Titanic Trong Vũ Trụ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày 11 Tháng 8
Ngày 11 Tháng 8

❊ ❊ ❊

Nicolai Rudenko lơ lửng trong khoang chặn khí và xem Luther lắc hông cho vừa vào phần dưới của bộ quần áo đi bộ trong không gian. So với Nicolai nhỏ bé, Luther là một gã khổng lồ thật sự với đôi vai rộng và chân như hai pít-tông. Và nước da của anh! Trong khi Nicolai đã nhợt nhạt sau nhiều tháng trên Trạm vũ trụ quốc tế thì Luther vẫn có nước da nâu đậm, nó tương phản đáng ngạc nhiên với những khuôn mặt tái nhợt vì sống trong môi trường không có màu sắc. Nicolai đã mặc xong quần áo và bay đến gần Luther, sẵn sàng giúp bạn mình mặc xong bộ quần áo để bước ra ngoài không gian. Họ nói chuyện rất ít, không ai có tâm trạng nói chuyện phiếm lúc này.

Hai người đàn ông đó đã không nói chuyện gì với nhau khi ngủ trong khoang chặn khí để cơ thể họ thích nghi với áp lực không khí thấp hơn mức mười phẩy hai pao trên một in-sơ - chỉ bằng hai phần ba áp suất trong tàu vũ trụ. Áp suất trong bộ quần áo của họ thậm chí còn thấp hơn, ở mức bốn phẩy ba. Những bộ quần áo không thể được bơm phồng hơn được, nếu không chân tay sẽ rất cứng và lóng ngóng, các khớp nối sẽ kém linh động. Việc di chuyển trực tiếp từ một tàu không gian được nén đầy áp suất sang môi trường bên ngoài không khí loãng hơn trong bộ quần áo đi bộ ngoài vũ trụ, giống hệt việc lao lên quá nhanh từ đáy biển. Phi hành gia có thể chịu đựng được bệnh ép khí. Các bóng khí ni-tơ sẽ hình thành trong máu, làm tắc nghẽn các mao dẫn và cắt đứt nguồn ô-xi quý giá truyền lên não và dây cột sống. Hậu quả sẽ rất khủng khiếp: bị bại liệt và sốc. Như các thợ lăn sâu dưới biển, các phi hành gia cần thêm thời gian để thích nghi với sự thay đổi áp suất. Đêm trước khi bước ra ngoài không gian, nhóm mặc quần áo ra ngoài vũ trụ phải làm sạch phổi bằng một trăm phần trăm khí ô-xi và nhốt mình vào phòng chặn khí để “đi cắm trại bên ngoài”. Trong nhiều giờ, họ bị nhốt trong một căn phòng chất đầy thiết bị. Đó không phải là nơi cho căn bệnh sợ giam giữ.

Tay vươn lên trên, Luther cố nhét tay vào phần trên bộ quần áo được treo trên tường trong phòng khóa khí. Đó là một vũ điệu rất mệt mỏi như thể anh đang luồn lách vào một đường hầm nhỏ không thể vào được. Cuối cùng, đầu anh thò ra khỏi chỗ chui đầu và Nicolai giúp anh đóng đai ở phần eo, gắn chặt hai phần của bộ quần áo.

Họ đội mũ bảo hiểm lên. Khi Nicolai nhìn xuống để đội mũ bảo hiểm, anh để ý thấy thứ gì đó lấp lánh ở mép vòng cổ bộ quần áo của mình. Chỉ là một giọt nước, anh nghĩ rồi đóng khóa lại. Họ đeo găng tay. Khi đã mặc xong bộ quần áo, họ mở cánh cửa khóa phòng thiết bị và bay vào phòng bên cạnh, đóng cánh cửa phía sau lại. Giờ họ ở trong một khoang thậm chí còn nhỏ hơn và hầu như không đủ để chứa hai người cùng gói đồ trên lưng rất to của họ.

Tiếp theo sẽ là ba mươi phút “trước khi thở”. Trong khi được hít khí ô-xi nguyên chất và đẩy hết khí ni-tơ ra khỏi máu, Nicolai nhắm mắt và lơ lửng, chuẩn bị tinh thần cho việc đi bộ ngoài vũ trụ sắp đến. Nếu họ không thể lấy khớp các-đăng để mở khóa, nếu họ không thể xoay lại các tấm năng lượng về phía mặt trời thì họ sẽ cạn năng lượng và bị tê liệt. Việc mà Nicolai và Luther sắp thực hiện trong vòng sáu giờ tới sẽ quyết định sống còn đến số phận của Trạm vũ trụ.

Mặc dù nhiệm vụ đè nặng lên đôi vai đã rã rời nhưng Nicolai rất nóng lòng muốn mở cánh cửa và bay ra khỏi phòng khóa khí. Mặc bộ quần áo đi ngoài vũ trụ như thể được tái sinh, bào thai xuất hiện từ cánh cửa nhỏ và chật chội, đường dây rốn kéo dài khi họ bơi ra ngoài không gian mênh mông. Nếu tình hình không quá ảm đạm, anh sẽ mong đợi điều đó, sẽ khao khát sự tự do được bay ra ngoài vũ trụ không có những bức tường và trái đất kỳ diệu màu xanh dương đang xoay bên dưới anh.

Nhưng khi anh nhắm mắt chờ ba mươi phút nữa trôi qua, những hình ảnh xuất hiện trong tâm trí anh không phải là các hình ảnh về việc đi trong vũ trụ. Thay vào đó, những gì anh nhìn thấy là khuôn mặt của những người đã chết. Anh tưởng tượng ra tàu Discovery khi nó lộn trong không trung. Anh thấy cả phi hành đoàn bị buộc chặt trong ghế của họ, cơ thể họ bị lắc như những con búp bê, xương cột sống bị gãy gập, tim nổ tung. Mặc dù phòng điều hành bay không cho họ biết chi tiết của thảm họa nhưng các hình ảnh ác mộng đầy trong đầu anh, nó khiến tim anh đập mạnh và miệng khô rát.

- Ba mươi phút cho các bạn đã hết - Emma nói qua điện đàm - Đã đến lúc hạ áp.

Tay nhớp mồ hôi, Nicolai mở mắt và thấy Luther đã bắt đầu bơm giảm áp suất. Không khí bị hút ra ngoài, áp suất trong phòng hạ đột ngột. Nếu có chỗ rách trên bộ quần áo của họ thì họ sẽ phát hiện ra.

- Được chứ? - Luther kiểm tra khóa đóng trên dây nối vào bụng của họ.

- Tôi đã sẵn sàng!

Luther mở khóa phòng thông ra vũ trụ rồi thả tay cầm và mở cánh cửa.

Luồng không khí cuối cùng thoát ra.

Họ dừng lại một lúc, bám chặt lấy một mặt của cánh cửa và kinh ngạc nhìn ra ngoài. Rồi Nicolai bay vào màn đêm mênh mông của vũ trụ.

- Giờ họ đang ra ngoài - Emma nói và nhìn màn hình khép kín khi hai người đàn ông ra khỏi phòng khóa khí, dây buộc bụng lơ lửng ngay sau họ. Họ tháo các dụng cụ khỏi hộp chứa bên ngoài phòng khóa khí. Sau đó họ di chuyển từ tay cầm này sang tay cầm khác và di chuyển về phía mái dàn chính. Khi họ đi qua máy quay được đặt ngay dưới giàn chính, Luther vẫy tay.

- Các bạn có xem màn trình diễn không? - anh nói trên hệ thống sóng đài UHF.

- Chúng tôi thấy các bạn rất rõ ở máy quay phụ - Griggs nói - Nhưng các máy quay trên bộ quần áo của các bạn không truyền về.

- Của Nicolai cũng vậy à?

- Không cái nào cả. Chúng tôi sẽ cố tìm sự cố.

- Được, chúng tôi sẽ đi tới giàn chính để kiểm tra thiệt hại.

Hai người ra khỏi phạm vi máy quay đầu tiên. Họ biến mất khỏi màn hình một lúc. Rồi Griggs nói.

- Họ kia rồi! - anh chỉ lên màn hình mới, trong đó hai người đàn ông đang đi về phía máy quay số hai, họ nắm tay nhau đi đến đỉnh giàn chính. Họ lại ra khỏi phạm vi máy quay. Giờ họ đã vào khu vực mù, tức là máy quay đã bị hỏng và không ai nhìn thấy họ nữa.

- Sắp đến chưa, các bạn? - Emma hỏi.

- Sắp đến rồi - Luther nói. Có vẻ anh bị hết hơi. Chậm lại, cô nghĩ. Hãy giữ đúng tốc độ.

Đó dường như là thời gian chờ đợi vô tận, đội ra ngoài không gian hoàn toàn im lặng, Emma thấy mạch cô đập nhanh hơn, sự lo lắng tăng lên. Trạm đã bị tê liệt và thiếu năng lượng. Các việc sửa chữa này không được phép sai sót. Giá như Jack có ở đây, cô nghĩ. Anh là một thợ hàn tài năng và có thể tái tạo lại bất cứ máy móc nào trên tàu hay tập hợp lại các sóng đài ngắn từ các mẩu thừa. Khi bay quanh quỹ đạo, các công cụ đáng quý nhất là đôi bàn tay khéo léo.

- Luther! - Griggs gọi.

Không ai trả lời.

- Nicolai! Luther! Hãy trả lời!

- Tệ thật! - Luther nói.

- Có chuyện gì! Anh thấy gì? - Griggs hỏi dồn.

- Ngay lúc này tôi đang nhìn thấy chỗ hỏng. Toàn bộ mảng số sáu của giàn chính đã bị méo. Tàu Discovery chắc chắn đã va vào tấm số hai và bẻ cong phẩn cuối bên phải. Sau đó nó văng ra và làm gẫy các ăng ten ở dải băng S.

- Anh nghĩ sao? Anh sửa được chứ?

- Dải băng S thì không thành vấn đề. Chúng ta có bộ phận thay thế dùng trên quỹ đạo cho các ăng ten nên chúng ta sẽ thay thế chúng. Nhưng các tấm mặt trời ở bên trái thì phải bỏ đi. Chúng ta cần một giàn mới ở phần cuối.

- Được rồi - Griggs xoa mặt khó chịu - Được rồi, vậy thì chắc chắn chúng ta đã mất một máy ảo chạy đồng hành. Tôi nghĩ chúng ta có thể xử lý việc đó. Nhưng chúng ta cần chỉnh lại giàn P-4, nếu không chúng ta sẽ gặp rắc rối to.

Họ dừng lại khi Luther và Nicolai đi về cuối tấm bảng năng lượng chính. Rồi họ đột ngột xuất hiện trên màn hình, Emma thấy họ di chuyển chậm trong bộ quần áo phồng to và ba lô rất nặng. Trông họ như những thợ lặn đang đi dưới nước. Họ dừng lại ở dàn P-4. Một người đi sang bên dàn chính và xem kỹ cơ chế gắn các tấm mặt trời khổng lồ vào khung chính của giàn mặt trời.

- Các khớp các-đăng đã bị bẻ cong hàng loạt - Nicolai nói - Nó không xoay được.

- Anh tháo nó ra được không? - Griggs nói.

Họ nghe thấy Luther và Nicolai trao đổi gì đó rất nhanh. Rồi Luther nói.

- Anh muốn việc sửa chữa này cẩn thận mức nào?

- Bằng bất cứ giá nào. Chúng ta cần năng lượng gấp, nếu không chúng ta sẽ rắc rối to đấy các bạn.

- Tôi nghĩ chúng ta có thể thử phương án tiếp cận phần thân.

Emma nhìn Griggs.

- Đó có đúng là điều tôi đang nghĩ không?

Luther trả lời.

- Chúng ta sẽ dùng búa đập cho phần này về hình dạng cũ.

Anh ấy còn sống.

Qua ô cửa, bác sĩ Isaac Roman quan sát người đồng nghiệp không may của mình. Anh vẫn ngồi trên giường bệnh xem ti-vi. Thật khó tin đó là anh ấy xem phim hoạt hình trên kênh Nickelodeon. Anh chăm chú nhìn màn hình một cách vô vọng. Anh còn không thèm nhìn cô y tá mặc đồ vũ trụ đang vào phòng để thay khăn ăn trưa mà anh chưa động đến.

Roman ấn nút điện đàm.

- Hôm nay anh thế nào, Nathan?

Bác sĩ Nathan Helsinger ngạc nhiên quay về phía ô cửa. Lần đầu tiên anh để ý thấy bác sĩ Roman đứng bên kia ô cửa.

- Tôi ổn. Tôi thấy hoàn toàn khỏe mạnh.

- Anh không có bất cứ biểu hiện gì sao?

- Tôi đã nói với anh rồi. Tôi ổn!

Roman nhìn anh một lúc. Trông anh ấy vẫn khỏe nhưng mặt anh tái xanh và căng thẳng, thậm chí có vẻ sợ hãi.

- Khi nào tôi không bị cách ly nữa? - Helsinger hỏi.

- Mới được ba mươi sáu tiếng.

- Các phi hành gia có biểu hiện chỉ trong mười tám tiếng.

- Đó là trong môi trường trọng lực siêu nhỏ. Chúng ta không biết sẽ có chuyện gì khi ở đây và chúng ta không thể bất cẩn. Anh biết điều đó mà.

Helsinger lập tức lại quay về phía ti-vi, nhưng trước đó Roman đã nhìn thấy anh khóc.

- Hôm nay là sinh nhật con gái tôi.

- Chúng tôi đã gửi một món quà đề tên anh. Vợ anh đã được thông báo là anh không thể về được và anh đang trên chuyến bay đến Kenya.

Helsinger cười cay đắng.

- Anh buộc các nút thắt rất tài đúng không? Nếu tôi chết thì sao? Anh sẽ nói gì với cô ấy?

- Rằng việc đó xảy ra ở Kenya.

- Tôi nghĩ đó là nơi tốt nhất - anh thở dài - Vậy anh đưa cho nó cái gì?

- Con gái anh à? Tôi tin đó là một búp bê Barbie.

- Đó chính là thứ nó muốn. Sao anh biết?

Điện thoại của Roman reo.

- Tôi sẽ quay lại kiểm tra anh sau - anh ta nói rồi quay về phía cửa trả lời điện thoại.

- Bác sĩ Roman, Carlos đây. Chúng tôi đã có kết quả ADN. Anh nên đến xem.

- Tôi sẽ đến ngay.

Anh thấy bác sĩ Carlos Mixtal ngồi trước máy tính phòng thí nghiệm. Các dữ liệu đang liên tục chạy dọc màn hình.

GTGATTAAAGTGGTTAAAGTTGCTCATGGTGATTAAGTGGTTAAAGTTTACTCATGGATTAAGTGGTTAAAGTTTACTCATGGGTGATTAAGTGGTTAAAGTTTACTCATGGGTGATTAAGTGGTTAAAGTTTACTCATGGCTCTCT…

Các dữ liệu chỉ có 4 chữ cái: G, T, A và C. Đó là chuỗi nucleotit. Mỗi chữ cái tượng trưng cho các đơn vị cấu tạo nên ADN, đó là sơ đồ của mỗi cơ thể sống.

Carlos quay lại khi nghe thấy bước chân của Roman và khuôn mặt anh lộ rõ vẻ sợ hãi. Giống hệt Helsinger, Roman nghĩ. Mọi người đều sợ hãi.

Roman ngồi xuống cạnh anh.

- Cái gì vậy? - anh hỏi và chỉ lên màn hình.

- Nó được trích từ cơ thể đã tấn công Kenichi Hirai. Chúng tôi đã lấy nó từ những gì còn lại mà chúng tôi… cạo được từ các vách ngăn trên tàu Discovery.

Những gì còn lại là một từ rất phù hợp cho những gì còn sót lại của thi thể Hirai. Các búi cơ rối tung bắn tung tóe khắp các bức vách trên tàu.

- Phần lớn các ADN vẫn chưa xác định được. Chúng tôi không biết nó biểu hiện loại động vật nào. Nhưng từ chuỗi trên màn hình có thể xác định được. Đó là mẫu gen của coenzim số F420.

- Nó là cái gì vậy?

- Đó là loại enzim đặc trưng từ thời cổ đại.

Roman ngồi lui về phía sau và thấy hơi chóng mặt.

- Vậy điều đó đã được khẳng định - anh lẩm bẩm.

- Đúng vậy. Cơ thể này chắc chắn thuộc loại vi khuẩn thời cổ đại - Carlos dừng lại - Tôi e là tôi có tin xấu.

- Anh nói gì? “tin xấu” à? Như vậy chưa đủ tồi tệ hay sao?

Carlos gõ lên bàn phím và chuỗi nucleotit hiện lên thành từng đoạn khác nhau.

- Đây là chuỗi gen khác mà chúng tôi phát hiện được. Đầu tiên tôi nghĩ có sự nhầm lẫn nào đó nhưng tôi đã xác định được điều đó.

- Gì cơ?

- Đúng vậy! Chúa mới biết làm cách nào nó đã lấy được gen của loài ếch đó. Giờ mới đến điểm khiến mọi chuyện thực sự đáng sợ - Carlos cuộn xuống một đoạn gen khác - Đây là một chuỗi gen khác đã được xác định.

Roman thấy lạnh sống lưng.

- Đó là mẫu gen gì?

- Mẫu ADN này chỉ có ở giống Mus musculis. Đó là một loại chuột phổ biến.

Roman nhìn anh chằm chằm.

- Không thể có chuyện đó!

- Tôi đã xác minh điều đó. Dạng sống này đã bằng cách nào đó kết hợp mẫu ADN của động vật có vú vào mẫu gen của nó. Nó đã được bổ sung các khả năng enzim mới. Nó đang thay đổi và đang tiến hóa.

Thành cái gì? Roman tự hỏi.

- Còn nữa - Carlos lại gõ bàn phím và một chuỗi nucleotit mới hiện lên màn hình.

- Chuỗi này cũng không xuất hiện từ thời cổ đại.

- Vậy nó là gì? Không phải là ADN của chuột à?

- Không. Đoạn ADN này là của người.

Roman thấy lạnh toàn thân và dựng tóc gáy. Anh run rẩy nhấc điện thoại.

- Hãy nối cho tôi số Nhà Trắng - anh nói - Tôi cần nói chuyện với ông Jared Profitt.

Điện thoại của anh được trả lời ngay khi gọi lần hai.

- Profitt đây.

- Chúng tôi đã phân tích mẫu ADN - Roman nói.

- Và?

- Tình hình còn tệ hơn chúng ta nghĩ.

iện trên màn hình. Môi trên của cô vã mồ hôi khi cô bắt đầu đánh máy thời gian cần thiết để thực hiện nhiệm vụ. Ngày, giờ, phút, giây. Những ngón tay của cô không còn tuân theo sự điều khiển của não. Chúng run rẩy và vụng về. Cô phải cố gắn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.