Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3046 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 433: Nỗi Oan Của Giang Đại Nhân

❊ ❊ ❊

Kinh Triệu Doãn cũng muốn khóc theo.

Biết làm sao bây giờ!

Người ta đã đòi lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch rồi, giờ ai còn tin Giang đại nhân vô tội nữa? Nhưng chẳng lẽ ông ta dám kết tội Giang đại nhân?

May thay: “kế sách dự phòng" ông ta bố trí đã kịp thời cứu nguy. Một tên người hầu hớt hải chạy vào.

"Đại nhân, nguy rồi! Lão phu nhân bị ngã, ngất đi rồi ạ, ngài mau về xem sao!"

Kinh Triệu Doãn vừa khóc vừa hét: "Mẹ! Mẹ ta làm sao?" Sau đó quay sang vái chào Giang đại nhân và Trương đại nhân: “Hai vị đại nhân, thật xin lỗi, mẹ ta xảy ra chuyện, cho phép ta về xem tình hình thế nào đã. Vụ án này nhất thời cũng chưa rõ trắng đen. Người đâu, sắp xếp chỗ ở tử tế cho Lưu thị, nhất định phải bảo vệ cô ta cho tốt, đừng để cô ta làm chuyện dại dột!"

Nói xong ông ta chạy biến như bay.

Cứ như thể có ma đuổi sau lưng vậy.

Vụ án đành phải tạm gác lại. Giang đại nhân gạt nước mắt trở về nhà, vừa bước vào cửa đã bắt gặp ánh mắt đầy vẻ trách móc của con trai, con gái.

"Các con nhìn cái gì? Cha bị oan!"

Cậu con cả vẫn còn chút hiếu thuận, lập tức chạy tới đỡ ông: "Cha cẩn thận sức khỏe, đừng để tức giận quá mà sinh bệnh."

Cô con gái út thì nháy mắt ra hiệu, thì thầm: "Cha, mẹ đang nghỉ ngơi trong phòng, con đã dặn dò người dưới rồi, không để mẹ biết chuyện này đâu, tránh để mẹ phải đau lòng."

Giang đại nhân: "..."

"Có điều..." Cô con gái út đổi giọng: “Cha à, cha làm thế là không được. Mẹ gả cho cha bao nhiêu năm nay, ai có thể chê trách mẹ nửa điểm? Nếu cha muốn nạp thiếp, mẹ cũng đâu có ngăn cản, hà cớ gì phải nuôi ngoại thất, lại còn gây ra chuyện có con rơi..."

Giang Chiếu thở dài: "Cha, cha suy nghĩ kỹ đi, vào xin lỗi mẹ một tiếng, tự mình thú nhận với bà ấy..."

"Ta không có!" Giang đại nhân giậm chân bình bịch: “Ta bị oan thật mà!"

"Cha bé mồm thôi, để mẹ nghe thấy, biết cha nuôi ngoại thất có con riêng lại còn để người ta tìm đến tận cửa, mẹ tức hỏng người thì làm thế nào?"

Giang đại nhân mệt mỏi rã rời: "Ta thật sự không có mà."

Giang Chiếu nhìn ông với ánh mắt kỳ quái: "Ý cha là, cô nương kia hãm hại cha?"

"Đúng."

"Tại sao cô ta phải hãm hại cha? Nếu vì tiền, cô ta cứ lén lút cầm thư và ngọc bội đến, bắt gia đình nhận cô ta và đứa bé, vào cửa làm thiếp là xong. Đằng này cô ta làm ầm ĩ cho cả thiên hạ biết, cho dù đứa bé trong bụng là của cha thật, cha cũng đời nào chịu nhận, cô ta chẳng phải mất cả chì lẫn chài sao?"

Giang đại nhân liếc con trai một cái: "Hừ, con cũng thông minh đấy." Ông vuốt râu suy tư: “Ta ngờ rằng, có thể cô ta được ai đó sai khiến, cố tình hủy hoại thanh danh của ta."

Rất có thể là kẻ thù trong triều đình.

Giang Chiếu lắc đầu: "Con nghĩ người trong triều sẽ không dùng thủ đoạn này đâu. Chuyện này cùng lắm chỉ làm cha mất mặt một chút, cha hoàn toàn có thể mặt dày nhận bừa, đợi chuyện qua đi rồi lén lút tống khứ người ta đi, hoặc dứt khoát hơn thì... diệt khẩu, đối với cha chẳng tổn hại gì mấy. Thà rằng vu oan giá họa cái gì khác, kể cả chôn đại cái long bào xuống sân nhà ta, tính sát thương còn cao hơn trò này nhiều."

Giang đại nhân bực dọc: "Con có thể mong cho ta điều gì tốt đẹp hơn không? Biết đâu là do mấy đứa bọn bay gây họa bên ngoài, khiến người ta ghi hận lên đầu ta."

Giang Chiếu chối ngay: "Cha đừng có đổ vỏ linh tinh. Con bây giờ ở kinh thành cũng có chút quan hệ, người ta nịnh bợ còn không kịp, làm sao mà ghi hận con được."

Giang đại nhân nhìn sang con cả, cậu con cả cười hiền lành: "Thưa cha, có lẽ là do con lúc nào đó lỡ đắc tội với ai chăng."

Giang đại nhân quay mặt đi đầy chán ghét.

Ông vẫy tay gọi quản gia tới: "Cho người đến chỗ Lưu thị ở canh chừng."

Quản gia đưa tay lên cổ làm động tác cắt tiết: "Có cần cho người xử lý ả..."

Lời còn chưa dứt đã bị Giang đại nhân cốc cho một cái vào đầu: "Ngươi bị ngốc à? Ả mà xảy ra chuyện gì thì cái tội danh này của ta cả đời đừng hòng rửa sạch! Ta bảo ngươi cho người canh chừng ả, đừng để ả bỏ trốn, cũng đừng để ả tự sát."

"Vâng vâng vâng, lão nô hiểu rồi, lão nô đi ngay đây."

...

Không chỉ Giang đại nhân cho người canh chừng, mà bạn bè lẫn kẻ thù của ông cũng đang để mắt tới Lưu thị, Kinh Triệu Doãn cũng phái lính đến bảo vệ.

Thế nhưng, dưới sự giám sát của bao nhiêu người như vậy, Lưu thị vẫn mất tích.

Không biết biến mất kiểu gì, cứ như bốc hơi khỏi thế gian, không để lại chút dấu vết nào.

À không, vẫn còn chút dấu vết. Trong căn phòng ả ở, có vương lại vài vệt máu.

Giang đại nhân nghe tin xong suýt ngất xỉu.

Thôi xong, hết đường chối cãi.

Cũng may chuyện này đã đến tai Hoàng đế. Ban đầu ngài còn tưởng chuyện vui để xem, nhưng khi thấy nghi phạm tẩu thoát ngay dưới mắt Lục Đường, Hoàng đế cũng không vui vẻ gì nữa. Ngài lập tức triệu Trần Vương vào cung, ra lệnh phải điều tra cho ra lẽ, không thể để đại thần trong triều chịu tiếng oan uổng.

Trần Vương phái người đi, lại liên hệ với Nghiêm minh chủ, cuối cùng cũng khóa được mục tiêu, tóm gọn cả ổ, thẩm vấn rõ ràng rồi vào cung bẩm báo.

...

Hơn nửa tháng trôi qua kể từ khi bị vu oan, Giang đại nhân gầy rộc đi, người tiều tụy mệt mỏi, đêm nào cũng phải uống thuốc an thần mới ngủ được.

Người nhà khuyên ông đừng để trong lòng, vợ ông cũng tin tưởng ông không làm chuyện đó, nhưng trong lòng ông vẫn ấm ức không nuốt trôi cục tức này.

Hôm nay, Đại thống lĩnh của Lục Đường đích thân đến nhà thăm hỏi.

...

"... Sự tình là như vậy, người đã bắt được, tất cả đều đã khai nhận. Giang đại nhân có muốn vào lao ngục gặp mặt đám người này không?"

Giang đại nhân ôm ngực, giọng run run: "Ngươi nói là, vì thằng con trời đánh đứng thứ hai nhà ta điều tra ra chuyện xấu của bọn chúng, định đăng lên báo, nên bọn chúng mới tìm đến ta, muốn dùng ta để uy hiếp thằng nghịch tử đó?"

Đại thống lĩnh lẳng lặng gật đầu.

Giang đại nhân: "Kết quả là thằng nghịch tử đó chẳng thèm để ý đến sống chết của cha nó, vẫn cứ đăng chuyện của bọn chúng lên báo như thường?"

Đại thống lĩnh lại gật đầu.

Giang đại nhân đập bàn cái rầm: "Người đâu! Bắt thằng bất hiếu đó lại cho ta, tống cổ vào ngục!"

Quản gia bước vào: "Lão gia."

"Đi gọi thằng nghịch tử đó về đây!"

"Vâng thưa lão gia, có cần viết thư cho đại thiếu gia không ạ?"

"Viết thư cái gì? Cứ bảo cha nó vừa sinh cho nó một đứa đệ đệ, bảo nó về mà xem mặt."

Giang đại nhân giận quá mất khôn rồi.

Quản gia: "???"

Đại thống lĩnh lén lút cáo lui.

Giang đại nhân lửa giận ngút trời: "Người đâu, chuẩn bị xe! Ta phải đích thân đi hỏi thằng nghịch tử kia, xem có phải nó muốn hại chết ta không?"

Quản gia không dám hó hé, lẳng lặng đứng đợi lão gia bình tĩnh lại. Theo kinh nghiệm thì chắc mất khoảng một tuần trà.

...

Giang đại nhân đã bình tĩnh lại. Ông một mình bước ra khỏi phòng, trong lòng vẫn còn hậm hực, nhìn cái gì cũng thấy gai mắt.

Thằng con này đánh không được, mắng không nghe, thậm chí nhà cũng chẳng thèm về. Ông hoàn toàn bó tay với nó, nhưng khổ nỗi ai cũng biết nó là con ông, hễ nó gây chuyện là ông lãnh đủ.

Đúng lúc Giang Chiếu từ cửa tiệm trở về, vừa thấy cha bèn quay đầu định lẩn đi.

"Chạy cái gì?" Giang đại nhân nói giọng lạnh tanh: “Con làm việc cho ca ca con, ngày thường chắc có liên lạc với nó chứ?"

Giang Chiếu: "Con với huynh ấy chẳng có liên lạc gì mấy, con chỉ lo việc kinh doanh cửa tiệm, không quản nội dung báo chí."

"Hừ. Con viết cho nó một bức thư, bảo nó cút về đây."

"Vâng thưa cha."

"Viết thêm một bức thư cho Khổng thị nữa, bảo cô ta quản cho chặt ca ca con vào!"

Nhắc đến người này, Giang đại nhân càng thêm uất ức: "Thằng nghịch tử đó hoàn toàn không để người nhà vào mắt, trong lòng chỉ có mỗi cô ả Khổng thị kia. Tại sao nó gây chuyện lại để gia đình chịu vạ lây? Sao đám người đó không đi tìm Khổng thị mà gây sự chứ?"

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.