Jack đeo tai nghe lên. Anh ở một mình trong phòng phía sau của Phòng điều hành nhiệm vụ. Lẽ ra đây là cuộc nói chuyện riêng nhưng anh biết điều anh và Emma sắp nói hôm nay sẽ không còn riêng tư nữa. Anh nghĩ là bất cứ cuộc nói chuyện nào trên Trạm vũ trụ quốc tế lúc này sẽ bị Lực lượng không quân Mỹ và Ban chỉ huy Vũ trụ Mỹ theo dõi.
Anh nói.
- Chỉ huy liên lạc, tôi là bác sĩ. Tôi đã sẵn sàng nói chuyện riêng trong năm phút.
- Rõ, bác sĩ - chỉ huy liên lạc nói - Phòng điều khiển dưới đất, liên lạc an toàn từ trái đất lên vũ trụ - anh dừng lại một chút - Bác sĩ, hãy tiếp tục kết nối với phòng nói chuyện riêng.
Tim Jack đập mạnh. Anh hít sâu và nói.
- Emma, anh đây.
- Anh ấy sẽ sống nếu chúng ta đưa được anh ấy về - cô nói - Đáng lẽ anh ấy đã có cơ hội.
- Chúng ta không phải là người ra lệnh dừng việc di dời khẩn cấp! Một lần nữa, NASA lại bị chiếm quyền. Bọn anh đã cố đưa em về càng sớm càng tốt. Em chỉ cần chờ đợi.
- Sẽ không kịp đâu, Jack - cô nói khẽ. Và những lời của cô khiến Jack lạnh sống lưng - Diana cũng đã bị nhiễm bệnh.
- Em chắc không?
- Em đã kiểm tra mức độ amilaza của cô ấy. Nó đang tăng. Giờ bọn em đang theo dõi cô ấy và chờ triệu chứng đầu tiên xuất hiện. Thứ đó đang bay khắp khoang. Bọn em vừa dọn xong nhưng không chắc có ai bị nhiễm bệnh không - cô dừng lại, anh nghe thấy cô hít mạnh một hơi - Anh biết về những gì anh thấy trong cơ thể của Andy và Jill không? Những thứ mà anh nghĩ là các u nang ấy? Em đã chia tách nó dưới kính hiển vi. Em đã tải hình ảnh từ Trung tâm Khoa học đời sống. Đó không phải là các u nang, Jack. Và chúng cũng không phải là các bào tử.
- Vậy chúng là gì?
- Chúng là những quả trứng. Có thứ gì đó bên trong chúng. Thứ gì đó đang phát triển.
- Phát triển ư? Theo em thì đó là đa bào?
- Đúng. Đó chính là điều em định nói.
Anh sững sờ. Anh đã nghĩ họ đang đối mặt với một loại vi khuẩn, một thứ không lớn hơn vi khuẩn đơn bào là mấy. Kẻ thù giết con người nhiều nhất luôn là những sinh vật cực nhỏ - như vi khuẩn và vi rút, động vật nguyên sinh, chúng quá nhỏ nên ta không nhìn thấy bằng mắt thường. Nếu Chimera là động vật đa bào, thì nó sẽ phức tạp hơn nhiều so với một vi khuẩn đơn giản.
- Thứ em thấy vẫn chưa hình thành - cô nói - Nó giống một nhóm các tế bào, nhưng lại có mạch máu. Và chúng có thể chuyển động co thắt. Chúng co giãn như một khối các tế bào cơ tim.
- Có thể chúng là một mẻ tế bào, một nhóm đơn bào bám vào nhau.
- Không, em nghĩ đó chỉ là một cơ thể. Nó vẫn còn non và đang tiếp tục phát triển.
- Thành cái gì?
- Viện nghiên cứu y tế Quân đội Mỹ về các bệnh lây nhiễm biết - cô nói - Những thứ này đã sinh sôi trong cơ thể của Kenichi Hirai và ăn hết nội tạng anh ấy. Khi cơ thể anh ấy phân hủy, chắc chắn chúng đã bắn ra khắp tàu.
Đó là con tàu mà lực lượng quân đội đã lập tức cách ly, Jack nghĩ và nhớ lại những chiếc trực thăng và những người mặc bộ quần áo vũ trụ.
- Chúng cũng phát triển trong cơ thể của Nicolai.
Anh nói.
- Hãy ném xác đó ra khỏi tàu, Emma. Đừng chần chừ!
- Giờ bọn em sẽ làm việc đó. Luther đang chuẩn bị đưa xác ra khỏi khoang chặn khí. Chúng ta buộc phải tin vũ trụ sẽ giết chết thứ này. Đây là một sự kiện lịch sử, Jack. Vụ chôn con người đầu tiên trong không gian - cô cười một cách kỳ lạ nhưng nó nhanh chóng im bặt.
- Hãy nghe anh. Anh sẽ đưa em về. Nếu anh có một tên lửa cho riêng mình, anh sẽ lên đó đón em về.
- Họ sẽ không cho bọn em trở về. Giờ em đã hiểu điều đó.
Anh chưa bao giờ nghe thấy cô nói lời bỏ cuộc bao giờ, nó khiến anh tức giận và tuyệt vọng.
- Đừng làm anh thất vọng, Emma!
- Em chỉ thực tế thôi. Em đã nhìn thấy kẻ thù, Jack. Chimera là một dạng sống đa bào phức tạp. Nó di chuyển. Nó sinh sôi. Nó sử dụng ADN của chúng ta, và chống lại chúng ta. Nếu đây là một sinh vật được tạo trong phòng thí nghiệm thì kẻ khủng bố nào đó đã tạo nên một thứ vũ khí hoàn hảo.
- Vậy thì hắn cũng phải tạo nên một bức tường bảo vệ. Không ai chế tạo ra một loại vũ khí mới mà không biết cách bảo vệ mình trước nó.
- Đó là một kẻ bệnh hoạn, một kẻ khủng bố mà niềm vui duy nhất của hắn là giết chết nhiều người. Và thứ này có thể làm điều đó. Nó không chỉ giết người, mà còn tự nhân lên. Nó đang lan tràn - cô dừng lại. Và giọng cô lộ rõ sự mệt mỏi - Khi xem xét các yếu tố đó, em thấy rõ ràng bọn em không thể trở về.
Jack tháo tai nghe, hai tay ôm đầu. Anh ngồi một mình rất lâu trong phòng, giọng nói của Emma vẫn sống động trong tâm trí anh. Anh không biết cứu em bằng cách nào, anh nghĩ. Anh còn không biết bắt đầu từ đâu.
Anh không nghe thấy cửa mở. Chỉ khi Liz Gianni thuộc bộ phận kiểm tra các chuyến hàng gọi tên thì anh mới ngẩng đầu lên.
- Chúng ta có một cái tên - bà nói.
Anh lắc đầu ngạc nhiên.
- Gì cơ?
- Tôi đã nói với anh là tôi sẽ tìm mẻ nghiên cứu đã bị hủy do nấm phát triển quá nhanh. Hóa ra đó là một nhóm tế bào… Và nhà nghiên cứu chính là bác sĩ Helen Koenig, một nhà sinh vật học hàng hải ở bang California.
- Cô ta sao rồi?
- Cô ta đã biến mất. Hai tuần trước, cô ta đã từ chức khỏi phòng thí nghiệm Khoa học biển nơi cô ta làm việc. Không ai biết tin gì về cô ta kể từ đó. Jack, đây mới là tin giật gân. Tôi vừa nói chuyện với một nhân viên ở Phòng thí nghiệm khoa học biển. Cô ấy cho tôi biết đội điều tra liên bang đã thu dọn toàn bộ phòng thí nghiệm của Koenig vào ngày mùng 9 tháng 8. Họ đã lấy đi toàn bộ hồ sơ của cô ta.
Jack ngồi thẳng lên.
- Vậy thí nghiệm của Koenig là gì? Cô ta đã gửi lên mẻ tế bào gì?
- Một sinh vật biển đơn bào. Họ gọi nó là Archaeon.