Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3046 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 407: Bị Đứa Con Bất Hiếu Chọc Tức Chết

❊ ❊ ❊

"Ta già rồi, đâu còn định thi cử gì nữa, muốn xem gì chẳng được? Nhưng bọn họ thì khác!"

Khổng Linh Chi: "Nhưng ta nghe nói học sinh ngoài giờ đọc sách quy định thì chẳng mấy khi đến thư viện mà."

"Học sinh hiểu chuyện, biết nặng nhẹ, nhưng mấy tay thầy giáo mới đến thì không biết đâu, nhất là cái tên Trịnh Quý Văn kia, sắp dọn nhà vào thư viện ở luôn rồi!"

Khổng Linh Chi: "Chu phu tử, thầy nhầm một chuyện rồi, mấy thầy giáo đó đến đây làm công ăn lương, không phải học trò của ta, nên ta không quản được, miễn họ làm tốt việc chính là được."

Chu lão tú tài khựng lại, nhất thời không biết nói gì.

"Nhưng nếu họ nhiễm thói hư tật xấu ở đây... chẳng phải hỏng cả một đời sao..."

"Thầy nói thế nghe buồn cười quá, bao nhiêu người nhiễm thói cờ bạc trong sòng bạc, cuối cùng tán gia bại sản, thầy có định đóng cửa hết các sòng bạc không? Ta cung cấp nhiều sách như thế, đối với bất kỳ người đọc sách nào cũng là chốn thiên đường, đọc sách thì hỏng đời thế nào được, chẳng phải tốt hơn uống rượu đánh bạc sao?"

Chu lão tú tài đuối lý, nhưng vẫn không phục: "Nếu vì đọc sách nhảm mà lỡ dở thi cử, không có công danh, chẳng phải hại cả đời họ sao?"

"Họ mà có ông cha tốt, gia thế tốt thì có cần lo chuyện công danh không?"

Một đòn chí mạng.

"Họ mà nhà có của ăn của để, không cần tự mình tích cóp bạc đi thi, thì có cần đến chỗ ta làm thuê không?"

Hai đòn chí mạng.

"Thầy cả đời không đọc sách nhảm, hàn song khổ đọc, có đỗ Cử nhân không?"

Đòn quyết định.

Chu lão tú tài đỏ mặt tía tai.

"Cô... cô ngụy biện..."

Khổng Linh Chi: "Thầy có từng nghĩ, người vì ham chơi mà quên việc học, bản thân ý chí đã không kiên định, vốn dĩ không hợp chốn quan trường chưa?"

Chu lão tú tài phất tay áo quay đi: "Cô nói cũng có lý, nhưng ta không thể trơ mắt nhìn họ đi vào con đường sai trái, phải làm chút gì đó."

"Ta có cản đâu." Khổng Linh Chi làm động tác mời.

...

Ra khỏi viện, Chu lão tú tài vẫn còn ấm ức. Ông thừa nhận Khổng Sơn trưởng làm việc có thủ đoạn, tâm cơ, cũng thạo nhân tình thế thái, nhưng nhiều lúc cô nói chuyện tức anh ách!

Chắc chắn là bị tên Lục Nhân kia dạy hư!

Người trong giang hồ hành sự phóng túng bừa bãi, có cơ hội ông nhất định phải giới thiệu cho Sơn trưởng một người đàn ông tốt, để cô mở mang tầm mắt thế nào là "mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song", mấy kẻ tạp nham kia chỉ tổ làm hư cô thôi.

Chu lão tú tài bắt đầu giám sát đồng nghiệp.

Hễ thấy ai đọc sách nhảm là ông là lại lải nhải vài câu. Các thầy giáo biết ông có ý tốt, nhưng bản tính họ cũng chẳng chăm chỉ gì cho cam, được vài hôm lại đâu vào đấy.

Cứ thế duy trì chuỗi ngày chăm chỉ vài hôm, lười biếng vài hôm.

...

Lúc này Lục Nhân đã bận tối mắt tối mũi.

Hắn không ngờ làm báo lại phiền phức đến thế.

Khắp nơi đều gây rắc rối. Ví dụ như triều đình biết hắn làm báo, cha hắn gửi thư đến, ý tứ là "ngươi nói năng cẩn thận, cửu tộc nhà ngươi nằm trong tay triều đình đấy".

Người giang hồ càng thích hóng hớt, thi nhau gửi tin tức đến, thật thật giả giả lẫn lộn, tin thật thì nhìn như giả, tin giả thì còn thật hơn cả tin thật.

Để phân biệt, hắn phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi điều tra chân tướng, còn phải nhờ Lục Đường và Cái Bang giúp đỡ. Lục Đường và Cái Bang cũng có yêu cầu, giúp nhiều thế rồi, sau này đăng tin về bọn ta nhớ báo trước một tiếng nhé?

Đều là người quen cả, nể mặt chút, chuyện gì "ấy" quá thì đừng đăng.

Lúc này Lục Nhân mới thấm thía nỗi khổ của việc gây dựng sự nghiệp.

Một mình hắn không làm nổi tờ báo này.

Nhưng nhờ người khác giúp thì phải trả nợ ân tình...

Cuối cùng Lục Nhân cắn răng, dốc hết tiền quan tài, tiền sính lễ cưới vợ ra, thuê một đống người làm, việc gì cũng tự mình gánh vác.

Trong quá trình đó, kẻ gây sự, người kiếm chuyện, kẻ muốn chiếm hời, người ngứa mắt đào hố bẫy hắn, nhiều vô kể.

Người sắp héo mòn như xác khô rồi.

...

Giang đại nhân ở kinh thành cũng mệt mỏi không kém.

Vốn dĩ nhân duyên của ông trong triều rất tốt, tan triều rủ ba năm người bạn đi làm vài ly, về nhà ôm đứa cháu đích tôn mới biết bò, cuộc sống thư thái biết bao.

Đùng một cái thằng nghịch tử kia mở cái tòa báo gì đó.

Ngay hôm đó trên triều đã có người đàn hặc ông, ông vội vàng xin tội. Bệ hạ tuy không nói gì nhưng ánh mắt các quan lại khác nhìn ông đã thay đổi.

Từ ánh mắt hòa nhã chuyển sang cảnh giác!

Ngay cả bạn bè thân thiết cũng chẳng dám rủ ông đi uống rượu, sợ lại lòi ra tin đồn gì trên báo.

Người của Lục Đường cũng tìm đến tận nhà. Ông vội vàng viết thư cho con trai, bảo nó nếu còn nhớ tên mình trong gia phả thì tém tém lại chút.

Nhưng ông biết thừa thằng nghịch tử này sẽ không nghe, mạng sống của cửu tộc nhà họ Giang giờ treo trên thắt lưng nó, nó mà không vui thì cả nhà chôn cùng.

Nghĩ đến đây, Giang đại nhân chán đời không thể tả.

Ông lập tức viết đơn xin từ quan, muốn về quê dưỡng già.

Dâng sớ hai lần đều bị Hoàng đế bác bỏ, còn bị đồng liêu nói mát mẻ.

Nào là “Giang đại nhân có phúc thật đấy, sinh được đứa con xuất chúng như vậy”;

“Giang đại nhân không thể từ quan được đâu, ngài mà từ quan, Giang thiếu hiệp viết lên báo, dân chúng lại tưởng triều đình chèn ép ngài thì sao”;

“Ngài từ quan lúc này là làm khó Bệ hạ đấy”;

“Giang đại nhân nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, ngài mà có mệnh hệ gì, chúng ta khó ăn nói lắm”.

Giang đại nhân cười khổ đáp lại: “Ta về viết mấy chữ to treo ngoài cửa: Ta bị đứa con bất hiếu chọc tức chết, thế được chưa?”

Các đồng liêu cười hả hê.

Thật tốt, họ không có đứa con như thế.

Đứa con ăn hại ở nhà chỉ biết ăn chơi hưởng lạc bỗng nhiên trông thuận mắt hẳn.

Thực ra tờ báo kia mới ra được hai số, nội dung cũng rất bình thường, toàn là chuyện thăng quan giáng chức, giá cả gạo rau, mấy cái này đều công khai, triều đình cũng chẳng quan tâm dân chúng bàn tán.

Cái họ lo là, nếu tờ báo này cứ tiếp tục hoạt động, liệu nó có chỉ viết mấy thứ này mãi không?

Nhỡ đâu lộ ra bí mật gì của họ thì sao?

Huống hồ tờ báo này nếu được dân chúng tin tưởng thì mặt mũi triều đình để đâu? Nếu kẻ làm báo không phải con trai Giang đại nhân, triều đình đã gán cho cái tội mưu phản, bắt người, tịch thu cửa tiệm, cử người triều đình tiếp quản rồi.

Thứ vũ khí sắc bén này phải nằm trong tay triều đình, bất cứ ai sở hữu tư nhân đều sẽ bị kiêng kỵ và chèn ép.

...

Giang đại nhân đương nhiên cũng nhìn thấu điều này, ông biết mình giờ không đi được, triều đình sẽ giữ chặt lấy ông để kiềm chế nghịch tử.

Vấn đề là, mạng cả nhà có kiềm chế nổi nó không?

Ông làm cha nó còn chẳng tự tin, người khác sao dám tin?

...

Giang đại nhân mất ngủ triền miên, cộng thêm trúng gió nên đổ bệnh, vội vàng gọi con cả đến.

"Cha, cha nhớ bảo trọng thân thể."

Giang đại nhân vẻ mặt chán đời: "Bảo trọng làm gì, biết đâu ngày mai bị tống vào ngục chờ chém đầu rồi."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.