Titanic Trong Vũ Trụ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 63 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày Mùng 7 Tháng 8
Ngày Mùng 7 Tháng 8

❊ ❊ ❊

Thi thể được buộc dây, đóng vào túi và từ từ trôi vào trong bóng tối. Chất quanh đó là một mớ vô số dụng cụ và các túi li-ti dự trữ, cơ thể của Kenichi như một bộ phận không cần thiết khác trên Trạm vũ trụ không cần thiết bị chất đống trong một thân tàu của tàu Soyuz cũ. Soyuz đã ngừng hoạt động hơn một năm và phi hành đoàn dùng nó làm khoang dịch vụ để chứa rất nhiều đồ trên vũ trụ. Dường như thật là khủng khiếp khi để Kenichi ở đây nhưng cả phi hành đoàn đều sợ trước cái chết của anh. Nếu cứ nhìn thấy thi thể anh lơ lửng tại một trong những khoang họ đang làm việc hay nằm ngủ thì sẽ thật bất tiện.

Emma quay về phía chỉ huy tàu Kittredge và nhân viên y tế O’Leary của tàu con thoi Discovery.

- Tôi đã ngay lập tức đóng gói những phần còn lại sau khi anh ấy chết - cô nói - Từ lúc đó không ai chạm vào nó cả - cô dừng lại và quay lại nhìn thi thể Kenichi. Túi đựng xác màu đen, các lớp ni-lông cuộn lên làm lộ rõ hình người bên trong.

- Các ống vẫn ở nguyên vị trí chứ? - O’Leary hỏi.

- Đúng vậy. Hai ống trợ thở, một ống dẫn nước tiểu và hai ống thông mũi - cô đã không chạm vào bất cứ thứ gì, cô biết các nhà nghiên cứu bệnh học sẽ muốn mọi thứ còn ở nguyên vị trí - Các anh sẽ có toàn bộ các mẫu máu và các mẫu vật chúng tôi đã gom lại từ anh ấy. Mọi thứ.

Kittredge gật đầu buồn bã.

- Hãy làm đi!

Emma cởi nút buộc và chạm vào thi thể Kenichi. Nó cứng đơ và phồng lên như thể đang bị phân hủy trong môi trường kỵ khí. Cô không muốn nghĩ xem Kenichi trông sẽ như thế nào dưới lớp nhựa đen bóng kia.

Quá trình đó diễn ra im lặng và buồn bã như một nghi lễ cử hành đám tang. Những người đưa tiễn lơ lửng như những hồn ma khi họ đưa cái xác đi dọc theo chuỗi đường hầm. Kittredge và O’Leary dẫn đường, nhẹ nhàng kéo cái xác qua các cánh cửa dẫn. Đi theo họ là Jill Hewitt và Andy Mercer. Không ai nói một lời. Hôm qua, khi tàu con thoi hạ cánh, Kittredge và phi hành đoàn của mình mang theo những nụ cười và những cái ôm, những quả táo, những quả chanh còn tươi nguyên và các bản sao của tờ Thời báo New York phát hành chủ nhật được chờ đợi từ lâu. Đây là đội cũ của Emma, là những người cô đã rèn luyện cùng trong suốt một năm. Được gặp lại họ, cô cảm thấy như đang trải qua một buổi đoàn viên gia đình vừa ngọt ngào, vừa cay đắng. Giờ cuộc sum họp đã hết và việc cuối cùng cần làm để lên tàu Discovery là diễu hành như một đám tang tới khoang cất cánh.

Kittredge và O’Leary đưa xác chết qua cánh cửa, vào khoang giữa của tàu Discovery. Đây là nơi cả phi hành đoàn ngủ, ăn uống và cũng sẽ là nơi thi thể Kenichi được lưu giữ cho tới khi cất cánh. O’Leary đặt nó vào một trong các buồng ngủ được sắp xếp theo chiều ngang. Trước khi phóng tàu, buồng này đã được tu sửa lại làm khoang y tế cho người bệnh. Giờ nó sẽ được dùng làm cỗ quan tài tạm thời cho thi thể được đưa về trái đất.

- Nó sẽ không vừa đâu - O’Leary nói - Tôi nghĩ thân thể anh ấy đã phồng quá to. Nó có tiếp xúc với hơi nóng không? - anh nhìn Emma.

- Không. Nhiệt độ trên tàu Soyuz vẫn được duy trì.

- Vấn đề của anh ở đây này - Jill nói - Túi đựng xác đã va vào ống dẫn - cô đưa tay và tháo cái túi khỏi chỗ mắc - Giờ thì thử đi!

Lần này cái xác chui lọt. O’Leary đóng sập tấm chắn để không ai nhìn thấy trong đó có xác chết.

Hai phi hành đoàn tiễn nhau rất long trọng. Kittredge ôm Emma thì thầm.

- Lần thực hiện nhiệm vụ tới, cô sẽ là lựa chọn đầu tiên của tôi, Emma ạ - khi họ rời nhau ra, Emma đã khóc.

Việc chia tay kết thúc khi hai chỉ huy Kittredge và Griggs bắt tay nhau. Emma nhìn phi hành đoàn trên tàu con thoi lần cuối - đội của cô - vẫy tay tạm biệt rồi sau đó các cánh cửa đóng sầm lại. Mặc dù tàu Discovery vẫn được nối với Trạm vũ trụ quốc tế trong hai mươi tư giờ nữa trong khi phi hành đoàn nghỉ ngơi và chuẩn bị cất cánh nhưng việc đóng chặt những cánh cửa thông khí đã chính thức dừng mọi sự liên lạc giữa hai bên. Một lần nữa họ lại ở trong những phương tiện tách biệt nhau, chỉ tạm thời nối với nhau như hai con chuồn chuồn dính vào nhau khi đang làm tình trong vũ trụ.

Phi công Jill Hewitt không thể ngủ được.

Cô mới bị chứng bệnh khó ngủ. Ngay cả đêm trước khi phóng tàu, cô vẫn cố chợp mắt, chìm ngay vào giấc ngủ sâu và tin tưởng vào sự may mắn sẽ theo cô suốt ngày hôm đó. Cô cảm thấy tự hào là mình chưa bao giờ phải uống thuốc ngủ. Những viên thuốc đó dùng cho anh chàng Nellis hay lo và sợ hãi về hàng mớ khả năng rắc rối có thể xảy ra. Thuốc đó dành cho những kẻ tâm thần và điên loạn. Là người lái tàu biển, Jill đã trải qua nhiều mối nguy hiểm chết người. Cô đã thực hiện nhiệm vụ bay qua Iraq, đã hạ cánh chiếc máy bay bị gãy trên một cảng hàng không di động, đã đi xuyên qua cơn bão biển. Cô nghĩ mình đã đối diện thần chết quá nhiều lần đến mức cô chắc chắn thần chết sẽ phải đầu hàng trước cô và lui về chịu thất bại. Vì vậy cô ngủ ngon suốt đêm.

Nhưng đêm nay cô không ngủ được. Đó là vì xác chết.

Không ai muốn ở gần nó. Mặc dù cánh cửa ngăn cách đã được đóng lại, giấu cái xác đi nhưng họ vẫn cảm thấy sự hiện diện của nó. Cái chết đang ở chung với họ và in bóng đen của nó lên bữa tối, ngấm vào những câu nói đùa thông thường của họ. Nó là thành viên thứ năm không mong đợi trong phi hành đoàn.

Như thể để trốn thoát xác chết, Kittredge, O’Leary và Mercer đã bỏ chỗ ngủ mọi khi của họ và chuyển lên khoang điều hành bay. Chỉ có Jill vẫn ở lại khoang giữa như thể muốn chứng minh với những người đàn ông rằng cô không yếu tim như họ, rằng cô là một phụ nữ không bị những xác chết làm phiền.

Nhưng không phải là lúc này, khi ánh đèn trong buồng ngủ lờ mờ, cô cảm thấy giấc ngủ lảng tránh cô. Cô cứ nghĩ về thứ nằm phía sau tấm ván được đóng chặt kia, về Kenichi Hirai khi anh ấy còn sống.

Cô nhớ anh khá rõ, anh có nước da tái, giọng nói nhỏ nhẹ và mớ tóc đen cứng như những sợi dây. Có một lần, trong khi rèn luyện trong môi trường không trọng lượng, cô đã vô tình chạm vào tóc anh và rất ngạc nhiên khi phát hiện ra nó cứng như lông gấu. Cô không biết giờ trông nó thế nào. Cô bỗng thấy tò mò đến phát điên lên về những gì xảy ra với khuôn mặt anh và thần chết đã hủy hoại anh ra sao. Đó cũng là tính tò mò đã thúc ép cô. Khi còn nhỏ, cô đã dùng những cành cây chọc vào xác các con vật chết mà đôi khi cô bắt gặp trong rừng.

Cô quyết định tránh cái xác xa hơn.

Cô mang túi ngủ của mình sang bên phải tàu và buộc nó vào sau thang leo lên phòng điều hành bay. Cô chỉ tránh xa được mức đó nhưng vẫn cùng khoang với cái xác. Ngày mai cô sẽ suy nghĩ lại, làm mới lại mọi tế bào não để làm việc hết sức cho việc hạ cánh xuống trái đất. Chỉ cần sức mạnh ý chí, cô đã buộc mình đi ngủ được.

Cô ngủ khi một cuộn chất lỏng óng ánh nhiều màu bắt đầu rỉ ra qua túi đựng xác Kenichi.

Đầu tiên, nó chỉ là một vài giọt rỉ ra qua các vết rách trên túi nhựa bị xé toạc khi cái túi bị lôi đi. Trong nhiều giờ liền, áp lực đã tăng cao, cái túi từ từ phồng lên khi vật chứa bên trong căng phồng. Giờ chỗ thủng đã rộng hơn và một chuỗi lấp lánh tràn ra. Chuỗi đó thoát qua tấm nâng ở các lỗ thông gió, rồi vỡ tan thành những giọt nước màu xanh dương pha xanh lá cây. Chúng nhanh chóng nhảy múa trong môi trường tự do không trọng lực trước khi lại đông lại thành những vệt nước lớn dập dờn trong căn phòng sáng lờ mờ. Chất lỏng màu trắng đục tiếp tục rỉ ra. Các giọt nước lan ra, đi theo các dòng khí lưu thông nhẹ. Chúng lơ lửng ngang căn phòng và tìm đường tới chỗ có hình tay chân của Jill Hewitt đang nằm ngủ. Cô không hề hay biết về những đám mây lấp lánh đang bao phủ lấy mình, không biết màn sương mù cô đang nhẹ nhàng hít vào và cũng không biết những giọt nước đã đọng lại thành khối đậm đặc trên mặt cô. Khi cô khẽ cựa mình và lau những giọt nước đọng trên má thì những giọt nước đục như sữa đó chảy vào mắt cô.

Những giọt nước nhảy múa bay lên cùng dòng không khí lưu thông, đi qua cánh cửa mở chỗ thông giữa các khoang và bắt đầu tràn vào khu điều hành bay lờ mờ. Ở đó ba người đàn ông đang lơ lửng nghỉ ngơi thoải mái trong giấc ngủ không trọng lượng.

iện trên màn hình. Môi trên của cô vã mồ hôi khi cô bắt đầu đánh máy thời gian cần thiết để thực hiện nhiệm vụ. Ngày, giờ, phút, giây. Những ngón tay của cô không còn tuân theo sự điều khiển của não. Chúng run rẩy và vụng về. Cô phải cố gắn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.