Mãi mãi trôi dạt trong khe nứt của thời không ư?
Nếu thật sự là như vậy thì cũng khá đáng sợ đấy.
Nhưng lúc này đã không còn kịp nữa rồi.
Cũng may, vào khoảnh khắc Khương Tiểu cảm thấy thực sự hơi sợ hãi, cảm giác này liền dừng lại, trước mắt sáng bừng lên.
Khương Tiểu cũng cảm thấy mình đã chân đạp đất rồi.
Nhưng thân hình cô vẫn hơi không đứng vững, lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã nhào xuống, may mà Mạnh Tích Niên vươn tay đỡ lấy cô.
Sắc mặt anh đã thay đổi hẳn.
"Tiểu Tiểu, có sao không?"
Trong quá trình lái xe tới đây, anh cũng đã nghĩ đến vấn đề này, nhưng lúc đó muốn nói với Khương Tiểu cũng đã không còn kịp nữa.
Cho nên đến cuối cùng anh đã giảm tốc độ xe lại, không lái đến địa điểm dự tính ban đầu của mình.
Nơi này đã đến thành phố lân cận rồi, vượt qua biên giới, là một con đường cái, xung quanh cũng rất hoang vắng, không có xe cộ qua lại.
Xe của anh đỗ bên vệ đường, nhưng vì vẫn sợ có người nhìn thấy, nên anh đã dùng báo che kín các cửa sổ xe lại trước.
Khương Tiểu cứ tưởng mình đang chân đạp đất, đứng trên mặt đất, thực tế cô vừa xuất hiện chính là đang ngồi trên ghế phụ lái, chỉ là vừa nãy suýt chút nữa ngã nhào ra ngoài đập vào cửa sổ xe.
Lúc này cô mới hoàn hồn lại.
Ý thức cũng dần dần quay trở về.
"Không sao, chỉ là hơi choáng váng chút thôi." Khương Tiểu lắc đầu, "Nhưng giờ không sao rồi. Em nghĩ là do khoảng cách quá xa nên mới bị chóng mặt thôi. Tích Niên ca, đây là đâu?"
"Đây là hướng đi về phía D Châu, phía trước có một thị trấn nhỏ."
Anh nhìn về phía chiếc gối ôm Khương Tiểu đang ôm trong lòng.
Đây chẳng phải là cái gối ôm ở nhà sao?
Cô ôm cái gối ôm tới làm gì?
Khương Tiểu lần theo tầm mắt của anh cũng nhìn về phía trong lòng mình, nhìn thấy chiếc gối ôm đang ôm, lập tức vui vẻ nói: "Em chỉ muốn thử xem đồ vật có thể cùng đi tới đây không, giờ xem ra đúng là được thật!"
Thế mà lại ôm một cái gối ôm à?
Mạnh Tích Niên lại lo lắng nhìn cô: "Khoảng cách xa quá có phải không? Đối với em liệu có tổn hại gì không?"
Nếu như khoảng cách xa như vậy mà gây ra tổn hại gì cho cô, anh vẫn không muốn cô sử dụng.
Khương Tiểu cẩn thận cảm nhận một chút.
Cô lắc đầu nói: "Không sao mà, chắc sẽ không có tổn hại gì đâu, em đã nói rồi, chỉ là có chút cảm giác mất trọng lượng và chóng mặt thôi, đến nơi là hết, giờ lại cảm thấy không sao rồi đây này."
Cho nên, vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được.
Hơn nữa hồi phục rất nhanh, vậy thì không sao rồi.
"Em ngồi thêm chút nữa, nghỉ ngơi một lát xem có vấn đề gì không." Mạnh Tích Niên vươn tay vuốt ve khuôn mặt cô, "Mặt hơi lạnh."
"Không sao, thật sự không sao."
Khương Tiểu vùi mặt vào gối ôm, không nhịn được mà cười ngây ngô.
"Tích Niên ca, nơi này cách nhà chúng ta bao nhiêu cây số?"
"Một trăm tám mươi hơn gì đó."
"A?" Khương Tiểu lập tức ngồi bật dậy, "Chẳng phải nói là phải lái thật nhanh, cố gắng lái xa một chút sao?"
Kết quả mới lái được hơn một trăm tám mươi cây số thôi ư?
Mạnh Tích Niên nói với cô về nỗi lo lắng trước đó.
"Vừa nãy em cũng nghĩ tới, nhưng em nghĩ chắc chỉ là chóng mặt và tốn thời gian lâu hơn một chút, chắc là không có vấn đề gì đâu." Khương Tiểu nói, đưa một chiếc túi vải nhỏ cho anh, "Anh cất cái này đi, nó có thể quay về phòng ngủ nhà chúng ta đó."
Đặt một cái trên người anh trước để phòng hờ.
Mạnh Tích Niên cất kỹ nó, mở cửa xe bước xuống.
"Đừng thử nữa, nghỉ ngơi một lát đã."
Cô vừa mới dịch chuyển xa hơn một trăm tám mươi cây số, đã nói là vẫn hơi choáng váng, ít nhiều cũng có ảnh hưởng, tất nhiên anh không muốn cô bây giờ lại vội vàng quay về kinh thành.