Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3046 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 427: Không Thích Người Tuổi Ngựa

❊ ❊ ❊

Dương Đình cố gắng giảng giải cho Khổng Linh Chi một bài học về cách chọn bạn đời.

Một khắc sau, Khổng Linh Chi gật gù: "Ngươi nói có lý, chỉ nhìn họ thôi thì đúng là không ổn lắm, ta nên nhìn cả mặt nữa."

Dương Đình: "..."

Hắn thở dài bất lực, dứt khoát bày tỏ tâm ý: "Không biết ta có thể lọt vào mắt xanh của Sơn trưởng hay không?"

Khổng Linh Chi định hỏi một câu chẳng phải hắn đã đính hôn rồi sao, dù sao chuyện hôn sự giữa Dương gia và Tuân gia cả phủ thành đều biết, nhưng hỏi như vậy lại sợ đối phương hiểu lầm ý mình.

Thế là cô cũng dứt khoát trả lời: "Không lọt được."

Dương Đình lại trầm mặc.

"Ta tự hỏi mình cũng có vài phần tài khí, trong vòng vài năm cũng có thể thi đỗ công danh, gia thế tuy không tính là hiển hách nhưng cũng cơm áo không lo. Tại sao lại không lọt được vào mắt cô?"

Khổng Linh Chi: "Cha ngươi có phải quan Chánh nhị phẩm không?"

Dương Đình: "???"

"Ta cứ tưởng cô không phải kiểu người để ý đến gia thế môn đăng hộ đối..."

"Ta đúng là không để ý thật."

Dương Đình tiếp tục: "Ta cũng có thể bước vào quan trường kiếm cho cô một cái cáo mệnh phu nhân."

Lần này đến lượt Khổng Linh Chi im lặng một lát.

"Ta ở đây có vài lý do khác nhau, ngươi muốn nghe loại ôn hòa một chút, hay loại sắc bén một chút?"

Dương Đình: "..."

"Loại ôn hòa đi." Cú đá vừa nãy vẫn còn đau lắm, hắn không muốn bị đâm thêm một nhát dao nữa đâu.

Khổng Linh Chi: "Ngươi cầm tinh con gì?"

"Ngựa."

"Ta không thích người tuổi Ngựa. Hơn nữa hồi bé hòa thượng xem bói cho ta, bảo ta xung khắc với người tuổi Ngựa."

Dương Đình: "..."

Hắn không nhịn được phản bác: "Xem bói thì phải là đạo sĩ chứ? Cô bịa chuyện cũng nên có lý một chút được không?"

"Được thôi." Khổng Linh Chi ngẫm nghĩ: “Ta không thích người mắt hai mí."

Dương Đình giận dữ: "Càng qua loa hơn!"

"Lúc nãy ngươi bước chân trái hay chân phải vào cửa trước thế?"

Dương Đình: "Chân trái."

"Bình thường ta thích người bước chân phải vào trước..."

Dương Đình lạnh lẽo cười: "Ta nhớ nhầm, vừa nãy hình như là chân phải vào trước."

Khổng Linh Chi tiếp lời: "Cho nên ta muốn tìm một người bước chân trái vào trước, như vậy mới vừa đủ một đôi."

Dương Đình: "..."

Hắn lại im lặng một hồi: "Ta hiểu rồi."

Là cô không thích ta.

"Vừa nãy cô đang đợi Lục Nhân sao?" Dương Đình uống ngụm trà để xoa dịu tâm trạng. Tuy bị từ chối nhưng cũng không thể trở mặt bỏ đi ngay được, còn phải nói vài câu, sau đó giữ phong độ mà rời đi.

Nghĩ vậy, hắn trêu chọc: "Cô đá hắn như thế, không sợ hắn giận sao?"

"Ồ, thường thì ta đá không trúng đâu."

Võ công phòng thủ của cô hiện giờ rất mạnh, nhưng muốn tấn công thì bị hạn chế bởi môi trường. Gặp loại khinh công cao siêu như Lục Nhân, cô hoàn toàn chẳng chạm được vào người hắn.

Hai người lại nói chuyện đơn giản về trường Tiểu học số 2 trực thuộc Đại học Y khoa Hứa quận mới mở, Dương Đình còn giới thiệu cho cô vài người đọc sách có phẩm hạnh đoan chính để cô cân nhắc tuyển làm giáo viên.

Không khí dần trở nên hòa hoãn.

Dương Đình định rời đi, nhưng trước khi đi, hắn nói: "Ta muốn nghe câu trả lời loại sắc bén kia."

Khổng Linh Chi ngạc nhiên, được thôi, chiều ngươi: "Ngươi hỏi lại câu vừa nãy đi."

"Không biết ta có thể lọt vào mắt xanh của cô hay không?"

Khổng Linh Chi thay đổi sắc mặt, vẻ mặt tràn đầy sự khinh bỉ: "Người đã đính hôn rồi mà còn chạy tới hỏi có lọt vào mắt xanh hay không, ngươi đây là... cưỡi lừa tìm ngựa đấy à?"

Dương Đình: "..."

"Còn nói cái gì mà vài năm nữa thi đỗ công danh, vào quan trường kiếm cáo mệnh, cái 'bánh vẽ' này to thật đấy. Này, nhà ngươi chắc tiết kiệm lương thực lắm nhỉ? Ngày nào cũng không cần ăn cơm, trước bữa ăn cứ để ngươi vẽ cho cái bánh, cả nhà ăn xong vẫn còn thừa cả sọt ấy chứ."

Dương Đình: "..."

"Phải rồi, vừa nãy ngươi còn dạy ta chọn bạn đời không nên nhìn dung mạo, gia thế. Không nhìn mấy cái đấy thì nhìn cái gì? Ồ, đụng phải chỗ yếu thế của mình thì bảo không nên nhìn, vấn đề là... trên người ngươi cũng chẳng có ưu điểm gì lấy được ra hồn cả. Chẳng lẽ thi xem mặt ai to hơn à?"

Dương Đình: "..."

Khổng Linh Chi: "Biết tại sao vừa rồi ta khách sáo với ngươi thế không? Ta mở thư viện ở đây, nhà ngươi cũng coi như địa đầu xà, lại đính hôn với nhà tri phủ họ Tuân, ta mới nể mặt mày một chút, khách khí với ngươi vài phần. Hôm nay mà là một kẻ thường dân không có gia thế, rõ ràng đã đính hôn còn chạy tới nói hươu nói vượn, ta đã sớm đá văng ra ngoài rồi."

Dương Đình: "..."

Khổng Linh Chi không nhịn được cười: "Ngươi lại còn nói với ta cái gì mà biết ta không coi trọng gia thế... Ta mà có gia thế hiển hách, thì việc quái gì phải đi tặng lễ cho mấy tên quan lại, việc quái gì phải cười cười nói nói mời khách ăn cơm?"

Dương Đình lần nữa thấm thía cảm giác bị mắng đến thắt cả tim gan.

Hắn gần như theo thói quen bắt bẻ lại: "Nói vậy, cô chọn Lục Nhân là vì cha hắn là quan Chánh nhị phẩm?"

Khổng Linh Chi: "Cha hắn là một phần, địa vị của hắn trong giang hồ là một phần khác, nhưng quan trọng nhất là những điểm sáng trong nhân cách của hắn."

Dương Đình cười khẩy: "Ta cũng không biết hắn có chỗ nào sáng." Nói đoạn, hắn giả bộ thất vọng: "Ta cứ tưởng, cô là người khác biệt..."

"Ngươi nghĩ ta không cần ăn cơm chắc? Tưởng ta uống sương sớm mà sống à? Ta chưa bao giờ nói mình là người cao thượng, thủ đoạn ta dùng càng chẳng tính là cao thượng gì."

"Là... là ta nghĩ nhiều rồi."

"Ngươi nhìn cái bộ dạng ủ dột của ngươi kìa." Khổng Linh Chi tặc lưỡi ghét bỏ: “Thế này đi, ta hỏi ngươi vài câu. Ngươi thích ta ở điểm nào?"

Câu hỏi này Dương Đình đã sớm nghĩ tới: "Ta cảm thấy cô rất thú vị. Những việc cô làm thú vị, thủ đoạn cô dùng thú vị, phẩm hạnh... cũng thú vị."

Cô dường như có một con đường rõ ràng trong tim, cứ thế kiên định bước đi mà không bị bất cứ điều gì làm phân tâm.

"Câu hỏi tiếp theo, ngươi hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời ta: Ngươi muốn cưới ta, hay là muốn trở thành ta?"

Dương Đình ngẩn người, theo bản năng trả lời: "Cô nói cái gì vậy? Sao ta trở thành cô được? Cô là nữ nhi..."

Khổng Linh Chi không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn hắn. Đôi mắt ấy dường như nhìn thấu tất cả, nhìn thấu tận nơi sâu kín nhất trong đáy lòng hắn.

Dương Đình tự hỏi lòng mình, nếu có cơ hội, hắn có muốn trở thành người như Khổng Linh Chi không?

Nếu không có bất kỳ lực cản nào, gia đình ủng hộ hắn mọi thứ, hoặc giả hắn có một người huynh trưởng có thể kế thừa tâm nguyện của cha, hắn chỉ là con út được gia đình cưng chiều, thì hắn muốn làm gì?

Trái tim Dương Đình đập mạnh một cái.

Giờ khắc này, hắn rốt cuộc cũng nhận ra khát vọng chân chính của mình.

Hắn muốn trở thành Khổng Linh Chi.

Khổng Linh Chi cười: "Xem ra, ngươi đã tìm được đáp án rồi."

Cô thản nhiên rót thêm cho hắn một chén trà, cứ như những lời sắc bén vừa rồi chưa từng thốt ra từ miệng cô vậy.

"Tại sao cô..." Dương Đình có chút khó hiểu, cô mới bao nhiêu tuổi, sao lại nhìn đời thấu đáo đến thế?

"Ta là thầy thuốc, đương nhiên phải chữa bệnh cứu người. Có người bệnh ở trên thân thể, có người bệnh ở trong tâm."

Bất kể thời đại nào, luôn có người nhầm lẫn giữa ngưỡng mộ, kính phục với tình yêu. Thứ tình cảm này không phải không thể chuyển hóa thành tình yêu.

Nhưng Dương Đình chắc chắn sẽ không chuyển hóa nữa. Hắn là kẻ tâm cao khí ngạo, so với việc tỏ tình bị từ chối, đương nhiên việc nhận ra mình "nhầm lẫn lòng kính phục thành tình yêu" sẽ khiến hắn dễ chịu hơn nhiều.

Tất nhiên, còn một điểm quan trọng nhất, hắn sắp cưới con gái nhà họ Tuân, mà Khổng Linh Chi còn phải mở trường tiểu học, mở bệnh viện, tuyệt đối không thể đắc tội với Tuân gia.

Dương Đình uống cạn chén trà nguội, triệt để dập tắt chút cảm xúc không rõ ràng kia.

"Nếu có một ngày, sau khi hoàn thành tâm nguyện của cha, ta cũng sẽ đi mở một thư viện, dạy dỗ vài đệ tử." Dương Đình cười thanh thản: “Đến lúc đó, ta lại tới cửa xin một chén trà."

Khổng Linh Chi cũng cười: "Ngươi từng là thầy giáo của thư viện, bất luận khi nào, thư viện cũng đều có một chỗ cho ngươi."

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.