Xác ướp xanh

Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Những kẻ đang yêu

❊ ❊ ❊

– Em tức lắm đấy, – cô hầu gái bĩu môi hờn dỗi.

– Nhân danh trời đất, sao lại thế hở em? – chàng độc thân cất lời hỏi.

– Vì anh... nói cho phải phép thì, anh đã mua đứt em rồi còn gì.

– Không thể nào: giá của em là vô giá.

– Thật chứ, khi mà một nghìn bảng Anh—

– Em đáng giá gấp năm mươi, gấp một trăm lần số đó ấy chứ. Thôi nào!

– Cái từ cảm thán ấy chẳng hề trả lời cho câu hỏi của em đâu nhé.

– Anh không nghĩ đó là điều cần phải trả lời, – chàng thanh niên thản nhiên đáp; – còn bao nhiêu chuyện quan trọng hơn để bàn tới thay vì mấy đồng bảng, đồng shilling hay xu cắc bạc bủn xỉn ấy chứ.

– Ồ, thế cơ đấy! Chẳng hạn như—

– Chuyện tình yêu, trong một ngày đẹp trời thế này. Hãy nhìn bầu trời kìa, xanh thẳm như đôi mắt em; nhìn ánh nắng vàng rực kìa, óng ả như mái tóc em.

– Phải nói là ấm áp như sự quan tâm của anh mới đúng chứ.

– Quan tâm ư! Thật là một từ quá đỗi lạnh lùng khi mà anh yêu em đến nhường này.

– Tận mức giá một nghìn bảng Anh cơ mà.

– Lucy, em đúng là một... người phụ nữ đích thực. Số tiền đó không phải để mua tình yêu của em, mà là để đổi lấy sự đồng thuận của cha dượng em cho đám cưới chúng ta. Nếu anh không chìu theo ý thích kỳ quặc của ông ta, thể nào ông ta cũng khăng khăng bắt em lấy Random cho bằng được.

Lucy lại bĩu môi, ánh lên vẻ khinh miệt.

– Cứ làm như em thèm lấy không bằng, – cô nàng đáp.

– Chà, anh cũng chẳng biết thế nào. Random là một sĩ quan quân đội kiêm tước sĩ; vừa khôi ngô tuấn tú lại duyên dáng, lại thêm một chút tài năng nữa chứ. Em có thể tìm đâu ra điểm bất hợp lý ở một mối lương duyên như thế cơ chứ?

– Có đúng một điểm không tài nào chấp nhận nổi; anh ấy không phải là anh, Archie – cưng à.

– Hừm, xem ra cái tính từ phía sau mới là điều cốt lõi thì phải, – chàng độc thân làu bàu; rồi khi cô chỉ khúc khích cười trêu chọc theo đúng kiểu phụ nữ, anh mới ủ rũ bồi thêm:

– Không, thề có Chúa, Random làm sao giống anh được, xét theo bất cứ phương diện nào. Anh chỉ là một họa sĩ nghèo chẳng chút tiếng tàn hay địa vị, chật vật kiếm ba trăm bảng mỗi năm để mong được người ta đoái hoài tới.

– Thế là quá đủ cho một người rồi, cái đồ tham lam này.

– Còn cho hai người thì sao? – anh dịu dàng gặng hỏi.

– Dư dả ấy chứ.

– Ồ, vớ vẩn, vớ vẩn hết chỗ nói!

– Gì chứ! Khi em đã đính hôn với anh rồi ư? Hành động bao giờ cũng có sức nặng hơn lời nói nhiều, thưa ông Archibald Hope ạ. Em yêu anh nhiều hơn là yêu tiền bạc.

– Thiên thần! Đúng là thiên thần của anh!

– Ban nãy anh vừa bảo em là một người phụ nữ cơ mà. Ý anh là sao hả?

– Là thế này đây, – và anh đặt lên đôi môi đang hờ hững hé mở của cô một nụ hôn ngay giữa lối mòn vắng ngắt, chẳng có lấy một bóng người ngoại trừ mấy con chim hoạ mi và bọ cánh cứng. – Liệu có lời giải thích nào rõ ràng hơn thế nữa không?

– Với một vị thiên thần luôn đòi hỏi được tôn sùng thì không, nhưng với một người phụ nữ thì—Thôi chúng ta đi tiếp đi anh Archie, kẻo lát nữa lại trễ bữa tối bây giờ.

Chàng thanh niên vừa mỉm cười, vừa nhíu mày, vừa thở dài lại vừa phá lên cười chỉ trong vòng ba mươi giây ngắn ngủi – quả là một kỳ tích trong môn "thể dục dụng cụ" của cảm xúc. Bản tính dở chứng của phái đẹp khiến anh bối rối y như cách nó từng làm khổ Adam thuở trước, và anh tài nào hiểu nổi sự chuyển biến chớp nhoáng từ văn chương sang văn xuôi ấy. Làm sao mà tránh được cơ chứ, khi anh mới chỉ đôi mươi lăm tuổi đầu, và đây lại là lần đầu tiên biết đến chuyện đính hôn? Cuộc đời bảy mươi năm ngắn ngủi chẳng bao giờ đủ để ta thấu hiểu rốt cuộc phụ nữ là sinh vật thế nào, để rồi bất cứ kẻ mọt sách nào khi giã biệt cõi đời này cũng mang theo một nỗi niềm đinh ninh rằng: trong muôn vàn góc độ mà giống cái của loài người trưng ra trước giống đực, chẳng có lấy một góc độ nào hé lộ nổi bản ngã thực sự mà anh ta khao khát muốn thấu tỏ. Đằng sau một tầng sâu luôn là một tầng sâu khác; sau mỗi chiếc khăn voan lại ẩn giấu một chiếc khăn voan khác, và trong mỗi chiếc vỏ bọc lại lồng một chiếc vỏ bọc khác nữa.

– Thật là hết chỗ nói, – kẻ đang hoang mang lẩm bẩm trong tình huống này.

– Gì cơ ạ? – bóng hồng đầy bí hiểm nhanh nhẩu truy vấn.

Để tránh một cuộc tranh luận mà anh cầm chắc phần thua, Archie bèn lái kí sự sang chuyện thời tiết.

– Tiết trời tháng Chín thế này; người ta cứ tưởng vẫn đang là tháng ngập tràn hoa hồng ấy chứ.

– Gì cơ! Giữa lúc mấy hàng rào đã héo úa, lá rơi lả tả, những cánh đồng đã gặt xong cùng các chỏm rơm vàng óng, và—và—

Cô đưa mắt quanh quẩn tìm thêm dẫn chứng để phản bác.

– Anh thấy hết thảy những thứ đó đấy chứ, cưng ạ, và cả cái ngày lạc điệu này nữa!

– Lạc điệu ư?

– Một ngày tháng Bảy lại nhầm chân bước sang tháng Chín. Nó len lỏi vào bức tranh phong cảnh của tháng thu này, y như tình yêu bất chợt trỗi dậy trong tim một cặp đôi già nua bỗng chốc cảm nhận được thứ mãnh liệt tột cùng khi đã muộn màng.

Ánh mắt Lucy đảo một vòng cảnh vật, và thứ ánh sáng tựa mùa xuân đang phơi bày quá đỗi rõ rệt những nếp nhăn của một Tự Nhiên đang già cỗi, đã giúp cô dễ dàng thấu hiểu.

– Em hiểu rồi. Dẫu sao tuổi trẻ cũng có sự uyên bác của nó.

– Còn tuổi già lại có trải nghiệm. Quy luật bù trừ đấy, em yêu ạ. Nhưng anh chẳng tài nào hiểu nổi, – anh đăm chiêu nói thêm, – câu nói của em và câu trả lời của anh thì dính dáng gì đến cảnh quan trước mắt cơ chứ.

Nghe vậy, Lucy liền quả quyết rằng đầu óc anh có vấn đề.

Chỉ trong vòng năm phút vừa qua, họ đã rời khỏi con đường nhỏ trũng sâu với những hàng rào phủ đầy bụi trắng và khô rang vì oi bức để bước ra một khoảng không gian rộng lớn bao la, thoạt nhìn cứ ngỡ như tận cùng thế giới. Nơi đây, những vùng đất ngập mặn trải dài xơ xác hướng về dòng sông Thames uy nghi, bị chia cắt bởi những con mương rãnh, những bờ đất đắp cao, hàng rào xiêu vẹo, tường cỏ cùng những hàng cây còi cọc mọc không theo trật tự nào dọc theo các Watercourse. Đầm lầy lúp xúp lau sậy cùng cỏ dại úa vàng, dẫu cho rải rác vẫn lấp lánh dăm vũng đất ngấm nước xanh ngắt một màu, chẳng khác nào chòm tiên cảnh. Phía bên kia con đê đất và gỗ vững chãi vừa phải, đôi tình nhân có thể thu vào tầm mắt dòng sông rộng lớn đang cuồn cuộn chảy về phía Đông hướng ra cửa biển Nore, với những con tàu xuôi ngược ra khơi đang lướt trên dòng nước óng ánh sắc vàng. Phía bên kia làn nước lấp lánh, từ mép bờ cho đến tận chân những ngọn đồi thấp đậm chất nông thôn xứ Kent, là những vùng đất phù sa thưa thớt bóng cây, và dưới ánh nắng trong trẻo, người ta có thể nhận ra những cụm nhà lớn nhỏ, các nhà máy với ống khói cao ngút nhả khói mịt mù, những lùm cây cùng đường xe lửa chạy thẳng tắp. Cảnh quan chẳng có gì là đẹp đẽ cho lắm, mặc cho ánh nắng vàng rực rỡ có phô trương đến đâu chăng nữa, nhưng trong mắt đôi uyên ương thì nơi đây chẳng khác nào chốn Thiên đường. Thần Tình yêu, chúa tể của thần linh và phàm trần, đã ban cho họ cặp kính màu hồng quen thuộc vốn là món đồ nghề đắc lực của ngài, để rồi họ nhìn đời qua lăng kính của một thế giới cổ tích thần tiên. NÀNG ở đó, HÀNG ở đó kia mà: liệu Romeo hay Juliet có còn mong mỏi gì hơn thế nữa?

Dưới chân họ là con đường lát đá nhỏ hẹp và thẳng tắp, vốn là quốc đạo của khu vực này – một dải trắng gọn gàng, ngăn nắp nằm vắt vẻo giữa chốn đầm lầy lộn xộn mang vẻ đẹp nên thơ. Nó uốn lượn ven những thửa ruộng thấp trũng dưới chân vùng đất cao rồi chui qua một cánh cổng sắt để kết thúc ở phía xa tít tắp nơi cổng chính khổng lồ của The Fort. Đó là một khối đá xám gồ ghề, cục mịch và bất cân đối, được xây dựng rất đối xứng nhưng lại mang vẻ xấu xí đến gai mắt chính nhờ sự ngăn nắp đến cực đoan ấy, bởi nó như đang thách thức những đường cong kiều diễm vốn hiện hữu khắp chốn của Tự Nhiên. Nó sừng sững trơ trọi giữa những đồng cỏ trống trải, tiêu sơ đang lấp lánh những vũng nước đọng, chẳng có lấy một nhành dây leo nào để làm dịu đi những bức tường đầy đe dọa ấy, dẫu cho phía trên cao là tán lá xanh um rợp bóng của những hàng cây được trồng trong sân trại lính. Trông chúng chẳng khác nào những bức tường u ám đang ôm trọn lấy một khu vườn bí mật. Nào là những chiến lũy cau mày gầm ghè, những ô cửa sổ thưa thớt vô cùng nhỏ bé lại được chấn song kín mít, lối vào lầm lì cùng sự vắng bóng của mọi mảng xanh thân thiện, pháo đài Gartley trông chẳng khác gì Lâu đài của Nỗi Thất Vọng Khổng Lồ trong truyện cổ. Ở ngay phía gần bên, dẫu đôi tình nhân không thể nhìn thấy, những cỗ đại bác hạng nặng đang gầm gừ hướng ra dòng sông mà chúng có nhiệm vụ bảo vệ, và khi chúng cất giọng, những khẩu pháo nhỏ hơn ở phía bên kia bờ sông sẽ lên tiếng đáp lời. Ở đó, những pháo đài ít quy mô hơn được ngụy trang khéo léo giữa những lùm cây và các ụ đất đắp cao, ngày đêm canh giữ và bảo vệ những kho báu thương mại hoàng kim của London.

Lucy vốn là người nhạy cảm, khẽ rùng mình trong bàn tay đang siết chặt lấy bàn tay Archie, khi cô đờ đẫn ngắm nhìn khung cảnh mang nét u sầu ngay cả dưới ánh nắng chói chang.

– Em thề là em sẽ phát điên nếu phải sống ở pháo đài Gartley này mất thôi, – cô đột ngột thốt lên. – Ở đây chẳng khác nào ngồi tù.

– Nếu em lấy Random thì em sẽ buộc phải sống ở đó, hoặc trên một chiếc xe tải chở hành lý đấy. Em nên nhớ anh ta là đại đội trưởng pháo binh Hoàng gia, và cũng giống như bao người lính dũng cảm khác, anh ta phải đi đến bất cứ nơi nào tiếng gọi vinh quang vẫy gọi.

– Tiếng gọi vinh quang có gào đến khản cổ với em cũng bằng thừa, – cô gái thẳng thắn đáp trả. – Em thà ở xưởng vẽ của một họa sĩ còn hơn là sống trong quân doanh.

– Tại sao? – Hope vừa cười trước sự quả quyết của cô vừa hỏi.

– Lý do quá rõ ràng còn gì. Em yêu người họa sĩ cơ mà.

– Thế nhỡ em yêu anh sĩ quan thì sao?

– Em sẽ trèo lên xe tải chở quân trang và nấu thịt bò Bovril cho anh ấy mỗi khi anh ấy bị thương. Còn với anh, người yêu dấu ạ, em sẽ nấu nướng, may vá, làm bánh và—

– Thôi ngay! Dừng lại đi em! Anh cần một người vợ chứ không phải quản gia.

– Bất kỳ người đàn ông thực tế nào cũng muốn gom cả hai điều đó vào một người.

– Nhưng em phải là một nữ hoàng chứ, em yêu.

– Đừng hòng mong có được sự đồng thuận của em, Archie ạ: công việc đó quá sức mải miết và mệt mỏi. Kiếm sống với sáu bảng một tuần cùng anh sẽ thú vị hơn nhiều. Chúng ta có thể thuê một ngôi nhà nhỏ, anh biết đấy, và sống một cuộc đời bình dị ở làng Gartley, cho đến khi anh trở thành viện sĩ Viện Hàn lâm Nghệ thuật Hoàng gia, còn em sẽ trở thành Phu nhân Hope, xúng xính trong những bộ xiêm y bằng lụa là.

– Em sẽ là Nữ hoàng của cả thế gian này, cưng ạ, và cứ thế thui thủi bước đi một mình.

– Nghe tẻ nhạt làm sao! Em thà được đi cùng anh còn hơn. Nhân tiện nhắc đến chuyện đó, bữa tối đang chờ kìa. Chúng ta hãy đi đường tắt qua làng về nhà thôi. Trên đường đi, anh có thể kể cho em nghe tỉ mỉ chuyện anh đã "mua" em từ cha dượng tôi với giá một nghìn bảng Anh thế nào nhé.

Archie Hope nhíu mày trước sự bướng bỉnh khó trị của phái yếu. – Anh có mua em đâu cơ chứ, cưng ơi: em muốn anh phải phủ nhận bao nhiêu lần nữa cái vụ mua bán chưa từng diễn ra này hả? Anh chỉ xin phép cha dượng em cho chúng ta kết hôn trong tương lai gần thôi mà.

– Cứ làm như ông ta có quyền quyết định chuyện hôn nhân của em ấy, dẫu ông ta chỉ là cha dượng và chẳng có chút thẩm quyền nào trong mắt em. Bằng cách nào mà anh lại xin được sự đồng thuận của ông ta cơ chứ – cái sự đồng thuận thừa thãi ấy ấy, – cô vừa nhấm mạnh vừa lặp lại.

Đương nhiên là tốn hơi thừa nước khi tranh cãi với một người phụ nữ đã dứt khoát quyết định điều gì. Cả hai bắt đầu cất bước hướng về ngôi làng theo con đường lát đá, và Hope hắng giọng để giải thích – thật kiên nhẫn hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ.

– Em biết cha dượng của em – Giáo sư Braddock – có máu điên cuồng với chuyện xác ướp cơ mà?

Lucy khẽ gật đầu theo cái điệu bộ bướng bỉnh đáng yêu của mình. – Ổng là một nhà Ai Cập học mà.

– Đúng vậy, nhưng lại không nổi danh và giàu có như lẽ ra ổng phải thế, nếu xét đến sự uyên bác của ổng về mấy món cổ vật khô khan mục rữa ấy. Thế rồi, để tóm tắt câu chuyện cho ngắn gọn, ổng nói với anh rằng ổng vô cùng khao khát được nghiên cứu sự khác biệt giữa người Ai Cập và người Peru trong nghi thức ướp xác.

– Em cứ tưởng ổng quá cuồng Ai Cập nên chẳng màng tới bất kỳ quốc gia nào khác chứ, – Lucy ra điều từng trải nói.

– Em yêu ạ, thứ ổng quan tâm không phải là đất nước, mà là nền văn minh của thời cổ đại. Người Inca cũng ướp xác người chết hệt như người Ai Cập vậy, và chẳng hiểu bằng cách nào mà Giáo sư lại nghe ngóng được thông tin về một Xác ướp Hoàng gia được quấn trong những lớp vải liệm màu xanh lục – ổng miêu tả với anh như thế.

– Thế thì phải gọi là xác ướp Ai-len mới đúng chứ lỵ, – Lucy bỡn cợt đáp. – Rồi sao nữa anh?

– Xác ướp này đang nằm trong tay một gã ở Malta, và Giáo sư Braddock, sau khi hay tin nó đang được giao bán với giá một nghìn bảng Anh—

– Ồ! – cô gái nhanh nhẩu cắt lời, – thế hóa ra đây là lý do vì sao bố lại tống cổ Sidney Bolton đi từ sáu tuần trước à?

– Đúng vậy. Như em đã biết đấy, Bolton là trợ lý của cha dượng em, và cũng cuồng Ai Cập chẳng kém gì Giáo sư cả. Anh đã ngỏ lời hỏi Giáo sư xem ông có đồng ý cho anh cưới em không—

– Thật là thừa thãi hết chỗ nói, – Lucy nhanh nhảu chen vào.

Archie đành phớt lờ câu nói đó để tránh việc đôi co.

– Khi anh đặt vấn đề, ổng bảo rằng ổng muốn em lấy Random, một kẻ rất giàu có. Anh liền chỉ rõ cho ổng thấy là em yêu anh chứ không yêu Random, hơn nữa Random thì đang đi du ngoạn trên du thuyền còn anh thì đang có mặt ngay tại đây. Lúc đó ổng mới đáp là ổng không thể chờ Random trở lại và sẽ cho anh một cơ hội.

– Ý ổng là sao cơ chứ?

– Chà, hình như ổng đang rất sốt sắng muốn tậu cái Xác ướp Xanh này về từ Malta vì sợ nẫng tay trên vào tay kẻ khác. Em nên nhớ chuyện này xảy ra từ hai tháng trước rồi, và Giáo sư Braddock đang cần tiền mặt ngay lập tức. Nếu lúc đó Random có mặt thì cậu ta đã có thể chi trả khoản tiền này, nhưng ngặt nỗi Random lại vắng nhà nên ổng bảo anh rằng, nếu anh giao đủ một nghìn bảng Anh để mua xác ướp, ổng sẽ cho phép chúng ta đính hôn ngay lúc này và tổ chức cưới sau sáu tháng nữa. Chớp ngay lấy thời cơ, anh gật đầu đồng ý liền, bởi cha dượng em xưa nay vẫn luôn là bức tường thành ngáng đường chúng ta mà em yêu. Chỉ trong một tuần, Giáo sư Braddock đã nhận đủ tiền do anh bán bớt một số khoản đầu tư của mình. Sau đó, ổng phái Bolton đến Malta trên một con tàu chở hàng thông thường để tiết kiệm chi phí, và giờ đây đang ngóng cổ chờ cậu ta mang Xác ướp Xanh trở về.

– Thế Sidney đã mua được nó chưa anh?

– Rồi chứ. Cậu ta mua được với giá chín trăm bảng Anh, Giáo sư đã kể với anh như vậy, và đang mang nó về trên con tàu The Diver – chính là con tàu chở hàng hôm trước cậu ta đi Malta đấy. Câu chuyện chỉ có thế thôi, và qua đó em thấy đấy, chẳng có cái vụ mua bán em chác gì ở đây cả. Số tiền một nghìn bảng ấy là để đổi lấy sự chấp thuận của cha em.

– Ổng không phải là cha em, – Lucy bực bội hằn học, chẳng tìm được câu gì khác để đáp lại.

– Thế mà em vẫn gọi ổng đấy thôi.

– Chỉ là theo thói quen thôi chứ bộ. Em đâu thể gọi ổng là ông Braddock hay Giáo sư Braddock khi đang sống chung một nhà được, thế nên từ "cha" là cách xưng hô duy nhất còn sót lại cho em. Suy cho cùng thì, – cô nói thêm khi luồn tay vào cánh tay người yêu, – em vẫn quý Giáo sư; ổng rất tử tế và tốt bụng, dù cho đôi lúc hay đãng trí kinh khủng. Và em rất mừng vì ổng đã đồng ý, bởi ổng cứ lải nhải suốt ngày để ép em lấy Sir Frank Random. Em mừng vì anh đã "mua" em đấy.

– Nhưng anh đã mua đâu cơ chứ! – chàng trai đang cơn cáu tiết kêu lên.

– Em nghĩ là anh đã mua rồi, và đáng lẽ anh không nên làm suy giảm khoản thu nhập của mình chỉ để mua thứ mà lẽ ra anh có thể lấy không công.

Archie buôngõ thõng đôi vai. Chống lại cái ý nghĩ đã cắm rễ sâu vào đầu cô lúc này quả là công cốc.

– Anh vẫn còn khoản thu nhập ba trăm bảng một năm cơ mà. Hơn nữa, em hoàn toàn đáng giá để anh mua chứ.

– Anh không có quyền nói về em như thể em là một món hàng được mua bán nhé.

Chàng thanh niên há hốc miệng. – Nhưng chính em vừa bảo là—

– Ồ, quan tâm làm gì chuyện em vừa nói thế nào chứ. Em sắp sửa cưới anh với mức thu nhập ba trăm bảng một năm đấy, rõ chưa nào. Chắc là khi Bolton quay về, cha em sẽ mừng ra mặt vì tống tiễn được em đi, rồi sau đó ổng sẽ khăn gói sang Ai Cập cùng Sidney để thám hiểm cái lăng mộ bí mật mà ổng cứ lải nhải nhắc tới hoài.

– Chuyến thám hiểm đó chắc chắn sẽ ngốn hơn một nghìn bảng Anh đấy, – Archie lạnh lùng nhận xét. – Giáo sư đã giảng giải cho anh nghe về những trở ngại đó rồi. Dẫu sao thì việc làm của ổng cũng chẳng dính dáng gì đến chúng ta đâu, em yêu. Cứ để Giáo sư Braddock lọ mọ giữa đám người chết nếu ổng thích. Còn chúng ta mới là người đang sống!

– Nhưng lại sống xa nhau, – Lucy thở dài.

– Chỉ trong sáu tháng tới thôi mà; rồi chúng ta sẽ tậu một ngôi nhà nhỏ và sống bằng tình yêu, cưng của anh.

– Cộng thêm ba trăm bảng một năm nữa chứ, – cô gái thực tế nhắc nhở rồi nói thêm: – Ôi, tội nghiệp Frank Random quá!

– Lucy, – chàng trai bực dọc gọi tên cô.

– Thì em chỉ thương hại anh ấy thôi mà. Anh ấy là một người tốt, và anh không thể bắt anh ấy vui vẻ nổi khi chúng ta kết hôn được đâu.

– Có lẽ, – Hope cất giọng lạnh như băng, – em muốn anh ta làm chú rể hơn ấy chứ. Nếu vậy thì vẫn còn kịp chán đấy.

– Đúng là cái đồ ngốc nghếch này! – Cô bèn ôm lấy cánh tay anh. – Vì em đã bị mua mất rồi, nên anh biết thừa là em chẳng thể trốn chạy khỏi kẻ mua mình được đâu.

– Ban nãy chính em vừa chối bay chối biến chuyện bị mua cơ mà. Anh thấy đấy, Lucy ạ, người mà anh sắp cưới chẳng khác nào một con cờ gió.

– Đó chỉ là cách gọi hoa mỹ nhưng đầy khó chịu dành cho phụ nữ thôi, anh yêu ạ. Frank này, anh chẳng có tí khiếu hài hước nào cả, bằng không anh đã gọi em là một cô nàng tháng Tư rồi.

– Bởi vì em thay đổi xoành xoạch cứ năm phút một lần ấy hả. Hừm! Thật là đau đầu.

– Thế cơ à? Chắc anh lại muốn em giống mụ góa phụ Anne, lúc nào cũng ủ dột tang tóc chắc. Kìa, mụ ta đang lù lù ở đằng kia, trông chẳng khác nào tượng Niobe ấy.

Lúc này họ đang thong thả đi dạo qua làng Gartley, và những người dân trong làng đều kéo ra trước cửa nhà lẫn cổng chính để ngắm nhìn cặp đôi trai tài gái sắc. Ai nấy đều hay tin về lễ đính hôn và hết lời chúc phúc, dẫu cho dăm ba người vẫn bóng gió rằng Lucy Kendal lẽ ra nên khôn ngoan hơn khi lấy viên sĩ quan kiêm tước sĩ kia. Nằm trong số những kẻ hoài nghi ấy chính là góa phụ Anne, thực chất là bà Bolton, mẹ của Sidney, một mụ đàn bà ảm đạm lúc nào cũng xúng xính trong bộ đồ tang cáu bẩn, bốc mùi ngột ngạt và mang cái vẻ đầy hằn học, dẫu cho chồng mụ đã quày quả về thế giới bên kia ngót nghét hơn hai mươi năm trời. Cũng chính vì bộ tang phục ấy, và vì mụ mở miệng ra là chỉ toàn nhắc chuyện người chết, người ta mới gọi mụ là "Góa phụ Anne" – một cái tên mà mụ xem như lời ngợi ca cho sự chung thủy sắt son của mình. Ngay thời điểm này, mụ đang đứng trước cánh cổng bé xíu của khu vườn nhỏ, dùng chiếc khăn tay bẩn thỉu chùi lấy đôi mắt đỏ hỏm.

– Ạch, tình yêu trẻ trung, tình yêu trẻ trung của tiểu thư nhà tôi ơi, – mụ rên rỉ khi cặp đôi bước ngang qua, bởi mụ luôn gọi Lucy bằng một tước hiệu cứ như thể cô đã đường đường chính chính trở thành vợ của Sir Frank vậy, – nhưng ai mà hay biết nó sẽ kéo dài được bao lâu cơ chứ?.

– Kéo dài bằng chính cuộc đời chúng tôi chứ sao, – Lucy bực bội đáp trả trước lời phán truyền đầy xui xẻo ấy.

Góa phụ Anne sung sướng rên lên một tiếng. – Hồi xưa tôi và ông Aaron, kẻ đã khuất núi về chầu Diêm Vương ấy, cũng từng nghĩ thế đấy, thưa tiểu thư. Thế nhưng chỉ mới sáu tháng trôi qua là ổng đã tẩn cho tôi u đầu mẻ trán rồi.

– Gã đàn ông nào mà dám thượng cẳng chân hạ cẳng tay với phụ nữ ngoại trừ trường hợp—

– Ôi trời, Archie, anh đang ăn nói cái vớ vẩn gì thế không biết! – cô tiểu thư Kendal hờn dỗi kêu lên.

– Chà! – người đàn bà từng trải thở dài. – Hồi trước tôi cũng từng bảo đó là mấy lời vớ vẩn đấy thôi, thưa tiểu thư, trước khi cái gã Aaron giờ đang nằm dưới mồ sâu với giun dế ấy giáng cho tôi một cái bàn là nóng cháy mặt. Đàn ông sinh ra chỉ tổ tốn chỗ trong tù thôi, tôi vẫn luôn nói thế mà.

– Xem ra bà có cái nhìn rất hay ho về phái nam chúng tôi nhỉ, – Archie lạnh lùng nhận xét.

– Chuẩn xác luôn đấy chứ, thưa ngài. Tôi mà kể cho ngài nghe mấy chuyện chắc cái đầu của ngài sẽ phải lắc lư vì kinh hãi trên cái đôi vai kia cho mà xem.

– Thế còn con trai bà, Sidney thì sao? Nó cũng là kẻ độc ác à?

– Nó sẽ độc ác ngay nếu nó có đủ sức khỏe, ngặt nỗi nó lại chẳng có cái thể trạng ấy, – mụ góa phụ thốt lên với vẻ cay nghiệt chẳng hề nể nang. – Nó là con rứt ruột đẻ ra của ông Aaron, mà ông Aaron thì chẳng thiếu thốn chút ngón nghề nào học từ mấy kẻ hiện đang trú ngụ ở cái xó xỉnh mà ổng đang nằm đâu, – vừa nói mụ vừa liếc tròng mắt xuống phía dưới đầy hàm ý.

– Sidney là một thanh niên đàng hoàng cơ mà, – Lucy gay gắt cất lời. – Sao bà dám bôi nhọ chính máu mủ ruột thịt của mình hả, Góa phụ Anne? Cha tôi đánh giá rất cao năng lực của Sidney, bằng không ngài đã chẳng phái cậu ta đi Malta. Cố gắng vui vẻ lên chút đi chứ, dẫu sao bà cũng là một người tốt mà. Khi nào Sidney trở về, nó sẽ kể cho bà nghe khối chuyện để bà cười vỡ bụng ấy chứ.

– Liệu nó có bao giờ quay về được không cơ chứ, – mụ già thở dài thườn thượt.

– Thế ý bà là sao hả?

– Ồ, hỏi dăm ba cái câu hỏi hóc búa chẳng tài nào trả lời nổi thì dễ lắm, thưa tiểu thư, nhưng lòng dạ tôi lúc này cứ rối bời như tơ vò, thực sự là thế đấy.

– Rối bời như tơ vò là cái quái gì thế hả? – Hope trân trân nhìn mụ ta hỏi.

– Đó là một cảm giác kỳ lạ tựa như cái chết, nỗi buồn và những giọt nước mắt đẫm máu đến mức chẳng thể ngẩng mặt lên nổi vì những tiếng rên rỉ, – Góa phụ Anne lảm nhảm nói chẳng đầu chẳng cuối, – và trong cái cảm giác rối bời ấy ẩn chứa những điềm báo hẳn hoi đấy, Kinh Thánh đã dạy chúng ta thế mà. Chẳng phải là lão Giáo sư đã rất tử tế khi cưu mang thằng Sid, kéo nó ra khỏi cái cảnh đẩy xe chở đồ giặt thuê để dạy dỗ nó cách canh chừng mấy cái xác ướp tẩm long não đâu cơ chứ: dẫu cho bản thân tôi thì chẳng đời nào thèm bén mảng đến mấy thứ đó làm gì. Nhưng mà từ nay sẽ chẳng còn màn canh chừng canh chéo nào cho thằng Sid nhà tôi nữa đâu, y như giấc mộng của tôi vậy.

– Giấc mộng gì cơ? – Lucy tò mò gặng hỏi.

Góa phụ Anne giơ cao đôi bàn tay cằn cỗi, nhăn nheo vì tuổi tác và công việc giặt giũ, đồng thời nhăn nhó cả khuôn mặt lại.

– Tôi mơ thấy cảnh chém giết, thảm sát và cái chết bất đắc kỳ tử, thưa tiểu thư, với thằng Sid nằm trong cõi vĩnh hằng lạnh lẽo đang gảy đàn hạc hệt như một vị thiên thần vậy. Đúng thế đấy! – mụ siết chặt chiếc khăn choàng cũ kỹ quanh thân hình gầy guộc rồi gật đầu, – thằng Sid ở đó, trông đẹp đẽ làm sao trong chiếc quan tài, và bị băm vằm thành từng mảnh nát bấy, nói theo cách có thể hình dung được là với—

– Ái chà! Ghê quá! – Lucy rùng mình và Archie vội vã kéo cô đi chỗ khác.

– ...với chi chít những vết dao đâm khắp khuôn mặt tội nghiệp của nó, – mụ góa phụ vẫn tiếp tục huyên thuyên. – Và tôi đã choàng tỉnh giấc trong tiếng thét thé vì chứng chuột rút ở đôi chân, những cơn đau thắt lồng ngực, trái tim đập thình thịch liên hồi và sự tê cứng ở—

– Ôi trời đất ơi, ngậm miệng ngay đi! – Archie quát lớn khi nhận thấy Lucy đang tái mặt đi vì câu chuyện rùng rợn mang màu sắc ma quái này, – đừng có mà đóng vai kẻ ngốc nữa, mụ kia. Giáo sư Braddock đã bảo là chỉ ba ngày nữa là Bolton sẽ quay về cùng cái xác ướp mà cậu ta được phái đi đón ở Malta cơ mà. Bà vừa bị ác mộng hành hạ đấy thôi! Không thấy là bà đang làm cô Kendal sợ chết khiếp lên à?

– Cái mụ "Phù thủy" ở Endor, thưa ngài—

– Mặc thây cái mụ Phù thủy ở Endor cùng cả bà luôn đi. Đây là một đồng shilling. Cầm lấy mà đi uống cho giải khuây, để tâm trạng khá khẩm hơn một chút đi.

Góa phụ Anne cắn thử đồng shilling bằng một trong hai chiếc răng còn sót lại trong hàm, rồi nhún gối cúi chào.

– Ngài quả là một vị quý ông tốt bụng và tử tế, – mụ cười tủm tỉm, khấp khởi mừng thầm khi nghĩ đến khoản rượu gin vô tận sắp được rót vào bụng. – Và khi thằng Sid nhà tôi thực sự trở về bằng một cái xác không hồn, tôi hy vọng ngài sẽ đến dự đám tang, thưa ngài.

– Đúng là một con quạ đen rầu rĩ! – Lucy thốt lên khi Góa phụ Anne lệt bệt bước đi về hướng quán rượu duy nhất trong làng Gartley.

– Anh chẳng ngạc nhiên chút nào khi thấy lão Bolton quá cố lại tẩn cho mụ ta một trận bằng cái bàn là cả. Giết được một con mụ thế này quả là lập công lớn.

– Không hiểu sao mụ ta lại có thể sinh ra được một người như Sidney cơ chứ, – cô tiểu thư Kendal đăm chiêu cất lời khi cả hai tiếp bước đi dạo, – cậu ta vừa thông minh, nhanh nhẹn lại vô cùng bảnh bao.

– Anh nghĩ Bolton có được tất cả những điều đó hoàn toàn nhờ vào sự dạy dỗ và làm gương của Giáo sư đấy, Lucy ạ, – người yêu cô đáp lời. – Hồi cha dượng em đưa cậu ta về nhà cách đây sáu năm, cậu ta chỉ là một thằng nhóc cục mịch, quê mùa. Còn bây giờ thì trông đã ra dáng con nhà đàng hoàng lắm rồi. Anh sẽ chẳng lấy làm lạ nếu cậu ta cưới luôn bà Jasher đâu.

– Hừm! Em lại cứ nghĩ bà Jasher đang thầm thương trộm nhớ Giáo sư cơ đấy.

– Ồ, ổng đời nào thèm cưới mụ ta. Nếu mụ ta là một xác ướp thì họa may còn chút cơ hội, chứ còn là một con người bằng xương bằng thịt thì Giáo sư chẳng thèm liếc mắt lấy một lần đâu.

– Về điểm này thì em không chắc lắm đâu nhé, Archie. Bà Jasher trông rất cuốn hút mà.

Hope phì cười. – Chắc chắn là theo cái kiểu "cưa sừng làm nghé" rồi.

– Lại thêm bà ta có tiền nữa chứ. Cha em thì nghèo rớt mồng tơi và thế là—

– Em lại bắt đầu vun vén mai mối ngay lập tức rồi đấy, đúng là bản tính muôn thuở của phụ nữ. Thôi nào, chúng ta hãy quay lại khu Kim Tự Tháp thôi, để xem màn tán tỉnh dạo này tiến triển đến đâu rồi.

Lucy lặng lẽ bước đi vài bước. – Anh có tin vào giấc mơ của mụ Bolton không, Archie?

– Không đời nào! Anh chỉ tin là mụ ta đã ăn quá nhiều đồ béo vào bữa tối thôi. Bolton sẽ trở về bình an vô sự; cậu ta là một gã ranh mãnh, chẳng dễ gì bị kẻ khác lừa gạt đâu. Đừng có bận tâm thêm về Góa phụ Anne cùng mấy lời tiên tri xám xịt của mụ ta nữa.

– Em sẽ cố gắng không nghĩ tới nữa, – Lucy ngoan ngoãn đáp. – Dẫu sao đi nữa, em vẫn ước gì mụ ta đừng kể cho em nghe giấc mơ ấy, – cô khẽ rùng mình một cái.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.