Gordon Obie bước vào phòng điều hành đặc biệt, nhìn một lượt những người đàn ông và phụ nữ đang làm việc ở bảng điều khiển. Trên màn hình trước mặt, Trạm vũ trụ tạo thành một vệt uốn lượn trên bản đồ thế giới. Lúc này, ở sa mạc Algeria, những người dân trong làng đang tình cờ nhìn bầu trời đêm sẽ kinh ngạc khi thấy một ngôi sao lạ, sáng như sao Kim đang lao vụt ngang trời. Đó là vì sao duy nhất trên trời vì nó không được Chúa trời tạo ra, không phải do một lực lượng siêu nhiên mà bởi bàn tay yếu ớt của con người.
Trong căn phòng này, cách hoang mạc Algeria nửa vòng trái đất, có những người bảo vệ ngôi sao đó.
Giám đốc điều hành bay Woody Ellis ngạc nhiên, gật đầu buồn bã chào Gordon.
- Không nói lời nào. Trên đó hoàn toàn im lặng.
- Đường truyền cuối cùng cách đây bao lâu?
- Jack đã cắt liên lạc cách đây năm tiếng để chợp mắt một lúc. Đã gần ba ngày nay anh ấy không nghỉ ngơi. Chúng tôi sẽ không làm phiền anh ấy.
Ba ngày, và tình hình Emma vẫn không biến chuyển. Gordon thở dài, đi về phía bảng điều khiển của bác sĩ điều hành bay. Todd Cutler chưa cạo râu, hốc hác đang theo dõi các tín hiệu hóa sinh của Emma trên màn hình. Lần cuối cùng Todd ngủ là khi nào? Gordon tự hỏi. Mọi người trông đã kiệt sức nhưng không ai muốn bỏ cuộc.
- Cô ấy vẫn hôn mê trên đó - Todd khẽ nói - Chúng ta đã hết thuốc ngủ.
- Nhưng cô ấy vẫn chưa hết hôn mê à?
- Vẫn chưa - Todd thở dài, ngả người về sau, kẹp chặt sống mũi - Tôi không biết phải làm gì nữa. Tôi chưa từng gặp chuyện này, phẫu thuật não trong vũ trụ.
Trong suốt thời gian gần đây, nhiều người trong số họ luôn nói câu này. Tôi chưa từng gặp chuyện này. Nó thật mới mẻ. Đây là thứ chúng ta chưa từng thấy. Nhưng đó chẳng phải là bản chất của việc khám phá hay sao? Người ta không thể dự đoán trước các rắc rối, mỗi vấn đề mới phát sinh đều có cách giải quyết riêng. Mỗi niềm vui đều được xây đắp trên sự hy sinh.
Và đã có niềm vui trong những thảm kịch này. Tàu Apogee II đã hạ cánh an toàn xuống sa mạc Arizona, Casper Mulholland giờ đang thương lượng hợp đồng với lực lượng Không quân Mỹ. Jack vẫn khỏe mạnh dù đã ở Trạm vũ trụ quốc tế ba ngày - điều đó cho thấy vi rút Nara vừa có thể chữa trị và phòng ngừa Chimera. Và sự thật là Emma vẫn còn sống cũng rất đáng mừng.
Mặc dù có thể đó chỉ là việc tạm thời.
Gordon cảm thấy rất buồn khi ông nhìn các tín hiệu điện tâm đồ của cô trên màn hình. Tim cô ấy có thể đập được bao lâu nữa khi não không còn hoạt động? Ông băn khoăn. Cơ thể cô ấy có thể sống được bao lâu sau trận hôn mê? Khi nhìn một người phụ nữ trước kia đầy sức sống đang từ từ yếu dần còn đau đớn hơn khi chứng kiến cái chết đột ngột và thảm khốc của cô.
Ông bỗng ngồi thẳng lên, nhìn chằm chằm vào màn hình.
- Todd. Có chuyện gì với cô ấy vậy?
- Gì cơ?
- Có vấn đề gì đó với tim cô ấy.
Todd ngẩng đầu lên nhìn đường điện tâm đồ lao vọt lên trên màn hình.
- Không - anh nói và bấm nút liên lạc - Đó không phải là tim cô ấy.
Tiếng báo động lớn trên màn hình khiến Jack choàng tỉnh. Anh giật mình thức giấc. Nhiều năm rèn luyện ở bệnh viện và những đêm thức trắng trong phòng trực đã dạy anh phải luôn sẵn sàng tỉnh táo khi đang ngủ say. Khi mở mắt, anh biết mình đang ở đâu. Anh biết có chuyện gì đó.
Anh quay về phía âm thanh báo động và bị mất hướng vì tầm nhìn của anh bị đảo ngược. Emma xuất hiện trước mặt anh và lộn ngược từ trên trần nhà xuống. Một trong các tấm gắn điện tâm đồ của cô trôi tự do như một sợi cỏ biển trôi dạt dưới nước. Anh xoay một trăm tám mươi độ và mọi thứ trở về trật tự cũ.
Anh nối lại điện tâm đồ cho cô. Tim anh đập mạnh khi nhìn màn hình và lo sợ vì điều anh sắp nhìn thấy. Anh nhẹ người khi thấy nhịp tim bình thường hiện trên màn hình.
Rồi… có thứ gì đó. Một chuyển động gì đó. Cử động.
Anh nhìn Emma và thấy mắt cô mở to.
- Trạm vũ trụ quốc tế không trả lời - chỉ huy liên lạc nói.
- Hãy thử đi! Chúng ta cần anh ấy nói chuyện ngay lúc này! - Todd hét lên. Gordon nhìn đường sinh hóa và không hiểu có chuyện gì. Anh lo sợ điều xấu nhất đã xảy ra. Các đường điện tâm đồ lao vọt lên xuống, rồi đột ngột thẳng băng. Không, anh nghĩ. Chúng ta đã mất cô ấy!
- Nó bị tháo ra - Todd nói - Tấm điện bị rơi. Có lẽ cô ấy đang lên cơn co giật.
- Vẫn không có tín hiệu từ Trạm vũ trụ quốc tế - chỉ huy liên lạc thông báo.
- Có chuyện quái gì trên đó vậy?
- Nghe này! - Gordon gọi.
Hai người đều ngồi im khi một đường thẳng hiện trên màn hình. Tiếp theo lại có đường khác, rồi đường khác nữa.
- Bác sĩ, tôi đã nhận được tín hiệu từ Trạm vũ trụ quốc tế - chỉ huy liên lạc thông báo - Yêu cầu cho ý kiến ngay!
Todd chồm về phía trước ghế.
- Trung tâm điều khiển mặt đất, đóng đường truyền lại. Tiếp tục đi, Jack!
Đó là cuộc nói chuyện riêng nhưng Todd nghe rõ Jack đang nói gì. Đột nhiên tất cả đều im lặng, mọi người trong phòng quay về bảng điều khiển của bác sĩ. Ngay cả Gordon ngồi ngay cạnh bác sĩ cũng không thể hiểu tâm trạng của Todd. Todd gập người về phía trước, hai tay ôm tai nghe như thể muốn chặn bất cứ tạp âm nào.
Rồi anh nói.
- Tiếp tục đi, Jack! Có rất nhiều người dưới đây chờ nghe tin này. Hãy báo cho họ đi! - Todd quay về phía giám đốc điều hành bay Ellis và giơ ngón tay cái lên vui sướng - Watson đã tỉnh lại! Cô ấy đang nói chuyện!
Chuyện xảy ra tiếp theo sẽ mãi hằn sâu trong tâm trí của Gordon Obie. Ông nghe thấy những tiếng nói bập bõm, rồi to dần thành niềm hạnh phúc. Ông thấy Todd vỗ vào lưng mình. Liz Gianni nhảy lên. Và Woody Ellis ngồi phịch xuống ghế vì quá bất ngờ và quá vui.
Nhưng điều ông nhớ nhất là phản ứng của chính mình. Ông nhìn quanh phòng, đột nhiên thấy cổ họng đau rát và nước mắt khiến mắt ông nhòe đi. Trong suốt những năm ở NASA, chưa ai thấy Gordon Obie khóc. Và giờ thì họ lại không để ý điều đó.
Họ vẫn đang reo hò vui mừng khi ông đứng lên, im lặng ra khỏi phòng.