Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3046 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 406: Môn Tự Chọn

❊ ❊ ❊

"Còn môn Binh khí này..." Chương Tầm Thiện cau mày: “Lúc đầu ta tưởng là học đúc binh khí, nhưng ta đi hỏi rồi, thầy giáo môn này là một hộ vệ trong thư viện tên là Lão Bát. Ta chưa nghe tên người này bao giờ, có ai biết không?"

Cô bé hoàn toàn không có ấn tượng gì, nhắc đến tên các hộ vệ khác ít nhiều cô bé cũng nhớ mặt mũi ra sao, nếu không phải lần này chọn môn học, cô bé còn không biết có người này tồn tại.

Lúc này có một bạn giơ tay.

Triệu Nguyệt Quang: "Ta biết!"

"Kể nghe xem nào."

"Đó là một tỷ tỷ, tướng mạo... rất bình thường, võ công... cũng rất bình thường, nhưng chém gió thì cực giỏi!"

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.

Triệu Nguyệt Quang: "Thật đấy, tỷ ấy chém gió thành thần luôn, bảo mình là thiên hạ đệ nhất, thầy Cừu tỷ ấy chấp mười người, Lục thầy giáo chấp năm người, còn bảo võ công Sơn trưởng tuy kỳ lạ nhưng tỷ ấy muốn giếc Sơn trưởng thì vẫn làm được."

Mọi người: "..."

Đúng là chém gió thật.

Bối Tứ Nương hơi nghi ngờ không biết họ có đang nói về cùng một người không.

Mấy đứa cùng phòng với cô bé vội vàng nói đỡ cho tỷ tỷ hộ vệ: "Tỷ ấy tốt tính lắm."

"Đúng đúng đúng, hôm nọ Tiêu Ngũ đưa bọn ta đi chơi cũng thuê tỷ ấy đi cùng."

"Tỷ ấy ăn mì thịt dê cùng bọn ta, ăn xong phần Tiêu Ngũ mời, tự bỏ tiền mua thêm hai bát nữa, còn gọi thêm thịt băm, ăn khỏe kinh khủng."

"Sau đó tỷ ấy đưa từng đứa về tận cửa nhà rồi mới quay lại thư viện."

Chương Tầm Thiện tổng kết: "Xem ra vị cô giáo này tính tình hiền lành, người cũng tốt, khuyết điểm duy nhất là hay khoác lác."

Khoác lác cũng chẳng phải chuyện gì to tát, Chu phu tử còn mê rượu mà.

Có lần ông uống say bí tỉ đến lớp, bị Sơn trưởng phát hiện, không chỉ phạt tiền mà còn cấm uống rượu hai tháng, làm ông thèm đến mức ăn cơm không ngon, từ đó về sau Chu phu tử chừa hẳn.

Tiếp theo mọi người lại thắc mắc.

Vị tỷ tỷ hộ vệ này dạy cái gì nhỉ?

Dạy võ công? Nhưng võ công tỷ ấy có vẻ bình thường.

Dạy ăn cơm? Cái này không cần dạy, sinh ra đã biết rồi.

Dạy chém gió?

Đám học sinh nhìn nhau, đều có vẻ chê bai.

Lưu Chính: "Chắc không phải dạy rèn sắt chứ?"

Mọi người lắc đầu nguầy nguậy: "Không học không học, chúng ta đến học làm lang trung chứ có phải học làm thợ rèn đâu."

Thế là học sinh năm ba đồng loạt tẩy chay môn tự chọn này, không một ai đăng ký.

Một phần chọn thưởng thức nghệ thuật, một phần chọn võ thuật, cũng có đứa kiên định thích trồng trọt nên chọn trồng trọt, không ngó ngàng đến môn khác.

Chương Tầm Thiện do dự mãi, cuối cùng chọn cả ba môn trừ Binh khí.

Bối Tứ Nương không chút do dự, cũng chọn ba môn.

Lưu Chính thấy thế cắn răng chọn theo ba môn.

Các bạn khác cùng lắm chỉ chọn hai môn, thấy thà tiết kiệm thời gian học thêm y thuật, biết đâu có cơ hội tranh giải nhất.

Điền Mẫn về ký túc xá còn cười nhạo Bối Tứ Nương: "Chọn nhiều cũng đâu tính điểm, cậu chẳng phải lười nhất sao?"

Bối Tứ Nương không thèm chấp, nếu không phải ghét rèn sắt quá thì cô bé đã chọn luôn cả môn Binh khí rồi.

Chẳng vì gì cả, cô bé đã làm thì phải làm tốt nhất, môn tự chọn cũng phải học hết.

...

Học sinh năm hai không có màn này, hỏi thầy giáo thì bảo lên năm ba mới được chọn môn.

Còn đám nhóc năm nhất thì ngày nào cũng bị bài vở đè bẹp dí, chẳng còn sức đâu mà nghĩ chuyện khác.

...

Tiết đọc tự do đầu tiên khiến lũ trẻ ồ lên kinh ngạc.

Căn phòng này treo biển "Thư viện", bên trong bày đầy sách và một chồng báo.

Điền Mẫn: "Thầy ơi, chỗ này bọn con xem được hết ạ?"

Thầy giáo phụ trách tiết đọc là người mới, tên Trịnh Quý Văn, người nơi khác, nói giọng hơi lơ lớ: "Ừ, xem phải giữ trật tự, không được làm phiền người khác, không được làm bẩn làm rách sách, xem xong phải để lại chỗ cũ."

"Oa! Nhiều sách quá!"

Trong lòng Trịnh Quý Văn cũng đang chấn động, chỗ sách này tốn không ít tiền, cứ thế bày ra cho học sinh xem? Không phải hắn khinh thường, nhưng lũ trẻ này làm sao hiểu được giá trị của đống sách này.

Chúng học được chút da lông, liệu có đọc hiểu không?

Trong này có sách về sách lược, kinh sử tử tập, ngoài ra còn có du ký, thi từ ca phú, tạp ký, truyện chí dị...

Tóm lại từ khi biết giáo viên cũng được vào đây đọc sách, hắn chỉ hận không thể dọn vào đây ở luôn.

Học sinh ríu rít đi vào, cầm từng quyển lên xem, thấy hứng thú thì ngồi xuống đọc, không thì đổi quyển khác.

Có đứa lao thẳng đến chỗ để báo, câu chuyện lần trước chưa đọc xong, giờ phải đọc nốt cho đỡ nghiền.

Trịnh Quý Văn lắc đầu, tiếc cho chúng bỏ lỡ kho báu.

Hắn cầm một tập thơ lên xem.

Một nén nhang trôi qua, hắn lật một trang.

Lại một nén nhang nữa, hắn lật thêm trang nữa.

Không được, không đọc nổi nữa, hắn lén đổi sang một cuốn truyện chí dị.

Hay quá xá!

...

Nửa canh giờ trôi qua nhanh chóng, học sinh còn lưu luyến nhưng vẫn kiên quyết cất sách báo về chỗ cũ. Trịnh Quý Văn thì ngồi lỳ ở đó, cơm tối cũng chẳng màng, say mê quên ăn quên ngủ.

Trừ lúc lên lớp, hắn cắm chốt ở thư viện suốt, rồi phát hiện ra một điều lạ: lũ trẻ này ngoài giờ đọc sách quy định thì chẳng bao giờ bén mảng tới thư viện.

Trong một tiết đọc tự do, hắn không kìm được hỏi.

Học sinh ngơ ngác trả lời: "Bọn con thích đọc sách ở đây lắm, nhưng còn phải học bài nữa mà."

"Đúng đấy, phải học cho giỏi, phấn đấu lần sau thi tốt hơn."

"A a a! Đừng nhắc đến thi tháng nữa, cậu nhắc đến là tim ta đập nhanh, đầu ong ong..."

Các bạn khác cười ha hả đòi bắt mạch cho cậu bạn kia, hỏi xem còn chỗ nào khó chịu không, có bệnh phải chữa sớm, tiện thể cho mọi người thực hành luôn.

Vẫn là lớp trưởng đáng tin cậy nhất.

Cô bé đứng dậy: "Thưa thầy, bọn con biết cái gì là chính cái gì là phụ. Sách ở đây rất nhiều rất hay, nhưng việc quan trọng nhất của bọn con là học tập, đợi sau này học thành tài, sẽ có nhiều thời gian đọc sách hơn."

Trịnh Quý Văn chỉ muốn tự tát mình một cái.

Trịnh Quý Văn à Trịnh Quý Văn, ngươi còn không bằng một đứa trẻ! Chúng nó còn biết học là chính, đọc sách giải trí là phụ, còn ngươi thì sao? Ngươi xem bao nhiêu ngày truyện nhảm rồi?

Trịnh Quý Văn, nghiêm túc lên, không được đọc truyện nhảm nữa!

Thế này đi, hôm nay đọc sử sách một lúc vậy.

Đọc được nửa canh giờ, mệt quá, đau đầu quá, phải tìm cái gì nhẹ nhàng giải trí chút.

Tờ báo này ai nghĩ ra thế nhỉ, hay thật.

Truyện trên này viết còn cuốn hơn cả tiểu thuyết chí dị.

...

Mấy ngày sau.

Trịnh Quý Văn à Trịnh Quý Văn, sao ngươi lại đắm chìm vào truyện nhảm nữa rồi, cứ thế này bao giờ mới đi thi được?

...

Lại mấy ngày nữa trôi qua, Chu lão tú tài đến tìm Khổng Linh Chi cáo trạng.

"Cô xem cái thư viện kia đi, ta đã bảo đừng để nhiều sách nhảm nhí vào đấy, giờ thì hay rồi, vốn dĩ học sinh mê mẩn đọc truyện, giờ đến cả thầy giáo cũng ngồi lỳ ở đó xem, chơi bời trác táng!"

"Ta đề nghị dọn hết sách nhảm đi, đốt hết, quy định thời gian vào thư viện, mỗi lần vào phải nộp một bài văn."

Khổng Linh Chi: "..."

Cô bất lực dang tay: "Chu phu tử, ta mở cái thư viện này là muốn chứng minh, sức hút của những câu chuyện không phân biệt tuổi tác, kể cả người lớn cũng sẽ mê mẩn thôi. Thầy đừng bảo thầy vào đó toàn đọc kinh sử tử tập nhé."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.