Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3046 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 424: Lang Trung Điều Trị Chính Dẫn Thực Tập Sinh

❊ ❊ ❊

Đến Trì Quận, Điền Mẫn sán lại gần Lão Bát: "Tỷ tỷ, trước đây tỷ bảo trên đường có nhiều sơn tặc thổ phỉ lắm mà? Sao chúng ta đi lâu thế chẳng gặp mống nào?"

Lão Bát lườm cô bé một cái: "Ngốc à? Nhiều người bảo vệ thế này, toàn là dân có số má giang hồ, thổ phỉ nào dám động vào các em? Lệnh treo thưởng Gánh Hát vẫn còn treo đấy, lác đác cũng phát ra hơn ba mươi vạn lượng bạc rồi."

Điền Mẫn cười hì hì: "Ái chà, lần đầu tiên không phải thi cử, em thấy người nhẹ nhõm, vui sướng quá!"

Các bạn khác cũng cười theo: "Vui quá xá!"

Chúng nhìn ngó xung quanh phủ thành Trì Quận, thấy cái gì cũng lạ lẫm.

"Nhà ở đây nhiều và to thật đấy.", “Người bán hàng cũng đông.", “Quần áo họ mặc đẹp ghê."

Dáng vẻ ríu rít của chúng thu hút sự chú ý của người xung quanh.

Mấy công tử nhà giàu đang uống trà bên cửa sổ tửu lầu nghe thấy tiếng động cũng nhìn xuống.

Một gã sai vặt phì cười: "Đâu ra đám nhà quê lên tỉnh thế này!"

"Nhìn là biết dân giang hồ, từ mấy nơi khỉ ho cò gáy đến, chưa thấy thành lớn bao giờ cũng là bình thường."

Trương Bàn Bàn tai thính nhất, nghe thấy mấy người bàn tán bèn chạy đến thì thầm với Chương Tầm Thiện.

Chương Tầm Thiện nhìn lên, suy nghĩ một chút: "Kệ họ đi."

Vừa khéo, khách điếm sắp xếp cho họ ở ngay đối diện tửu lầu. Cả đoàn người vào cửa, đưa ra giấy tờ chứng minh thân phận. Chưởng quầy đã nhận được tin từ trước, khách sáo mời mọi người vào.

"Đây là các đệ tử của Khổng thần y phải không, quả nhiên tuổi trẻ tài cao. Mau vào đi, ta đã cho người chuẩn bị nước nóng, viện tử cũng dọn dẹp sạch sẽ rồi, nghỉ ngơi cho khỏe, đi đường chắc mệt lắm rồi."

Chưởng quầy đang nhiệt tình chào hỏi, Trương Bàn Bàn đảo mắt, chạy tới, ra vẻ ngây thơ dễ thương.

"Thúc thúc, làm phiền thúc rồi!"

"Ây da, ngoan quá, đừng khách sáo thế."

"Thúc thúc, thúc trông giống cậu con, con nhìn thấy thúc là thấy thân thiết."

"Ha ha ha, ta cũng mong có đứa cháu ngoại ngoan ngoãn hiểu chuyện như con!"

Trương Bàn Bàn giả nai một lúc, thuận miệng hỏi: "Vừa nãy con thấy mấy đại ca ca ăn mặc rất đẹp ở tửu lầu đối diện, quần áo của họ may ở đâu thế ạ, con cũng muốn mua một bộ."

Nói rồi còn cố ý kéo kéo bộ quần áo trên người mình.

"À, mấy vị đó là công tử nhà giàu có tiếng ở phủ thành chúng ta, dẫn đầu là Dương gia đại lang, còn có Trương gia, Vương gia..." Ông kể sơ qua vài người: “Nhà họ đều có thợ thêu riêng, quần áo là do thợ trong nhà may, con có thể sang cửa tiệm cách đây không xa, có bán quần áo may sẵn và vải vóc đấy."

"Cảm ơn thúc thúc!"

...

Đám hộ vệ coi như không thấy hành động dò la tin tức của bọn trẻ, sắp xếp chỗ ở xong xuôi thì bố trí canh gác xung quanh.

Một lát sau, Khổng Linh Chi nhận được tin cũng quay về.

"Cô giáo!" Lũ trẻ vui mừng chạy ùa đến, kìm nén sự kích động đứng nghiêm chỉnh.

"Tốt, ngày mai bắt đầu khám bệnh từ thiện. Lần này cô sẽ chấm điểm cho các em, coi như điểm thi tháng của hai tháng này, tính vào tổng kết cuối năm."

Học sinh: Đừng nói chuyện mất hứng thế chứ cô ơi!

Chúng đồng thanh đáp lời, về đến viện thuê trọ bèn chụm đầu vào thì thầm to nhỏ.

Trương Bàn Bàn: "Mấy người đó là công tử con nhà giàu nổi tiếng ở phủ thành Trì Quận, dẫn đầu họ Dương, nghe tiểu nhị bảo ngày thường hay tụ tập uống rượu làm thơ."

Chương Tầm Thiện với tư cách lớp trưởng đương nhiên phải nhắc nhở các bạn: "Mọi người tránh xa họ ra một chút, đừng gây rắc rối cho cô giáo. Cho dù họ nói gì khó nghe cũng đừng tức giận."

Mọi người cười trả lời: "Có gì mà giận.", “Đúng đấy, ta vốn là nhà quê lên tỉnh mà.", “Ta đúng là chưa thấy cái thành nào to thế này thật."

Cười ha hả xong, mọi người thu dọn đồ đạc đi ngủ sớm, mấy ngày đi đường mệt quá, đứa nào cũng đặt lưng là ngáy o o.

...

Sáng sớm hôm sau, Khổng Linh Chi dẫn học sinh đi khám bệnh từ thiện theo lộ trình đã định.

Lũ trẻ mặt mày nghiêm túc, ra dáng thầy thuốc lắm, bắt mạch cũng đâu ra đấy, chỉ là vẫn chưa được phép kê đơn.

Tuy nhiên chúng sẽ thảo luận riêng về bệnh tình của bệnh nhân, so sánh đáp án với nhau, nếu đáp án khác nhau thì đi hỏi cô giáo.

Hôm nay, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi được người nhà dùng tấm ván cửa khiêng đến.

Lúc xếp hàng đợi, ông ta còn lải nhải không ngớt: "Đã bảo không sao rồi, mấy hôm là khỏi, đi khám làm gì cho tốn tiền, để tiền đó mua thêm cái áo cho cả nhà không tốt hơn à?"

"Mua áo cái gì? Ông mà có mệnh hệ gì, cả nhà phải mặc áo sô gai cho ông đấy, lúc đấy còn cần áo đẹp làm gì?" Người vợ đanh đá chống nạnh mắng: “Keo kiệt vừa thôi! Mạng mất rồi thì tiền chất đống để làm gì?"

Mặt người đàn ông gầy gò đỏ bừng: "Bà này, trù ẻo ta đấy à?" Ông ta quay sang mắng mấy đứa con trai đang khiêng mình: “Lũ phá gia chi tử! Chỉ biết tiêu tiền, có biết kiếm đồng tiền khó khăn thế nào không?"

Mấy đứa con cúi đầu im lặng, mặc kệ cha mắng, có vẻ đã quen rồi.

...

Một lát sau đến lượt ông ta, vợ ông ta lật chăn trên người ông ta ra, lập tức một mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

Người đàn ông ngượng ngùng, cố sức kéo chăn che lại.

Khổng Linh Chi bước tới: "Đưa cây kéo đây." Chương Tầm Thiện đưa kéo, cô mặc kệ sự ngăn cản của người đàn ông, cắt phăng ống quần ông ta ra.

Lộ ra cổ chân sưng vù to tướng.

Khổng Linh Chi nở nụ cười.

Người đàn ông thấy thế cũng cười theo: "Ta đã bảo không sao mà, bọn họ cứ không nghe..."

Khổng Linh Chi: "Gọi tất cả học sinh lại đây."

Đợi học sinh vây quanh đông đủ, Khổng Linh Chi ấn nhẹ vào cổ chân, người đàn ông không hề nhíu mày.

"Đây là điển hình của việc vết thương nhẹ để lâu thành bệnh nặng, dây thần kinh ở chân ông ấy có thể đã hoại tử rồi..." Cô vừa nói vừa ấn lên trên, đến tận bắp chân, người đàn ông mới kêu oai oái: “Cũng may, cái chân này giữ được."

...

Thợ mộc Trần cả đời chưa bao giờ gặp cảnh tượng này.

Một đám trẻ con nghe vị lang trung kia giảng giải về bệnh tình của mình, có đứa còn sờ sờ nắn nắn, rồi lần lượt bắt mạch cho ông ta.

Khổng Linh Chi giảng xong: "Chân này phải mổ ra, nạo sạch thịt thối và mủ, ông bà có chữa không?"

"Không chữa!", “Chữa!"

Hai vợ chồng đồng thanh.

Khổng Linh Chi: "Tôn trọng ý kiến bệnh nhân, khiêng về đi."

Mọi người xung quanh ngớ người. Trong suy nghĩ của họ, lang trung chẳng phải nên khuyên bệnh nhân chữa bệnh sao, sao lại bảo khiêng về?

Khổng Linh Chi quay sang dạy bảo học sinh: "Tuy cô dạy các em phải chữa bệnh cứu người, nhưng cũng phải học cách tôn trọng số phận của người khác. Chúng ta chỉ là lang trung, không phải thần thánh, không cứu được tất cả mọi người."

"Vâng thưa cô!", “Chúng em nhớ rồi ạ."

Thợ mộc Trần bắt đầu hoảng.

"Ta chỉ là không cẩn thận bị trẹo chân thôi mà... Dưỡng mấy ngày là khỏi chứ gì?"

"Ban đầu là trẹo chân, nhưng ông không nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, vẫn đi lại bình thường, chỗ bị thương bị viêm nhiễm... Ta nói thật với ông, cho dù có phẫu thuật thì cũng không thể phục hồi như cũ được, cái chân này phải giữ gìn cẩn thận hết mức, rất dễ bị viêm lại, hơn nữa trời trở gió sẽ đau nhức."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.