Titanic Trong Vũ Trụ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Houston
Houston

❊ ❊ ❊

Sáu ống y tế được luồn vào cơ thể Debbie Haning. Trong cổ họng cô có một ống phẫu thuật mổ khí quản để ép khí ô-xi vào hai lá phổi. Một ống thông mũi được luồn vào lỗ mũi bên trái, xuống ống thực quản rồi vào dạ dày. Ống thông đường tiểu rút hết nước tiểu ra ngoài, hai ống tĩnh mạch khác bơm các chất lỏng vào mạch máu. Trong cổ tay cô có một ống động mạch. Các đường huyết áp liên tục chạy trên máy nghiệm dao động. Jack đã xem những túi truyền nước treo trên đầu giường và thấy chúng chứa đầy chất kháng khuẩn mạnh. Đây là một dấu hiệu xấu, nó có nghĩa là cô ấy đã bị nhiễm khuẩn - bệnh nhân bị hôn mê suốt hai tuần là dấu hiệu bất thường. Mỗi lỗ thủng trên da và mỗi ống nhựa đều là phương tiện trung chuyển vi khuẩn. Trong máu của Debbie giờ đang xảy ra một trận chiến.

Chỉ cần nhìn qua, Jack đã hiểu ngay việc này nhưng anh không nói gì với mẹ của Debbie. Bà đang ngồi bên giường, nắm chặt tay con gái. Khuôn mặt cô trông mềm nhũn, cằm cứng, mí mắt khép hờ. Cô vẫn trong tình trạng hôn mê sâu và không nhận thức được điều gì, kể cả sự đau đớn.

Bà Margaret ngước lên khi Jack bước vào phòng bệnh và gật đầu chào.

- Con bé đã trải qua một đêm khủng khiếp - Margaret nói - Nó bị sốt. Họ không biết sao con bé lại sốt.

- Các chất kháng sinh sẽ có tác dụng.

- Rồi sau đó thì sao? Chúng ta sẽ ngăn được bệnh nhiễm khuẩn nhưng tiếp theo sẽ là chuyện gì? - bà Margaret hít sâu - Con bé không muốn thế này. Những cái ống, những mũi tiêm. Chắc nó không muốn chúng ta để nó đi.

- Đây không phải là lúc đầu hàng. Điện não đồ của cô ấy vẫn đang hoạt động. Não của cô ấy chưa ngừng hoạt động.

- Vậy thì sao con bé không tỉnh lại?

- Cô ấy còn trẻ. Cô ấy phải sống vì nhiều thứ.

- Đây không phải là sống - bà Margaret cúi xuống nhìn tay con gái. Nó tím bầm và phồng lên do những ống truyền nước và những mũi tiêm - Khi bố nó hấp hối, Debbie đã nói với tôi nó không bao giờ muốn có kết cục như vậy, bị buộc chặt và chăm sóc trên giường. Tôi cứ nghĩ mãi về điều đó, về những gì nó nói… - bà Margaret lại ngước lên - Anh sẽ làm gì nếu đây là vợ anh?

- Tôi sẽ không nghĩ đến chuyện đầu hàng.

- Thậm chí nếu cô ấy nói với anh là cô ấy không muốn có kết cục như vậy sao?

Anh suy nghĩ về chuyện đó một lát rồi quả quyết nói.

- Rốt cuộc thì đó cũng là quyết định của tôi. Bất chấp cô ấy hay ai khác nói gì. Tôi sẽ không đầu hàng vì người tôi yêu quý. Không bao giờ, không bao giờ nếu vẫn còn một cơ hội mong manh để tôi cứu được cô ấy.

Lời nói của anh không an ủi được bà Margaret. Anh không có quyền đòi hỏi lòng tin hay bản năng ở bà nhưng bà đã hỏi ý kiến anh và anh đã trả lời bằng trái tim chứ không phải bằng lý trí.

Giờ anh cảm thấy có lỗi. Anh vỗ vai bà Margaret và tới phòng bệnh. Một bệnh nhân hôn mê và bị lây nhiễm có hệ thống nghĩa là người đó đã ở ngưỡng cửa cái chết rồi.

Anh rời bộ phận chăm sóc đặc biệt, buồn bã bước vào thang máy. Thật chán nản khi trải qua một kỳ nghỉ như thế này. Khi thang máy dừng lần đầu tiên, anh quyết định sẽ dừng ở tầng có đại sảnh, chỗ có cửa hàng tạp phẩm để mua hộp sáu lon bia. Điều anh cần ngay lúc này là một cốc bia lạnh và một chuyến du thuyền. Chúng sẽ giúp anh quên Debbie Haning.

- Hôn mê sâu, phòng điều trị đặc biệt! Hôn mê sâu, phòng điều trị đặc biệt!

Anh lập tức ngẩng đầu lên khi nghe thấy thông báo trên hệ thống gọi tên của bệnh viện. Debbie, anh nghĩ rồi chạy vụt ra chỗ cầu thang.

Đã nhiều người có mặt tại phòng điều trị đặc biệt của cô. Anh đẩy cửa vào, nhìn ngay màn hình. Hình thành sợi cơ trên tâm thất! Một bó cơ đang cuộn lên trong tim cô ấy. Tim không thể bơm máu lên não.

- Một epinefrin ampe đang hạ! - một y tá hét to.

- Mọi người lùi lại! - một bác sĩ yêu cầu và áp hai tấm khử rung tim lên ngực.

Jack thấy thân thể Debbie giật mạnh khi các tấm khử rung tim rời ra và thấy đường tim lao mạnh trên màn hình, rồi lại tụt xuống mức thấp nhất. Nó đi theo hình chữ V.

Một y tá đang thực hiện hô hấp nhân tạo. Mái tóc vàng và ngắn của cô rung lên mỗi khi cô ấn mạnh vào ngực bệnh nhân. Bác sĩ thần kinh học Salomon phụ trách chăm sóc Debbie ngẩng lên khi Jack đứng cạnh ông bên giường bệnh.

- Amoidarone đã vào chưa? - Jack hỏi.

- Đang vào nhưng không có tác dụng.

Jack lại nhìn những đường tim. Từ những đường gấp khúc, chúng biến thành những đường rất bằng phẳng và thoái hóa thành một đường thẳng tắp.

- Chúng tôi đã sốc điện cho cô ấy bốn lần - Salomon nói - Không lấy lại nhịp được.

- Màng ngoài não thì sao?

- Chúng tôi đã hạ xuống mức thấp nhất. Tiếp tục đi!

Y tá tiêm chuẩn bị một xi-lanh epinefrin và lắp một ống tiêm tim dài vào đầu. Ngay cả khi cầm lấy nó, Jack đã biết là cuộc chiến đấu đã kết thúc. Việc này sẽ không thay đổi được gì. Nhưng anh nghĩ về Bill Haning đang chờ được về nhà với vợ. Và anh nghĩ về những gì anh đã nói với bà Margaret cách đây mấy phút.

Tôi sẽ không đầu hàng vì một người tôi yêu quý. Không bao giờ, không bao giờ nếu vẫn còn một cơ hội mong manh để tôi cứu được cô ấy.

Anh cúi nhìn Debbie và trong một giây phân tâm, khuôn mặt Emma vụt qua tâm trí anh. Anh nuốt nước bọt rồi nói.

- Ngừng ép tim!

Cô y tá bỏ tay khỏi xương ức.

Jack nhanh chóng dùng thuốc Betadine bôi lên da cô và ấn mũi tiêm xuống dưới mẩu xương ức. Mạch anh đập mạnh khi anh chọc mũi tiêm qua da. Anh ấn tiếp mũi tiêm vào ngực rồi nhẹ nhàng ấn một cái.

Một vệt máu tràn vào trong xi-lanh cho anh biết mũi tiêm đã vào đến tim.

Anh vặn mạnh ống bơm, tiêm cả liều epinefrin vào rồi rút tiêm ra.

- Tiếp tục ép tim! - anh nói rồi nhìn màn hình. Cố lên Debbie! Chiến đấu đi, chết tiệt! Hãy vì chúng tôi đừng đầu hàng. Hãy vì Bill đừng đầu hàng.

Cả phòng im lặng, mắt ai cũng dán vào màn hình. Những đường tim thẳng tắp, từng tế bào cơ tim đang chết dần. Không ai nói một lời, mặt họ đều hiện vẻ thất bại.

Cô ấy còn trẻ, Jack nghĩ. Ba mươi sáu tuổi.

Bằng tuổi Emma.

Bác sĩ Salomon đưa ra quyết định cuối cùng.

- Hãy kết thúc chuyện này - ông nói - Thời gian tử vong là 11 giờ 15.

Cô y tá thực hiện ép tim im lặng rời khỏi bệnh nhân. Dưới những bóng đèn phòng bệnh, thân thể Debbie trông như một tấm nhựa bợt màu, như một người nộm. Đó không còn là người phụ nữ lộng lẫy và sống động mà Jack đã gặp cách đây năm năm tại bữa tiệc của NASA được tổ chức dưới bầu trời sao.

Bà Margaret bước vào phòng. Bà đứng im lặng, không nói gì một lúc như thể không còn nhận ra con gái mình nữa. Bác sĩ Salomon khẽ đặt tay lên vai bà.

- Sự việc diễn ra quá nhanh. Chúng tôi không thể làm gì được.

- Lẽ ra nó phải ở đây - bà Margaret nghẹn ngào nói.

- Chúng tôi đã cố duy trì sự sống cho cô ấy - bác sĩ Salomon an ủi - Tôi rất tiếc!

- Tôi cảm thấy tội nghiệp cho thằng Bill - bà Margaret nói. Bà nắm và hôn bàn tay con gái - Nó muốn ở đây. Và giờ nó sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.

Jack ra khỏi phòng bệnh và ngồi thụp xuống ghế trong phòng y tá. Những lời nói của bà Margaret vẫn vang trong đầu anh. Lẽ ra nó phải ở đây. Và giờ nó sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.

Anh nhìn điện thoại. Mình còn đang làm gì ở đây? Anh tự hỏi.

Anh lấy sổ danh bạ trong bàn của y tá, nhấc điện thoại và quay số.

- Hãng du lịch Lone Star xin nghe - một phụ nữ trả lời.

- Tôi muốn đi đến mũi Canaveral.

iện trên màn hình. Môi trên của cô vã mồ hôi khi cô bắt đầu đánh máy thời gian cần thiết để thực hiện nhiệm vụ. Ngày, giờ, phút, giây. Những ngón tay của cô không còn tuân theo sự điều khiển của não. Chúng run rẩy và vụng về. Cô phải cố gắn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.