Phải gọi đại bá là cha, Tào Liễn Nhi mãi vẫn chưa quen miệng, nhưng cô bé cũng không dám gọi sai, đại bá xưa nay vốn rất uy nghiêm.
Bình thường, vì là độc đinh duy nhất trong nhà, nên dù là người thân hay người hầu, quản gia đều cưng chiều cô bé hết mực. Thỉnh thoảng cô bé làm nũng một chút là có được thứ mình muốn, nhưng đại bá lại luôn cực kỳ nghiêm khắc với cô bé.
Có lần cô bé suýt đốt cháy thư phòng, cha cô bé và quản gia đứng ra nhận tội thay, đại bá bèn phạt cả ba người. Cô bé bị phạt xong ốm một trận rõ lâu, đại bá chẳng dỗ dành câu nào, trái lại còn nghiêm khắc dạy dỗ thêm một trận nữa.
Người đàn ông nén cơn ho: "Ta mọi sự đều ổn, năm nay ta sẽ ở lại đây ăn tết với con, Nhị thúc con về xử lý việc trong tộc rồi."
Tào Liễn Nhi lập tức ỉu xìu. Vốn còn định khoe với cha thành tích ở thư viện, giờ cũng chẳng còn tâm trạng.
"... Nhị thúc tết này cũng không sang ạ?"
Người đàn ông nhìn cô bé một cái, không trả lời mà hỏi trái lại: "Ở đây học hành có quen không? Một năm nay sức khỏe thế nào?"
Tào Liễn Nhi thành thật trả lời: "Lúc đầu con hơi không quen việc ở chung phòng với người khác, sáng nào cũng phải chạy bộ, ăn cơm cũng ăn tập thể, thường chỉ có một hoặc hai món mặn."
Sau này thì quen dần, cơm nhà bếp tuy không tinh tế bằng ở nhà nhưng hương vị cũng không tệ, nhất là những lúc vừa mệt vừa đói, chỉ hận miệng mình nhỏ ăn chậm quá.
Nhắc đến nhà ăn, cô bé bèn kể khổ với đại bá: "Nhà ăn không cho phép bỏ thừa cơm, lấy bao nhiêu phải ăn bấy nhiêu. Có lần con lỡ tay lấy nhiều quá, ăn không hết, thừa lại nửa bát. Vốn định đổ đi nhưng các thầy cô không cho, nửa bát cơm đó bị giữ lại ở nhà ăn, đến tối hâm nóng lại bắt con ăn nốt..."
Từ đó về sau, cô bé học được cách ước lượng sức ăn của mình, thường lấy ít đi một chút, nếu ăn xong thấy chưa no thì ra lấy thêm một tẹo là được.
đại bá không nói gì, cô bé bèn tiếp tục kể về cuộc sống ở thư viện, mỗi ngày học những môn gì.
"Con còn được chia một mảnh đất nhỏ, con trồng rau cải ở đó. Con nghe nói học sinh năm ba đều bắt đầu trồng dược liệu rồi, sang năm con cũng muốn trồng dược liệu."
"Võ công dạy toàn cái đơn giản, cái gì mà Hỗn Độn Công trong truyền thuyết không thấy dạy, cô Khổng cũng không nhận đệ tử chân truyền."
"Thư viện mới tuyển hai hộ viện, trông đẹp trai hơn hẳn mấy hộ viện khác. Võ công cũng cao hơn."
"À đúng rồi!" Cô bé sực nhớ ra một chuyện: “Bác... Cha này, thư viện đến năm ba có thêm mấy môn tự chọn, không tính vào thi cử, ai muốn học môn nào thì tự đăng ký. Trong đó có một môn binh khí, là do một tỷ tỷ hộ viện tên Lão Bát dạy."
Tào Liễn Nhi nhớ lại tin đồn mình nghe được: "Tỷ ấy có thể đánh ngang tay với tất cả các hộ viện khác. Đợi con lên năm ba, có nên đăng ký môn này không ạ?"
"Con không cần. Người đó là một thích khách, võ công dạy chủ yếu là để giếc người, con học được cũng không có đất dụng võ." Ông nhìn đứa cháu da dẻ hồng hào: “Con chỉ cần dưỡng thân thể cho tốt là được, nhà ta tự có gia nghiệp giao cho con quản lý, không cần con phải lăn lộn chốn giang hồ."
"Vâng ạ."
Im lặng một lát, Tào Liễn Nhi lấy số tiền mình kiếm được ra: "Kỳ thi cuối năm con đứng nhất, phần thưởng cho người đứng nhất là một trăm tiền."
"Tiền con tự kiếm được thì cứ giữ lấy, muốn tiêu thế nào thì tiêu."
Tiền tiêu vặt của Tào Liễn Nhi không ít, chỗ tiền này với cô bé chẳng đáng là bao, nhưng cô bé vẫn nghiêm túc lên kế hoạch: "Con muốn mua một khối đá, tự tay làm cho... cha và Nhị thúc mỗi người một món đồ chơi nhỏ."
Tào gia kinh doanh ngọc thạch cổ chơi, hàng năm trong nhà đều đi nhập nguyên liệu từ nơi khác về. Cô bé có thể nhờ quản gia mua giúp một khối đá rẻ tiền, sau đó tự tay mài giũa chút đồ chơi tặng đại bá và cha ruột.
Ngay lúc cô bé tưởng đại bá sẽ không nói gì nữa, ông lại mở miệng: "Không phải mỗi tháng đều có một trăm tiền sao?"
Tào Liễn Nhi: "Con chỉ nhận được của bốn tháng thôi ạ!"
"Vậy thì cũng phải có bốn trăm tiền chứ."
Tào Liễn Nhi: "..."
"Con tiêu mất rồi... Cuối tháng được nghỉ con ra ngoài chơi, mua đồ ăn đồ chơi hết rồi ạ."
đại bá khẽ cười một tiếng.
Cô bé thẹn quá hóa giận: "Con đã đến tuổi đi học rồi, ngày thường cũng cần phải xã giao chứ bộ! Ví dụ như có bạn rủ đi chơi, thấy người ta bán điểm tâm, các bạn đều mua, con có thể đứng nhìn được sao? Thấy bán người gỗ, bạn tặng con một cái, chẳng lẽ con không đáp lễ lại cái gì?"
"Con nói đúng." đại bá vẻ mặt ôn hòa xoa đầu cô bé: “Vậy tại sao con không tiêu tiền nhà đưa cho? Ngoài tiền tiêu hàng tháng, Nhị thúc con mỗi tháng cũng cho con tiền mà?"
Tào Liễn Nhi nghiêng đầu: "Tiêu tiền nhà cho và tiêu tiền của mình cảm giác khác nhau lắm ạ."
"Ừ, năm nay con tiến bộ rất nhiều."
"Thật ạ?" Lần đầu tiên nghe được lời khen từ miệng đại bá, Tào Liễn Nhi kích động vô cùng, lại liến thoắng kể lại chuyện ở thư viện một lần nữa.
...
Đối với học sinh thì nghỉ hè là xả hơi hoàn toàn, nhưng các thầy cô giáo lại không được rảnh rang, họ vẫn đang ở thư viện nghiên cứu chuyện giáo trình.
Trước đây đều là dạy theo cảm tính, giờ đem ra làm sách giáo khoa chuẩn cho tất cả giáo viên sau này thì phải thận trọng hết mức.
Đặc biệt là giáo trình trung học.
Các thầy cô đều kiến nghị phân lớp.
Ít nhất phải chia làm hai nhóm, một nhóm thi công danh, một nhóm hành y.
Họ khổ khẩu bà tâm giảng giải đạo lý cho Khổng Linh Chi, nói với cô về những lợi ích khi đệ tử thi đỗ công danh. Trong triều có người dễ làm việc, những đứa trẻ này tương lai sẽ trở thành chỗ dựa cho thư viện.
Lời của mỗi người Khổng Linh Chi đều lắng nghe nghiêm túc, cuối cùng đưa ra quan điểm của mình.
"Các vị, ta không thể đồng ý với yêu cầu của các vị."
"Sơn trưởng... Chúng ta giờ đâu còn như trước nữa..."
"Mọi người hãy nghe ý kiến của ta trước đã." Đợi mọi người yên lặng, Khổng Linh Chi mới mở lời: “Ta xây dựng thư viện không phải để dạy học sinh thi công danh, mà là để cung cấp thầy thuốc cho bệnh viện. Có lẽ ta làm việc thiện, nhưng việc thiện này ngay từ đầu đã có mục đích."
"Tuy nhiên, nếu có đệ tử muốn thi công danh, muốn đi con đường khác, ta cũng sẽ không ngăn cản. Những đứa trẻ này đến từ những gia đình khác nhau, có tính cách và mục đích khác nhau, cho nên ta cũng không cưỡng cầu chúng sau khi tốt nghiệp đều phải vào bệnh viện làm việc. Trên thực tế, đợi chúng tốt nghiệp, muốn vào bệnh viện làm việc còn cần phải trải qua kỳ sát hạch bổ sung, chỉ khi qua được sát hạch mới có thể trở thành thầy thuốc của bệnh viện."
Nghe cô nói vậy, trong lòng các thầy cô cũng dễ chịu hơn, họ lần lượt gật đầu.
Chu lão tú tài càng thẳng thắn nói: "Quân tử luận tích bất luận tâm (đánh giá người quân tử qua hành động chứ không qua suy nghĩ), mặc kệ Sơn trưởng trong lòng tính toán thế nào, việc Sơn trưởng làm chính là thiện cử để phúc cho người đời sau."
Những người khác cũng đồng thanh: "Sơn trưởng cao nghĩa."
Chu tú tài nói thêm: "Theo ý tưởng của Sơn trưởng, tiểu học năm năm, trung học ba năm, cộng lại là tám năm. Học xong bọn trẻ cũng mới mười bốn mười lăm tuổi, chẳng chậm trễ việc thi công danh chút nào. Những đứa trẻ nhà nghèo có thể dựa vào bản lĩnh Sơn trưởng dạy để kiếm chút tiền nuôi bản thân đi thi, nhà nào có điều kiện thì cứ trực tiếp đến thư viện khác mà học. Còn nếu không muốn thi cử mà muốn chữa bệnh cứu người, thì học tiếp cao trung ba năm, ra trường cũng mới mười bảy mười tám, đang độ thanh xuân phơi phới."
Mọi người gật đầu, có người nói: "Chỉ là mấy năm nay sẽ vất vả một chút."
Lập tức có người phản bác: "Đọc sách làm gì có chuyện không vất vả? Chúng ở đây cơm áo không lo, đã tốt hơn biết bao nhiêu người rồi."
,