Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 11560 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2381
Thật Là Tiêu Sái

❊ ❊ ❊

Chu Thuận một lúc lâu sau vẫn không nhịn được nhìn Khương Tiểu, vẻ mặt vô cùng khâm phục.

Trong đầu ông bây giờ vẫn tràn ngập cảnh tượng nhìn thấy sau khi xông vào trong rừng.

Thiếu nữ tươi tắn rạng rỡ, sắc mặt như thường, tay nắm chặt vào phần gáy con rắn. Con rắn vốn vẫn còn đang quằn quại, nàng dùng sức mạnh bạo, bẻ gãy đầu rắn.

Thực sự, thực sự là quá dũng mãnh!

“Thuận ca, anh cứ nhìn tôi như vậy làm gì?” Khương Tiểu đã rửa tay bên bờ hồ.

Nàng đã rửa rất nhiều lần.

Việc bóp chết con rắn đó khiến nàng cứ cảm thấy trên tay mình vương lại mùi tanh hôi.

“Tôi nói này, đệ muội à, sao cô lại lợi hại như thế chứ? Mặc dù tôi không phải lần đầu tiên thấy phụ nữ không sợ rắn, nhưng những người tôi từng gặp trước đây đều là loại không bình thường, tóm lại là loại đi theo kẻ xấu làm chuyện xấu, cũng từng thấy kiểu phụ nữ đó uống máu rắn sống. Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy cô gây chấn động nhất nhỉ? Cô chỉ là một nữ sinh đại học bình thường thôi mà.”

Khương Tiểu bất đắc dĩ nói: “Thuận ca, tôi đã nói rồi, tôi sợ chứ, tôi cũng sợ rắn, hơn nữa còn thấy cảm giác... khi cầm nó rất buồn nôn. Đây chẳng phải là tình thế bất khả kháng sao?”

Lúc đó, nàng đã nhìn thấy con rắn rủ xuống từ cành cây phía trên, ngay sau gáy Vương Dịch, nàng có thể làm gì khác được chứ?

Trước đây khi lên Bách Cốt Sơn, nàng đều mang theo thuốc đuổi rắn, không muốn chạm trán với rắn chút nào.

Làm sao mà không sợ cho được.

Chỉ là, lúc đó nàng thấy đã bắt được rồi, lại nhận ra đó là loài rắn độc, sợ lát nữa nó lại bò đến gần mọi người, nên dứt khoát giết quách đi cho rồi.

Không thấy nàng đã rửa tay rất nhiều lần rồi sao?

Nhưng không ngờ Chu Thuận lại cảm thấy chấn động đến vậy.

“Sợ ở chỗ nào chứ? Chẳng nhìn ra chút nào cả.” Chu Thuận không tin.

Trần Ấn ở bên cạnh cười nói: “Thuận ca, anh nhìn nhầm rồi, chị dâu tôi thật sự không phải nữ sinh đại học bình thường đâu.”

“Ồ?” Chu Thuận thấy hứng thú, “Chẳng lẽ còn có thân phận nào khác?”

“Thân phận nào khác chứ?” Mạnh Tích Niên nói: “Cô ấy là họa sĩ, họa sĩ nổi tiếng, loại thiên tài đấy.”

“Họa sĩ tay không giết rắn?”

Câu tổng kết này của Chu Thuận khiến Vương Dịch cũng không nhịn được mà bật cười khúc khích.

Vừa rồi cô và Khương Tiểu đã nhìn thấy con cá mà họ bắt được, cái gã đó, đúng là một con cá lớn! Ít nhất cũng phải hai mươi ba mươi cân!

Nghe nói là bị kẹt giữa hai tảng đá trong hồ, tuy là Chu Thuận đuổi nó vào, nhưng muốn một mình ông tách tảng đá ra rồi bắt cá cũng khó. Vốn dĩ đang giằng co, không ngờ lại có người khác tới đây.

Con cá lớn đó khi bị họ bắt lên vẫn còn sống nhảy tưng tưng.

“Thuận ca, sao anh lại nói là đã canh con cá này ở đây hai ngày rồi?” Vương Dịch tò mò hỏi, “Anh sống quanh đây à?”

Chu Thuận xua tay: “Không phải, chẳng phải tôi nói là mình cứ chạy một chặng lại nghỉ một chặng sao? Những lúc chán thì đi tìm những nơi phong cảnh đẹp ở lại vài ngày. Sau đó đột nhiên phát hiện ra nơi này, thấy đẹp quá, thế là đi tìm người đặt làm một chiếc thuyền, định bụng sẽ chèo thuyền trên hồ này, cứ ở lại đây vài ngày. Thế đấy, rảnh rỗi xuống nước tắm rửa thì phát hiện ra con vật to xác này, thế là thèm thuồng thôi.”

Chu Thuận nói vô cùng tiêu sái.

Khương Tiểu liếc nhìn chiếc thuyền kia.

Chiếc thuyền nhỏ đó sao? Cũng chẳng có mui, một người nằm trên đó muốn lật mình cũng khó, mà lại ở đây ngủ vài ngày?

Ẩn sĩ sao?

Chu Thuận này đúng thật là kiểu người mà nàng chưa từng gặp bao giờ, nhìn đúng là vô cùng tùy tâm sở dục.

Chu Thuận vẫn đang kể về cuộc giằng co của ông với con cá lớn kia.

“Lúc tôi nhìn thấy con cá lớn này đã nghĩ, hay quá, thế này thì có đồ ăn vài ngày rồi, không cần phải lo chết đói nữa!” Ông nói đến đây còn làm ra vẻ thèm nhỏ dãi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2436
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.