Ngũ gia ngược lại là ngày ngày thâm cư xuất hạn, trông có vẻ vô dục vô cầu, ba bữa cũng chỉ là cơm rau đạm bạc, cho nên người nhà họ Giang đều nói, nếu năm đó Nhị gia có thể làm được mấy điểm này giống như Ngũ gia, nói không chừng hiện tại vẫn còn có thể sống tốt.
“Vậy Tứ thúc, Ngũ thúc, cháu xin phép về trước đây.”
“Đi đi, đi đi.” Giang Tứ gia phất phất tay.
Đợi Giang Thu Nhạn rời đi, Giang Tứ gia mới nói với Ngũ gia: “Lão Ngũ, cậu nói muốn mượn Trần đại phu, còn phải lôi tôi đi cùng, Đại ca cũng đâu phải là cọp, cậu muốn khám bệnh, ông ấy còn có thể không đồng ý chắc?”
“Nói vậy không đúng, Tứ ca, chúng ta cũng đã lâu rồi không ngồi lại uống trà cùng Đại ca, bây giờ đã có thời gian, ngồi xuống trò chuyện dăm ba câu cũng tốt mà.”
“Thôi đi, trà có gì ngon? Cậu uống cái thứ nước trong trà nhạt này cả đời, không thấy chán sao.”
Giang Ngũ gia cười khổ: “Tôi biết làm sao được? Cái thân xác này không nghe lời.”
Họ đi vào tìm Giang lão thái gia, lão thái gia lại đang chuẩn bị đi chỗ Giang Thích Hành, cứ thế mà đụng mặt nhau.
Nhìn thấy họ, Giang lão thái gia ngẩn ra một chút.
“Lão Tứ, Lão Ngũ, hai người có việc gì sao?”
“Đại ca, Lão Ngũ nói muốn đến mượn Trần đại phu một chút.” Giang Tứ gia lập tức hỏi: “Anh đang định đi đâu đấy?”
“Đi chỗ Tiểu Lục, Lão Ngũ bị sao thế? Chỗ nào không khỏe?”
Giang Ngũ gia trước đây cũng có bác sĩ riêng theo dõi cố định, nhưng bác sĩ đó làm việc tại bệnh viện D Châu, không phải bác sĩ riêng của nhà họ Giang.
Tất nhiên, nếu có biến cố đột xuất, Trần Ý Bình cũng sẽ qua xem giúp ông.
Chỉ là bệnh của Giang Ngũ gia khám mãi không khỏi, bác sĩ đều nói cũng nhờ ông tự kỷ luật bản thân cực kỳ nghiêm ngặt, mới không để bệnh tình xấu đi.
Thế nhưng giống như có một thanh kiếm treo trên đầu, mang trong mình căn bệnh, dù cuộc sống có kỷ luật đến đâu, ngày thường cũng khó mà vui vẻ được.
Cho nên Giang Ngũ gia thường thâm cư xuất hạn, ngày thường cũng hay nghe tin ông không khỏe đã nghỉ ngơi. Bây giờ ông đến tìm Trần Bảo Tham, Giang lão thái gia liền theo bản năng cảm thấy có phải ông lại không khỏe rồi không.
Giang Ngũ gia nói: “Hai ngày nay cứ thấy hơi tức ngực đau đầu, cũng không phải vấn đề gì lớn, chỉ là Trần đại phu đang ở đây, nên muốn nhờ ông ấy xem giúp, xem có thể bốc cho mấy thang thuốc, dù chỉ làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút cũng tốt.”
Giang lão thái gia có chút lo lắng nhìn ông, rồi lắc đầu nói: “Lão Ngũ, cái thân thể này của cậu thật là... tôi đang định đến chỗ Tiểu Lục, hay là cùng đi?”
“Chỗ Tiểu Lục? Được thôi, vậy cùng đi.” Giang Ngũ gia cười lên, nói: “Nhắc mới nhớ, hồi Tiểu Lục còn bé tôi còn bế nó không ít lần, còn từng làm ngựa cho nó cưỡi, trước kia Tiểu Lục với tôi cũng khá thân, chỉ là lần này trở về, sao cảm giác tính tình Tiểu Lục lạnh nhạt hơn nhiều quá.”
Ông nói đoạn có chút cảm thán.
Sau khi Giang Lục trở về dường như đối với ai cũng như nhau, người nhận ra được thì cung kính chào hỏi theo đúng phép tắc, người không nhận ra được thì để người bên cạnh nhắc nhở rồi mới chào hỏi.
Dường như với ai cũng đều khách sáo như vậy.
Giang lão thái gia thở dài một tiếng nói: “Cái này cũng không thể trách Tiểu Lục, thằng bé còn rất nhiều chuyện chưa nhớ lại được, hơn nữa, rời nhà đã hai mươi năm rồi, xa cách cũng là chuyện bình thường. Cậu xem Lục tỷ, Bát tỷ của chúng nó sau khi gả đi rồi về nhà, chẳng phải cũng khác với trước khi chưa gả sao? Đối với chúng ta đều khách khí hơn nhiều rồi.”
Giang Ngũ gia lại cười: “Cũng đúng.”
Giang Tứ gia hừ một tiếng nói: “Đại ca, theo tôi nói, chuyện của Tiểu Lục năm đó, chúng ta phải lôi ra tra lại cho kỹ! Thật đúng là mẹ kiếp khiến người ta cảm thấy uất ức! Tiểu Lục là người nhà chúng ta, đây lại là trên địa bàn D Châu của chúng ta, mà vẫn để nó xảy ra chuyện như vậy, chẳng phải chúng ta nên thấy mất mặt lắm sao?”