“Anh quyết định đi, thật ra em chẳng kén chọn gì đâu, ăn gì cũng được.” Quý Vũ Chi vừa bắt gặp ánh mắt tán thưởng của hắn dành cho mình, tâm trí liền xao động, khuôn mặt hơi nóng lên.
Hồ Hướng Dung gật đầu, gọi vài món ăn.
Khi thức ăn được mang lên, hắn dường như vô tình hỏi: “Hôm nay em đã gặp Khương Tiểu chưa? Đối với đề nghị của anh, cô ấy suy nghĩ thế nào rồi?”
Biết thế nào hắn cũng sẽ hỏi chuyện này, Quý Vũ Chi không lấy làm lạ, nhưng nghĩ đến câu trả lời của Khương Tiểu, cô lại có chút lo lắng hắn sẽ không vui.
“Sao, cô ấy từ chối rồi à?” Quý Vũ Chi chưa kịp trả lời, chỉ nhìn vẻ mặt cô, Hồ Hướng Dung đã nói trước.
Quý Vũ Chi gật đầu.
“Đúng vậy, cô ấy nói không thích hình dáng của mình bị treo trên tường cho nhiều người lạ nhìn.” Quý Vũ Chi nói: “Tuy nhiên, cô ấy cũng không hẳn là từ chối hoàn toàn, vì cô ấy nói nếu chỉ vẽ phong cảnh trong bức ảnh đó thì vẫn có thể nhận, giá năm vạn đồng.”
Năm vạn đồng.
Hồ Hướng Dung mỉm cười.
“Xem ra, cô bé Khương này thật sự rất biết kiếm tiền, cũng không biết vị hôn phu của cô ấy có cảm thấy tự ti không nữa.”
“Vị hôn phu?” Quý Vũ Chi kinh ngạc, “Khương Tiểu đã đính hôn rồi sao?”
“Hóa ra em không biết?” Hồ Hướng Dung liếc nhìn cô một cái, nói: “Rất bất ngờ đúng không? Nhưng mà, vị hôn phu của cô bé Khương này không phải người thường, xuất thân vốn rất quý hiển, tuy bây giờ đã hơi lụn bại, nhưng bản thân anh ta vẫn có tiền đồ vô lượng, đã là một tiểu đoàn trưởng rồi.”
“Quân nhân sao?”
“Ừm.”
Quý Vũ Chi thực sự chưa biết chuyện này, nhưng bây giờ nghe tin Khương Tiểu đã đính hôn, liệu có phải điều đó chứng tỏ cô ấy cũng không phải là người không biết nhìn người hay không?
Vậy nên, những gì cô ấy nhìn nhận về Hồ Hướng Dung, liệu có phải cũng có vài phần đạo lý?
“Đang nghĩ gì thế?” Giọng của Hồ Hướng Dung kéo Quý Vũ Chi trở về thực tại.
Quý Vũ Chi lắc đầu, “Không có gì, không có gì, em chỉ đang nghĩ, sao Khương Tiểu còn nhỏ như vậy mà đã đính hôn rồi.”
“Cho nên, cô bé này không tầm thường, đúng không.” Hồ Hướng Dung khẽ cười nói.
Quý Vũ Chi không nhịn được bèn nói giúp Khương Tiểu một câu, “Thật ra nghĩ lại thì đây cũng không phải chuyện gì quá đặc biệt, nghe nói con gái ở nông thôn đều kết hôn sớm, mười tám tuổi đã sinh con cũng không ít đâu, Khương Tiểu chỉ mới đính hôn thôi mà.”
“Ừm.” Hồ Hướng Dung không tỏ thái độ gì, rồi lại vô tình hỏi một câu, “Cô bé Khương kia đã nói gì về tôi?”
Quý Vũ Chi vốn theo phản xạ muốn trả lời câu hỏi của hắn, nhưng không hiểu sao, lời đến bên môi, cô lại cố nuốt ngược trở vào.
Những lời Khương Tiểu nói với cô ngay trước khi rời đi, cô nghe ra được là cực kỳ chân thành.
“Cô ấy cũng không nói gì, chỉ bảo em nói với anh một tiếng là không muốn vẽ chân dung bản thân, nhưng tranh phong cảnh thì vẫn có thể vẽ, bảo em hỏi ý anh thế nào thôi.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Ừm, chỉ vậy thôi mà, Khương Tiểu có vẻ cũng không thích nói chuyện, không phải kiểu con gái ồn ào tíu tít.” Quý Vũ Chi nói.
Hồ Hướng Dung gật đầu, “Cũng phải.”
Khương Tiểu rời khỏi Học viện Mỹ thuật liền đi đến bệnh viện Khu Ba.
Bệnh viện Khu Ba trông đúng là nhỏ hơn nhiều so với Bệnh viện Quân khu Tổng mà cô từng đến trước đây, hơn nữa các tòa nhà cũng có phần cũ kỹ, cầu thang thì hư hỏng gồ ghề, chỗ nào hỏng nhẹ thì không ai buồn quan tâm, chỗ nào hỏng nặng thì tùy tiện dùng xi măng trát lên một chút, cũng chưa được trát cho phẳng phiu.
Trong bệnh viện có một vài bệnh nhân đi lại, nhìn thấy cô đều không kìm được mà phải nhìn thêm vài lần.