớp chớp mắt hỏi.
Ngay cả Lý Độn đang gặm bít tết cũng tò mò ngẩng đầu lên, liếm môi nhìn về phía Dương Thần muốn nghe thử.
Dương Thần đặt đồ ăn trong tay xuống, ghé sát vào tai Thái Ngưng, phả hơi nóng, thì thầm: "Bảo bối, em có biết làm nũng không?"