Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 11560 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2365
Thần Bí Khó Lường

❊ ❊ ❊

Bị thương, nhưng trong lòng anh ngay khoảnh khắc đầu tiên nghĩ tới vẫn là Khương Tiểu.

Kẻ kia đã bị giam lại, cũng không chạy thoát được, nếu Đới Cương bọn họ không thẩm tra ra được gì thì anh quay lại cũng chưa muộn.

Thế nhưng anh nhất định phải quay về ngay lập tức để xác nhận sự an toàn của Khương Tiểu.

"Em ở đây không phát hiện ra điều gì cả." Khương Tiểu thấy anh thật lòng lo lắng cho mình, vội vàng nói: "Anh xem, em chẳng phải vẫn ổn hay sao?"

"Lúc trở về anh đã lượn một vòng bên ngoài, quả thực tạm thời không phát hiện ra kẻ khả nghi nào."

Hàng mày rậm của Mạnh Tích Niên vẫn không thể giãn ra, "Nhưng mà, Tiểu Tiểu, những kẻ mà chúng ta sắp đối mặt có lẽ còn lợi hại hơn so với những gì chúng ta tưởng tượng trước đây."

Khương Tiểu nhìn anh, gật gật đầu.

"Em không sợ."

Cô đương nhiên biết kẻ địch mà họ có thể gặp phải còn lợi hại hơn anh tưởng tượng, dù sao thì cái viện nghiên cứu kia vốn là nhắm vào những người có dị năng, nên trong tay bọn chúng có khả năng đang nắm giữ những loại vũ khí hoặc thuốc men lợi hại hơn, có đủ bản lĩnh để bắt giữ những người có dị năng.

Trong viện nghiên cứu chắc chắn cũng nuôi một đám người có vũ lực cực cao.

Kiếp trước, vì dị năng của cô chỉ liên quan đến việc vẽ, bản thân lại yếu ớt, nên những kẻ đó mới không phái thợ săn mạnh mẽ đi, mà chỉ cử nhân viên thí nghiệm bình thường đến bắt cô. Nhưng cô nhớ rõ, lúc những kẻ đó áp sát cô, một tên trong đó tay cầm ống tiêm.

Dung dịch màu xanh nhạt trong ống tiêm đó không biết có hiệu quả gì.

"Không sợ thì tốt, nhưng nhất định phải rất cẩn thận, em tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì."

Mạnh Tích Niên khẽ ôm cô vào lòng, vuốt ve mái tóc cô, giọng điệu có chút chua xót, "Nếu em xảy ra chuyện gì, anh cũng không sống nổi đâu."

Trước kia anh cảm thấy việc cô sở hữu Thần Bút và không gian quá mức nghịch thiên, nhưng hiện tại anh lại luôn lo lắng bí mật cô mang trong người dị bảo này sẽ bị người khác phát hiện.

Chỉ cần bị người ta phát hiện, cô sẽ vô cùng nguy hiểm.

Vì vậy, nếu có thể, hiện tại anh thật lòng không muốn cô tiếp tục sử dụng không gian và Thần Bút ở bên ngoài nữa.

"Em sẽ rất cẩn thận."

Khương Tiểu nghe ra sự bất an trong lời nói của anh, nhẹ nhàng vòng tay ôm eo anh, cẩn thận tránh vết thương của anh, nói: "Em sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

"Ừ, Thần Bút và không gian, nếu không đến tình thế bất đắc dĩ thì đừng dùng nữa. Còn nữa, cảm giác của em cũng rất nhạy bén, nếu gặp phải loại người như Nhị gia kia, nếu không phải lúc sống chết thì cũng đừng để lộ không gian."

"Anh nghĩ đến điều gì sao?"

Khương Tiểu ngẩn người một chút.

Trước đây Mạnh Tích Niên cho rằng không gian chính là nơi bảo toàn tính mạng của cô, luôn bảo cô gặp nguy hiểm thì trốn vào trong đó. Thế nhưng hiện tại anh lại nói nếu không phải lúc sống chết thì tuyệt đối không được để lộ không gian?

"Những kẻ này nếu thực sự là cùng một hội, thì bọn chúng tuyệt đối không phải người thường."

Mạnh Tích Niên nâng khuôn mặt cô lên, nói: "Anh phải uống bao nhiêu thuốc và nước suối trong không gian của em mới có được sự nhạy bén, sức mạnh và tốc độ vượt xa người thường như thế này. Vậy mà đối phương lại có thể bắt được một sát na sơ hở để làm anh bị thương, nếu là người bình thường thì làm sao có thể làm được?"

Khương Tiểu im lặng.

Mạnh Tích Niên của kiếp trước sau đó cũng đã đuổi tới đó, nhưng lại không kịp cứu cô.

Nhưng lúc đó chắc chắn anh đã biết bọn chúng đến từ loại viện nghiên cứu đặc biệt kia.

Thế nhưng Mạnh Tích Niên của kiếp này vẫn chưa biết đến sự tồn tại của viện nghiên cứu đó.

Khương Tiểu cảm thấy mình nên nhắc nhở anh, nhưng nhất thời cũng không biết nên nói thế nào.

Cũng may hiện tại Mạnh Tích Niên đã có chút cảm nhận được.

Anh có thể nghĩ đến điểm này cũng đã rất lợi hại rồi.

"Em biết rồi, em nhất định sẽ vô cùng cẩn thận. Nhưng mà, Tích Niên ca, nếu như bọn chúng đều không phải người thường, vậy anh phải làm sao?"

"Lo lắng cho anh?"

"Anh lo lắng cho em, đương nhiên em cũng sẽ lo lắng cho anh rồi."

Mạnh Tích Niên nói: "Trước kia anh không nghĩ trên đời này còn tồn tại những loại người như vậy nên mới không đề phòng, sau này anh sẽ cẩn thận."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2330
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.