"Sao hai người lại chạy đến đây thế này?"
Dạ Phong ngơ ngác hỏi: "Mọi người biết ta sao? Ta cùng phu nhân vốn định đi từ phía Tây ra Quan Ngoại để tránh bão, chứ đây là đâu vậy?"
Mọi người nghe xong đều cạn lời.
Tiếc là Lục Nhân không có ở đây, nếu không hắn đã có thể kể cho mọi người nghe về vị thiếu hiệp mù đường này, kẻ mà dù có làm ra chuyện động trời gì thì cũng chẳng ai lấy làm lạ.
Uất Trì Khuyết ho khẽ một tiếng để chữa ngượng: "Xin hỏi Khổng sơn trưởng có ở đây không? Chúng ta có việc muốn tìm cô ấy."
Khi gặp được Khổng Linh Chi, Uất Trì Khuyết chắp tay thi lễ: "Khổng sơn trưởng, đã lâu không gặp, ngài vẫn khỏe chứ?"
Khổng Linh Chi ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ ra hai người này: "Hóa ra là Uất Trì nữ hiệp và Dạ Phong thiếu hiệp, hai vị đến đây có việc gì chăng?"
Dạ Phong đang định thật thà kể chuyện bọn họ muốn đi Quan Ngoại nhưng bị lạc đường rồi chẳng hiểu sao lại trôi dạt tới đây, thì Uất Trì Khuyết đã nhanh miệng cướp lời: “Hai vợ chồng ta nay cư vô định sở, thấy thư viện đang tuyển hộ viện nên mạo muội đến tự tiến cử, không biết sơn trưởng có thể thu nhận chúng ta hay không?"
Khổng Linh Chi đưa mắt nhìn lướt qua hai người rồi mỉm cười: "Thật ngại quá, hộ viện đã tuyển đủ người rồi. Nếu hai vị đến làm khách thì ta hoan nghênh, chứ việc làm thì e là không còn."
Uất Trì Khuyết lại khẩn khoản cầu xin: "Chúng ta không cần tiền công, chỉ cần bao cơm là được. Sơn trưởng à, võ nghệ của chúng ta cũng coi như tạm ổn, mong ngài châm chước cho..."
"Võ nghệ của hai người thì ta không nghi ngờ, cái ta nghi là mục đích các người đến đây."
Dạ Phong chen vào: "Thật ra bọn ta bị lạc đường..."
Khổng Linh Chi bèn nói: "Hay là thế này, ta phái một hộ viện đưa tiễn hai người một đoạn đường nhé? Hoặc là ta giới thiệu một tiêu cục uy tín để hộ tống hai người đi?"
Dạ Phong thật thà trả lời: "Vậy thì phiền..."
"Khổng sơn trưởng!" Uất Trì Khuyết bất đắc dĩ thở dài, cắt ngang lời chồng: "Thực không dám giấu giếm, chúng ta đi Quan Ngoại là để trốn tránh sự truy sát của cha ta. Kể từ khi ta không chịu quay về sơn trang lại còn kết hôn với Dạ Phong, cha ta đã nổi trận lôi đình, đích thân xuống núi truy sát hai vợ chồng ta."
Có người đứng gần đó nghe thấy bèn thắc mắc: “Chẳng lẽ cô không phải con ruột của lão trang chủ sao? Chắc ông ta chỉ muốn bắt cô về thôi, chứ đâu đến mức giếc con mình?"
Nếu nói muốn giếc Dạ Phong thì còn có lý, chứ con gái ruột thì cùng lắm là đánh một trận, chẳng lẽ lại nhẫn tâm một kiếm giếc chết sao?
Uất Trì Khuyết buồn bã nói: "Ta cũng mong mình không phải, nhưng sự thật ta đúng là con ruột. Ngặt nỗi trong lòng ông ấy, tình máu mủ chẳng quan trọng bằng kiếm đạo. Khi ông ấy ra tay vô tình lắm, thực sự là muốn lấy mạng ta."
Mọi người nghe xong đều kinh hãi.
"Sớm đã nghe danh trang chủ Kiếm Trang tính tình sắt đá, một lòng luyện kiếm, kiếm pháp cao siêu, nhưng không ngờ ông ta đã luyện đến mức đoạn tuyệt tình cảm luôn rồi sao?"
Cừu Thư chép miệng: "Chắc lão ta luyện kiếm nhiều quá nên nước vào não rồi."
Uất Trì Khuyết tiếp tục nài nỉ: "Khổng sơn trưởng, ta cầu xin ngài hãy thu nhận hai người chúng ta. Chúng ta cũng không để ngài chịu rủi ro không công đâu, ta có thể trả tiền."
Khổng Linh Chi lắc đầu: "Ta không thiếu tiền, cũng chẳng quan tâm đến tiền."
Lệnh truy nã gánh hát kia treo thưởng đến hơn hai mươi vạn lượng bạc cô còn chẳng màng, thì chút tiền lẻ này bõ bèn gì?
Uất Trì Khuyết cắn răng, hạ quyết tâm: "Hai người chúng ta có thể bán mạng cho ngài! Ngài cứ nói thời hạn bao nhiêu năm, bắt làm gì cũng được."
"Chuyện đó khoan hãy nói, ta có một câu hỏi, mong Uất Trì cô nương giải đáp giúp. Cha cô đang truy sát hai người, nếu ta thu nhận các người, liệu ông ta có ra tay với ta không? Và liệu có làm bị thương học sinh trong thư viện của ta không?"
"Cái này thì không đâu!" Uất Trì Khuyết vội vàng giải thích: "Cha ta ở trong giang hồ cũng là người có chút danh tiếng, hơn nữa ông ấy luôn tự nhận mình là danh môn chính phái, sẽ không làm hại người vô tội. Chỉ là chúng ta đi đến đâu, ông ấy đuổi theo chém giếc đến đó, khiến chúng ta dọc đường đi ngay cả khách điếm cũng không dám ở."
Bởi vì hễ đánh nhau là y như rằng sẽ đập nát quán xá nhà người ta. Cô có thể đền tiền, nhưng vấn đề là... tiền đã tiêu sạch rồi.
Hai vợ chồng bây giờ trên người không còn một xu dính túi, trước đó đừng nói là trọ lại, ngay cả thấy thị trấn cũng không dám bước vào, chỉ có thể ngủ ngoài trời, săn bắt qua ngày, lại còn phải nơm nớp lo sợ cha già truy sát.
Số lần cô gặp cha trong một năm nay còn nhiều hơn cả ba năm trước cộng lại. Tâm sức mà cha bỏ ra cho cô lúc này, tính ra còn nhiều hơn cả mười năm qua gộp lại.
Nhiều lúc cô còn trộm nghĩ, làm con của ông ấy, thật sự chẳng bằng làm kẻ thù của ông ấy, có khi kẻ thù còn được quan tâm nhiều hơn.
Khổng Linh Chi hỏi tiếp: "Vậy nếu cha cô lại đuổi tới đây thì sao?"
"Nếu cha ta đuổi tới, chúng ta sẽ dụ ông ấy ra chỗ vắng người để giải quyết, tuyệt đối không làm liên lụy đến người trong thư viện. Đương nhiên, nếu sơn trưởng chịu ra tay đánh bại cha ta thì càng tốt."
Khổng Linh Chi ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: "Ta có thể nhận hai người làm hộ viện, nhưng phải tuân thủ quy tắc như bao người khác: làm việc theo ca, nhận lương sòng phẳng. Ta không có ý định bao che cho người trong giang hồ, chỉ đơn thuần là thuê người làm việc, hai người hiểu chứ?"
"Đã hiểu!" Uất Trì Khuyết giờ đây đâu còn là cô nương ngây thơ mới xuống núi ngày nào. Những ngày tháng lang bạt kỳ hồ đã dạy cô hiểu rõ nhân tình thế thái: "Chúng ta nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, tuyệt đối không để việc tư ảnh hưởng đến thư viện."
Sau đó, bọn họ được Cừu Thư dẫn đi xếp lịch trực, sắp xếp phòng ở và làm quen với tình hình thư viện.
...
Thực ra, với võ công của hai người bọn họ thì tìm một công việc không khó, cái khó nằm ở danh tiếng của cha cô. Uất Trì trang chủ đã lên tiếng, người trong giang hồ ai cũng phải nể mặt vài phần, chẳng ai dám thuê bọn họ cả.
Mà bọn họ cũng không thể cứ trốn mãi trong rừng sâu núi thẳm ăn thịt thú rừng được, thế thì khác gì người rừng đâu.
Nghe tin Khổng sơn trưởng đang tuyển học sinh, Uất Trì Khuyết đã tương kế tựu kế. Lúc Dạ Phong đi nhầm đường, cô cố tình không nhắc nhở, cứ thế để hai người đi lạc đến tận đây. Trong khi Dạ Phong vẫn còn đang ngơ ngác thì trong lòng cô đã có tính toán cả rồi.
Đóng cửa phòng ký túc xá lại, Dạ Phong bày ra vẻ mặt vừa vô tội vừa tủi thân.
"Nàng sợ cha nàng sao? Gần đây võ công của ta lại tiến bộ thêm rồi, ta sẽ không để ông ấy giếc nàng đâu."
Uất Trì Khuyết trả lời: "Ta đương nhiên tin chàng, chỉ là chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải quyết. Chúng ta trốn ông ấy ba năm rồi, cũng đến lúc phải làm một cú dứt khoát với ông ấy thôi."
Dạ Phong nghĩ ngợi một hồi rồi thở dài: "Ta không giếc được ông ấy. Ông ấy đã tự mài giũa bản thân thành một thanh kiếm sắc bén rồi. Ta có thể đả thương ông ấy, nhưng muốn giếc ông ấy thì gần như không thể, ít nhất là với võ công hiện tại của ta."
Trừ phi đợi thêm mười, hai mươi năm nữa, khi nội công của hắn thâm hậu hơn, còn Uất Trì trang chủ già yếu đi, võ công thụt lùi, thì may ra mới có cơ hội.
Chiến thuật của hai người bấy lâu nay vẫn là: Dạ Phong đánh trước, cầm cự một ngày nửa ngày không thành vấn đề, sau đó đổi Uất Trì Khuyết vào đánh để tiêu hao thể lực và nội lực của cha cô. Trong lúc đó Dạ Phong tranh thủ nghỉ ngơi, hồi phục chút sức lực, rồi xông vào cắp nách vợ bỏ chạy.
Lúc này Uất Trì trang chủ đã kiệt sức, nhất thời không đuổi kịp. Đợi đến khi ông ta lần ra dấu vết và đuổi tới nơi, bọn họ lại diễn lại bài cũ.
Uất Trì Khuyết lắc đầu: "Ta không muốn giếc ông ấy, ta chỉ muốn trước mặt người trong thiên hạ, nói chuyện rõ ràng một lần. Nợ ông ấy cái gì, ta trả cái đó, từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt!"
"Được, nghe theo nàng hết."
Dạ Phong vốn tâm tư đơn giản, nghĩ ít, hắn chẳng bận tâm sâu xa xem một đứa con làm sao trả hết nợ cho cha mẹ được.
Hắn chỉ thấy cơm ở nhà ăn thư viện rất ngon.
Môi trường ở thư viện cũng tốt, mọi người đều hòa nhã, sống ở đây cảm giác thật nhẹ nhàng và tự tại.
...
Hôm ấy, cặp vợ chồng "quen mặt" hôm nọ lại tìm đến, ầm ĩ đòi gặp Khổng Linh Chi.
Trong lúc chờ đợi, gã chồng còn tranh thủ khoe khoang sự thông minh của mình với vợ.
"Thực ra hôm thi tuyển ta đã định làm ầm lên rồi, nhưng hôm đó bị mụ ta lừa gạt, đến cả Huyện lệnh đại nhân cũng bênh vực mụ ấy nên mình có đứng ra cũng vô dụng. Vì thế ta mới cố tình đợi vài ngày cho êm chuyện rồi quay lại tìm."
"Tướng công chàng thật thông minh, con trai mình đúng là giống chàng y đúc."
"Đương nhiên rồi!" Gã đàn ông càng thêm đắc ý, ngó nghiêng ra ngoài rồi hạ thấp giọng: "Lần này nhất định phải bắt mụ ta nhận thằng Bảo nhà mình vào. Đợi thằng Bảo được ăn sung mặc sướng ở đây, vợ chồng mình sẽ đi buôn bán cái gì đó. Đợi làm ăn phát đạt rồi, ta sẽ đón con về, tìm một cái thư viện đàng hoàng cho nó học hành tử tế, sau này thi đỗ Tú tài, Cử nhân, thế mới là rạng danh tổ tông!"
,