Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3046 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 405: Tòa Báo Ra Đời

❊ ❊ ❊

"Được được được." Nhị thúc gắp thêm thức ăn cho cô bé: “Ăn nhiều một chút, xem này, chẳng gầy đi tí nào, hình như còn béo lên một chút ấy chứ."

Tào Liễn Nhi ăn no uống say, nhị thúc cũng đã no nê, trả tiền xong xoa đầu cô bé: "Hai hôm nay ta ở đây với con, sau đó con phải ngoan ngoãn ở trong thư viện, không được chạy lung tung, biết chưa?"

"Vâng ạ."

Hai người ra cửa thì thấy tiểu nhị đang mắng người.

"Không có tiền thì đừng ra vẻ! Còn chê chỗ nhà quê chúng ta không có món ngon, cả bàn này ông còn chẳng trả nổi..."

"Thứ hạ nhân như ngươi mà dám mắng ta à?" Người đàn ông nổi giận: “Ta có bảo không trả tiền đâu, chỉ là quên mang tiền thôi."

Tiểu nhị cười khẩy: "Thế ông trả tiền đi."

"Ta về lấy rồi mang đến cho ngươi."

"Lấy gì đảm bảo ông sẽ quay lại? Nhỡ ông chạy mất thì sao?"

"Vợ ta đang ở đây! Ta chạy đi đâu được? Ngũ Nương, cô đợi ta một lát, ta về lấy tiền rồi đến đón cô ngay."

Không đợi Tiêu Ngũ Nương nói gì, người đàn ông đã vội vã bỏ đi.

Tiêu Ngũ Nương thở dài.

Tiểu nhị bực bội nói: "Sao cô lại lấy phải loại đàn ông này thế? Không có tiền còn sĩ diện, gọi một đống món ăn không hết."

Tào Nhị bịt tai Tào Liễn Nhi lại, đợi đi xa rồi mới dặn dò: "Con đừng học theo cô ta, gã đàn ông kia nhìn là biết không ra gì, vứt vợ ở lại một mình, đúng là đồ bỏ đi, không có trách nhiệm."

"Con biết rồi."

"Con là độc đinh của Tào gia, sau này chuyện hôn nhân có trưởng bối làm chủ, biết chưa?"

"Vâng ạ."

"Ở thư viện cũng tránh xa mấy thằng con trai ra."

"Vâng ạ."

"Luyện võ cũng đừng vất vả quá, chú ý sức khỏe..."

Hắn chưa nói hết câu đã thấy cái đầu nhỏ gục vào chân mình, dụi mắt lia lịa, rõ ràng là buồn ngủ rồi.

Hắn đành cõng cô bé lên, đưa về tận ký túc xá.

...

Cuối cùng, Tiêu Ngũ Nương phải lấy hết tiền tích cóp, vay thêm một ít của hộ vệ thư viện mới trả đủ tiền ăn.

Trả tiền xong, cô ngồi đợi ở quán đến tối mịt, chồng cô vẫn không quay lại. Cô cũng chẳng thấy buồn, theo chân hộ vệ về thư viện.

Có lẽ cô đã quen rồi.

...

Gần đây trong thư viện bỗng rộ lên một loại giấy in đầy chữ, mọi người gọi là báo.

Trên đó viết đủ thứ chuyện trên trời dưới biển.

Nào là quan lại thăng chức giáng chức, giá cả gạo thóc, nào là chuyện giang hồ ân oán, nhà nào kết thân với nhà nào...

Loại báo này mười ngày ra một số, tất cả tin tức đều là thật, còn có quan lại triều đình chống lưng, nha dịch sai lại cũng xác nhận tin trên báo là thật.

Giấy in báo thô sơ, giá rẻ bèo, vừa ra sạp là bán hết sạch ngay trong ngày.

Ngay cả người không biết chữ cũng xúm lại nghe người khác đọc.

Nhiều hộ vệ trong thư viện cũng mua một tờ mang về xem.

Chưa được mấy hôm, một loại báo khác lại làm mưa làm gió trong thư viện. Lần này không chỉ thầy cô, hộ vệ, mà cả học sinh cũng tranh thủ giờ giải lao tụm năm tụm ba xem.

Trên đầu tờ báo in dòng chữ lớn: “Nội dung báo này hoàn toàn hư cấu, nếu có trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.”

Bên dưới là mấy câu chuyện, có truyện còn viết dở dang, khiến người đọc ngứa ngáy chân tay, chỉ muốn biết kết cục ra sao.

Học sinh đọc say sưa đến quên cả giờ vào lớp, cho đến khi Chu lão tú tài tức giận đập bàn.

"Không lo học hành! Ham chơi mất nết!"

Ông lập tức tịch thu hai tờ báo, xé nát ngay trước mặt học sinh.

"Xem mấy thứ này có giúp các trò học được y thuật không? Hay giúp chữ viết đẹp hơn?"

Đám học sinh cúi gằm mặt, xấu hổ không dám ho he.

"Tưởng mình học giỏi rồi à? Có thể lãng phí thời gian chơi bời rồi à? Các trò mới học được bao lâu? Chữ còn chưa nhận hết, thời gian rảnh rỗi sao không luyện chữ thêm? Mấy tên hộ vệ kia vì ngày xưa không chịu học hành tử tế nên giờ mới phải đi coi nhà cho người khác! Các trò sau này cũng muốn đi làm việc đó à?"

Đám hộ vệ thính tai nghe thấy: "..."

Ông mắng học sinh thì cứ mắng, lôi chúng ta vào làm gì?

"Mấy thầy cô chúng ta rảnh rỗi xem một chút là vì đời này chúng ta không cầu tiến bộ nữa rồi."

Có học sinh lí nhí: "Bọn con cũng đâu có thi công danh, làm thầy giáo, hộ vệ cũng tốt mà..."

Chu lão tú tài càng giận: "Thư viện tuyển giáo viên yêu cầu là Tú tài, sao hả, các trò nghĩ mình thi đỗ Tú tài rồi à? Chúng ta bây giờ chơi bời là vì trước đây đã dùi mài kinh sử bao năm, các trò còn chưa xây xong móng đã đòi chơi rồi?"

Ông mắng cho cả lớp một trận tơi bời, phạt bài tập về nhà gấp đôi.

Vẫn chưa hả giận, ông quay về mách lẻo với các thầy cô khác, bảo họ phải quản lý chặt bọn trẻ, không cho chúng suốt ngày cắm đầu vào mấy tờ báo nhảm nhí đó.

"Ham chơi mất nết! Không biết tên vô lại nào nghĩ ra cái thứ này, đúng là hại người! Lũ trẻ đang ngoan ngoãn, bị hắn làm hư hết cả!"

Ông còn chạy đến chỗ Khổng Linh Chi cáo trạng, trọng tâm là cô quá nuông chiều bọn trẻ.

"Cha mẹ thương con thì phải lo tính đường dài cho con, ta đề nghị tăng hình phạt, đứa nào không nghe lời thì đánh thẳng tay!"

Thậm chí ông còn chuẩn bị sẵn dụng cụ đánh đòn.

"Đây là thanh gỗ ta đặc biệt đẽo gọt, cô xem, nhẵn bóng, không làm rách da, cũng không quá dày làm gãy xương, nhưng đánh vào thì đau thấu trời."

Hơn nữa bệnh viện ngay bên cạnh, đánh hỏng cũng chẳng cần đưa sang, Sơn trưởng tự tay chữa là xong.

Khổng Linh Chi im lặng một hồi, cuối cùng vẫn khuyên ông về, hứa sẽ giải quyết chuyện này, bảo ông cứ yên tâm.

Học sinh cũng nghe phong thanh chuyện Chu phu tử đi mách lẻo, đứa nào đứa nấy nơm nớp lo sợ, cho đến khi "Tiết đọc tự do" ra đời.

Giờ học trồng trọt bị cắt giảm một nửa, tuy vẫn còn một mảnh ruộng nhỏ nhưng sau này môn này trở thành môn tự chọn, không thi.

Cùng chung số phận là môn võ thuật, cũng thành môn tự chọn, không thi, nhưng bài tập thể dục buổi sáng vẫn giữ nguyên và tính vào tổng điểm.

Ngoài ra còn có thêm hai môn tự chọn mới: Thưởng thức nghệ thuật và Binh khí.

Khổng Linh Chi cho bọn trẻ hai ngày để suy nghĩ xem nên chọn môn nào.

Các thầy cô khác không có ý kiến gì, dù sao mấy môn này vốn là môn phụ, giờ tuy nhiều môn hơn nhưng tổng thời gian không đổi, giờ dạy của họ không bị cắt giảm, hơn nữa bỏ thi hai môn kia thì trọng số điểm các môn chính sẽ cao hơn, càng có lợi cho họ.

Học sinh bắt đầu bàn tán xôn xao.

Chương Tầm Thiện với tư cách lớp trưởng đã sớm nghe ngóng tình hình các môn học này, lúc này đang giải thích cho các bạn.

"Môn trồng trọt và võ thuật mọi người đều học rồi, không cần ta nói nhiều nữa, thầy cô vẫn là mấy người cũ. Môn thưởng thức nghệ thuật này, ta hỏi rồi, chủ yếu là cầm kỳ thi họa, văn chương, thơ ca, còn có nhạc cụ, vũ đạo các loại. Thưởng thức, tức là chủ yếu xem và cảm nhận, không yêu cầu chúng ta phải học mấy thứ đó, biết sơ qua là được."

Lưu Chính đứng bên cạnh lấy ví dụ: "Chẳng hạn như có người đọc một bài thơ, viết một bài văn, chúng ta đại khái phải nghe ra được ý tứ, hay ở chỗ nào, dở ở chỗ nào. Khúc nhạc, bức tranh cũng thế."

Mọi người gật gù ra chiều đã hiểu.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.