Sullivan Obie đang lái chiếc xe Harley của anh trên sao Hỏa. Vào nửa đêm, mặt trăng tròn chiếu sáng vùng đất hoang lỗ chỗ đang trải rộng trước mặt anh. Anh có thể tưởng tượng gió sao Hỏa đang thổi bay tóc anh, bụi sao Hỏa đỏ rực cuộn vào bánh xe của anh. Đây là thế giới kì ảo từ thời thơ ấu, từ ngày hai anh em Obie thông minh hơn người bắt đầu tự chế tạo tên lửa và xây dựng các bệ phóng lên mặt trăng bằng giấy bìa và làm bộ quần áo vũ trụ bằng giấy bạc nhăn. Từ những ngày đó anh và Gordie đã biết và chỉ biết rằng tương lai của họ là ở trên cao.
Và đây là nơi những giấc mơ đó kết thúc, anh nghĩ. Say rượu tê-ki-la, lăn mất một bánh xe trên sa mạc. Anh không thể nào lên sao Hỏa hay mặt trăng. Cũng không thể có khả năng rời khỏi bệ phóng chết tiệt liên tục phụt lửa. Đây là một cái chết nhanh chóng. Tệ thật! Thậm chí nó còn tệ hơn so với việc chết ở tuổi mười lăm vì bệnh ung thư.
Anh phanh gấp và dừng lại, xe anh cuộn lên một đám bụi lớn. Anh nhìn những dải cát lấp lánh gần con tàu Apogee II lấp lánh như một thỏi bạc và mũi nhìn hình chóp của nó hướng lên các vì sao. Hôm qua họ đã đưa con tàu đến khu bệ phóng. Đó là một quá trình chậm chạp và đáng nhớ, hàng chục nhân viên của Apogee huýt còi và đập vào mui xe của họ khi họ đi theo xe tải có toa phẳng đi qua sa mạc. Cuối cùng khi con tàu được đưa vào vị trí, mọi người nheo mắt vì ánh nắng và nhìn nó, họ đột nhiên im lặng hoàn toàn. Tất cả bọn họ đều biết đây là vòng lăn cuối cùng của viên xúc xắc. Trong ba tuần kể từ khi tàu Apogee II cất cánh, nó sẽ đem theo tất cả những hi vọng và giấc mơ của họ.
Và cả thi thể của con trai tôi nữa, Sullivan nói.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc cơ thể anh khi anh nhận ra có thể anh đang nhìn vào chính quan tài của mình.
Anh rồ máy xe Harley và quay trở lại con đường, nảy lên trên các đụn cát và nhảy qua các rãnh nước. Anh phóng rất ẩu, sự cẩu thả của anh còn cộng thêm hơi rượu tê-ki-la và cộng thêm ý nghĩ chắc chắn đột ngột và rất kiên định rằng anh là người đã chết rồi. Anh tin là trong ba tuần anh sẽ lái tên lửa đó vào thế giới bị lãng quên. Cho đến khi đó, không gì có thể chạm vào anh, không ai có thể khiến anh đau đớn.
Sự đảm bảo về cái chết khiến anh thành người vô hình.
Anh tăng tốc, bay qua mặt trăng khắc nghiệt của giấc mơ thời thơ ấu. Giờ mình đã ở đây trong con tàu mặt trăng, tăng tốc qua cùng biển yên tĩnh, phóng lên đồi mặt trăng và hạ cánh êm ái xuống…
Anh cảm thấy mặt đất biến mất. Anh thấy mình bay lơ lửng suốt đêm và chiếc xe Harley gầm giữa hai đầu gối anh, mặt trăng chiếu thẳng vào mắt anh. Anh vẫn lao vút lên trên. Xa mức nào? Và cao mức nào đây?
Anh va chạm mặt đất mạnh đến nỗi anh mất điều khiển và lộn sang bên, chiếc xe Harley đè lên người anh. Anh hoảng hồn nằm một lúc rồi bị mắc kẹt giữa chiếc xe và các tảng đá cứng. Ồ, đây là điểm rơi thật ngu xuẩn, anh nghĩ.
Rồi anh thấy đau. Cơn đau sâu và co thắt khiến anh cảm thấy như thể hai bên sườn của mình bị đập vỡ thành nhiều mảnh.
Anh hét lên và ngã xuống, mặt hướng lên trời. Mặt trăng chiếu xuống, giễu cợt anh.
- Khung xương chậu của anh ấy đã bị gãy ở ba chỗ - Bridget nói - Các bác sĩ đã nối nó lại đêm qua. Họ nói với tôi anh ấy sẽ bị nằm bẹp trên giường trong sáu tuần tới.
Casper Mulholland gần như nghe thấy tiếng giấc mơ của anh đang nhảy múa, nó to như tiếng một quả bóng bay vỡ.
- Sáu… tuần à?
- Và sau đó anh ấy sẽ phải vào phòng hồi phục chức năng trong vòng ba đến bốn tháng.
- Bốn tháng à?
- Lạy chúa, Casper. Hãy nói điều gì mới đi chứ?
- Chúng ta toi rồi - anh vỗ tay lên trán như thể tự trừng phạt mình đã dám mơ mộng họ có thể thành công. Đó lại là một lời nguyền cũ của Apogee, nó cắt họ khỏi đường đua khi họ sắp cán đích. Nó thổi bay các tên lửa của họ, thiêu rụi văn phòng đầu tiên của họ. Và giờ nó cướp mất phi công duy nhất của họ khỏi nhiệm vụ bay. Anh đi lại trong phòng chờ và suy nghĩ. Chẳng có chuyện gì tốt đẹp đến với chúng ta cả. Họ đã đầu tư toàn bộ tiền tiết kiệm chung, danh tiếng và mười ba năm qua. Đây là cách riêng của Chúa bảo họ phải từ bỏ và chấm dứt các thiệt hại của họ trước khi chuyện xấu thực sự xảy ra.
- Anh ấy đã say rượu - Bridget nói.
Casper dừng lại nhìn cô. Cô đứng đó khoanh tay buồn bã, mái tóc đỏ của cô như vầng hào quang lửa của một thiên thần Báo thù.
- Các bác sĩ đã cho tôi biết - cô nói - Lượng cồn trong máu là một phẩy chín độ, chua như cá trích vậy. Đây không phải là sự xui xẻo chúng ta thường gặp. Đây là do anh Sully thân mến của chúng ta lại làm loạn. Điều an ủi duy nhất với tôi là trong vòng sáu tuần tới anh ra sẽ bị nhét một cái ống to vào chỗ đi vệ sinh.
Casper không nói gì và ra khỏi phòng chờ dành cho khách đến thăm. Anh đi về phía đại sảnh, đẩy cửa bước vào phòng của Sullivan.
- Anh khờ quá! - anh nói.
Sully ngước lên nhìn anh với cặp mắt vẫn có vẻ đang ngấm mooc-phin.
- Cảm ơn đã thông cảm cho tôi.
- Dù sao anh không đáng bị như vậy. Chỉ còn ba tuần nữa là phóng tàu và anh lại lôi cái xe chết tiệt ra sa mạc à? Tại sao anh không làm xong mọi việc đi đã? Tại sao không tỉnh táo trong khi đang làm việc? Khốn nạn, chúng ta đáng lẽ phải biết sự khác biệt!
Sully nhắm mắt.
- Tôi xin lỗi.
- Lúc nào anh cũng vậy.
- Tôi đã làm hỏng mọi việc. Tôi biết…
- Anh đã hứa với họ sẽ điều hành chuyến bay. Đó không phải là ý kiến của tôi, mà là của anh. Lần cuối cùng các nhà đầu tư có hứng thú với chúng ta là khi nào? Lần này đáng lẽ đã tạo ra sự khác biệt. Nếu anh không mở các nút chai…
- Tôi đã sợ.
Sully nói khẽ đến nỗi Casper không chắc đã nghe đúng không.
- Gì cơ? - anh hỏi.
- Về lần phóng tàu. Tôi đã có… một cảm giác tồi tệ.
Một cảm giác tồi tệ. Casper chầm chậm ngồi xuống cạnh giường. Tất cả sự bực bội của anh đột nhiên tan biến. Sự sợ hãi không phải là điều một người sẵn sàng thú nhận. Sự thật là Sullivan, người thường xuyên đối diện với hỏng hóc, lại thú nhận là anh sợ hãi. Và điều đó khiến Casper run rẩy.
Cuối cùng, Sully nói.
- Các anh không cần tôi để phóng tàu nữa.
- Họ đã mong nhìn thấy một phi công ngồi trong buồng lái đó.
- Anh hãy đặt một con khỉ chết tiệt vào chỗ ngồi của tôi và họ sẽ không biết sự khác biệt. Con tàu không cần một phi công, thưa thuyền trưởng. Anh có thể kết nối để truyền lệnh lên từ mặt đất.
Casper thở dài. Giờ họ không còn lựa chọn nào khác, đó sẽ là chuyến bay không người lái. Rõ ràng họ có lý do chính đáng để không đưa Sully lên, nhưng các nhà đầu tư có đồng ý không? Hay thay vào đó họ sẽ tin là tàu Apogee đã đứt dây thần kinh? Và nó không đủ tự tin để liều một mạng người?
- Tôi nghĩ tôi đã mất trí rồi - Sully nói khẽ - Đêm qua tôi đã đi uống rượu. Tôi đã không thể dừng…
Casper hiểu nỗi sợ của bạn anh - theo cách anh hiểu một thất bại có thể dẫn đến một thất bại chắc chắn khác và rồi một cái khác nữa cho đến khi chỉ còn một điều chắc chắn là mạng sống của một người bị cướp mất. Không ngạc nhiên khi Sully sợ hãi, anh ấy đã mất niềm tin vào giấc mơ của mình và vào tàu Apogee.
Có thể tất cả bọn họ cũng vậy.
Casper nói.
- Chúng ta vẫn có thể tiến hành phóng tàu lần này, thậm chí là không có con khỉ nào trong buồng lái.
- Đúng vậy. Anh có thể đưa Bridget lên thay thế.
- Vậy thì ai sẽ trả lời điện thoại?
- Con khỉ.
Cả hai đều cười. Họ như hai người lính già đang cười trên bờ vực thất bại.
- Vậy chúng ta sẽ làm chứ? - Sully hỏi - Chúng ta sẽ phóng tàu chứ?
- Đó là tất cả lý do của việc chế tạo tên lửa.
- Đúng vậy - Sully thở dài và bóng ma đa cảm lại trở về với anh - Hãy làm thật tốt! Hãy bật hết đèn nhấp nháy. Một bà mẹ với bữa tiệc sâm banh.
- Tệ thật! Hãy mời ông anh trai thánh thần của tôi và các bạn ở NASA của anh ấy. Nếu con tàu nổ tung trên bệ phóng thì ít ra chúng ta cũng làm được một việc hợp phong cách.
- Đúng vậy. Chúng ta đã quá thừa phong cách rồi.
Họ cười lớn.
Casper đứng dậy bỏ đi.
- Mau khỏe nhé, Sully! - anh nói với theo - Chúng tôi cần anh cho nhiệm vụ tàu Apogee II.
Anh thấy Bridget vẫn đứng trong phòng chờ dành cho khách đến thăm.
- Giờ thì sao? - cô hỏi.
- Chúng ta sẽ phóng tàu như kế hoạch.
- Không có người lái ư?
Anh gật đầu.
- Chúng ta sẽ lái tàu từ phòng điều hành.
Anh ngạc nhiên khi cô thở phào nhẹ nhõm.
- Tạ ơn Chúa!
- Cô vui vì điều gì vậy? Anh chàng của chúng ta đang nằm bẹp trên giường bệnh đấy.
- Đúng thế - cô vắt ví lên vai, quay đi - Điều đó nghĩa là anh ấy sẽ không leo lên thứ chết tiệt đó.