Khương Tiểu mỉm cười.
“Anh ấy không lừa tôi.”
Mạnh Tích Niên nhìn Chu Thuận đầy vẻ đắc ý.
“Vậy thì đúng là duyên phận, thật sự là duyên phận.”
“Đây là Trần Ấn, trước kia cùng chơi với tôi trong đại viện, còn đây là Vương Dịch, bạn thân của Khương Tiểu, cũng là đối tượng của Trần Ấn.”
“Thuận ca.”
Trần Ấn và Vương Dịch rất tự nhiên liền gọi một tiếng Thuận ca.
“Rất tốt, đúng là trai tài gái sắc.” Chu Thuận nhìn Vương Dịch một cái, ánh mắt có chút ảm đạm, nhưng anh ta nhanh chóng xốc lại tinh thần, vỗ vỗ cánh tay Mạnh Tích Niên hỏi: “Nhanh lên, nhanh lên, đi xuống nước bắt cá với tôi đi, con cá đó tôi đã để mắt tới hai ngày rồi, hôm nay mới vất vả lắm mới dồn được nó vào khe đá đó.”
“Còn định bắt cá thật sao?”
“Tất nhiên là thật rồi! Chẳng lẽ cậu tưởng tôi thấy hai người em dâu nên cố tình trêu chọc đấy à?” Chu Thuận cười ha hả nói: “Được rồi, đi thôi, chuyện khác lát nữa ăn cá rồi nói tiếp!”
Mạnh Tích Niên nhìn Khương Tiểu: “Vết thương của tôi, xuống nước được không?”
Thực ra vết thương đã đóng vảy rồi, trước đó đánh nhau có thể do dùng lực quá mạnh nên mới bị kéo căng ra, nếu xuống nước thì chỉ cần đừng ngâm quá lâu chắc là không vấn đề gì.
Khương Tiểu gật đầu: “Nhưng anh vẫn phải cẩn thận một chút đấy.”
“Biết rồi.”
“Đúng là rất nghe lời em dâu.” Chu Thuận nói với Khương Tiểu: “Em dâu, yên tâm yên tâm, ở dưới nước tôi sẽ không đánh lén cậu ta đâu.”
Trần Ấn cũng tỏ vẻ hăm hở.
“Tiểu Dịch, vậy anh cũng xuống cùng nhé?”
“Anh cứ đi đi, em có bảo là không được đi đâu.” Vương Dịch có chút không quen với việc anh hỏi ý kiến mình như vậy.
“Chúng tôi không mang theo quần áo, hai người cứ ở chỗ khác đi, đợi bọn tôi gọi rồi hãy quay lại, bọn tôi phải cởi đồ xuống nước.” Mạnh Tích Niên nói.
Khương Tiểu tặc lưỡi một cái, nắm lấy tay Vương Dịch: “Đi thôi, chúng ta đi xem chỗ khác.”
Hai người họ đi về phía khu rừng bên cạnh, vừa đi vừa trò chuyện, chỉ thấy thời tiết thế này thật vừa vặn, tuy chưa tính là ấm áp nhưng đã không còn lạnh buốt như trước, gió mát lành, không khí cũng trong trẻo, khiến người ta vô cùng thư thái.
“Ủa? Đó có phải là nấm không?” Vương Dịch đột nhiên chỉ vào bụi cỏ dưới gốc cây phía trước hỏi.
Khương Tiểu nhìn sang, quả nhiên thấy trong bụi cỏ mọc lên từng chùm nấm màu đỏ, giữa đám cỏ xanh mướt, sắc đỏ kia trông vô cùng tươi tắn và đẹp mắt.
“Đúng thật,” Khương Tiểu tinh thần phấn chấn, bước nhanh tới đó: “Vương Dịch, chúng ta hái nấm đi, nấm nướng cũng ngon lắm đấy!”
“Nhưng loại này có độc không? Nghe nói nhiều loại nấm có độc lắm, ăn vào là mất mạng như chơi. Tớ cũng không phân biệt được loại nào ăn được, loại nào không.”
“Tớ biết mà!” Khương Tiểu hì hì một tiếng: “Trước kia tớ chính là cô bé hái nấm đấy! Đã lâu lắm rồi không hái nấm, cũng thấy nhớ ghê.”
“Vậy thì tốt quá, đằng kia cũng có kìa!”
Vương Dịch nhìn quanh bốn phía, phát hiện khu này nấm đúng là không ít.
“Chúng ta sắp bội thu rồi! Nhưng mà không có đồ đựng thì làm sao bây giờ?”
Khương Tiểu đứng dậy, nhìn quanh một lượt, nhìn thấy một loại thực vật giống như khoai môn dại, lá nào lá nấy đều rất to.
Cô hái vài chiếc lá, lại ngắt thêm vài sợi cỏ dài, trên tay loay hoay một lúc đã làm ra hai chiếc giỏ đựng bằng lá cỏ khá đơn giản.
Mỗi cái được ghép từ hai chiếc lá lại với nhau, có thể đựng được khoảng hai cân nấm.
“Cho cậu này, mỗi người một cái.”
Vương Dịch nhìn cái “giỏ” đó không nhịn được mà bật cười: “Tiểu Khương, cậu khéo tay thật đấy, cái này mà cũng nghĩ ra được sao?”
“Có gì đâu, hồi nhỏ chẳng phải tớ thường lên núi sao? Lúc đó bọn tớ hái quả dại gì đó toàn dùng lá gói lại thôi.”