“Quý lão sư,tôi tổng cộng mới gặp ông ta có hai lần, hai lần đấy! Cô bảo tôi nói thế nào đây? Tôi nhìn thế nào ra được ông ta có thích cô hay không? Nhưng mà, tôi lại muốn hỏi, cô với ông ta ở bên nhau bao lâu rồi? Bình thường hai người ở bên nhau thì làm gì? Cô biết bao nhiêu chuyện về ông ta? Tại sao chính cô cũng không thể xác định được ông ta có thích mình hay không?”
Nói xong, cô đi được mấy bước lại quay đầu lại, nhìn Quý Vũ Chi, thở dài nói: “Quý lão sư,cô còn phải tự hỏi bản thân xem, rốt cuộc là vì sao cô muốn ở bên cạnh ông ta. Dù sao thì kết hôn là một chuyện lớn, đối với phụ nữ lại càng như vậy, cho nên càng phải thận trọng. Đừng vì cảm thấy tuổi tác đã lớn mà vội vàng, hạ thấp tiêu chuẩn của bản thân quá mức, càng đừng vì nhất thời bốc đồng mà chọn một người đàn ông cô không xác định, không hiểu rõ.”
Quý Vũ Chi cân nhắc việc có nên ở bên cạnh Hồ Hướng Dung nhanh như vậy, là vì sao?
Vì tiền sao?
Vì người đàn ông đó cực kỳ quyến rũ sao?
Được rồi, cô cũng thừa nhận, nếu không phải cảm giác của cô khá nhạy bén, nếu không phải vì cô biết người đó là ai, cô cũng sẽ thấy một người đàn ông như vậy tràn đầy sức hút, sức hấp dẫn đối với phụ nữ là vô cùng lớn.
Cộng thêm việc mở miệng ra là có thể nói đến cái giá năm mươi vạn, lại càng như gấm thêm hoa.
Có sức hút, có tiền.
Đối với Quý Vũ Chi mà nói có lẽ thật sự là sự cám dỗ chết người.
Nếu không phải Khương Tiểu cảm thấy Quý Vũ Chi là người thực sự tốt, cô cũng sẽ không nói nhiều lời như vậy với Quý Vũ Chi.
Chỉ hy vọng Quý Vũ Chi có thể bình tĩnh lại suy nghĩ cho kỹ.
Khương Tiểu cảm thấy, ở bên cạnh một người đàn ông như vậy, kết quả chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.
Quý Vũ Chi ngẩn ngơ nhìn bóng lưng đang xa dần của Khương Tiểu.
Khương Tiểu tuy không nói ra một cách rõ ràng tường tận, nhưng Quý Vũ Chi cũng không đến nỗi ngốc như vậy, cô có thể cảm nhận được Khương Tiểu vẫn luôn từ chối bình luận về Hồ Hướng Dung, thậm chí ngay cả một lời khen dành cho ông ta cũng không có.
Mặc dù cũng không nói xấu ông ta.
Nhưng đã có thể hiểu rõ, Khương Tiểu chắc chắn không có chút cảm tình nào với ông ta.
Tại sao chứ?
Điểm này khiến Quý Vũ Chi có chút không rõ.
Lúc trước ở sân bay, Hồ Hướng Dung sợ cô là một cô gái nhỏ đi đường về nhà buổi tối nguy hiểm, còn luôn muốn đưa cô về, là tự cô từ chối mà.
Xét từ điểm này, chẳng lẽ không nên có vài phần cảm kích và đánh giá tốt đối với ông ta sao?
Thế mà không có.
Lần này Hồ Hướng Dung đích thân tìm đến trường, còn đưa ra cái giá cao như vậy, thế mà cũng không thể khiến Khương Tiểu mảy may động lòng, cảm thấy Hồ Hướng Dung hào sảng phóng khoáng?
Thật đúng là lạ lùng.
Quý Vũ Chi suy nghĩ mãi không ra, nhưng nhìn thời gian, cũng sắp đến giờ ăn cơm cô đã hẹn với Hồ Hướng Dung, cô cũng thu dọn một chút, vội vàng đi đến tửu lâu Phúc Hỷ không xa trường học.
Hồ Hướng Dung đã đến rồi.
Tuy chỉ có hai người bọn họ ăn cơm, nhưng Hồ Hướng Dung vẫn đặt một phòng riêng.
“Xin lỗi, có phải tôi đến muộn rồi không?” Vừa thấy Hồ Hướng Dung đã ở bên trong chờ sẵn, Quý Vũ Chi lập tức cảm thấy ngại ngùng, sợ ông ta đợi không kiên nhẫn mà không vui.
Thực ra cô không hề đến trễ.
“Không có, tôi cũng vừa mới tới. Tôi thích đến địa điểm hẹn trước năm phút.” Hồ Hướng Dung nói.
Ông ta đánh giá Quý Vũ Chi một lượt.
Quý Vũ Chi hôm nay ăn mặc rất đẹp, một chiếc váy liền thân màu xanh biển cổ thủy thủ chiết eo, một đôi giày da nhỏ màu đen, cả người toát lên vài phần thanh nhã.
Phải nói rằng, người phụ nữ này khi ăn diện lên vẫn khá nổi bật.
Ánh mắt Hồ Hướng Dung hơi trầm xuống.
“Cô muốn ăn gì? Tôi nghe nói món ăn ở tửu lâu này không tệ.”