Nghe vậy, Dương Thần không đổi sắc mặt, nói: "Tổng công ty đã loạn rồi, thì chi nhánh không được loạn. Cô thông báo xuống dưới, các phòng ban tiếp tục làm việc của mình, đừng bàn tán mấy chuyện không đâu."
Vương Khiết nghe vậy thì gật đầu, lập tức chạy ra ngoài trấn an cảm xúc của nhân viên cấp dưới.
An Tâm lo lắng nói: "Chồng ơi, làm sao bây giờ, chị Minh Ngọc chắc chắn không làm chuyện đó, chuyện này hình như là có người đã lên kế hoạch vu oan từ trước rồi."
Bởi vì trước đây Mạc Thiến Ni và Lưu Minh Ngọc đều từng gặp An Tâm, hơn nữa tuy ngày thường không làm việc cùng một nơi, nhưng thỉnh thoảng họp hành vẫn gặp mặt, nên dù không quá thân thiết, cũng coi như có quen biết.
Dương Thần cười với An Tâm một cái, "Chuyện to tát đến đâu thì cũng có anh lo, em đừng lo lắng nữa. Sợ công ty phá sản rồi anh không có tiền nuôi các em à? Em cứ ở đây giúp anh chủ trì đại cục, anh đi tổng công ty xem tình hình thế nào."
An Tâm ngoan ngoãn gật đầu, cô cũng biết lúc này, nơi đây với tư cách là công ty con quan trọng thì không thể loạn được.
Mười mấy phút sau, Dương Thần bước vào bên trong tòa nhà Ngọc Lôi. Hầu như nhân viên Ngọc Lôi nào anh gặp cũng đều mang sắc mặt nghiêm trọng, liên tục bàn tán về việc công ty có nội gián, hoặc là vấn đề tiền đồ đáng lo ngại.
Dương Thần tùy tiện tìm một người, hỏi rõ Lâm Nhược Khê cùng đám lãnh đạo cấp cao đang ở đâu, rồi trực tiếp đi thang máy lên tầng có phòng họp lớn...
Trong phòng họp, đã ngồi không dưới hai, ba mươi quản lý cấp cao của Ngọc Lôi, Lâm Nhược Khê, Mạc Thiến Ni, Lý Minh Hòa cùng Chris, và cả nhân vật cốt lõi của sự việc lần này, Lưu Minh Ngọc cũng ở đó.
Không khí trong phòng họp vô cùng nặng nề, trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ khó coi.
Lâm Nhược Khê mặt lạnh như sương, trên dung nhan tuyệt mỹ lúc này chỉ có thể dùng từ "u ám" để hình dung. Ánh mắt lộ ra sát khí đang bị kìm nén khiến mỗi một quản lý cấp cao đều không dám đối diện với ánh nhìn của nữ tổng giám đốc này.
Mạc Thiến Ni và Ngô Nguyệt cùng những người khác ngồi hai bên Lâm Nhược Khê, đều im lặng, sắc mặt lo âu bất an. Lý Minh Hòa và Chris cùng các quản lý cấp cao khác cũng đều mang vẻ đầy tâm sự.
Lưu Minh Ngọc là người thất thần nhất, ngồi trên vị trí của mình, hai tay siết chặt lấy một cây bút máy, cắn chặt môi, như muốn bẻ gãy cây bút đó!
"Sao vậy, đều câm hết rồi à, nói gì đi chứ", Lâm Nhược Khê lạnh giọng nói, âm thanh không lớn, nhưng khiến cả phòng họp yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi cũng trở nên lạnh lẽo hơn vài phần.
Không ai nói được gì, mỗi người đều nhìn vào thứ gì đó khác, không dám có bất kỳ giao tiếp nào với Lâm Nhược Khê.
Lâm Nhược Khê cười lạnh: "Sao, ngày thường chẳng phải các người rất có chính kiến sao, xảy ra chuyện rồi, sao đều thành kẻ câm hết rồi?"
Lại là một hồi im lặng, cuối cùng mới có một quản lý cấp cao nuốt nước miếng, run rẩy nói: "Lâm... Lâm tổng, tôi cảm thấy... chuyện này rất kỳ lạ, lực lượng an ninh của công ty chúng ta là tiêu chuẩn cực cao trong ngành, sao có thể... sao có thể có người đánh cắp tài liệu quan trọng như vậy mà không bị phát hiện cơ chứ..."
"Chát!!" Một tay Lâm Nhược Khê đập mạnh xuống mặt bàn, khiến tất cả mọi người đều giật bắn mình!
"Phòng bộ trưởng, tôi gọi các người đến họp không phải để báo cáo tai nạn cho tôi, ai cũng biết bây giờ đã xảy ra chuyện gì rồi! Cái tôi cần nghe là phương án giải quyết!! Phương án!!!" Lâm Nhược Khê hiển nhiên đã tức giận đến cực điểm. Vốn luôn bình tĩnh, ngay cả khi đối mặt với sự công kích điên cuồng của các tập đoàn hải ngoại, cô cũng chưa từng tức giận như vậy, chỉ vì chuyện này lại xảy ra ở nội bộ công ty!
Vị Phòng bộ trưởng kia lau mồ hôi lạnh, vội nói tiếp: "Vâng vâng... Lâm tổng, tôi nghĩ việc cấp bách hiện nay là tìm ra kẻ địch đã đánh cắp tài liệu của công ty chúng ta. Nếu có thể tìm được bằng chứng trong thời gian ngắn, thì chúng ta có thể tiến hành tố tụng hình sự. Như vậy, có lẽ sẽ kiểm soát được cục diện, cho dù có chịu tổn thất một phần, cũng nên thông qua con đường pháp luật để giành được khoản bồi thường khổng lồ! Tôi tin rằng, đối thủ dám ra tay với công ty chúng ta, tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường! Chỉ cần ổn định được cục diện này, gỡ gạc lại một ván, thì dù có thua lỗ, cũng vẫn có thể đông sơn tái khởi!"
Sau khi Phòng bộ trưởng nói xong, hầu như tất cả mọi người đều dời ánh mắt về phía Lưu Minh Ngọc vốn im lặng từ đầu đến giờ.
Một quản lý cấp cao khác hừ lạnh lên tiếng: "Mật mã két sắt trong văn phòng mỗi bộ trưởng, ngoài đích thân Lâm tổng ra, chỉ có bộ trưởng các bộ mới biết. Lưu bộ trưởng, tình đồng nghiệp bao năm, không ngờ cô lại làm ra hành vi phản bội to lớn gây tổn hại cho công ty như thế này!"
"Hừ, lúc trước tôi còn bỏ phiếu tán thành người phụ nữ này tiếp quản vị trí của Mạc phó tổng, thật là mù mắt!" Lại có mấy người hùa theo nói.
Nhất thời, mọi mũi nhọn đều chĩa vào Lưu Minh Ngọc! Dẫu sao thì Lâm Nhược Khê tuyệt đối không thể nào làm lộ tài liệu, trong tình huống trên toàn thế giới chỉ có Lưu Minh Ngọc biết mật mã, tự nhiên hiềm nghi của cô là lớn nhất.
Lưu Minh Ngọc sắc mặt trắng bệch, hốc mắt đẫm lệ, nhưng lại không biết phải mở lời thế nào. Cô cũng biết, không có bất kỳ lý do nào có thể chứng minh mình vô tội.
Mạc Thiến Ni bất mãn biện giải thay cho cô: "Các người đều suy nghĩ kỹ xem, mọi người đều biết, trong tình huống mật mã chỉ có Lưu bộ trưởng và Lâm tổng biết, nếu Lưu bộ trưởng còn làm lộ tài liệu ra ngoài, thì cũng quá ngu ngốc rồi đúng không!? Liệu có tên tội phạm nào ngu xuẩn như vậy không!? Lưu bộ trưởng rõ ràng là bị người ta hãm hại, việc cấp bách bây giờ là tìm ra tên tội phạm thực sự đó! Chứ không phải ở đây lục đục nội bộ!"
Mọi người lúc này mới yên lặng xuống. Uy tín của Mạc Thiến Ni trong công ty chỉ đứng sau Lâm Nhược Khê, hơn nữa lời cô nói cũng có lý, điều này đúng là quá rõ ràng, Lưu Minh Ngọc dù có muốn phản bội công ty, cũng không thể nào làm chuyện ngu ngốc như vậy!
Đột nhiên, Lý Minh Hòa vốn không lên tiếng từ đầu đến giờ thản nhiên nói: "Thực ra... cũng không thể nói như vậy. Có lẽ đây cũng là một loại chiến thuật phản tâm lý của tội phạm... Mọi người suy nghĩ kỹ xem, mỗi người chúng ta đều cảm thấy, nếu chuyện này do Lưu bộ trưởng làm, thì tỏ ra quá công khai trắng trợn, nên cô ấy là bị hãm hại. Vậy nhỡ đâu, tên tội phạm vừa khéo lợi dụng điểm này, để mọi người cảm thấy rằng, cô ấy chính là bị hãm hại..."
Tất cả mọi người giật mình, quả thực, theo cách nói của Lý Minh Hòa, cũng không phải là không thể!
"Lý phó tổng, anh cứ đâm đầu vào ngõ cụt như thế để đổ tội cho Lưu bộ trưởng, có phải là quá thâm độc rồi không..." Mạc Thiến Ni tức giận nói.
"Mạc phó tổng, thứ cho tôi nói thẳng, điều tôi nói, là tiếng lòng của rất nhiều đồng nghiệp. Chúng ta tuy không hy vọng Lưu bộ trưởng là hung thủ, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để tìm ra tội phạm, đúng không", Lý Minh Hòa vẻ mặt thản nhiên nói.
"Anh..." Mạc Thiến Ni tức đến nghiến răng, lại không biết phải biện hộ thế nào cho Lưu Minh Ngọc.
"Đủ rồi!" Lâm Nhược Khê quát dừng tất cả mọi người, nhíu đôi mày thanh tú, hỏi Ngô Nguyệt ở bên cạnh, "Ngô Nguyệt, kết quả tính toán đã có chưa, tình hình dự kiến tổn thất thế nào."
Ngô Nguyệt nhìn chiếc máy tính bảng trên tay, sắc mặt nặng nề gật đầu, nói: "Vâng thưa Lâm tổng, tôi đã tính toán sơ bộ những tổn thất từ các kế hoạch đấu thầu, kế hoạch mua sắm, phương án thâu tóm và bản vẽ thiết kế. Nếu có đối thủ cạnh tranh sử dụng nó một cách bình thường để đối phó với chúng ta, thì ít nhất cũng sẽ lỗ khoảng năm mươi tỷ. Nguyên nhân chủ yếu là vì năm nay việc thâu tóm, mua sắm của chúng ta đều là thời kỳ mở rộng trên quy mô toàn cầu. Ngân sách vốn của chúng ta hoàn toàn căng thẳng, căn bản không thể ngăn cản sự cạnh tranh có chủ đích."
Vừa nghe đến "năm mươi tỷ", tất cả mọi người đều sụp đổ sắc mặt. Những người có mặt ở đây đều rất rõ ràng, dù Ngọc Lôi có nhiều tiền đến đâu, nếu lỗ hổng tiền mặt của công ty đột nhiên thiếu hụt năm mươi tỷ, thì đó sẽ là tình huống tồi tệ biết bao nhiêu, tương đương với việc khiến động cơ của một chiếc siêu xe rơi vào tình trạng không có dầu máy!
"Chưa dừng lại ở đó đâu..." Chris vừa mới tới không lâu cũng cười khổ nói: "Bây giờ tình trạng công ty chúng ta trên mạng đã rõ ràng hết rồi, sẽ không ai lạc quan về tình hình tài chính của công ty chúng ta đâu. Đợi đến chiều phía Mỹ, sàn NASDAQ mở cửa, chắc chắn trên phạm vi toàn cầu sẽ bán tháo cổ phiếu của chúng ta điên cuồng. Đến lúc đó, tài sản cũng sẽ bị sụt giảm nghiêm trọng. Như vậy, dù có vay ngân hàng lấy đủ vốn, cũng chỉ là giải pháp tạm thời, vì hoạt động của nửa năm sau đều phải làm lại từ đầu, hoàn toàn không có tính cạnh tranh..."
Mọi người nhìn nhau, đều thấy được sự bất lực trên khuôn mặt của đối phương.
"Đáng ghét!" Một quản lý cấp cao đập mạnh tay xuống bàn, đau khổ nói: "Căn bản là bị đánh đến mức không còn cơ hội phản kháng!"
"Để tôi biết được kẻ nào làm, tôi muốn lột da hắn!" Thậm chí có quản lý cấp cao bắt đầu văng tục, không thể kiểm soát cảm xúc.
Lưu Minh Ngọc cảm nhận được tất cả mọi người đều đang dùng ánh mắt phẫn nộ trừng mình, gánh nặng trong lòng cuối cùng không thể chống đỡ nổi nữa, nước mắt lã chã tuôn rơi, cô nghẹn ngào khóc thút thít ngay tại chỗ ngồi.
Lâm Nhược Khê thờ ơ nhìn cô, nói: "Lưu bộ trưởng, cô khóc cái gì, bây giờ tất cả mọi người đều nghi ngờ cô, cô không muốn biện giải cho mình một chút sao?"
"Lâm tổng!" Mạc Thiến Ni thấy Lâm Nhược Khê không những không an ủi Lưu Minh Ngọc, mà còn đối xử lạnh lùng như vậy, liền khuyên nhủ bên cạnh: "Lâm tổng, chuyện này chắc chắn không phải do Lưu bộ trưởng làm, người khác có thể thì có thể, nhưng Minh Ngọc tuyệt đối sẽ không làm vậy, cô hiểu ý tôi mà, lẽ nào cô còn không tin cô ấy sao?"
Lâm Nhược Khê liếc Mạc Thiến Ni một cái, cười khẩy: "Xin lỗi, tôi thực sự không hiểu ý cô. Tại sao tôi phải tin cô ấy, còn nữa, Mạc phó tổng, đừng vì chúng ta có tình cảm riêng tư mà vào thời khắc nguy nan này lại dùng tình cảm với tôi. Giống như mọi người đã thấy, bây giờ đầu mối duy nhất, chỉ có Lưu Minh Ngọc, không phải sao?"
Mạc Thiến Ni sắc mặt tái nhợt, khó mà tin được nhìn Lâm Nhược Khê không chút biểu cảm trước mắt, giống như một pho tượng băng giá tàn khốc, khiến lòng cô đông cứng lại.
"Nhược Khê... sao cậu lại..." Mạc Thiến Ni có chút nghẹn ngào.
"Chú ý cách dùng từ của cô, Mạc phó tổng", Lâm Nhược Khê thản nhiên nói: "Đây là việc công, tôi phải chịu trách nhiệm với hàng chục nghìn nhân viên trên toàn cầu. Bây giờ Lưu Minh Ngọc là nghi phạm lớn nhất, còn việc cô ấy có bị oan hay không, chỉ có thể đợi kết quả điều tra ra mới biết được."
Lưu Minh Ngọc thê lương ngẩng đầu, nhìn Lâm Nhược Khê, cười bi thương, "Lâm tổng nói rất đúng, dù sao thì tài liệu cũng là từ tay tôi mà rò rỉ ra ngoài. Công ty phải chịu tổn thất nặng nề như vậy, tôi khó mà chối bỏ trách nhiệm."
"Minh Ngọc! Cậu trong sạch mà!" Mạc Thiến Ni sốt ruột, Lưu Minh Ngọc dù sao cũng là người do cô đề bạt, lại vì mối quan hệ của Dương Thần mà là chị em tình cảm sâu đậm, thấy Lưu Minh Ngọc nói chuyện giống như đang nhận tội, cô không nhịn được mà đứng bật dậy.
"Mạc phó tổng, cử chỉ của cô khiến người ta nảy sinh nghi ngờ, liệu cô có mối liên hệ đặc biệt nào với Lưu bộ trưởng không", Lý Minh Hòa xen lời.
Mạc Thiến Ni quay phắt lại, trừng mắt nhìn Lý Minh Hòa, "Anh đừng đắc ý, chuyện rốt cuộc là ai giở trò sau lưng, rồi sẽ có ngày trắng đen rõ ràng thôi".
Lý Minh Hòa nhướng mày, cười nhạt: "Tôi cũng hy vọng là như vậy."
Lúc này, cửa phòng họp mở ra từ bên ngoài, trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Dương Thần vươn vai, ngáp một cái rồi bước vào trong phòng họp, thở dài cười nói với mọi người: "Tôi đứng ngoài nghe nãy giờ rồi, hiệu suất thảo luận của các người chậm quá. Thay vì lãng phí thời gian thế này, chi bằng quay về làm việc của mỗi người, chuẩn bị nghênh đón cuộc chiến phía sau đi. Còn về chuyện truy tìm tội phạm ấy à, giao cho tôi thế nào?"