Tùy Tưởng Lục

Lượt đọc: 520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SỐT

❊ ❊ ❊

Tôi vốn định viết về việc chúng tôi đi thăm Trường Kỳ, nhưng bỗng nhiên bị cảm và sốt cao, đến bệnh viên khám và bị giữ lại. Tiêm kháng sinh, rồi truyền huyết thanh, thân nhiệt dần dần giảm xuống. Sốt đã lùi, và không thấy sốt lại. Chỉ vài ngày nữa là có thể ra viện về nhà.

Trong phòng bệnh khá yên tĩnh. Ba mươi năm nay, lần đầu tôi nằm viện, có vẻ không quen, buổi tối sau khi lên giường hay nghĩ ngợi lan man. Và nghĩ nhiều nhất là quanh chuyện bị sốt.

Người đầu tiên tôi nghĩ đến trước hết là anh trai tôi, Lý Nghiêu Lâm. Tháng 11 năm 1945, tôi từ Trùng Khánh về Thượng Hải ở tại lầu 3, nhà số 59, phường Hà Phi (phường Hoài Hải). Anh Lý Nghiêu Lâm ốm nằm trên giường, vì không có tiền nên không vào nằm bệnh viện được, mà do một người bạn hiểu biết y lý điều trị giúp. Buổi tối, tôi căng một chiếc giường bạt, nằm ngủ bên giường anh. Hàng ngày sáng dậy anh đều nằm trên giường và đòi đo nhiệt độ. Buổi sớm nhiệt độ không cao, tôi ở bên cạnh nghe thấy anh vui mừng lẩm bẩm một mình: "Đỡ một chút rồi, đỡ một chút rồi". Anh là giáo viên dạy tiếng Anh hay nói tiếng Anh. Đến chiều, thân nhiệt của anh dần dần tăng lên. Ngày nào cũng thế, thân nhiệt tăng lên, anh càng trở lên khó tính. Được mấy hôm sau, nhờ một người bạn giúp đỡ, anh đã vào nằm viện, Thế nhưng nằm viện, anh cũng chẳng sống được quá hai tuần lễ.

Người thứ hai tôi nghĩ đến là người vợ quá cố của tôi, Tiêu San, Đầu tháng 6 năm 1972, tôi từ trường cải tạo cán bộ "7-5" huyện Phụng Hiền về nhà nghỉ phép, phát hiện thấy Tiêu San nằm ốm trên giường. Không biết nàng mắc bệnh gì. Không phải là khám không ra, mà là không ai khám cho. Lúc ấy là thời đại "lũ bốn tên" hoành hành, "thầy thuốc" ở phòng khám chưa chắc biết gì về y học, một người dân thường (còn chưa phải là "mụ già ma quỷ") sốt cao trên 39 độ, đến phòng khám của bệnh viện, hoặc là cấp cho tí thuốc rồi đuổi về, hoặc chờ ở "phòng theo dõi", truyền cho ít nước muối, sau nửa ngày, cũng cho về. Tiêu San bị ung thư ruột, tháng ba năm ấy định tìm người đi cửa sau, đến bệnh viện soi trực tràng, nhưng bệnh của nàng lại ở kết tràng, không soi được. Lúc bấy giờ, phim để chiếu X quang cũng rất khó khăn, chẳng những phải nhờ người giúp đỡ, mà hơn nữa còn phải đi rất nhiều đường vòng. Đến tháng 7 mới phát hiện được chứng ung thư của nàng. Cuối tháng 7, nàng vào nằm bệnh viện, tế bào ung thư đã di căn. Nàng chỉ sống được trong phòng bệnh có ba tuần lễ.

Trong khi sốt ruột chờ tìm ra căn bệnh, mỗi ngày bốn lần tôi lấy nhiệt độ cho Tiêu San (khi tôi về nhà thì con gái con rể tôi làm việc này). Sáng sớm, nhiệt độ thấp một chút, sau đó dần dần tăng cao, tăng lên khoảng 39 độ. Cả nhà đều lo lắng bồn chồn, chuẩn bị vào bệnh viện cấp cứu. Thừa biết rằng có đến khám chữa cũng chẳng giải quyết được gì, (trước ngày tìm ra căn bệnh mười hôm, bác sĩ phòng khám còn đoán định là nàng bị lao ruột kia mà!) song sốt cao như thế không đi cấp cứu một lần thì ai nỡ lòng nào!

Bây giờ nghĩ lại những ngày tháng ấy, tôi vẫn còn thấy rùng mình.

Cho nên tôi không thích cặp nhiệt độ. Một thời gian dài, tôi không mắc bệnh gì nặng, chưa từng phải nằm viện, luôn cho rằng mình khoẻ mạnh, bệnh tật gì cũng có thể đối phó được. Rõ ràng đã thấy trong người khó chịu, thân nhiệt tăng lên, lại không chịu thừa nhận, không đi khám bệnh, không cặp nhiệt độ, lại còn cho rằng cứ ưỡn ngực ra là có thể qua được hết. Lần này cũng vậy. Buổi sáng sớm trở dậy đã thấy người phát sốt, và khó chịu, thế nhưng lại không chịu cặp nhiệt độ. Tới bốn giờ chiều, quả thật không chống đỡ nổi, tôi mới xuống dưới nhà tìm thuốc uống. Cô em gái tôi kéo vào bắt cặp nhiệt độ: 38 độ 8. Con gái, con rể tôi bèn kéo đến bệnh viện khám bệnh, lại cặp nhiệt độ: 39 độ 3, người đã thiếp đi. Hai ngày sau sốt mới lui.

Bây giờ tãt cả đều bình thường rồi. Chưa tới mười ngày thì phải, mà cả thể xác lẫn tinh thần, tôi như vừa qua một trận ốm nặng.

Nằm trên giường bệnh, tổng kết sự lui sốt lần này, tôi không thể không cám ơn cô em gái và con gái tôi. Họ nghi tôi ốm, kéo tôi đi khám bệnh, hầu như cố tình làm ra khó nghĩ với tôi. Lúc đầu tôi có hơi trách họ lắm chuyện. Sau này mới rõ, nếu như họ không ép tôi đo nhiệt độ, kéo tôi đi bệnh viện, rất có thể tôi sẽ cố gắng gượng từ lúc cảm mạo đến lúc viêm phổi, ốm nằm xuống vội vội vàng vàng lìa bỏ cuộc đời này. Đối với những người nào vốn ghét tôi, đại khái đó là một việc tốt. Nhưng đối với tôi, đó là chuyện không khỏi có điều quá ngu xuẩn.

Không thừa nhận mình sốt, lại không chịu tìm cách làm lui sốt, đó chẳng những là chuyện ngu ngốc, hơn thế, là một việc làm nguy hiểm. Từ nay về sau, tôi quyết không làm những điều như thế, cũng khuyên các bạn không nên làm như thế.

Ngày 11 tháng 7.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.