Chết rồi.
Đôi giày của Emma nện thành nhịp trên cối xay guồng có hệ thống cách âm chấn động. Mỗi lần giậm chân lên băng chuyền đang chuyển động, mỗi chấn động lên các xương, khớp nối và các thớ cơ của cô đều là một lần cô tự trừng phạt mình.
Chết rồi.
Mình đã mất anh ấy. Mình thật khốn nạn khi để mất anh ấy.
Đáng lẽ mình nên nhận ra anh ấy bệnh nặng mức nào. Lẽ ra mình phải thúc giục họ di dời bằng phương tiện cứu hộ khẩn cấp. Nhưng mình cứ chần chừ vì mình nghĩ là mình sẽ giải quyết được việc đó. Mình cứ nghĩ là mình sẽ giúp anh ấy sống được.
Cơ đau buốt, mồ hôi đầm đìa trên trán, cô tiếp tục tự hành hạ mình, bực tức với thất bại của chính mình. Cô đã không dùng guồng có hệ thống cách âm ba ngày nay vì quá bận rộn lo nghĩ đến Kenichi. Giờ cô đang bù lại. Cô đã đóng các dây buộc ở hai bên, bật máy hoạt động và bắt đầu chạy.
Trên trái đất, cô rất thích chạy bộ. Cô chạy không nhanh lắm nhưng cô đã phát triển được khả năng chịu đựng và biết cả trạng thái hôn mê cao độ mà các vận động viên chạy xa trải qua khi hàng chục dặm tan chảy dưới chân họ. Và việc đốt cháy các cơ bắp hoạt động sẽ nhường chỗ cho trạng thái thảnh thơi. Dần dần cô đã lao động để tạo nên sức chịu đựng đó, và chỉ vì sự bước bỉnh đã buộc mình đi xa hơn và nhanh hơn. Cô luôn đấu tranh để thắng lần chạy trước, không bao giờ cho phép mình nghỉ giữa chừng. Cô đã luôn như vậy kể từ khi còn nhỏ. Cô nhỏ bé hơn những người khác, nhưng mạnh mẽ hơn. Suốt đời mình, cô luôn mạnh mẽ và gan dạ nhưng chưa bao giờ cô dám đối diện với chính mình.
Mình đã sai lầm. Và giờ bệnh nhân của mình đã chết.
Áo cô ướt đẫm mồ hôi, một vết ẩm lớn trải khắp trên ngực cô. Các bắp chân và đùi đã quan giai đoạn bị đốt cháy. Các cơ đang co lại và sắp sụp xuống vì sự luyện tập căng thẳng cao độ.
Một bàn tay thò ra, tắt nút khởi động hệ thống cách âm. Đường chạy đột nhiên lắc mạnh rồi dừng lại. Cô ngước lên và gặp ánh mắt của Luther.
- Tôi nghĩ thế là quá đủ rồi, Watson - anh nói khẽ.
- Chưa đâu.
- Cô đã ở trên đó hơn ba tiếng rồi.
- Tôi chỉ vừa mới bắt đầu - cô lầm bầm rất khẽ. Cô bật nút khởi động và đôi giày chạy của cô lại nên trên dây băng.
Luther nhìn cô một lúc, cơ thể anh đang lơ lửng ngang tầm mắt cô, cái nhìn của anh không thể né tránh được. Cô không thích bị soi mói, và thậm chí lúc đó còn rất ghét anh vì cô nghĩ anh có thể nhìn xuyên qua nỗi đau và sự dằn vặt của cô.
- Sao nó không nhanh hơn để đập đầu cô vào tường nhỉ? - giọng anh hơi cao.
- Nhanh hơn. Nhưng vẫn chưa đủ đau đớn.
- Tôi hiểu. Để trừng phạt thì phải đau đớn đúng không?
- Đúng.
- Có thay đổi gì không nếu tôi cho cô biết điều này thật ngớ ngẩn? Vì bản chất của nó đúng là như vậy. Việc này thật là phí sức. Kenichi chết vì anh ấy bị bệnh.
- Đó mới chính là điều tôi cần can thiệp.
- Và cô đã không thể cứu sống anh ấy. Nên bây giờ cô là một trong những kẻ tồi tệ của trung tâm phải không?
- Đúng thế!
- Ồ, cô sai rồi. Vì tôi đã giành danh hiệu đó trước cô.
- Đây là một kiểu thử nghiệm à?
Anh lại tắt nút khởi động máy. Chiếc máy chạy lại rung lên và dừng lại. Anh giận dữ nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt ấy cũng mạnh mẽ như ánh mắt cô.
- Còn nhớ vụ bê bối của tôi không? Trên tàu Columbia?
Cô không nói gì, cô không cần lên tiếng. Ở NASA ai cũng biết chuyện đó. Nó đã xảy ra bốn năm trong khi làm nhiệm vụ bay sửa chữa một vệ tinh liên lạc quay quanh quỹ đạo. Luther khi đó là chuyên gia chịu trách nhiệm bố trí lại vệ tinh sau khi công việc sửa chữa đã hoàn thành. Phi hành đoàn đã để nó trượt khỏi bệ và chỉ còn biết nhìn nó trôi đi mất. Tên lửa đã khởi động đúng theo lịch trình và đưa vệ tinh vào đúng vị trí.
Đó chính là lúc nó không còn tuân theo các mệnh lệnh. Nó đã không hoạt động khi đưa vào quỹ đạo và một khối rác trị giá hàng chục tỉ đô la đã bay quanh trái đất một cách vô dụng.
Gần như ngay lập tức, những lời chỉ trích giáng xuống vai Luther Ames. Trong khi vội vã đưa vệ tinh vào vị trí, anh đã quên không mở khóa mã số phần mềm quan trọng - hoặc là đại loại như vậy theo lời của bên ký kết hợp đồng tư nhân. Luther chắc chắn rằng anh đã nhập mã số và anh đã trở thành người giơ đầu chịu báng cho những lỗi lầm thuộc về các nhà sản xuất vệ tinh. Mặc dù công chúng không biết nhiều về vụ cãi vã này nhưng trong nội bộ NASA thì ai cũng biết chuyện. Anh đã bị phạt làm cái bóng của một phi hành gia, vẫn thuộc trung tâm nhưng sẽ không được những người chọn phi hành đoàn để mắt đến.
Điều khiến vấn đề thêm rắc rối là Luther là người da màu.
Trong ba năm liền, anh không được ai biết đến và sự tức giận trong anh ngày càng tăng. Chỉ có sự giúp đỡ của những người bạn thân thiết trong số các phi hành gia - trong đó thân nhất là Emma - mới giữ anh ở lại trung tâm. Anh biết mình không mắc bất cứ sai lần gì nhưng không mấy ai trong NASA tin anh. Anh biết người ta nói sau lưng anh. Luther là người bị những kẻ có niềm tin mù quáng chỉ vào anh như một ví dụ về những kẻ thấp kém mà không có những “điều cần thiết”. Anh đã đấu tranh để giữ phẩm giá của mình ngay cả khi anh cảm thấy tuyệt vọng nhất.
Rồi sự thật được sáng tỏ. Vệ tinh đó đã có lỗi. Luther Ames đã chính thức được xóa mọi tội lỗi. Trong một tuần, Gordon Obie đã mời anh tham gia một nhiệm vụ bay: đó là nhiệm vụ kéo dài bốn tuần trên Trạm vũ trụ quốc tế.
Nhưng ngay cả lúc này, Luther cảm thấy vẫn còn một vết nhơ lờ mờ trên danh tiếng của anh. Anh cũng đau đớn khi thấy những gì Emma đang cảm thấy lúc này.
Anh áp sát mặt mình gần lại phía cô, buộc cô phải nhìn vào anh.
- Chúng ta không hoàn hảo đúng không? Chúng ta đều là con người - anh dừng lại và nói thêm, giọng khô khốc - Trừ Diana Estes.
Cô bất chợt phá lên cười.
- Sự trừng phạt đã hết. Đã đến lúc tiếp tục, Watson.
Nhịp thở của cô đã trở lại bình thường mặc dù tim vẫn đập mạnh vì cô vẫn tự trách mình. Nhưng Luther nói đúng, cô phải tiếp tục. Đã đến lúc giải quyết những tai hại do những sai lầm của cô gây nên. Cô vẫn cần chuyển về Houston bản báo cáo cuối cùng để tổng kết bệnh án, quá trình điều trị, chẩn đoán và nguyên nhân cái chết.
Vị bác sĩ bỏ đi.
- Tàu Discovery sẽ hạ cánh trong hai tiếng nữa - Luther nói - Cô cần làm việc.
Một lúc sau, cô gật đầu và tháo dây buộc vào máy. Đã đến lúc trở lại với công việc, xe tang đang trên đường đến.