Nửa Đời Người (Mười Tám Mùa Xuân)

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Khi cuộc kháng chiến ngày 13 tháng 8 bắt đầu, Thượng Hải liên tiếp bị đánh bom suốt ba tháng trời, rất nhiều người có tiền cảm thấy hoảng loạn, lũ lượt kéo nhau chạy về nội địa. Mẹ của Mạn Trinh lúc đó đang ở Tô Châu, lòng người ở Tô Châu cũng hoang mang tột độ. Cố thái thái tuy không phải là người giàu có, nhưng bà cũng chịu ảnh hưởng của trào lưu đó, thấy người ta đều chạy nạn về phía thượng lưu sông Trường Giang, bà cũng chạy về quê cũ ở Lục An. Lúc này bà nội đã qua đời. Cố thái thái làm con dâu đến tận năm sáu mươi tuổi, bình thường sau lưng không phải là không có oán trách, nhưng hai mẹ con nàng dâu luôn bên nhau chịu đựng gian khổ, cũng không phải là không có cảm giác nương tựa tuổi già. Bà nội mất rồi, chỉ còn lại một mình bà, mấy đứa con đều không ở bên cạnh, một đứa con gái thì ở Tô Châu học hộ lý, hai đứa nhỏ được anh trai chu cấp cho đi học. Vĩ Dân dạy học ở Thượng Hải, cũng đã cưới vợ rồi.

Cố thái thái trở về Lục An, nhà họ có hai gian nhà ngói ngoài thành, vốn để cho người trông mộ ở, giờ thu hồi lại để tự dùng. Bà vừa về không bao lâu, Dự Cẩn đã đến nhà thăm bà, anh muốn hỏi thăm tình hình gần đây của Mạn Trinh, vì anh đã nhiều lần viết thư cho Mạn Trinh nhưng đều không gửi được mà bị trả lại. Dự Cẩn biết chuyện rắc rối giữa Mạn Trinh và nhà họ Chúc, cảm thấy Cố thái thái trước sau chỉ một mực nhẫn nhục cầu toàn, thậm chí Mạn Trinh bị nhà họ Chúc giam lỏng lâu ngày cũng như đã có sự đồng ý của bà. Dù cho bà nhẫn tâm bán rẻ con gái mình hay là bị lừa gạt, thì Dự Cẩn vẫn có chút khinh thường bà. Sau khi gặp mặt, thái độ của anh cũng vô cùng lạnh nhạt, Cố thái thái ban đầu thấy anh cứ như gặp lại cố nhân nơi đất khách, vô cùng thân thiết. Trò chuyện một lúc, Dự Cẩn liền hỏi: "Mạn Trinh hiện giờ đang ở đâu?" Cố thái thái đáp: "Nó vẫn ở Thượng Hải, nó kết hôn rồi -- ồ, Mạn Lộ mất chắc cậu biết chứ, Mạn Trinh chính là kết hôn với Hồng Tài." Cố thái thái nói mấy câu nghe rất êm tai, dường như việc Mạn Trinh gả cho anh rể cũng là chuyện rất tự nhiên, bà đoán Dự Cẩn chưa chắc đã biết những uẩn khúc bên trong, nhưng dẫu sao bà cũng có chút chột dạ về chuyện này, cho rằng đó là nỗi nhục của gia môn, nên nói qua loa như vậy rồi chuyển sang chuyện khác.

Dự Cẩn nghe tin này, tuy không phải là hoàn toàn ngoài dự đoán, nhưng vẫn thấy rất kích động. Anh thực sự cảm thấy đáng tiếc cho Mạn Trinh. Cố thái thái cứ mải miết nói chuyện với anh, anh chỉ vâng dạ cho qua chuyện, rồi lấy cớ có chút việc, cáo từ ra về. Anh chỉ ghé qua lần đó. Tết nhất cũng không đến chúc tết, lễ lạt cũng không đến hỏi thăm. Cố thái thái vô cùng tức giận, trong lòng nghĩ "Thật là vô lý, không ngờ anh ta cũng thực dụng như vậy, lúc trước đến Thượng Hải chẳng phải luôn ở nhờ nhà chúng ta sao, giờ thấy tôi nghèo rồi, đến cả thân thích cũng không nhận nữa."

Chiến tranh lan đến đây. Cố thái thái vẫn chưa quyết định được, muốn đi Thượng Hải, nhưng lúc này đường xá đi lại khó khăn, bà thân cô thế cô, lại đã có tuổi, dọc đường không có ai chăm sóc. Sau đó thì muốn đi cũng không đi được nữa.

Thượng Hải lúc này sớm đã thất thủ. Báo chí đăng tin Lục An thất thủ, Lục An vốn là một nơi nhỏ bé, tin tức đăng trên báo cũng chỉ vẻn vẹn vài dòng, sau đó thì không nhắc tới nữa. Mạn Trinh, Vĩ Dân và Kiệt Dân đương nhiên đều rất lo lắng, không biết Cố thái thái ở đó có bình an không. Vĩ Dân nhận được một lá thư của Cố thái thái, thực ra lá thư này gửi đi từ trước khi thất thủ, nên vẫn không biết tình trạng hiện tại của bà, nhưng mọi người vẫn truyền tay nhau xem, Kiệt Dân xem xong lại đưa cho Mạn Trinh xem. Kiệt Dân hiện đang làm việc trong ngân hàng, cậu chỉ mới học đại học một năm đã vào làm ở ngân hàng này. Hôm nay cậu đến nhà họ Chúc, Vinh Bảo là đứa trẻ yêu quý ông cậu nhỏ này nhất, cậu vừa đến, nó đã quấn quýt không rời. Trời nóng, Kiệt Dân chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần short kaki vàng. Cậu vừa ngồi xuống, Vinh Bảo đang nép bên cạnh Mạn Trinh bỗng quay đầu lại gọi một tiếng "Mẹ." Mạn Trinh đáp "Hửm?" Vinh Bảo lại im lặng, một lát sau mới ngẩng mặt lên nói khẽ: "Mẹ, chân cậu nhỏ có một vết sẹo." Mạn Trinh nhìn xuống đầu gối Kiệt Dân, không nhịn được cười nói: "Mẹ nhớ vết sẹo này của con hồi trước không lớn thế này. Người lớn lên, sẹo cũng lớn theo." Kiệt Dân cúi đầu xoa xoa lên đầu gối, cười nói: "Đây là hồi đó tập đi xe đạp, bị ngã đấy." Nói đến đây, cậu bỗng như có điều suy nghĩ. Mạn Trinh hỏi cậu làm việc ở ngân hàng có bận không, cậu chỉ đáp qua loa, rồi bỗng nắm tay đập vào chân một cái, cười bảo: "Suýt nữa thì quên mất chuyện muốn nói với chị! Gặp chị là quên mất. -- Hôm nọ em gặp một người, chị đoán xem là ai? Gặp Thẩm Thế Quân." Cũng vì nhắc đến chuyện tập đi xe đạp hồi đó, vẫn là Thế Quân dạy cậu đi, nên nhắc đến lại nhớ ra. Thấy Mạn Trinh ngẩn người, dường như không hiểu lời cậu, cậu bèn nói lại lần nữa: "Thẩm Thế Quân. Anh ấy đến ngân hàng chúng em mở tài khoản, đến hai lần rồi." Mạn Trinh mỉm cười nói: "Em vẫn còn nhận ra anh ấy cơ à." Kiệt Dân đáp: "Không thì em cũng không nhận ra đâu, em cũng là nhìn thấy tên anh ấy mới nhớ ra. Em cũng không chào anh ấy. Anh ấy chắc chắn là không nhận ra em rồi -- anh ấy nhìn em hồi đó em mới bao nhiêu tuổi?" Nói rồi, cậu chỉ chỉ Vinh Bảo, cười bảo: "Chỉ bằng tuổi nó bây giờ thôi!" Mạn Trinh cũng cười. Chị rất muốn hỏi cậu, Thế Quân bây giờ trông thế nào, câu nói đã đến bên miệng rồi nhưng chưa thốt ra, Kiệt Dân đã nghiêng người, lấy bức thư của Cố thái thái từ trong túi quần ra đưa cho chị xem. Lại bàn chuyện ở ngân hàng của họ, nói tháng sau có lẽ sẽ điều cậu đi Trấn Giang. Bị cắt ngang vài lần như vậy, Mạn Trinh không tiện nhắc lại chuyện đó nữa. Thật ra cũng chẳng có gì là ngại ngùng, hỏi một câu thì đã sao, đó là người yêu cũ của chị nhiều năm trước, bây giờ chị đã hơn ba mươi tuổi, con cái đều lớn thế này rồi, nhất là trong mắt em trai chị, chắc đã già lắm rồi nhỉ? Nhưng chính vì vậy, chị càng không tiện tỏ ra vẻ tình sâu nghĩa nặng trước mặt cậu.

Chị xem thư của mẹ, cũng không có gì để nói, hai chị em an ủi nhau vài câu, nhưng trong lòng ai cũng có một cảm giác, nếu mẹ gặp bất trắc, mọi người không tránh khỏi sẽ tự trách mình, lúc đó đã không kiên quyết bắt bà đến Thượng Hải. Kiệt Dân đương nhiên là không có cách nào, chính cậu cũng không có chỗ ở, cậu đang ở ký túc xá ngân hàng. Chỗ Vĩ Dân cũng chật chội, chỉ có một gian phòng thông, còn có mẹ vợ ở chung, mẹ vợ cậu chỉ có mỗi đứa con gái này, lúc kết hôn đã bàn bạc xong xuôi, sẽ ở cùng họ, nương tựa tuổi già. Mạn Trinh thì khác với cậu, chị không phải không có khả năng đón mẹ đến. Từ sau khi thất thủ, chỉ có thương nhân là dễ kiếm tiền, nên tình cảnh hai năm nay của Hồng Tài lại khá hơn, vừa thuê được một căn nhà hai tầng, Cố thái thái đến ở cũng rất tiện, nhưng Mạn Trinh không muốn bà đến. Bình thường Mạn Trinh cũng ít khi gặp hai em trai, chị không qua lại với bất kỳ ai, hận không thể giấu mình vào một cái hố đen tối. Bản thân chị luôn có cảm giác mình không còn trong sạch.

Hồng Tài vô cùng thất vọng về chị. Trước kia vì chị luôn tạo cảm giác như trăng trong nước khó mà chạm tới, hắn đã tơ tưởng suốt hai năm trời, ngay cả khi có được rồi, vẫn thấy mơ mơ màng màng, chưa bao giờ cảm thấy hắn thực sự sở hữu chị. Một khi đã gả cho hắn, ngày tháng dài ra, đương nhiên cũng chẳng còn gì là quý giá nữa, thậm chí còn cảm thấy mình bị lừa, giống như một bát tôm nõn chay, nhìn thì là tôm nõn, thực ra lại làm bằng khoai tây, nhạt nhẽo chẳng có chút hương vị gì. Hắn lúc đầu còn nghĩ, ít nhất thì chị cũng được cái vẻ ngoài, có một người vợ như chị cũng rất nở mày nở mặt, nên có một thời gian hắn thường ép chị ra ngoài giao thiệp, nhưng giờ chị hoàn toàn không được nữa, so với vợ của bạn bè hắn, chị chẳng có chút gì nổi bật. Chị hoàn toàn không có ý định chưng diện, sắc mặt vàng vọt, lúc nào cũng mang vẻ ốm yếu, trang phục cũng lỗi thời, gặp người thì cứ lầm lì không nói, đôi khi người ta nói chị cũng không nghe thấy, trong mắt chị thường có vẻ ngây dại. Sao chị đến tay hắn lại biến thành một người khác thế này, Hồng Tài thực sự cảm thấy phẫn nộ. Thế nên hắn luôn cãi vã với chị. Dù cãi nhau dữ dội đến đâu, Mạn Trinh cũng chưa bao giờ lật lại chuyện cũ, nói rằng chị vốn không tự nguyện gả cho hắn. Chị cũng là vì sợ nhớ lại chuyện xưa, nhớ lại chỉ càng đau lòng hơn. Chị không nhắc, hắn đương nhiên cũng quên. Vốn dĩ, sau khi kết hôn, quá trình trước khi kết hôn cũng trở nên không đáng kể, bất kể ban đầu là ai theo đuổi ai, dù sao sau khi kết hôn thì ai vô lý người đó chiếm thế thượng phong. Suốt ngày luôn là Hồng Tài kiếm cớ gây sự với chị, Mạn Trinh hiếm khi tranh cãi với hắn, về cơ bản chị cảm thấy cả con người mình đã nằm dưới đầm bùn rồi, còn có chuyện gì đáng để so đo nữa. Chẳng có gì là quan trọng cả.

Lục An thất thủ đã được hơn mười ngày, việc hối đoái vẫn chưa thông suốt, chắc hẳn tình hình bên đó vẫn còn rất hỗn loạn. Mạn Trinh muốn gửi cho mẹ ít tiền, phải hỏi xem Kiệt Dân việc hối đoái đã thông chưa, những chuyện này nói qua điện thoại không tiện, vẫn phải tự mình đi một chuyến, đưa tiền cho cậu, hối được thì gửi đi. Đây là một chi nhánh nhỏ của họ, ký túc xá nhân viên nằm trên lầu ngân hàng, ra vào bằng cửa sau. Hôm đó Mạn Trinh cố tình đợi họ tan làm mới đến, vì lần trước nghe Kiệt Dân nói Thế Quân đã đến ngân hàng họ, chị rất sợ gặp anh. Thực ra lúc đầu là anh có lỗi với chị, nhưng qua ngần ấy năm, chị đã không còn nhớ đến những chuyện đó nữa, chị chỉ cảm thấy kiểu sống hiện tại của mình là có lỗi với bản thân. Có lẽ chị vẫn còn một chút hận anh, vì chị không muốn nhận sự thương hại của anh.

Đây đang là những ngày nắng thu gay gắt, chiều hôm đó trời lại mát mẻ hơn chút ít. Mạn Trinh vì không thường xuyên ra ngoài, mặc dù Hồng Tài có một chiếc xe ba bánh riêng, chị chưa bao giờ ngồi xe của hắn. Chị đi tàu điện đến chỗ Kiệt Dân, xuống tàu điện, đi bộ trên đường, ánh trời màu mực nhạt, từng đợt gió mát thổi vào người, chắc hẳn ở nơi nào đó đang mưa. Hai ngày nay chị thường nghĩ đến Thế Quân. Nghĩ đến anh, lại khiến chị nhớ đến thời tuổi trẻ của mình. Khi đó tối nào chị cũng ra ngoài dạy học, Thế Quân tiễn chị đi, cũng chính là đi bộ trên đường như thế này. Hai người đó dường như ở gần chị đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào, đôi khi cảm thấy gió thổi vạt áo họ, bay phấp phới sang người chị. Dường như ngay bên cạnh chị, nhưng ở giữa đã ngăn cách bởi một ngọn núi.

Ngân hàng của Kiệt Dân cửa trước hướng ra phố, cửa sau mở vào một con hẻm. Mạn Trinh nhớ là số 509, chị vừa đi vừa nhận số nhà, gần đầu hẻm có một cửa hiệu, treo cao một tấm biển đèn neon màu đỏ, đầu hẻm đó lặng lẽ tắm mình trong ánh đèn đỏ. Trong hẻm có một người đi ra, trong ánh đèn đỏ đó cũng không nhìn rõ lắm, Mạn Trinh lại giật mình. Có lẽ dáng đi đó có chút quen thuộc... nhưng chị và Thế Quân đã không gặp nhau hơn mười năm rồi, nếu không phải đang nghĩ đến anh, thì tuyệt đối sẽ không nhìn ra ngay là anh. -- Là anh. Chị vội vàng quay mặt đi, nhìn về phía tủ kính. Anh có lẽ không nhìn thấy chị. Đương nhiên, nếu anh không biết đến đây có khả năng gặp chị, thì sẽ không để ý đến một người phụ nữ đi ngang qua. Mạn Trinh cũng không ngờ rằng anh lại đến ngân hàng đó muộn như vậy. Luôn là vì đến muộn, nên đành phải vào từ cửa sau, tìm nhân viên quen biết để nhờ vả giải quyết. Đây là cách Mạn Trinh nghĩ sau đó, lúc đó trong lòng chị rối bời, chỉ biết người mà chị không muốn nhìn thấy nhất trên đời chính là anh. Chị quay người lại rồi đi về phía tây dọc theo con phố. Anh dường như cũng đi về phía tây, chị nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, nghĩ chắc là anh. Mặc dù chị vẫn tin rằng anh không nhìn thấy chị, nhưng trong lòng càng thêm hoảng hốt. Trớ trêu là một chiếc xe ba bánh cũng không có, gần đó có một rạp hát tan, xe ba bánh đều đổ dồn về phía đó. Cũng vì tan hát, trên đường xe hơi nối đuôi nhau, muốn băng qua đường cũng không cách nào qua được. Người phía sau lại càng đi càng nhanh, thậm chí bắt đầu chạy. Mạn Trinh nhất thời lú lẫn, thấy một chiếc xe buýt ầm ầm chạy tới, phía trước chính là một trạm dừng, chị cũng chạy theo, muốn lên chiếc xe buýt đó. Chạy chưa được mấy bước, bỗng nhiên thấy Thế Quân lướt qua bên cạnh mình, vượt lên phía trước, hóa ra anh không phải đuổi theo chị, mà là đuổi theo chiếc xe buýt đó.

Mạn Trinh đứng khựng lại, lúc này dường như nguy hiểm đã qua, chị lại không nhịn được muốn nhìn xem, rốt cuộc có phải Thế Quân không, vì giống như nằm mơ quá, chị vẫn có chút không tin được. Đoạn đường này vì có ánh đèn sáng trưng từ tủ kính của hai tiệm giày chiếu xuống lề đường, ánh sáng rất rõ, có thể nhìn rất rõ ràng Thế Quân mặc áo gì, gương mặt thế nào. Mặc dù chỉ là chuyện trong một tích tắc, đại khái vẫn có thể cảm nhận được anh béo lên hay gầy đi, trông có vẻ giàu có hay không như ý lắm. Nhưng Mạn Trinh không biết tại sao, một chút ấn tượng cũng không có, chỉ nhìn thấy là Thế Quân thôi, đã thấy trong lòng rung động, từng đợt cảm xúc vừa vui vừa buồn, cả thân thể giống như đang trôi giữa biển lớn, cũng không biết mình đang ở đâu.

Chị cứ ngẩn ngơ nhìn về phía đó, thực ra chiếc xe buýt đó đã đi rồi, Thế Quân lại vẫn đứng đó, là vì xe quá đông, không lên được, nên đành đợi chuyến sau. Chuyến xe tiếp theo muốn đến vẫn phải từ phía đông tới, anh đương nhiên quay người lại nhìn về phía đông, đúng là đang nhìn về phía Mạn Trinh. Chị bỗng chốc cảm nhận được. Nếu ngay lập tức quay người đi ngược lại, e rằng quá đột ngột, trái lại sẽ gây chú ý. Nghĩ vậy, cũng không kịp cân nhắc thêm, liền hốt hoảng băng qua đường, đi sang phía đối diện. Lúc này hàng xe hơi dài dằng dặc kia đã lỏng lẻo hơn một chút, nhưng bỗng nhiên một chiếc xe tải lao tới, vèo một cái đã đến trước mắt, hai đèn pha trên đầu xe trắng xóa chiếu vào người lóa mắt, cái đầu xe phóng to đến mức không thể to hơn, lớn như một căn phòng, như một căn phòng tối tăm lao thẳng về phía chị. Những chuyện sau đó chị đều không rõ lắm, chỉ nghe tiếng "kít" kéo dài, xe đã dừng lại, rồi nghe thấy tài xế chửi bới ầm ĩ. Hai chân Mạn Trinh run rẩy đến đứng không vững, nhưng chị nhanh chóng đi sang phía đối diện, may mắn đi chưa được bao xa đã gặp một chiếc xe ba bánh, ngồi lên đó, xe đã đạp qua mấy con phố, tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Cũng không biết có phải bị chứng cuồng loạn sau khi kinh hãi hay không, hai dòng nước mắt của chị trào ra như suối. Nếu thực sự bị xe đụng chết cũng tốt, chị thực sự muốn chết. Trời bắt đầu mưa, những giọt mưa lớn rơi lên người, chị cũng không bảo người kéo xe dừng lại kéo mui xe. Chị về đến nhà, đi lên phòng ngủ trên lầu, vì mưa nên cửa sổ đều đóng chặt, vừa bước vào cảm thấy ấm sực. Chị cũng không bật đèn, nằm vật xuống giường. Trong căn phòng tối om đó, chỉ có tấm gương trên tủ quần áo lóe lên vài tia sáng mờ nhạt. Đồ đạc trong phòng, có cái là mua lúc chị và Hồng Tài kết hôn, cũng có cái là mua thêm sau này. Trong không khí ngột ngạt đó, những món đồ đạc này dường như đen kịt chèn ép sát lại gần nhau, chị cảm thấy khó thở. Đây là cái hố tự mình đào để chôn sống chính mình. Chị nằm trên giường, chỉ biết nức nở không ngừng.

Bỗng nhiên đèn bật sáng, là Hồng Tài về rồi. Mạn Trinh liền quay người nằm quay vào trong. Hồng Tài hôm nay về đặc biệt sớm, hiếm khi hắn về nhà ăn tối, Mạn Trinh cũng chưa bao giờ đi tra hỏi hắn. Chị cũng biết hắn bây giờ lại ra ngoài chơi bời rất dữ, hôm nay là vì mưa, lười ra ngoài nên mới về sớm thế. Hắn đi đến bên giường, ngồi xuống cởi giày thay dép, nhân tiện hỏi một tiếng: "Sao lại nằm đây một mình thế này? Ừ?" Vừa nói, vừa đặt tay lên đầu gối chị bóp một cái. Không biết hôm nay hắn bị làm sao, dường như lại có thiện cảm với chị. Gặp những lúc như thế này, chị cần dùng sức lực lớn đến nhường nào để đè nén sự ghê tởm của chính mình, sức lực còn lại chẳng còn chút nào. Chị nằm đó bất động, cũng không lên tiếng. Hồng Tài chê trong phòng này nóng, thay dép xong liền đi xuống lầu, trong phòng khách có quạt máy dùng được.

Mạn Trinh nằm trên giường, cửa sổ phòng dù đóng chặt, vẫn có thể nghe thấy trong hẻm có nhà nào đó đang bật radio, tiếng đàn tỳ bà gảy đinh đinh đoong đoong, một người đàn ông trung niên đang hát ở đó, tiếng hát nỉ non hơi mang chút giọng phụ nữ, nhưng nghe không rõ lắm. Tiếng đàn tỳ bà vốn đã giống như tiếng mưa, lại trong thời tiết mưa dầm này, cách làn mưa nghe từ xa, càng làm nổi bật vẻ thê lương đó.

Trận mưa này vừa dứt, ngày hôm sau thời tiết đã lạnh hẳn đi. Mạn Trinh vì chuyện gửi tiền cho mẹ, vốn định gọi điện cho Kiệt Dân, bảo cậu sau khi tan làm ghé qua đây một chuyến, nhưng bỗng nhận được điện thoại của Vĩ Dân, nói Cố thái thái đã đến Thượng Hải rồi, hiện đang ở chỗ cậu ấy. Mạn Trinh nghe xong liền vội vã đến nhà cậu ấy, ngay lập tức mẹ con gặp nhau. Cố thái thái lần này ra đi, dọc đường chịu bao khổ sở, đi xe cút kít, người đẩy xe bị bắt đi phu, bà phải đi bộ cả trăm dặm đường. Hôm nay trời trở lạnh, trên tàu hỏa lại bị cảm lạnh, ho sù sụ, cổ họng đều khản đặc, thế mà từ khi đến Thượng Hải, cứ nói không ngừng nghỉ, vì lúc mới đến, Vĩ Dân chưa về, bà không khỏi thuật lại trải nghiệm của mình cho con dâu và thông gia nghe một lượt, Vĩ Dân về rồi lại thuật lại lần nữa, đợi Vĩ Dân gọi điện tìm Kiệt Dân đến, bà lại kể cho Kiệt Dân nghe một lần, bây giờ nói với Mạn Trinh, đã là lần thứ tư rồi. Hóa ra sau khi Lục An thất thủ lại được thu phục -- báo chí ở vùng chiếm đóng đương nhiên không nhắc tới. Cố thái thái ở Lục An, vốn sống ngoài thành, ngôi nhà đó trải qua hai lần binh lửa, sớm đã san thành bình địa. Bà tá túc ở nhà một người chú họ trong thành. Lúc lính Nhật vào thành, theo lệ thường là hãm hiếp cướp bóc, may mà nhà chú bà chỉ có hai ông bà già, cũng chẳng có tích lũy gì, nên tổn thất không lớn. Lục An tổng cộng chỉ thất thủ mười ngày, liền được thu phục. Bà thừa lúc này tình hình yên ổn hơn, sốt ruột muốn đến Thượng Hải, vừa khéo trong thành cũng có vài người muốn đi, tìm được một người thông thạo tình hình đường xá làm người dẫn đường, liền kết bạn đồng hành, đến Thượng Hải.

Bà tìm đến nhà Vĩ Dân, họ chỉ ở một gian phòng, dùng vách gỗ ngăn ra một gian nhỏ, làm chỗ nghỉ cho mẹ vợ cậu là bà Đào. Bà Đào đó gặp Cố thái thái, trong lòng liền có chút hổ thẹn, cảm thấy mình đây là "chiếm tổ chim khách". Bà rất nhiệt tình tiếp đãi thông gia, còn nhiệt tình hơn cả con gái mình, nhưng lại phải cẩn thận không được quá ân cần, biến thành "khách át chủ nhà", hoặc là khiến đối phương cảm thấy khó chịu, nên đâm ra tiến thoái lưỡng nan. Cố thái thái chỉ cảm thấy thái độ của bà ta rất không tự nhiên, lúc thì thân thiết, lúc lại lạnh nhạt. Vợ Vĩ Dân tên là Uyển Châu, Uyển Châu tuy thái độ bề ngoài cũng rất tốt, Cố thái thái luôn cảm thấy họ chỉ thừa ra một mình bà. Sau đó Vĩ Dân về, mẹ con nói chuyện một lúc. Cậu vốn thấy mẹ mới đến, không nên lập tức than nghèo kể khổ, nhưng nói chuyện phiếm, không khỏi lại nói đến chuyện này. Đãi ngộ của giáo viên xưa nay đã khổ, nhất là hiện nay vật giá leo thang, càng khó sống. Uyển Châu ở bên cạnh xen vào nói, cô cũng đang muốn tìm việc làm, kiếm chút tiền phụ giúp chi tiêu gia đình, Vĩ Dân liền bảo: "Ở Thượng Hải hiện nay, tìm việc thực sự khó, trái lại phát tài thì dễ, nên mới có nhiều lũ trọc phú như vậy." Bà Đào ở bên cạnh không nói gì. Ý của bà Đào, con gái tìm việc còn là chuyện thứ yếu, cho dù tìm được việc thì sao, cũng không cứu vãn được cái nghèo. Trái lại là Vĩ Dân, cậu nên tính toán một chút mới phải. Đã có một người cô/chị họ giàu có như vậy, Chúc Hồng Tài hiện tại làm ăn kiếm được nhiều tiền như thế, cũng có thể kéo cậu theo một chút, đều là người nhà cả, sao không nâng đỡ cậu. Trong lòng bà Đào luôn nghĩ vậy, cho nên mỗi lần bà thấy Mạn Trinh, luôn có chút chua chát, không vui vẻ gì. Hôm nay Mạn Trinh đến, mọi người ngồi nói chuyện một lát. Mạn Trinh nhìn thấy vẻ này, biết mẹ và bà Đào căn bản không hòa hợp được, hai bà già ở chung, ai cũng có thói quen sinh hoạt không thể thay đổi, rất khó để hòa hợp, ở đây chỗ lại thực sự quá nhỏ, Mạn Trinh không còn cách nào, đành nói muốn đón mẹ đến chỗ mình ở. Vĩ Dân liền bảo: "Vậy cũng tốt, chỗ chị rộng rãi hơn, có thể để mẹ nghỉ ngơi cho khỏe." Cố thái thái liền cùng Mạn Trinh về.

Đến nhà họ Chúc, Hồng Tài vẫn chưa về, Cố thái thái liền hỏi Mạn Trinh: "Anh rể bây giờ làm ăn gì vậy? Có thuận tay không?" Mạn Trinh đáp: "Những việc họ làm bây giờ con thực sự không nhìn nổi, không phải đầu cơ gạo thì là đầu cơ thuốc, toàn là những việc thất đức." Cố thái thái không ngờ đến tận bây giờ chị vẫn như trước kia, cứ nhắc đến Hồng Tài là giọng điệu đầy phẫn uất, đành phải cười làm lành: "Thời thế bây giờ là thế mà, biết làm sao được!" Mạn Trinh không đáp. Cố thái thái thấy chị lúc nào cũng ủ rũ, hơn nữa trên mặt mang một màu vàng vọt, liền nhíu mày hỏi: "Con khỏe không? Chậc, con đều là do hồi trước làm việc, từ sáng bận đến tối, làm hỏng sức khỏe rồi! Hồi đó còn trẻ còn chống đỡ được, lớn tuổi hơn một chút liền thấy ngay." Mạn Trinh cũng không buồn tranh cãi với bà. Nhắc đến chuyện làm việc, đó cũng là một vết thương lòng, chị vốn đã bàn trước với Hồng Tài, sau khi kết hôn vẫn tiếp tục làm việc, lúc đó Hồng Tài đương nhiên trăm chiều chiều chuộng, nhưng chị làm việc bên ngoài hắn luôn cảm thấy không yên tâm, sau đó cứ làm ầm ĩ bắt chị từ chức, vì chuyện này không biết đã cãi nhau bao nhiêu lần. Cuối cùng vì quá mệt mỏi, chị cuối cùng đã từ bỏ công việc.

Cố thái thái nói: "Vừa nãy ở nhà em con, vợ nó ở đó nói, muốn tìm việc làm, cũng để phụ giúp gia đình. Họ nói là nói tiền không đủ tiêu, những lời đó toàn là nói cho mẹ nghe -- đón mẹ vợ đến ở trong nhà, chẳng lẽ không tốn tiền sao? ... nghĩ nuôi con trai thật chẳng có ý nghĩa gì." Nói xong, không khỏi thở dài một tiếng.

Vinh Bảo đi học về, Cố thái thái vừa nhìn thấy nó liền kéo lại hỏi: "Còn nhận ra bà không? Ta là ai?" Lại cười với Mạn Trinh: "Con đoán xem nó lớn lên giống ai? Càng lớn càng giống -- giống hệt ông ngoại nó." Mạn Trinh hơi ngẩn ngơ nói: "Giống bố?" Gương mặt người cha trong ký ức của chị là một gương mặt gầy gò để ria mép hình chữ bát, nhưng gương mặt trong hồi ức của mẹ có lẽ rất khác, vẫn là dáng vẻ thời trẻ của ông, và trong tất cả những dung mạo đáng yêu đều rất dễ nhìn thấy bóng dáng ông. Mạn Trinh không khỏi mỉm cười.

Mạn Trinh gọi người làm đi mua bánh trái. Cố thái thái nói: "Con không cần bận tâm vì mẹ, mẹ chẳng muốn ăn gì cả, chỉ muốn nằm một lát." Mạn Trinh hỏi: "Có phải mệt vì đi đường không?" Cố thái thái nói: "Ừ. Lúc này trong lòng thấy khó chịu quá." Giường chiếu trên lầu đã chuẩn bị xong, Mạn Trinh liền dìu bà lên lầu. Cố thái thái nằm xuống, Mạn Trinh ngồi bên giường trò chuyện với bà, nhân tiện lại nói đến trải nghiệm của bà trong thành phố đầy nguy hiểm. Bà cứ mãi không nhắc đến Dự Cẩn, Mạn Trinh lại luôn lo lắng cho anh, nên nói: "Mấy hôm trước con nghe nói chiến tranh lan đến Lục An, con thực sự lo lắng, nghĩ mẹ chỉ có một mình ở đó, sau đó nghĩ Dự Cẩn cũng ở đó, có lẽ có thể chăm sóc nhau chút ít." Cố thái thái "hừ" một tiếng nói: "Đừng nhắc đến Dự Cẩn nữa, mẹ đến Lục An, tổng cộng anh ta mới đến một lần." Nói đến đây bỗng nhớ ra, chống nửa người trên gối, nói khẽ: "Này, con có biết không, vợ anh ta chết rồi, anh ta bị bắt đi rồi." Mạn Trinh giật mình, nói: "Hả? Sao đang yên đang lành lại --?" Cố thái thái lại muốn kể từ đầu, trước hết thuật lại quá trình bà và Dự Cẩn giận dỗi nhau, làm Mạn Trinh nghe mà sốt ruột chết đi được. Bà kể một cách rành mạch, nói anh không đến bà cũng không tìm anh, lại nói: "Vừa nãy ở nhà em con, mẹ chưa nhắc đến những chuyện này, để nhà họ Đào nghe thấy, cứ như cả họ hàng bên ta đều coi thường chúng ta vậy. Chuyện đó không nói làm gì, đợi đến lúc đánh trận, phong thanh càng ngày càng gấp, mẹ một mình ở ngoài thành, anh ta hỏi cũng chẳng thèm hỏi một tiếng. Tốt rồi, sau đó Nhật Bản vào thành, bắt anh ta đi, hộ lý trong bệnh viện đều bị cưỡng hiếp tập thể, nghe nói vợ anh ta cũng bị chà đạp, cứ thế mà mất mạng. Ái chà, mẹ nghe tin này thực sự là --! Người ta trong mắt không có người bà con nghèo này, mẹ dù sao cũng nhìn anh ta lớn lên! Cháu dâu này vốn không qua lại, nhưng sao chết thảm thế không biết! Dự Cẩn bị bắt đi cũng không biết thế nào, hai ngày mẹ đi, trong thành loạn lắm, chỉ biết máy móc trong bệnh viện đều bị chuyển đi hết -- còn chẳng phải là vì nhắm vào mấy cái máy móc đó của anh ta sao!"

Mạn Trinh ngẩn người một hồi, mới lặng lẽ nói: "Ngày mai con đến nhà bố vợ Dự Cẩn hỏi xem, có lẽ họ sẽ biết rõ hơn một chút." Cố thái thái nói: "Nhà bố vợ anh ta? Mẹ nghe anh ta nói, cả nhà bố vợ anh ta đều đi nội địa rồi. Đợt đó chẳng phải vì Thượng Hải đánh trận, bao nhiêu người đều đi rồi sao."

Mạn Trinh lại lặng đi một lúc lâu không nói được câu nào. Dự Cẩn là người duy nhất quan tâm đến chị, anh có lẽ đã không còn trên cõi đời này nữa. Chị cứ ngồi đó thẫn thờ, Cố thái thái bỗng ghé lại gần, đưa tay sờ lên trán chị, rồi lại sờ lên trán mình, nhíu mày cũng chẳng nói gì, lại nằm xuống. Mạn Trinh hỏi: "Mẹ sao thế? Có phải hơi sốt không?" Cố thái thái hừ một tiếng đáp. Mạn Trinh hỏi: "Có cần mời bác sĩ đến khám không?" Cố thái thái nói: "Không cần đâu, chẳng qua là bị cảm trên đường, uống một gói trà Ngọ Thời là khỏi thôi." Mạn Trinh tìm trà Ngọ Thời, bảo người làm đi sắc, lại bảo Vinh Bảo xuống lầu chơi, đừng làm phiền bà ngoại. Vinh Bảo một mình trong phòng khách gấp máy bay giấy chơi, vẫn là Kiệt Dân dạy nó hôm nọ, ném ra có thể bay rất xa. Nó vừa ném đi, lại chạy theo, vừa thở vừa cười, ngồi xổm dưới đất nhặt lên lại ném. Vừa khéo Hồng Tài đi vào, Vinh Bảo gọi một tiếng "Bố," đứng dậy liền chạy ra phía sau. Hồng Tài không khỏi tức giận trong lòng, liền bảo: "Sao thấy bố lại chạy! Không được đi!" Hắn thực sự cảm thấy đau lòng, nghĩ đứa trẻ này từ khi bà ngoại nó đến, chỉ biết mỗi bà ngoại. Vinh Bảo co rúm sau ghế sofa, bị Hồng Tài lôi ra, quát: "Sao thấy bố mà sợ như sợ quỷ thế hả? Nói! Nói!" Vinh Bảo òa khóc. Hồng Tài quát: "Khóc cái gì? Có đánh mày đâu! Làm tao nổi cáu lên là tao đánh thật đấy!"

Mạn Trinh trên lầu nghe tiếng con khóc, vội vã chạy xuống lầu, thấy Hồng Tài vừa về đã đánh con, liền bước tới kéo ra, nói: "Anh làm gì thế này? Không dưng không cớ." Hồng Tài hằm hằm quát: "Là con trai tôi thì tôi đánh! Nó rốt cuộc có phải con trai tôi không?" Mạn Trinh nhất thời giận dữ, tức đến run người, nhưng cũng khinh không thèm nói chuyện với hắn, chỉ kéo mạnh đứa bé về phía mình, Hồng Tài còn bồi thêm mấy cái, hằn học nói: "Không biết ai dạy nó, thấy tôi như kẻ thù vậy!" Một người làm chạy vào can ngăn, đưa Vinh Bảo đi, Vinh Bảo vẫn còn khóc ở đó, người làm liền dỗ nó: "Đừng làm loạn, đừng làm loạn, đưa con đến chỗ bà ngoại!" Hồng Tài nghe thấy, ngược lại sững sờ, liền hỏi: "Cô ta nói gì? Bà ngoại nó đến à?" Nhân tiện nhìn Mạn Trinh, Mạn Trinh chỉ lạnh lùng, cũng không lên tiếng, tự mình lên lầu. Người làm liền đáp bên ngoài: "Bà ngoại đến rồi, đang ở trên lầu ạ." Hồng Tài nghe nói có khách quý đến, cũng không tiện nổi nóng nữa, liền chỉnh đốn y phục, buông ống tay áo đang xắn lên, lập tức bước lên lầu.

Hắn nghe tiếng Cố thái thái ho, liền đi vào phòng trong, thấy Cố thái thái một mình ở đó, hắn gọi một tiếng "Mẹ." Cố thái thái vội ngồi dậy từ trên giường, xã giao vài câu, Cố thái thái kể cho hắn nghe quá trình chạy nạn lần này. Bà lại hỏi tình hình gần đây của Hồng Tài, Hồng Tài liền than vãn với bà, nói bây giờ mức sống cao, lúc nào cũng thu không đủ chi. Nhưng hắn xưa nay có cái tính đó, than vãn một lúc, lại sợ người ta coi mình là nghèo thật, vội vàng lại khoe khoang, nói hôm đó hắn và mấy người bạn ăn cơm ở một tửu lầu hiệu Hoa, năm người, ăn uống tùy tiện thôi, mà tiêu mất một khoản tiền khổng lồ.

Mạn Trinh vẫn không vào. Người làm bưng một bát trà Ngọ Thời vào. Hồng Tài hỏi thăm biết Cố thái thái hơi không khỏe, liền bảo: "Mẹ nghỉ ngơi vài ngày, đợi mẹ khỏe con mời mẹ đi xem hát, bây giờ Thượng Hải còn náo nhiệt hơn trước." Người làm đến mời ăn tối, hôm nay dọn cơm trên lầu, đỡ cho Cố thái thái phải lên lầu xuống lầu, cũng chuẩn bị cho bà cháo loãng, nhưng Cố thái thái nói không nuốt nổi gì cả, nên vẫn là hai người họ cùng đứa trẻ ăn với nhau. Vinh Bảo đã được Mạn Trinh lau mặt cho, mí mắt vẫn còn hơi sưng đỏ. Trên bàn cơm quá tĩnh lặng, tiếng nhai nghe vang lên một cách kỳ lạ. Ba người ngồi quanh một chiếc bàn vuông, giống như có một đám mây đen nặng nề bao phủ trên đầu, dường như trên đỉnh đầu đang chống một chiếc ô vậy.

Hồng Tài bỗng nói: "Đứa nấu cơm này thật không ra làm sao, nấu món ăn này giống cái gì không biết!" Mạn Trinh không đáp. Một lát sau, Hồng Tài lại tức tối nói: "Món ăn này chẳng có món nào nuốt nổi!" Mạn Trinh vẫn không đoái hoài đến hắn. Có một bát canh ba ba đặt ở chỗ hơi xa, Vinh Bảo không với tới, đứng dậy vươn tay ra gắp, lại bị Hồng Tài vươn đũa ra chặn ngang đũa nó một cái, mắng: "Nhìn cái kiểu ăn của mày xem! Chẳng có chút quy tắc nào!" Bốp một tiếng, đũa của Vinh Bảo rơi xuống bàn, nước mắt nó cũng rơi xuống khăn trải bàn. Mạn Trinh biết Hồng Tài cố tình gây sự, hắn chẳng phải muốn làm chị đau lòng sao, chỉ có thể bắt đầu từ đứa trẻ. Chị vẫn lạnh lùng ăn cơm của mình, không nói một câu nào. Vinh Bảo đối với những chuyện này cũng thành quen, nó vừa thút thít vừa nhặt đũa lên. Lại bưng bát cơm, lùa được hai miếng cơm, lại có một miếng cá lớn, phần bụng cá, không có xương, gắp vào bát nó, là Mạn Trinh gắp cho nó. Nó vốn đã không khóc nữa, không biết tại sao, nước mắt lại trào ra.

Mạn Trinh nghĩ thầm, cứ đà này, đứa trẻ này chắc chắn sẽ bị chứng khó tiêu. Hầu như ngày nào ăn cơm cũng như thế này. Thật khiến người ta không chịu nổi. Nhưng Hồng Tài dường như cũng không chịu nổi bầu không khí bức bối này, muốn nhanh chóng rời khỏi cái bàn này. Hắn bát cơm còn thừa nửa bát, liền muốn ăn một hơi cho xong. Hắn ngẩng đầu lên, giơ bát cơm, gần như úp cả bát cơm lên mặt, sốt ruột lùa cơm liên hồi, đũa gõ vào bát nghe lạch cạch như mưa rơi. Mỗi lần hắn gần ăn xong cơm đều có thói quen như vậy. Hắn có mấy động tác nhỏ mang tính thói quen, ví dụ như lúc hỉ mũi luôn dùng một ngón tay ấn vào cánh mũi, dùng lỗ mũi bên kia khịt một cái xuống đất, khịt một tiếng ngắn ngủn như vậy. Thực ra chuyện này cũng chẳng có gì, cũng không thể nói là thói quen xấu gì. Trái lại Mạn Trinh bây giờ đã hình thành một thói quen rất xấu, đó là mỗi lần chị nhìn thấy động tác nhỏ này của hắn, trên mặt chị lập tức xuất hiện một vẻ co giật vì ghê tởm, chị có thể cảm thấy cơ mặt dưới mắt mình co rút, nhăn lại. Chị không có cách nào ngăn bản thân mình lại.

Đũa của Hồng Tài vẫn gõ vào đáy bát, Mạn Trinh đã buông bát đứng dậy, đi vào phòng phía sau. Cố thái thái thấy chị đi vào, liền giả vờ ngủ say. Những lời nói ở phòng ngoài, Cố thái thái đương nhiên nghe rất rõ, mặc dù cũng chẳng nói được mấy câu, bà chỉ nghe thấy sự im lặng cứng đờ, nhưng cũng có thể biết, hai người họ giận dỗi nhau không phải chuyện ngày một ngày hai. Cứ cãi nhau suốt ngày như thế này, người đến nhà họ làm khách thực sự rất khó xử. Cố thái thái liền nghĩ, Hồng Tài vừa nãy tuy tỏ ra rất chào đón bà, nhưng thân thích xưa nay vẫn là "xa thơm gần thối", ở lâu sợ rằng lại là chuyện khác. Nghĩ như vậy, hay là về chỗ con trai ở đi, tuy ở đó có bà mẹ vợ, mọi người mặt bằng lòng không bằng, rất phiền phức, nhưng dù sao, mình ở bên đó là danh chính ngôn thuận, dù sao trong lòng cũng thoải mái hơn.

Thế là Cố thái thái quyết định, đợi bệnh khỏe lại sẽ về chỗ Vĩ Dân. Trớ trêu là bệnh của bà cứ không thấy khỏi, nằm liền hơn một tuần. Chỗ Mạn Trinh này không ngày nào không xảy ra khẩu thiệt, Cố thái thái cũng không dám can thiệp, đành giả vờ như không nghe không thấy. Muốn khuyên bảo Mạn Trinh phía sau lưng, nhưng mặc dù bà đầy một bụng kinh nghiệm làm mẹ và thuật ngự phu, trước mặt Mạn Trinh lại cảm thấy rất khó mở lời. Bản thân bà cũng biết, tình cảm của Mạn Trinh đối với bà hiện nay cũng có hạn, còn lại chỉ là chút trách nhiệm mà thôi.

Bệnh của Cố thái thái coi như đã khỏi, đã có thể đứng dậy đi lại, nhưng khẩu vị vẫn không tốt lắm, người cứ râm ran khó chịu, Mạn Trinh nói nên tìm bác sĩ khám xem sao. Cố thái thái ban đầu không chịu, nói vì chút chuyện này không đáng tìm bác sĩ, sau đó nghe Mạn Trinh nói có một bác sĩ Ngụy, Hồng Tài rất thân với ông ta, Cố thái thái cảm thấy bác sĩ quen biết vẫn đáng tin hơn, khám cũng kỹ lưỡng hơn chút, chiều hôm đó liền để Mạn Trinh cùng đi. Phòng khám của bác sĩ Ngụy này đặt trong một tòa nhà lớn, cửa ra vào đỗ đầy xe ba bánh, rất nhiều người đạp xích lô đứng tán gẫu ở đó, Mạn Trinh liếc mắt một cái đã nhìn thấy người đạp xe nhà mình là Xuân Nguyên cũng đứng ở đó, anh ta nhìn thấy Mạn Trinh dường như sững sờ một chút, không chào chị ngay. Mạn Trinh cảm thấy hơi kỳ lạ, trong lòng nghĩ anh ta có lẽ lén lút chở khách kiếm tiền tiêu vặt bên ngoài, chở một người không liên quan đến đây, nên bản thân mới chột dạ. Lúc đó chị cũng không để ý, tự mình cùng mẹ bước vào cửa, đi thang máy lên lầu.

Chỗ bác sĩ Ngụy này làm ăn rất phát đạt, phòng chờ đầy người. Mạn Trinh sau khi đăng ký, tìm một chỗ ngồi cho mẹ, ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, còn bản thân chị thì đứng ở cửa sổ. Chiếc ghế sofa đối diện ngược lại chỉ có hai người ngồi, một người đàn ông và một cô bé, trên sofa còn rất nhiều chỗ trống, nhưng theo thói quen thông thường, một người phụ nữ vẫn sẽ không chạy tới ngồi ở giữa họ. Cô bé đó khoảng mười một mười hai tuổi, gương mặt thon dài, da vàng trắng, dường như cơ thể rất yếu ớt, nó ngồi đó rất chán chường, ôm chiếc mũ nỉ của đàn ông vào lòng xoay xoay chậm rãi, lại lộ ra vẻ dịu dàng. Chắc hẳn đó là mũ của bố nó. Người ngồi bên cạnh xem báo đó chắc chắn là bố nó rồi. Mạn Trinh không khỏi nhìn họ thêm vài lần, cảm thấy hình ảnh này rất có ý vị gia đình.

Người xem báo đó bị tờ báo che khuất, chỉ nhìn thấy quần áo và giày tất của anh ta, dường như đều rất quen mắt. Mạn Trinh không khỏi ngẩn ra. Hồng Tài sáng nay chính là mặc bộ quần áo này ra ngoài. -- Anh ta đến đây là khám bệnh hay có chuyện gì với bác sĩ Ngụy? Có thể là đưa đứa trẻ này đến khám. Chẳng lẽ là con của anh ta? Hèn gì vừa nãy gặp Xuân Nguyên ở cổng, Xuân Nguyên nhìn thấy chị cứ như nhìn thấy quỷ vậy. Lúc chị và mẹ bước vào, Hồng Tài chắc chắn đã nhìn thấy họ rồi, nên cứ cầm tờ báo không buông, không dám lộ mặt. Mạn Trinh cũng không muốn vạch trần hắn ngay tại chỗ. Trước mặt đông người thế này làm ầm ĩ lên một trận thì được gì, hơn nữa lại có mẹ ở đây, chị rất không muốn để mẹ bị cuốn vào, càng thêm nhiều rắc rối.

Nhìn xuống từ cửa sổ tòa nhà này, có thể nhìn rất xa, Mạn Trinh liền chỉ trỏ nói: "Mẹ, mẹ xem, đây này, đó chính là nơi chúng ta từng ở, chính là phía sau tháp chuông nhà thờ đó. Thấy không?" Cố thái thái đứng bên cạnh chị, cùng dựa vào cửa sổ nhìn xuống, Mạn Trinh miệng nói chuyện, khóe mắt dường như thấy người đàn ông xem báo đã đứng dậy muốn đi ra ngoài. Chị đột nhiên quay đầu lại, người đó vội vàng quay lưng đi, hai tay chắp sau lưng nhìn bằng cấp bác sĩ treo trên tường. Rõ ràng là bóng lưng của Hồng Tài.

Hồng Tài cứ ngẩng đầu nhìn bằng cấp bác sĩ đóng khung kia, kính của khung tranh tối tăm, ngược lại phản chiếu rõ động thái của hai người bên cửa sổ. Mạn Trinh lại quay người đi, cùng Cố thái thái tựa vào cửa sổ, ngắm nhìn con phố bên dưới. Hồng Tài nhìn thấy trong khung kính, vội vàng cất bước chạy đi. Ai ngờ đúng lúc này, Cố thái thái lại quay người lại, nhắm mắt lại một chút, cười nói: "Ôi, nhìn xuống dưới này cứ chóng mặt thế nào ấy!" Bà rời khỏi cửa sổ, ngồi lại chỗ cũ của mình, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng Hồng Tài vội vã đi ra ngoài, nhưng cũng không chú ý gì. Ngược lại cô bé đó kêu lên: "Bố ơi, bố đi đâu thế?" Nó vừa kêu như vậy, đám bệnh nhân ngồi chán chường trong phòng chờ vốn đã cảm thấy nhàn rỗi, liền không hẹn mà cùng nhìn về phía Hồng Tài. Cố thái thái liền "ê" một tiếng, nói với Mạn Trinh: "Đó có phải là Hồng Tài không?" Hồng Tài biết không trốn được nữa, đành quay người lại cười nói: "Ê, hai người cũng ở đây à!" Cố thái thái vì nghe thấy cô bé đó gọi anh ta là bố, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhất thời sững sờ không nói nên lời. Mạn Trinh cũng không nói gì. Hồng Tài cũng cứng đờ, một lúc sau mới cười nói: "Đây là con gái nuôi của anh, con gái ông Hà đấy." Lại nhìn Mạn Trinh cười bảo: "Ồ, anh đã kể với em chưa nhỉ? Đây là ông Hà nhất quyết muốn nhận anh làm cha nuôi đấy." Cả phòng người đều trố mắt nhìn họ, cô bé đó cũng nằm trong số đó. Hồng Tài lại nói: "Họ biết anh quen bác sĩ Ngụy này, nhất quyết bảo anh dẫn nó đến khám xem sao, đứa nhỏ này bị đau bụng. -- Này, sao hai người đến đây? Có phải đưa mẹ đi khám không?" Hắn tự gật gật đầu, trịnh trọng nói: "Đúng, mẹ nên tìm bác sĩ Ngụy khám xem, ông ấy khám bệnh rất kỹ." Trong lòng hắn hơi hoảng, lời nói liền đặc biệt nhiều. Cố thái thái chỉ yếu ớt nói một câu: "Mạn Trinh nhất quyết muốn mẹ đến khám, thực ra mẹ cũng khỏi rồi."

Cửa phòng bác sĩ mở ra, một bệnh nhân bước ra, một hộ lý đi theo sau, gọi: "Ông Chúc." Đến lượt Hồng Tài rồi. Hắn cười: "Vậy anh vào trước nhé." Liền dắt đứa trẻ đi vào trong, đứa trẻ đối với việc đi bác sĩ có chút sợ hãi, nó ngơ ngác ôm mũ của Hồng Tài, một tay bị Hồng Tài dắt, đi chưa được hai bước, đột nhiên quay đầu gọi lớn về phía một người phụ nữ bên cạnh: "Mẹ, mẹ cũng đến đi!" Người phụ nữ đó ngồi trên ghế sofa cạnh họ, cứ cúi đầu xem tạp chí tranh, bị nó gọi như vậy, không thể không bỏ tạp chí xuống, đứng dậy. Hồng Tài tỏ ra rất lúng túng, lúc đó cũng chưa kịp giải thích, liền ngượng ngùng cùng người phụ nữ và đứa trẻ đó đi vào trong.

Cố thái thái khẽ ho một tiếng trong cổ họng, nhìn Mạn Trinh một cái. Chiếc ghế sofa đó bây giờ trống rồi, Mạn Trinh liền đi tới ngồi xuống, và vẫy tay cười với Cố thái thái: "Mẹ ngồi đây đi?" Cố thái thái không nói lời nào đi theo, ngồi xuống cạnh chị. Mạn Trinh tiện tay cầm một tờ báo lên xem. Chị cũng không phải cố tỏ ra bình tĩnh. Phát hiện Hồng Tài có người phụ nữ khác bên ngoài, chị không cảm thấy kích động gì -- đã chẳng còn thứ gì có thể kích động tình cảm của chị nữa, chị đối với mối quan hệ đau khổ này của họ chỉ cảm thấy mệt mỏi thấu xương. Chị chỉ nghĩ, nếu anh ta có một đứa con gái như vậy bên ngoài, hoặc còn có con trai. Nếu anh ta không chỉ có mỗi đứa con trai là Vinh Bảo, thì giả sử ly hôn, hoặc Vinh Bảo có thể thuộc về quyền nuôi dưỡng của chị. Ý niệm ly hôn, chị đã có từ lâu rồi.

Cố thái thái cầm thẻ đồng khám bệnh trong tay, cứ mân mê, thỉnh thoảng liếc nhìn Mạn Trinh, lại khẽ ho một tiếng. Mạn Trinh nghĩ trong lòng, hôm nay đợi lát nữa đưa mẹ về xong, có cơ hội liền đến nhà họ Dương một chuyến. Chị mấy năm nay vì không muốn qua lại với người khác, nên đã cắt đứt hết bạn bè, chỉ có nhà họ Dương mà chị từng dạy học, hai đứa nhỏ đó vẫn rất tốt với chị. Hai đứa nhỏ, một trai một gái, đứa con trai hiện đã tốt nghiệp đại học, làm trợ lý cho một luật sư. Chị muốn nhờ cậu giới thiệu, nói chuyện với luật sư của họ. Có người quen giới thiệu vẫn tốt hơn, không đến mức bị chèn ép quá đáng.

Cánh cửa nhỏ dẫn vào phòng bác sĩ đóng chặt, mấy người đó vào trong mãi không ra. Bác sĩ Ngụy đó chắc là nể mặt Hồng Tài, nên khám kỹ hơn, lại còn tán gẫu với Hồng Tài, cứ để bệnh nhân bên ngoài chờ đợi. Một lúc lâu sau, mới mở cửa, ba người bên trong lần lượt bước ra. Lần này Cố thái thái và Mạn Trinh nhìn thấy rất rõ ràng, người phụ nữ đó tuổi chừng ngoài ba mươi, gương mặt hình hạt táo, đôi mắt nhỏ quyến rũ, phấn hồng đỏ thắm bôi tận lên thái dương, khoác chiếc áo choàng bằng nhung đen, dưới chân lại là đôi giày bằng lụa đen mũi nhọn thêu hoa. Hồng Tài đi theo sau bà ta, liền bước lên trước một bước, giới thiệu: "Đây là bà Hà. Đây là mẹ vợ tôi. Đây là vợ tôi." Bà Hà đó không hề đi tới, chỉ từ xa gật đầu cười, lại gật đầu cười với Hồng Tài một cái, liền dắt đứa trẻ đi mất. Hồng Tài tự mình bước tới ngồi xuống cạnh Cố thái thái, tán gẫu đôi câu với Cố thái thái, cứ đi theo họ, cùng vào khám bác sĩ xong rồi đi ra, lại cùng về. Bản thân hắn chột dạ, thực ra chuyện hôm nay, hắn không sợ gì khác, chỉ sợ Mạn Trinh làm ầm ĩ tại chỗ, nếu không có, thì là tốt nhất, sau này có vỡ lở ra, cũng không sợ chị làm gì. Nhưng hắn đối với Mạn Trinh, cũng không nói được là tâm lý gì, đôi khi cố hết sức sỉ nhục chị, đôi khi lại hơi cảm thấy một nỗi sợ hãi khó hiểu.

Hắn nhường xe ba bánh riêng cho Cố thái thái và Mạn Trinh ngồi, bản thân thuê một chiếc xe khác. Cố thái thái ngồi xe ba bánh cứ cảm thấy sợ, nên Xuân Nguyên đạp đặc biệt chậm, dần dần tụt lại phía sau. Cố thái thái trên đường muốn bàn với Mạn Trinh chuyện người phụ nữ vừa nãy, chỉ là ngại có Xuân Nguyên, sợ anh ta nghe thấy thì không hay. Mạn Trinh lại bảo Xuân Nguyên rẽ vào một hiệu thuốc, mua hai loại thuốc theo đơn bác sĩ kê, sau đó về nhà.

Hồng Tài đã về đến nhà, đang ngồi trong phòng khách đọc báo chiều. Cố thái thái đi một chuyến như vậy, lại thấy mệt, muốn nằm nghỉ một lát, bèn lên lầu nằm xuống vẫn mặc nguyên quần áo, lại lấy viên thuốc kia ra uống. Thấy Mạn Trinh đi ngang qua cửa, bèn gọi: "Này, con lại đây, xem giúp mẹ tờ hướng dẫn sử dụng này viết cái gì." Mạn Trinh đi vào, cầm tờ hướng dẫn sử dụng thuốc lên xem. Cố thái thái ngẩng đầu khỏi gối, thấy bốn bề không có ai, bèn nhìn cô cười bảo: "Người phụ nữ lúc nãy không biết là thế nào nhỉ."

Mạn Trinh cười nhạt một tiếng, nói: "Dạ, nhìn dáng vẻ lén lút ám muội của bọn họ, chắc chắn là vợ lẽ bên ngoài của anh ta rồi." Cố thái thái thở dài: "Mẹ đã bảo mà, Hồng Tài dạo này ở nhà hay kiếm cớ gây sự thế, chắc là bên ngoài có người rồi phải không? Con gái à, không phải mẹ nói con, nhưng cũng trách con không phải, con cứ dồn hết tâm trí vào đứa trẻ, đối với Hồng Tài lại chẳng coi ra làm sao cả! Tính khí nó thế nào con còn lạ gì? Con cũng phải biết mềm mỏng lấy lòng nó một chút chứ." Mạn Trinh chỉ cúi đầu nhìn tờ hướng dẫn. Cố thái thái thấy cô cứ im lặng, trong lòng nghĩ Mạn Trinh cũng thật lạ, bình thường chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt cũng có thể tranh cãi với Hồng Tài, gặp phải chuyện như thế này, đáng lẽ không nên nhẹ nhàng bỏ qua cho anh ta mới phải, đằng này cô lại có vẻ rất nhẫn nhịn. Đứa trẻ này sao mà hồ đồ thế không biết. Theo lẽ thường, mẹ vợ như bà chỉ có thể đứng ra hòa giải, chứ không có lý nào lại đi xúi giục, nhưng thật tình nhìn thấy mà sốt ruột thay.

Mạn Trinh còn chuyện tiền bạc nữa, cũng quá khờ khạo, chẳng hề nghĩ đến việc tích góp chút của riêng. Vốn dĩ cô thấy tiền của Hồng Tài không minh bạch, nên chẳng muốn đụng đến. Cố thái thái thấy vậy cho là cực kỳ kém khôn ngoan. Bà im lặng một lát, rồi lại lên tiếng: "Mẹ biết nói ra con lại không thích nghe, nhưng đợt này mẹ ở lại đây mấy ngày, quan sát bên cạnh, đã sớm muốn khuyên con. Chưa nói chuyện gì khác, tranh thủ lúc này hắn còn dư dả, con nên tự gom góp lấy ít tiền. Nhìn hai đứa cứ cãi nhau suốt ngày thế kia, nhỡ đâu thật sự căng thẳng, hắn không đưa tiền sinh hoạt phí nữa, bản thân con có sẵn ít tiền trong tay vẫn hơn. Mẹ cũng chẳng biết trong bụng con đang tính toán cái gì." Nói đến đây, bà không khỏi có cảm giác cô đơn, con cái có chuyện gì chưa bao giờ chịu kể với bà.

Bà lại thở dài, nói: "Haiz! Mẹ nhìn hai đứa cứ cãi vã om sòm suốt ngày, thật là đau lòng!" Mạn Trinh đảo mắt một cái, rồi mỉm cười: "Dạ thật đấy, con cũng biết mẹ thấy phiền. Đợi vài ngày nữa mẹ khỏe hẳn, hay là mẹ qua chỗ Vĩ Dân ở vài ngày đi, bên đó còn thanh tịnh hơn." Cố thái thái hoàn toàn không ngờ con gái mình lại đuổi khéo, bèn ngẩn người ra một lúc, rồi nói: "Thế cũng tốt." Nghĩ lại, chắc hẳn Mạn Trinh đã quyết tâm muốn đại náo một trận với Hồng Tài, bắt anh ta phải cắt đứt quan hệ với người phụ nữ kia; lần này chắc chắn sẽ có một cuộc cãi vã dữ dội, cho nên muốn bà tránh đi, kẻo đứng cạnh vướng chân vướng tay. Cố thái thái ngẫm nghĩ một lát, lại thấy hơi lo lắng, bèn dặn dò thêm: "Mẹ không nhịn được, vẫn phải nói thêm câu nữa, con có muốn làm ầm ĩ với hắn, thì cũng đừng làm cho quá căng thẳng, vẫn phải để lại cho hắn đường lui. Con nhìn đứa trẻ lúc nãy đã lớn chừng đó rồi, người kia chắc cũng phải qua lại không dưới một năm rồi, tính ra có khi còn từ trước lúc con kết hôn với hắn ấy chứ. Đã lâu như vậy, muốn bảo người ta đi e là khó lắm."

Mạn Trinh khẽ gật đầu. Cố thái thái còn định nói tiếp, bỗng có tiếng một người phụ nữ gọi lớn ở đầu cầu thang: "Nhị tỷ!" Cố thái thái nhất thời ngẩn người, vội hỏi khẽ Mạn Trinh: "Ai vậy?" Mạn Trinh nhất thời cũng không nhớ ra, hóa ra là em dâu Uyển Châu của cô, cô ấy cười tươi đi vào. Mạn Trinh vội mời cô ngồi xuống, Uyển Châu cười nói: "Vĩ Dân cũng đến rồi. Mẹ đã đỡ hơn chút nào chưa ạ?" Đang nói, Hồng Tài cũng đưa Vĩ Dân lên lầu. Hồng Tài hôm nay đối đãi với vợ chồng Vĩ Dân cũng đặc biệt khách sáo, nói: "Hai người hiếm khi đến, để gọi Kiệt Dân lại đây, chúng ta góp vui một chút." Liền ép Vĩ Dân đi gọi điện thoại, lại dặn người hầu ra quán gọi thức ăn. Anh ta lại cười: "Mẹ chẳng phải thích đánh mạt chược sao? Hôm nay đúng lúc làm vài vòng." Cố thái thái dù không có tâm trạng vui đùa, nhưng thấy Mạn Trinh từ đầu đến cuối vẫn không chút biểu lộ, bản thân cô có chừng mực như vậy, Cố thái thái đương nhiên cũng đành phải tùy theo. Người giúp việc lập tức bày bàn mạt chược ra, vợ chồng Vĩ Dân và Hồng Tài cùng ngồi đánh với Cố thái thái. Chẳng bao lâu Kiệt Dân cũng tới, Mạn Trinh ngồi một bên nói chuyện cùng anh, Kiệt Dân bèn hỏi: "Vinh Bảo đâu?" Liền đi tìm Vinh Bảo lại, nhưng Vinh Bảo vì có Hồng Tài ở đây, cứ như con chuột thấy mèo, đứng xa tít tắp, Kiệt Dân nói chuyện với nó, nó cũng chẳng buồn đáp lời. Cố thái thái bèn quay đầu lại cười: "Hôm nay làm sao thế, không thích tiểu cậu nữa à?" Chỉ sơ hở một lát, Vinh Bảo đã chuồn mất.

Kiệt Dân bước tới đứng sau lưng Cố thái thái xem đánh bài. Ánh đèn mạnh trên bàn bài chiếu lên khuôn mặt từng người một, từ chỗ Mạn Trinh ngồi nhìn qua, lại có một cảm giác kỳ lạ, tựa hồ như vòng người đang ngồi đang đứng dưới ánh đèn này đã cách xa cô rất rất xa rồi, ngay cả tiếng cười nói nghe cũng thấy vô cùng xa xăm.

Việc cô đang ấp ủ trong lòng, nhà mẹ đẻ đông người thế kia mà chẳng có lấy một người để bàn bạc. Mẹ cô thì khỏi nói, tuyệt đối không được để bà biết, biết rồi không những sẽ hoảng hốt vô cùng mà còn ra sức ngăn cản. Còn Vĩ Dân và Kiệt Dân, dù họ vốn không có cảm tình với Hồng Tài, hồi cô lấy anh ta họ cũng chẳng tán thành, nhưng giờ đã kết hôn được mấy năm rồi, lúc này mà đòi ly hôn, chắc chắn họ vẫn sẽ không đồng ý. Vốn dĩ với tình cảnh của cô, một người phụ nữ đã qua tuổi ba mươi, chỉ cần chồng không ngược đãi tuyệt đối, hoặc hoàn toàn không chu cấp nuôi dưỡng, thì dù hắn có tằng tịu với người khác bên ngoài, miễn là không phải công khai trắng trợn, thì cũng coi như là còn biết giữ thể diện rồi. Nếu tính toán cho cô, thì dù có hỏi bất cứ ai cũng sẽ không cho rằng cô có lý do để ly hôn. Mạn Trinh có thể hình dung được mẹ vợ của Vĩ Dân nếu nghe thấy chuyện này chắc chắn sẽ bảo cô phát điên rồi. Sau này khi tiến hành ly hôn, không chừng có một giai đoạn cô sẽ phải ở nhờ nhà Vĩ Dân, đành phải chen chúc với mẹ cô và Đào thái thái, hai bà cụ đó thôi. Nghĩ đến đây, cô lại mỉm cười.

Hồng Tài vừa đánh bài vừa để ý sắc mặt Mạn Trinh, cảm thấy hôm nay cô có vẻ rất vui, ít nhất trên mặt cũng tươi tỉnh hơn, không như vẻ chết lặng ảm đạm thường ngày. Anh ta nghĩ thầm, chắc cô nãy giờ cũng chưa nghi ngờ gì đâu, cho dù có chút nghi ngờ, chắc cũng định lờ đi chứ không tính vạch trần. Tảng đá trong lòng rơi xuống, anh ta bèn nói tối nay còn một chầu nhậu, phải đi một chuyến. Anh ta ép Kiệt Dân ngồi xuống đánh thay, còn mình thì bắt xe ba gác đi mất. Mạn Trinh thầm tính toán, nếu hắn thực sự có người mời đi ăn, thì Xuân Nguyên lát nữa chắc chắn sẽ quay về ăn cơm. Lệ thường là vậy, chủ nhân đi ăn quán bên ngoài, phu xe tuy được cầm một phần tiền ăn, nhưng thường vẫn đạp xe quay về nhà ăn, để dành phần tiền đó. Mạn Trinh bèn dặn người giúp việc: "Xuân Nguyên có về ăn cơm thì bảo nó lại đây, tôi có lời dặn. Tôi định bảo nó đi mua ít đồ."

Thức ăn gọi từ quán đã mang tới, họ đánh xong vòng đó thì ăn cơm, sau bữa cơm lại tiếp tục đánh bài. Mạn Trinh một mình lên lầu, lấy chìa khóa mở cửa tủ. Trong tay cô cũng chẳng có bao nhiêu tiền, cô lấy ra đang đếm thì Xuân Nguyên lên lầu. Nó đứng ở cửa phòng, Mạn Trinh gọi nó vào, rồi đưa xấp tiền cho nó, cười nói: "Đây là tiền bà ngoại vừa cho cậu đấy." Xuân Nguyên thấy là một xấp rất dày, lại toàn là tiền mệnh giá lớn, từ trước tới giờ người ta cho tiền chưa bao giờ hào phóng đến thế, không ngờ bà cụ này trông mạo không có gì nổi bật, cứ như người nhà quê, mà ra tay lại rộng rãi thế này. Nó không khỏi nở nụ cười rạng rỡ, nói: "Ôi, cảm ơn bà ạ!" Trong lòng nó cũng lờ mờ đoán được, tiền này chắc chắn là bà chủ lấy ra, chẳng phải vì hôm nay ở chỗ bác sĩ nhìn thấy ông chủ và người đàn bà kia ở cùng nhau, hành tung ám muội sao, xưa nay hành tung của các ông chủ, chỉ có phu xe là biết rõ nhất, cho nên mới muốn nghe ngóng từ nó. Quả nhiên nó đoán không sai, Mạn Trinh đi ra ngoài cửa xem xét một chút, cô cũng biết người giúp việc đều ở dưới lầu ăn cơm, nhưng vẫn rất cẩn thận đóng cửa lại, tiếp đó tra hỏi nó, cô chỉ làm như đã biết hết tất cả, chỉ muốn hỏi thăm xem người phụ nữ đó sống ở đâu.

Xuân Nguyên lúc đầu thoái thác là không biết, bảo nó cũng chỉ mới thấy người đàn bà đó hôm nay, chắc hẳn là bà ta tìm đến hãng xe tìm ông chủ, nó chở họ từ hãng xe đến chỗ bác sĩ, sau đó thấy bà ta một mình dẫn theo đứa trẻ đi ra trước, gọi xe khác đi mất. Mạn Trinh nghe nó chối sạch bách, bèn cười: "Chắc chắn là ông chủ bảo cậu không được nói chứ gì. Không sao, cậu cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ không làm khó cậu đâu." Lại hứa cho nó chút lợi lộc. Cô thường ngày với người làm luôn rất khách khí, nhưng nếu thực sự đắc tội với cô, tất nhiên cũng có nguy cơ bị sa thải. Hơn nữa Xuân Nguyên cũng biết, cô xưa nay nói được là làm được, tuyệt đối sẽ không để ông chủ biết là nó làm lộ bí mật, thế là nó cũng mở miệng, không những nói thật địa chỉ của người đàn bà kia, mà còn kể hết cả lai lịch của bà ta. Hóa ra người đàn bà đó là thiếp thất đã bị ruồng bỏ của Hà Kiếm Như, bạn của Hồng Tài. Khi Hồng Tài giới thiệu bà ta đã nói là Hà thái thái, cũng là sự thật. Khi Hà Kiếm Như chia tay với bà ta, đã nhờ Hồng Tài ra làm trung gian thương lượng điều kiện, Hồng Tài nhờ đó mà quen biết, cuối cùng dẫn đến việc sống chung. Đó là chuyện của mùa xuân năm ngoái nữa. Xuân Nguyên nói thêm: "Người đàn bà đó còn có đứa con gái riêng, chính là đứa hôm nay đi khám bệnh đấy ạ." Điểm này, Mạn Trinh lại thấy vô cùng ngạc nhiên, hóa ra đứa trẻ đó không phải là con của Hồng Tài. Cô bé đó ôm lấy mũ của Hồng Tài đùa nghịch, tư thế đó không hiểu sao lại để lại cho cô ấn tượng rất sâu sắc. Đứa trẻ đó tỏ ra vô cùng thân thiết với Hồng Tài, đó tựa như một sự phản chiếu của tình phụ tử. Chắc hẳn Hồng Tài ngày thường luôn rất yêu thương nó. Hắn ở trong nhà mình cũng khổ sở lắm nhỉ, vậy mà lại ở bên cạnh con của người khác, có lẽ hắn có thể nếm trải chút niềm vui gia đình. Khi Mạn Trinh nghĩ như vậy, bên môi thoáng một nụ cười khổ nhạt nhẽo. Cô thấy đây đúng là một sự châm biếm của số phận đối với cô.

Những năm qua cô quả nhiên là khổ sở, nhưng hắn cũng đâu có đạt được hạnh phúc. Bảo là vì con cái ư, con cái cũng bị liên lụy chịu khổ. Lúc đầu cô nghĩ hy sinh bản thân mình, vốn dĩ mang tâm trạng như đang tự sát. Nếu thực sự tự sát, chết đi là xong, nhưng sự sống còn đáng sợ hơn cả cái chết, sự sống có thể phát triển vô hạn, trở nên tệ hơn, tệ hơn nữa, tệ hơn cả cảnh giới không chịu nổi nhất mà lúc đầu cô từng tưởng tượng. Cô một mình tựa vào góc bàn ngẩn ngơ nghĩ ngợi, Xuân Nguyên đã xuống lầu từ lúc nào. Thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng xào bài lách cách dưới lầu. Trong phòng yên tĩnh cực độ, chỉ có ánh đèn huỳnh quang xanh trắng phát ra tiếng rè rè nhỏ xíu.

Nan đề lớn nhất trước mắt vẫn là ở đứa trẻ. Dù Hồng Tài hiện giờ suốt ngày đánh mắng Vinh Bảo, nhưng vẫn quyết không chịu để Mạn Trinh mang nó đi. Đừng nói hắn chỉ có mỗi đứa con trai này, cho dù có thêm ba bốn đứa nữa, theo tâm lý của hạng người như họ, vẫn cứ nghĩ là không thể để giọt máu ruột thịt của mình lưu lạc bên ngoài. Tuy rằng Hồng Tài hiện giờ đang có nhược điểm rơi vào tay Mạn Trinh, chuyện của hắn và người đàn bà kia, nếu cô nắm được bằng chứng xác thực, cô có thể kiện hắn, về mặt luật pháp đáng lẽ phải cho phép cô ly hôn, và đứa trẻ cũng nên được phán cho cô. Nhưng nếu hắn cố hết sức vung tiền chạy chọt, thì thắng thua vẫn chưa biết được. Cho nên vẫn là vấn đề tiền bạc. Cô cầm sợi dây thun buộc xấp tiền khi nãy, cứ căng ra trên tay búng búng, có cái búng quá tay, đập vào tay đau điếng. Bây giờ mà ra ngoài tìm việc, thời điểm có thể nói là không thể tệ hơn được nữa, mọi công việc làm ăn chân chính đều đang trong tình trạng đình trệ, khắp nơi chỉ có cắt giảm nhân sự, tuyệt đối không có tuyển thêm người. Hơn nữa cô cũng không còn trẻ trung gì nữa, cô còn đủ tinh thần, để có thể mở ra một con đường giữa nơi không có lối thoát hay sao?

Vấn đề cuộc sống sau này dù sao cũng dễ giải quyết hơn, chút tự tin này cô vẫn còn. Nhưng khoản phí trước mắt này phải xoay xở ở đâu ra – đánh kiện là cần phải có tiền... Thật sự đến lúc không còn cách nào khác, cô thậm chí có thể mang con trốn khỏi vùng chiếm đóng. Hoặc là nên giấu Vinh Bảo đi trước, tránh để Hồng Tài đến lúc đó lại giở trò lưu manh, cướp lấy đứa trẻ không buông. Cô chợt nhớ đến Thái Kim Phương, gửi đứa trẻ ở chỗ họ thì theo lý mà nói là không còn gì thỏa đáng hơn. Hồng Tài căn bản không biết cô có một người bạn tri kỷ như thế. Cô và Kim Phương đã nhiều năm không gặp mặt, không biết họ còn ở đó không. Kể từ khi cô gả cho Hồng Tài, cô chưa từng đến nhà họ, vì trước đây cô từng tỏ ra hào hứng phẫn nộ như thế trước mặt Kim Phương, rốt cuộc lại lật lọng, cô thật sự không còn mặt mũi nào để đi thông báo việc hôn sự của mình với Kim Phương nữa. Giờ nghĩ lại, cô thật sự hận bản thân đã làm sai chuyện. Chuyện trước kia là Hồng Tài không phải, nhưng sau đó cô không nên gả cho hắn... Là cô sai rồi.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.