Cuối năm ngoái, một người thân trong gia đình đã rời xa. Khi ông còn sống, ông rất muốn thấy tôi viết xong cuốn tiểu thuyết thứ hai, lúc đó tôi đang bận rộn tìm kế sinh nhai khác, viết lách đặc biệt không chuyên tâm, sửa đi sửa lại bản thảo hết lần này tới lần khác, cuối cùng vẫn không thể hoàn thành. Nhắc đến chuyện này, chẳng nói được là xin lỗi, cũng chẳng phải hối hận, trong lòng rốt cuộc vẫn để lại một lỗ hổng.
Sớm hơn một chút, tôi đã từ chức ở nơi làm việc cũ. Thỉnh thoảng có quay lại thăm lãnh đạo và đồng nghiệp cũ, về sau đi ngày càng ít, mối quan hệ tự nhiên cũng nhạt dần. Tôi biết bản thân mình hễ rảnh rỗi vẫn sẽ tới thăm mọi người, nhưng tôi sẽ không bao giờ quay lại cái ngành nghề mà mình từng gắn bó suốt mười một năm nữa.
Sau khi từ chức, tôi thích bắn cung, khổ luyện không ngừng nghỉ suốt một năm, nhưng trình độ chẳng thấy tiến bộ chút nào. Sau đó nhà tập bắn chuyển đi, tôi thuận nước đẩy thuyền, dứt khoát từ bỏ, hoàn toàn không màng đến việc địa điểm mới gần nơi ở của tôi hơn.
Hai năm trước, một chú cún con tình cờ lạc đến quán cà phê, là giống chó Border Collie lai. Mấy nhân viên lúc đầu đặt cho nó cái tên rất tây là "Espresso", kết quả đọc lên quá vướng miệng, bèn đổi thành "Tiểu Ý", suy rộng ra thành "chuyện nhỏ", tên chính thức liền biến thành "Ý". Bây giờ nó đã lớn hơn nhiều, có chút tinh ranh, nhưng nhìn chung là một gã đôn hậu thuần lương.
Mùa hè này, tôi cũng có chú cún cưng của riêng mình. Nó rất nghịch ngợm, đôi lúc tôi không kiềm chế được mà tát nó hai cái, sau đó nhớ đến bài học đã đọc được, trong đó nhấn mạnh phải "tăng cường tích cực", loại bỏ "trừng phạt bạo lực", thế là lại đi xin lỗi nó. Qua vài tháng, nó lớn nhanh quá, lại càng nghịch ngợm hơn, nhưng tôi đã thích nghi rồi, tuyệt đối sẽ không đánh nó nữa.
Lại một năm nữa sắp trôi qua, trong ngành nghề mới này cũng chưa nói trước được liệu có đứng vững chân hay không. Những việc còn lại, chính là cố gắng viết xong cuốn tiểu thuyết thứ hai sớm ngày nào hay ngày đó.
Dẫu điều này chẳng thể bù đắp được bất cứ chuyện gì.
Nói ra cũng lạ, cùng một sự vật, khi không có nó, sẽ xuất hiện một lỗ hổng: có được nó rồi, lại chẳng thể lấp đầy lỗ hổng đó.
Điều này cũng bình thường, trải qua cuộc sống, có ai mà chẳng đầy rẫy những vết thương?
"Cuộc sống vẫn luôn thú vị" trong một vài tình cảnh nào đó hoàn toàn không đúng, có quá nhiều người sống gian nan, túng quẫn, thậm chí không có lấy thời gian nhàn rỗi để tìm niềm vui trong nỗi khổ. Cái gọi là "đây chính là cuộc sống", đại khái là mỗi người đều sẽ phụ lòng một vài người, sẽ nhìn thấy một vài hy vọng, sẽ có hạnh phúc, sẽ có bi thương, sẽ có lúc toại nguyện, cũng sẽ để lại những lỗ hổng. Giữa hỉ nộ ái ố, cứ tiếp tục bước về phía trước, hướng tới điểm cuối cùng mà chúng ta cùng chung lối.
Lấy đây làm ghi chép, gửi lời tri ân tới gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và độc giả của tôi, tri ân các bạn đã xây dựng nên cuộc sống của tôi, tri ân sự kiên cường của các bạn khi đối mặt với cuộc đời—
Ngày 22 tháng 11 năm 2016, Bắc Kinh