Khương Tiểu nghiến răng.
Mạnh Tích Niên bị thương rồi?
Bị thương khi đang huấn luyện sao?
Rõ ràng biết cô có nước suối, có thuốc, vậy mà không nói cho cô biết?
Không đúng, rất có khả năng anh cố tình giấu cô, dù sao thì sau khi về nhà, uống nước pha trà đều có nước linh tuyền, nên ở nhà vài ngày chắc chắn sẽ khỏi.
Như vậy thì cô sẽ không cần phải biết anh từng bị thương.
Thế nhưng anh rõ ràng là đi huấn luyện ở doanh trại khép kín, sao có thể bị thương được?
Có thể khiến cô đâm một cái mà cũng thấy đau, chắc chắn không phải là vết thương nhỏ!
Là bị thương ở đâu?
Đã xảy ra chuyện gì?
Cô cái gì cũng kể với anh, anh vậy mà dám giấu cô!
Khương Tiểu lập tức lạnh mặt xông thẳng tới phòng tắm.
“Tích Niên ca!”
Mạnh Tích Niên đang cúi đầu nhìn vết thương do dao chém trên ngực mình, nghe tiếng gọi đột ngột của cô thì giật bắn người.
“Sao thế?”
“Em bây giờ có chuyện bắt buộc phải nói, rất gấp, rất gấp, anh mở cửa ra!” Khương Tiểu đứng ngoài cửa.
Mạnh Tích Niên: “......”
Anh đang tắm mà, sao mở cửa được?
“Mở cửa, mở ngay lập tức, anh mà chần chừ thêm một bước nữa là em sẽ không nói gì nữa đâu!”
Mạnh Tích Niên đen mặt: “Khương Tiểu Tiểu, anh đang tắm!”
“Anh bây giờ chắc chắn còn chưa bắt đầu tắm, mở cửa trước đi!”
Cô không nghe thấy tiếng nước, anh chắc chắn là chưa bắt đầu tắm.
“Anh cởi quần áo rồi.” Mạnh Tích Niên vừa nói vừa liếc nhìn cái xô bên cạnh.
Sau khi vào đây anh đã cởi quần áo, đều đã ngâm chung một xô với túi quần áo bẩn đó rồi, giờ muốn mặc lại cũng không thể nữa.
Hơn nữa, băng gạc trên ngực cũng đã tháo ra, vết thương vừa bị Khương Tiểu đâm trúng nên nứt ra, rỉ chút máu, nếu anh mặc quần áo sạch vào thì chắc chắn sẽ bị dính bẩn.
Mạnh Đại đoàn trưởng cứ thế bị chặn trong phòng tắm, tiến thoái lưỡng nan, bó tay chịu chết.
Mặc quần áo cũng không xong mà không mặc cũng không được.
“Mạnh Tích Niên! Anh mà không mở, em sẽ……”
Khương Tiểu lập tức giơ tay đập cửa rầm rầm.
Mạnh Tích Niên giật mình.
Con nhóc này làm gì vậy?
Chẳng lẽ là phát hiện ra rồi?
“Được được được, anh mở cửa ngay, nhưng em đừng có hối hận đấy, anh đang không mặc gì đâu.”
“Nói như thể trên người anh chỗ nào em chưa từng thấy vậy!”
Khương Tiểu đang cơn nóng giận, chẳng nghĩ ngợi gì liền thốt ra.
Đinh Hải Cảnh: “......”
Quan Thiết Trụ: “......”
La Vĩnh Sinh: “......”
Có nên nhắc Khương Tiểu một chút không, cô hét lớn như vậy, bọn họ ở đây đều nghe thấy cả đấy?
Loại chuyện này, không thể nói nhỏ tiếng một chút sao?
Khương Tiểu nói xong mới sực nhớ ra điểm này, mới nhớ trong nhà còn có ba gã đàn ông kia, khuôn mặt lập tức nóng bừng lên.
Tuy rằng cô có vô tình liếc nhìn vài cái, nhưng thật sự không phải ý đó mà!
Câu nói kia nghe cứ như là bọn họ đã làm cái gì đó bao nhiêu lần rồi vậy.
Cô không có nha nha nha!
Mạnh Tích Niên: “......”
Anh kéo cửa, chỉ hé ra một khe hở, thò đầu ra liền thấy Khương Tiểu Tiểu đang đứng đó với khuôn mặt đỏ bừng.
“Muốn xem?”
Mặt Khương Tiểu lại càng đỏ hơn.
“Em mới không thèm!”
“Anh nghe ý em là muốn xem đấy?”
Nhìn cô đứng trước cửa với khuôn mặt đỏ ửng như vậy, anh cũng có chút cảm giác rồi.
Thực sự muốn kéo cô vào phòng tắm.
Nhưng bây giờ thật sự không phải lúc, trong nhà có người ngoài, hơn nữa trên người anh còn đang có vết thương.
Khương Tiểu nghiến răng nhìn anh, giơ tay đẩy cửa, “Xem thì xem!”
Thật sự là......
Mạnh Tích Niên lúc này đã chắc chắn là cô biết chuyện mình bị thương rồi.
Anh bất lực chống cửa, nói: “Được rồi được rồi, đợi anh tắm xong anh sẽ cho em xem vết thương, cũng sẽ nói rõ với em là chuyện gì.”
Khương Tiểu hừ một tiếng, trừng mắt nhìn anh, lúc này mới quay người rời đi.
Mạnh Tích Niên nhìn cô bước đi mà chân vẫn giậm mạnh đầy tức tối, không khỏi cười khổ một tiếng, xem ra vợ anh đang giận thật rồi.