Khương Tiểu không muốn ra phòng khách nữa.
Vừa mới mất mặt như vậy, còn ra đó làm gì?
Lát nữa cứ để Mạnh Tích Niên ra tiếp chuyện họ là được, dù sao họ cũng sẽ tự biết đường ngồi chơi.
Cô ở trong phòng đợi một hồi lâu, Mạnh Tích Niên mới trở về, trên người mang theo hơi nước nhàn nhạt, toát lên vẻ gợi cảm khó tả.
Mỗi lần anh tắm xong, Khương Tiểu đều cảm thấy ngay cả bản thân mình cũng có xúc động muốn lao vào lòng anh.
Cho nên lúc trước, người đàn bà họ Long gì đó ở bên ký túc xá của họ, cô mới để tâm đến thế.
Chỉ là không muốn dáng vẻ gợi cảm này của anh bị người đàn bà khác nhìn thấy, để người đàn bà khác tơ tưởng về anh.
Mạnh Tích Niên vừa vào cửa, đóng cửa lại rồi liền rất chủ động cởi áo khoác ngoài ra.
Anh chỉ dán đơn giản một miếng băng gạc.
Khương Tiểu bước tới trước mặt anh, nhìn miếng băng gạc dài khoảng mười phân trên ngực anh mà lòng thắt lại.
“Sao lại ra nông nỗi này?”
Cô vừa hỏi vừa vươn tay gỡ miếng băng gạc đó xuống, vừa nhìn một cái, lập tức hít vào một hơi lạnh.
Miếng băng gạc dài mười phân, nhưng vết thương phải dài đến tám phân, một đường rạch sâu hoắm lật cả da thịt lên, hiện giờ vẫn còn rỉ máu.
Nhìn dáng vẻ này, chắc chắn là vết thương mới nhận hôm nay.
“Rốt cuộc là làm sao? Ai làm anh bị thương?”
Câu cuối cùng Khương Tiểu hỏi đã mang theo chút sát khí.
Anh cứ luôn bị thương, cứ luôn bị thương như vậy!
Trách không được vừa rồi khi Đinh Hải Cảnh rủ anh đấu một trận, anh lại từ chối nhanh như vậy.
Hóa ra là mang theo vết thương này trở về đây.
“Gặp phải một tên, theo hắn một đoạn rồi tóm được hắn.” Mạnh Tích Niên nói một câu đầy nhẹ nhàng, “Hắn có dao trong tay, vì đột nhiên có người đi đường chạy ngang qua, để tránh làm bị thương người vô tội, nên mới không kịp né tránh.”
“Người bình thường không thể rạch được một đao thế này trên ngực anh đâu nhỉ?”
Cho dù là gặp sự cố, đúng lúc có người đi đường, cũng không thể nào để người đó rạch vào ngực mình được.
Đây là tử huyệt mà anh luôn canh giữ cẩn thận cơ mà.
Trừ khi kẻ đó không phải là người đơn giản.
Khương Tiểu vừa nói vừa lấy thuốc từ trong không gian ra, cẩn thận sát trùng cho anh, sau đó rắc bột thuốc, cuối cùng dán băng gạc, quấn băng vải.
Mạnh Tích Niên ậm ừ một tiếng.
“Tên đó đã mò đến bên ngoài khu huấn luyện biệt lập.”
Có thể mò đến được khu huấn luyện biệt lập của họ, chứng tỏ không phải là hạng tầm thường.
Mà đội canh gác của họ lại chẳng hề phát hiện ra.
Nếu không phải anh phát hiện kịp thời, thì kẻ đó đã lẻn vào trong thành công rồi.
“Vậy sao lại có người đi đường ở đó?”
Khương Tiểu ngẩn người.
Gần khu huấn luyện biệt lập mà lại có người đi đường sao?
Mạnh Tích Niên nói: “Gần đây chỗ đó xuất hiện một lời đồn.” Mạnh Tích Niên thở dài một tiếng, nói: “Người ta đồn rằng trong con sông gần đó có người nhặt được một viên đá quý, thế là rất nhiều người ở trấn An Bố đổ xô đến quanh khu đó để tìm cách mò đá quý dưới lòng sông.”
Khương Tiểu vừa nghe đến chuyện này đã cảm thấy có chút không ổn.
“Tin tức này có phải là có người cố tình tung ra không?”
Dẫn dụ người ta đến đó, họ mới có thể nhân cơ hội mò vào khu huấn luyện biệt lập chứ, dù lỡ bị phát hiện thì cũng có thể giả vờ là người dân trong trấn đi mò đá quý.
Mạnh Tích Niên gật đầu: “Anh cũng nghĩ như vậy.”
“Tên đó anh bắt được rồi chứ?”
“Bắt được rồi, để Đới Cương và mấy người bọn họ đưa về khu doanh trại rồi, họ sẽ thẩm vấn cẩn thận.”
Khương Tiểu nhìn anh: “Chuyện này không hợp lý chút nào, anh bắt được một kẻ khả nghi như vậy mà không định ở lại đó thẩm vấn sao? Lại vội vàng chạy về nhà?”
Mạnh Tích Niên không nhịn được bèn véo mũi cô.
“Lo lắng cho em.”
Câu này nghĩa là sao?
“Anh nghi ngờ tên đó cùng phe với Nhị gia, nếu chúng đã hành động ở phía đó rồi, thì bên phía em...”
Anh lo Nhị gia cũng nhắm vào Khương Tiểu.
Kẻ đó ngay cả anh mà còn làm bị thương được, anh thật sự lo lắng không biết Quan Thiết Trụ và mấy người họ có chống đỡ nổi không, dù sao anh cũng chưa tận mắt thấy bản lĩnh của họ.