Jill Hewit thở hổn hển khi thức dậy. Ý nghĩ đầu tiên của cô là cô đang chết đuối và mỗi khi hít vào thì cô bị sặc nước.
Cô mở mắt. Cô sửng sốt khi thấy một đàn sứa đang lơ lửng quanh mình. Cô ho sặc sụa. Cuối cùng, cô cố hít một hơi dài và lại ho. Luồng khí đẩy mạnh khiến tất cả bọn sứa lộn ngược ra.
Cô chui ra khỏi túi ngủ, bật đèn phòng. Cô kinh ngạc khi thấy không khí lấp lánh.
- Bob! - Cô hét lên - Chúng ta bị rò rỉ.
Cô nghe thấy tiếng O’Leary nói trên khoang lái.
- Cái quái gì thế này?
- Lấy mặt nạ ra ngay - Kittredge ra lệnh - cho đến khi chúng ta chắc chắn thứ này không độc hại.
Jill mở ngăn cấp cứu, lôi ra hộp dụng cụ bảo vệ khi bị nhiễm bẩn rồi ném mặt nạ và kính cho Kittredge, O’Leary và Mercer khi họ lộn xuống lối đi dẫn vào khoang giữa. Không có thời quan để mặc quần áo, ai cũng đang mặc đồ lót và còn ngái ngủ.
Giờ, khi đã đeo mặt nạ, họ quan sát kỹ những giọt nước màu xanh dương pha xanh lá cây trôi nổi quanh họ.
Mercer đưa tay ra, bắt lấy một giọt.
- Lạ thật - anh nói và chà xát nó trong lòng bàn tay - Nó có vẻ dày đấy, nhớt như một loại chất nhầy.
Lúc này O’Leary, bác sĩ trên tàu mới bắt một giọt, đưa nó lại gần ống kính để nhìn rõ hơn.
- Nó không phải chất lỏng.
- Tôi thấy nó giống chất lỏng - Jill nói - Nó có trạng thái như vậy.
- Nhưng nó sền sệt, như thể…
Tất cả bọn họ đều giật mình khi một tiếng nhạc rất to đột nhiên bật lên. Đó là giọng hát mượt mà của Elvis Presley hát bài Những đôi giày Thụy Điển màu xanh dương. Đó là bài hát đánh thức họ được truyền từ trung tâm Điều hành nhiệm vụ bay.
- Xin chào tàu Discovery - viên điều khiển vui vẻ nói - Đã đến lúc thức dậy và tỏa sáng rồi, các bạn!
Kittredge trả lời.
- Chỉ huy, chúng tôi dậy hết rồi. Trên này chúng tôi có một hiện tượng kỳ lạ.
- Một hiện tượng à?
- Chúng tôi có một chất dịch bị đổ trong phòng. Chúng tôi đang cố nhận dạng nó. Nó là một chất nhầy, có màu xanh dương pha xanh lá cây đục. Trông nó gần giống như những viên ngọc mắt mèo nhỏ bay lượn xunh quanh. Nó đã lan ra cả hai khoang.
- Các anh đeo mặt nạ hết rồi chứ?
- Rồi!
- Các anh biết nó từ đâu ra không?
- Không.
- Được rồi. Chúng tôi sẽ tham khảo hệ thống hỗ trợ sống và điều khiển môi trường ngay lập tức. Họ có thể biết đó là cái gì.
- Dù là gì đi chăng nữa thì có vẻ nó không độc hại. Chúng tôi hình như không ai bị bệnh cả - Kittredge nhìn một lượt mọi người trong phi hành đoàn đang đeo mặt nạ và tất cả đều lắc đầu.
- Chất dịch đó có mùi gì không? - Chỉ huy hỏi - Hệ thống hỗ trợ sự sống và điều khiển môi trường muốn biết có phải nó rò ra từ hệ thống thu hồi chất thải không.
Bỗng nhiên Jill cảm thấy buồn nôn. Thứ mà họ đang hít vào và ngập trong đó có phải đã bị rò ra từ chỗ đi vệ sinh không?
- À, tôi nghĩ một trong số chúng tôi phải ngửi thử - Kittredge nói. Anh nhìn cả đội và họ chỉ nhìn anh - Được rồi, các bạn, đừng xung phong ngay lập tức - anh lẩm bẩm và cuối cùng tháo mặt nạ ra. Anh ôm một giọt trong lòng bàn tay và ngửi - Tôi nghĩ nó không phải là chất thải. Nó cũng không có mùi hóa chất. Ít ra là không phải sản phẩm từ xăng dầu.
- Nó có mùi như thế nào? - Chỉ huy hỏi.
- Có mùi như… cá, như chất nhầy của cá hồi. Có thể nó rò ra từ khoang bếp chăng?
- Hoặc nó có thể rò ra từ khoang chứa các vật dụng nghiên cứu khoa học. Các bạn đang mang theo các thí nghiệm từ Trạm vũ trụ quốc tế về trái đất. Có thùng chứa các đồ biển nào trên tàu không?
- Thứ này khiến tôi nhớ đến chân ếch. Chúng tôi sẽ xem kỹ các thùng thí nghiệm - Kittredge nói. Anh nhìn quanh phòng, nhìn những viên lóng lánh gần những bức vách - Giờ nó đã bám lên mọi thứ. Chúng ta phải lau dọn những thứ đã văng ra. Nó sẽ chặn cả đường về của chúng ta mất.
- À, tàu Discovery, tôi không muốn báo cho các bạn tin này chút nào - chỉ huy nói - nhưng việc trở lại sẽ bị trì hoãn vì một số lý do. Các anh sẽ phải ngồi yên đấy.
- Có chuyện gì?
- Dưới này có một vài vấn đề thời tiết. Trung tâm Kennedy đang có những trận gió mạnh cấp bốn mươi, có bão lốc mạnh. Một cơn bão nhiệt đới đang di chuyển từ phía đông nam. Nó sẽ khiến cộng hòa Dominic náo loạn và nó đang hướng về trung tâm Kennedy.
- Còn căn cứ Edwards thì sao?
- Hiện tại họ báo cáo có một khối mây ở độ cao hai nghìn một trăm ba mươi mét. Vì vậy nếu các bạn không quá vội vàng muốn hạ cánh xuống khu Cát Trắng thì chúng tôi đang xem xét trì hoãn thêm ít nhất ba mươi sáu giờ nữa. Chúng tôi có thể cho phép các bạn mở các cửa vào một lần nữa và gia nhập cùng phi hành đoàn trên Trạm vũ trụ quốc tế.
Kittredge nhìn những giọt nước trôi qua.
- Chúng tôi không đồng ý về việc đó, chỉ huy. Chúng tôi sẽ làm trạm bị nhiễm bẩn với chất này. Chúng tôi phải lau dọn mọi thứ đã.
- Rõ! Bác sĩ đang đứng ngay cạnh tôi và muốn xác nhận là cả phi hành đoàn không có bất cứ ảnh hưởng xấu nào. Điều đó đúng không?
- Chất rò rỉ có vẻ vô hại. Không ai có biểu hiện bị bệnh - Anh xua một đám chất lỏng đi khiến chúng cuộn tròn như những viên ngọc trai - Chúng thật sự rất đẹp. Nhưng tôi không muốn nghĩ đến việc chúng bám vào các bảng điện nên chúng tôi nên dọn sạch hết mọi ngóc ngách.
- Chúng tôi sẽ thông báo cho các bạn thông tin mới nhất về tình hình thời tiết, tàu Discovery. Giờ hãy dọn đống rác đó đi.
- Được - Kittredge cười - Hãy gọi chúng tôi là những nhà làm dịch vụ lau dọn trên trời. Chúng tôi còn lau cả cửa sổ nữa - Anh đeo mặt nạ vào - Tôi nghĩ loại bỏ chúng sẽ an toàn thôi.
Jill tháo mặt nạ và kính, bay về phía ngăn kéo khẩn cấp. Cô vừa tháo các dụng cụ ra thì thấy Mercer nhìn cô chằm chằm.
- Có chuyện gì thế? - Cô hỏi.
- Mắt cô… sao thế?
- Mắt tôi làm sao?
- Cô nên xem đi!
Cô bay về phía phòng vệ sinh. Khi mới thoáng nhìn vào gương, cô giật mình. Màng cứng của một mắt cô đỏ như máu, không chỉ tạo thành vệt mà nó còn đỏ loang hết màng cứng.
- Chúa ơi! - Cô lẩm bẩm và sợ hãi với hình ảnh của chính mình trong gương. Mình là một phi công. Mình cần đôi mắt. Giờ thì một trong hai mắt trông như một cục máu.
O’Leary xoay vai cô lại và kiểm tra mắt cho cô.
- Không phải lo lắng đâu, được chứ? - Anh trấn an - Đó chỉ là hiện tượng xuất huyết màng mắt.
- Chỉ là thôi sao?
- Đó là một giọt máu nhỏ trong mắt cô. Nó không có vẻ nghiêm trọng hơn đâu. Nó sẽ biến mất và không ảnh hưởng gì đến mắt cô cả.
- Sao tôi lại bị thế nhỉ?
- Những biến đổi đột ngột trong áp lực tác động lên hộp sọ có thể gây ra điều đó. Đôi khi cô có thể bị ho nhiều hay nôn mửa và nó khiến các mao mạch nhỏ bị vỡ ra.
Cô thở phào nhẹ nhõm.
- Chắc là thế rồi. Lúc ngủ dậy tôi có ho khan làm bay những giọt nước đó.
- Thấy chưa? Chẳng có gì phải lo - Anh vỗ vai cô - Mất năm mươi xu. Bệnh nhân tiếp theo!
Jill cảm thấy an tâm và quay lại nhìn vào gương. Đó chỉ là bị rỉ ít máu, cô nghĩ, chẳng có gì phải lo. Nhưng người trong gương đang nhìn cô khiến cô khiếp sợ. Một mắt bình thường, một mắt như ác quỷ và đỏ rực. Nó có vẻ gì đó rất kỳ quái và điên rồ.