Số còn lại cầm bảng điểm, lòng thấp thỏm bước xuống xe ngựa về nhà. Đặc biệt là mấy đứa đội sổ, mắt ầng ậng nước.
Vừa mới được cha mẹ ôm ấp cưng nựng chưa được bao lâu, nghe tin thi đội sổ là ăn ngay trận đòn nên thân, khóc oang oang cả xóm.
"Chúng ta tốn tiền thuê người dạy chữ cho ngươi, vừa tốn gạo vừa nợ ân tình, ngươi báo đáp chúng ta thế đấy hả?"
"Có phải vào trường rồi mải chơi không?", “Cho ngươi chừa cái thói lười học này!", “Nhà bao nhiêu đứa con, có mỗi ngươi may mắn thi đỗ, thế mà còn không chịu học, định chọc tức chết chúng ta à?"
Bốp bốp bốp, oa oa oa.
...
Lũ trẻ ở lại thư viện thì không bị ăn đòn. Được nghỉ, chúng tốn cả buổi nịnh nọt một chú hộ vệ đưa xuống núi chơi. Đứa nào có tiền thì được mua ít đồ ăn vặt trong ánh mắt thèm thuồng của bạn bè.
Ví dụ như Kim Ngân Châu, ví dụ như Tiêu Ngũ Nương.
Tiêu Ngũ Nương không nghỉ công việc làm thêm, ngày nào cũng làm riết thành quen. Tuy bụng ngày một lớn nhưng đứa bé rất ngoan, không quấy chút nào. Trái lại, mọi người thấy cô vất vả nên thường xuyên giúp đỡ, còn mang đồ ăn cho cô.
Vị thiếu hiệp từng tỏ tình với cô cũng mang đồ ăn thức uống đến. Cô từ chối mãi, bảo mình đã có chồng, dù có hòa li cũng không tái giá.
Đối phương lại bảo không phải theo đuổi cô, chỉ là thấy cô vất vả, không đành lòng nên muốn giúp đỡ chút đỉnh. Còn bảo quà cáp chẳng đáng bao nhiêu, nếu cô áy náy thì giúp hắn pha chế ít kim sang dược là được.
Tiêu Ngũ Nương cuối cùng cũng nhận, pha chế vài lọ kim sang dược tặng lại, mọi người dường như càng nhiệt tình với cô hơn.
...
Có lẽ đã quen với những đồng nghiệp hòa nhã nhiệt tình, giờ đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt hầm hầm, đôi mày cau có của chồng, cô có chút không quen.
Đối phương càng không quen.
"Ngũ Nương, dạo này cô khỏe không? Ta vẫn luôn muốn đến gặp cô, nhưng từ khi cô đi, một mình ta lo liệu việc nhà, thực sự phân thân không nổi."
"Ừ, cũng khỏe."
"Ngũ Nương, cô..." Hắn nhìn cô từ đầu đến chân: “Gia đình không viết thư cho cô sao?"
"Không."
"Cái nhà họ Tiêu này! Thật nhẫn tâm, con gái ruột vứt ở đó không thèm đoái hoài..." Hắn có vẻ còn tức giận hơn cả Tiêu Ngũ Nương, cứ như hắn là con trai nhà họ Tiêu vậy.
Tiêu Ngũ Nương dạo này bận đi học, đi làm thêm, sớm đã quên chuyện cũ. Thấy hắn nhắc lại, cô bèn khuyên giải: "Ta gây cho nhà họ Tiêu bao nhiêu rắc rối, cha mẹ không đuổi ta ra khỏi nhà đã là còn tình nghĩa rồi."
"Cô nói thế là ý gì? Là trách ta sao? Ta chẳng phải cũng vì muốn chữa bệnh cho cô à?"
"Không có..."
Tiếp theo là màn kể khổ của người đàn ông.
...
Ở phòng bên cạnh, Tào Liễn Nhi đang đắc ý khoe khoang thành tích thi cử của mình.
"Con đã bảo mà, con chắc chắn thi được hạng nhất làm lớp trưởng, thấy chưa? Đều là bại tướng dưới tay con hết!"
Cha ruột kiêm nhị thúc của cô bé xem xong bảng điểm thì phán: "Đề thi dễ quá, con biết chữ từ năm bốn tuổi, học trước bọn nó ba năm, thi tốt là đương nhiên."
Tào Liễn Nhi không phục: "Có nhiều cái con chưa học mà, như trồng trọt, dược liệu gì đó, trước đây con mù tịt, thế mà vẫn thi tốt, rõ ràng là do con nỗ lực."
Người đàn ông đặt đồ xuống, gọi tiểu nhị: "Muốn ăn gì cứ gọi."
Tào Liễn Nhi cũng chẳng khách sáo, chọn mấy món mình thích, rồi sực nhớ ra: "Cô giáo dạy không được lãng phí lương thực. Nhị thúc, con ăn không hết thì làm thế nào?"
Người đàn ông cười: "Không hết thì ta ăn."
"Hì hì!" Tào Liễn Nhi vui vẻ hẳn lên: “Nhị thúc, thúc ở đây với con luôn à?"
"Việc nhà bận lắm, hai hôm nữa ta về rồi. Dạo này sức khỏe con thế nào?"
"Cũng được ạ, có điều cô giáo dạy võ công đơn giản quá, chẳng dạy cái gì mà Hỗn Độn Đại Pháp cả." Cô bé bắt đầu liến thoắng kể chuyện ở trường.
...
Phòng bên cạnh, Tiêu Ngũ Nương nhìn người đàn ông gọi một bàn đầy thức ăn, miệng vẫn còn chê bai quán này đồ ăn bình thường, chẳng có sơn hào hải vị gì đáng ăn.
Cô chợt nhớ lại lúc mới quen hắn.
Khi đó được ăn bữa thịt hắn vui đến mấy ngày. Sống cùng đám con tin, trước kia đều là cậu ấm cô chiêu cành vàng lá ngọc, giờ thành tù nhân, ai nấy mặt mày cau có, người lớn bắt nạt người bé...
Hắn và đệ đệ vì gầy yếu nên thường xuyên bị bắt nạt.
Xa xứ, chịu đủ khổ sở, nhưng hắn vẫn cắn răng kiên trì. Cô từng cảm thấy hắn giống như cỏ dại ven đường, dù khổ cực đến đâu vẫn tràn đầy sức sống.
Giờ đây, một bữa thịt đã không còn làm hắn vui vẻ nữa.
Cuộc sống phú quý đã mở mang tầm mắt cho hắn, ăn qua sơn hào hải vị, ở quen nhà cao cửa rộng, gặp qua vương công quý tộc.
Nếu cô không thể cung phụng cho hắn cuộc sống như trước kia, liệu hắn còn yêu cô thắm thiết nữa không?
Nghĩ đến đây, cô bỗng phủ nhận câu hỏi này. Những năm tháng làm vợ chồng, hắn cũng đâu có yêu cô, hắn chỉ yêu cô bé từng cứu mạng hắn thôi.
Dù cô đã trao tất cả cho hắn, nhưng trong miệng hắn, cô vẫn không xứng đáng có được tình yêu của hắn.
...
Tiêu Ngũ Nương thầm cảm thán, tình yêu của hắn đắt thật đấy. Phải trả bao nhiêu tiền, bao nhiêu chân tình, cuối cùng vắt kiệt cả xương tủy giao cho hắn, mới đổi được tình yêu của hắn sao?
"Cô sao thế?" Người đàn ông huơ tay trước mặt cô, sực nhớ ra điều gì, ngập ngừng hỏi: “Ngũ Nương, cô về kinh thành với ta không? Gần đây có một vị Quận chúa vào kinh, cô ta..."
Hắn nghiến răng ken két: "Thô lỗ vô lễ, ngỗ ngược khó bảo, đúng là không bằng cầm thú! Cô ta còn..." Hắn đổi giọng: “Đúng rồi, Tiêu gia đón biểu muội cô về rồi đấy. Cô xem, họ có coi cô là con cái trong nhà đâu. Một kẻ lừa gạt, sỉ nhục cô họ còn chấp nhận được, vậy mà lại không chịu chấp nhận người lương thiện dịu dàng như cô!"
Tiêu Ngũ Nương hỏi trái lại: "Chàng cũng từng sỉ nhục ta, lừa gạt ta, Tiêu gia cũng đâu có làm gì chàng."
"Cô..." Hắn suy sụp: “Cô còn trách ta đúng không? Thảo nào... cô không chịu về kinh với ta. Ta biết, cô hận ta... Đều tại ta, ta cũng hận bản thân mình..."
...
Phòng bên cạnh, Tào Liễn Nhi áp tai vào tường nghe ngóng một hồi thấy chán, quay sang ăn uống.
Vừa ăn vừa kể cho nhị thúc nghe: "Bà cô đó là học sinh dự thính ở trường con đấy, chỉ đi học thôi chứ không thi cử gì, thầy cô cũng chẳng yêu cầu gì bà ấy. Con nghe mấy hai người năm hai bảo, đầu óc bà ấy..."
Cô bé chỉ chỉ vào đầu mình: "Có vấn đề!"
"Vấn đề gì?" Vừa nãy nhìn qua thấy khỏe mạnh lắm mà.
"Bà ấy ngốc!" Tào Liễn Nhi cười hì hì: “Nghe bảo bà ấy đưa hết của hồi môn cho người khác, giờ đến miếng điểm tâm cũng không có tiền mua, ngày nào cũng phải đi làm thêm kiếm tiền."
Người đàn ông thót tim: "Liễn Nhi à, con đừng có ngốc như thế nhé. Nhà họ Tào chỉ còn mình con là độc đinh, sau này chấn hưng gia tộc, nối dõi tông đường đều trông cậy vào con. Con mà ngốc nghếch đem gia sản đi cho người khác, bọn ta làm ma cũng không tha cho con đâu!"
Tào Liễn Nhi bĩu môi: "Con mới không thèm nhé! Sau này con sẽ làm đại hiệp! Người trong thiên hạ đều biết tên con, đi đến đâu cũng có người mời con ăn cơm."
,