“Vậy nên, cậu đã sẵn sàng chấp nhận anh ta rồi sao?”
Ăn xong, Trần Ấn còn đi rửa bát. Khương Tiểu và Vương Dịch mỗi người bưng một tách trà cuộn mình trên ghế sô pha trò chuyện, nghe thấy chút tiếng động truyền ra từ nhà bếp, Khương Tiểu hỏi.
Ánh mắt Vương Dịch lướt về phía nhà bếp, dù không nhìn thấy gì.
Cô khẽ thở dài, nói: “Thật lòng mà nói, tớ yêu Trần Ấn.”
Nếu không yêu anh ấy, lúc đầu sao có thể vì những chuyện đó mà đau lòng khổ sở?
Nếu không yêu, sao có thể sau khi đau lòng khổ sở vẫn ở bên cạnh anh ấy chứ?
Cô chính là yêu anh ấy.
Trước kia lúc anh có chút lạnh nhạt với cô, cô vẫn yêu.
Bây giờ anh luôn theo đuổi cô, lại càng yêu hơn.
“Nhìn ra rồi.” Khương Tiểu lắc đầu nói: “Tớ thấy cả đời này cậu đúng là không thoát khỏi bàn tay của Trần Ấn rồi.”
“Vậy thì biết làm sao được?” Vương Dịch lại khẽ thở dài, trầm mặc nói: “Người ta vẫn nói phụ nữ một khi đã rơi vào chuyện tình cảm thì sẽ thành kẻ ngốc, không còn nhìn thấy bản thân mình nữa. Tớ thấy mình vẫn còn khá tỉnh táo. Tớ biết Trần Ấn thế nào, biết anh ấy từng có lỗi với tớ, cũng biết sau này làm công việc này chắc chắn sẽ còn gặp nhiều cám dỗ hơn nữa, thế nhưng, tớ biết mình yêu anh ấy, yêu đến mức sẵn sàng gánh chịu tất cả những điều này.”
Cô ngừng một chút, nói: “Hơn nữa, nếu tớ tìm một người khác, liệu có thể đảm bảo người đó sẽ mãi mãi xoay quanh tớ, không làm tớ tức giận, không làm tớ đau lòng, không bị người phụ nữ khác cám dỗ không? Lòng người phức tạp dễ đổi thay như vậy, ai mà dám đảm bảo chứ? Đã như vậy, vào lúc vẫn còn yêu, tại sao tớ không chọn người tớ yêu? Huống hồ hiện tại anh ấy cũng yêu tớ.”
Khương Tiểu im lặng một lúc, cảm thấy cô ấy nói cũng có lý.
Ít nhất là vẫn còn yêu.
Hơn nữa, tử phi ngư, an tri ngư chi lạc.
Có lẽ, ở bên cạnh Trần Ấn còn hạnh phúc hơn là bắt đầu tìm hiểu một người đàn ông xa lạ chưa từng làm gì có lỗi với cô.
Lại sao có thể đảm bảo rằng người đàn ông khác sẽ không bị người phụ nữ khác cám dỗ cơ chứ?
Chuyện tình cảm, thực sự rất khó nói cho rõ ràng.
Khương Tiểu nói: “Thời gian này Trần Ấn thể hiện rất tốt sao?”
“Thời gian này quả thực thể hiện rất tốt.” Vương Dịch cười nói: “Cũng có thể là vì con người ta sau khi mất đi mới biết mình muốn gì. Có lẽ, Trần Ấn bây giờ nhận ra là không thể thiếu tớ?”
“Hahaha, có khả năng đấy. Cậu có thể tự tin như vậy cũng là chuyện tốt.”
“Sao tớ thấy câu này của cậu có chút coi thường tớ vậy?” Vương Dịch liếc cô một cái.
Khương Tiểu vội nói: “Không có chuyện đó, không có chuyện đó, tớ nói thật lòng mà.”
“Nói chuyện gì vậy? Vui vẻ thế?” Trần Ấn đi vào, hạ ống tay áo vừa xắn cao xuống.
“Tớ ở cùng với Khương Tiểu vốn dĩ lúc nào cũng vui vẻ mà.”
Khương Tiểu nói: “Vậy hay là hai chúng ta ở bên nhau đi, đá Mạnh Ác Bá và Trần Ấn sang một bên, hai đứa mình yêu nhau rồi kết hôn luôn cho xong.”
“Phụt!”
“Khụ khụ!”
Trần Ấn và Vương Dịch suýt chút nữa thì bị nước bọt của chính mình làm sặc chết.
Họ đều trố mắt nhìn Khương Tiểu, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.
Qua một lúc, Vương Dịch mới phản ứng lại, phì cười. “Làm tớ giật cả mình. Nhưng mà, nếu cậu có thể bỏ rơi Mạnh Đoàn trưởng, thì tớ chắc chắn cũng có thể.”
“Cô nãi nãi, tổ tông ơi!” Trần Ấn suýt khóc, “Nếu để Tích Niên nghe thấy, cả ba chúng ta ai cũng đừng hòng yên ổn.”
Anh quỳ xuống cho hai người xem có được không?
Tuy biết là nói đùa, nhưng người nào đó chắc chắn sẽ không chấp nhận kiểu đùa như vậy đâu.
Người kia yêu Khương Tiểu thật sự là yêu đến chết đi sống lại, yêu đến tận xương tủy, nghe những lời nói đùa như thế này chắc chắn sẽ không chịu nổi đâu.
Cho nên, đừng mang chuyện này ra đùa nữa, anh còn muốn sống thêm mấy chục năm nữa đấy.