Thấy Khương Tiểu vẫn không thể giãn mày, Mạnh Tích Niên khẽ hôn cô một cái, nói: "Anh sẽ cẩn thận hơn, người khác muốn làm bị thương anh lại cũng không dễ dàng vậy đâu."
Khương Tiểu gật đầu.
Lo lắng thì có ích gì chứ?
Dù sao cũng không thể lùi bước, luôn phải đối mặt mà tiến lên.
Cô không tin mình đời này sẽ lặp lại kết cục bi thảm của kiếp trước.
Thế nhưng, sống lại một đời mới phát hiện ra, hóa ra từng có nhiều người, nhiều chuyện như vậy.
Trước kia cô chẳng biết cái gì cả.
Nếu sớm biết sẽ chết, kiếp trước thà không chạy trốn, cứ để mặc cho bọn họ bắt đi, nói không chừng còn có thể biết lão già đó là ai, biết phòng nghiên cứu ở đâu, tình hình bên trong rốt cuộc là như thế nào.
Kiếp này còn có thể trực tiếp đánh vào tận hang ổ địch.
Khương Tiểu nghĩ ngợi một chút lại thấy mình thật sự nghĩ nhiều quá rồi.
Nếu cô thực sự chết như vậy, nói không chừng căn bản không có cơ hội sống lại một đời.
Cô đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: "Tích Niên ca, vết thương của anh đau không?"
"Anh nói không đau thì em có cảm thấy dễ chịu hơn chút nào không?"
Mạnh Tích Niên bất đắc dĩ nói.
Thế nhưng, vết thương sâu như vậy trên ngực sao có thể không đau được?
Mặc dù thuốc của Khương Tiểu rất tốt, vừa bôi lên đã không còn đau như trước, nhưng vẫn có thể cảm nhận được.
Khương Tiểu lấy ra một tấm phù đồ, đưa vào tay anh.
"Cầm lấy."
Mạnh Tích Niên nhận lấy, ban đầu không biết đó là gì, tuy biết là phù đồ nhưng không biết công dụng gì, đang định hỏi cô thì lập tức phát giác ra.
"Hửm?"
Vết thương của anh hoàn toàn không đau nữa!
"Có phải rất hiệu nghiệm không?" Khương Tiểu chớp chớp mắt, "Em mới nghiên cứu ra, là phù giảm đau."
"Lại còn có thứ như vậy sao?" Mạnh Tích Niên vô cùng kinh ngạc.
Khương Tiểu gật đầu.
"Nhưng mà điều em vừa nói với anh, tốt nhất đừng dùng Thần Bút và không gian..."
"Bây giờ đâu phải đang ở bên ngoài, hơn nữa, em chỉ đưa cho anh, không đưa cho người khác mà."
Mạnh Tích Niên nhíu mày: "Đưa cho anh cũng không phải là an toàn tuyệt đối, nhỡ không may làm rơi thì sao? Nếu thấy trên người anh mang theo loại phù đồ này, những kẻ nhạy bén sẽ phát giác ra điều bất thường."
Khương Tiểu ngẩn ra: "Vậy chẳng lẽ thứ tốt như vậy lại không được dùng sao?"
"Những hạt ngọc trai trước kia của em, có thể dùng thứ khác thay thế không? Phải là thứ có thể phong ấn hoàn toàn phù đồ ở bên trong mới được."
Khương Tiểu suy nghĩ một chút.
Thật ra vốn dĩ có thể vẽ lên quần áo, nhưng quần áo không đảm bảo sẽ không thay, không rách, cho nên vẫn cứ đeo theo là tiện nhất.
Cô nên nghĩ xem có thể dùng cái gì để phong ấn phù đồ lại, cho dù người khác nhìn thấy hạt châu hoặc nhặt được hạt châu cũng không phát hiện ra có huyền cơ gì.
"Để lúc nào đó em đi hỏi xưởng gốm bên kia, xem có thể làm thành loại hạt châu gốm nào không."
Khương Tiểu có chút bất đắc dĩ nói.
Nếu đối phó với người thường thì thật sự không cần lo lắng những vấn đề này, nhưng hiện tại chính là sợ đám người kia thực sự là người của phòng nghiên cứu, hoặc là người của những tổ chức tương tự phòng nghiên cứu.
"Ừ, cái này anh giữ trước." Mạnh Tích Niên mặc xong quần áo, bỏ tấm phù đồ vào trong túi.
"Anh ra ngoài nói chuyện với bọn họ trước, em có muốn đi cùng không?"
Khương Tiểu lập tức lắc đầu.
Cô mới không muốn ra ngoài.
Mặt mũi đánh mất lúc nãy bây giờ vẫn chưa nhặt lại được.
Mạnh Tích Niên xoa xoa đầu cô: "Vậy em cứ ở đây, anh ra ngoài đây."
Khương Tiểu gật đầu.
Cô cũng không biết Mạnh Tích Niên bàn bạc gì với Đinh Hải Cảnh và những người kia, nửa tiếng sau Đinh Hải Cảnh bọn họ đều rời đi, Mạnh Tích Niên lại quay về phòng.
"Nhị gia tìm em?"
Trước đó còn chưa kịp nói chuyện này với anh, giờ nghe anh hỏi, Khương Tiểu biết chắc chắn là Đinh Hải Cảnh đã kể cho anh rồi.