Xác ướp xanh

Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Một lời buộc tội

❊ ❊ ❊

Cả Don Pedro và Giáo sư Braddock đều kinh ngạc và tức giận trước sự biến mất của những viên ngọc quý, nhưng Hope không tỏ vẻ ngạc nhiên cho lắm. Xét đến các tình tiết của vụ án mạng, đó chính xác là điều anh đã dự đoán, dẫu phải thừa nhận rằng anh đã khôn ngoan sau khi sự việc đã rồi.

– Tôi xin nhắc lại lời chính anh ngay trước khi chiếc tủ kính được mở ra, thưa Giáo sư, – anh nhận xét, sau khi sự ngạc nhiên ban đầu đã lắng xuống.

– Lời với chả lẽ! – Braddock cáu kỉnh gắt lên, vốn chẳng mấy vui vẻ gì. – Ý anh muốn nói lời nào của tôi, Hope?

– Anh đã nói rằng không đời nào có ai lại phạm tội ác chỉ vì cái xác ướp không thôi, rồi lại vứt bỏ nó bơ vơ trong khu vườn của Mrs. Jasher. Thêm nữa, anh đã tuyên bố rằng anh có những mối nghi ngờ về sự an toàn của những viên ngọc lục bảo, bằng không anh đã chẳng đồng ý bán lại xác ướp cho chủ nhân hợp pháp của nó.

Vị Giáo sư gật đầu.

– Đúng vậy: hoàn toàn đúng vậy. Và những gì tôi nói, tôi vẫn giữ nguyên, – ông đáp lại, – nhất là khi tôi đã chứng minh mình là một nhà tiên tri chân chính. Cả hai anh có thể tự mình nhìn thấy, – ông vẫy tay về phía chiếc tủ kính bị cạy phá, – rằng tội nghiệp Sidney hẳn đã bị sát hại vì những viên ngọc lục bảo. Vấn đề là, ai đã giết cậu ta?

– Kẻ biết về những viên đá quý, – Don Pedro đáp ngay lập tức.

– Dĩ nhiên rồi: nhưng ai đã biết chứ? Tôi hoàn toàn mù tịt cho đến khi anh kể cho tôi nghe về bản thảo. Còn anh thì sao, Hope? – Ông dò xét khuôn mặt của Archie.

– Ý anh định buộc tội tôi đấy à? – chàng thanh niên mỉm cười nhạt hỏi. – Tôi đoan chắc với anh rằng, thưa Giáo sư, tôi chẳng hề hay biết thứ gì đã được chôn theo tử thi, cho đến khi Don Pedro kể câu chuyện của mình vào tối hôm trước cho tôi, Random và các quý cô nghe.

Braddock thiếu kiên nhẫn quay sang De Gayangos, vì ông không đồng tình với thái độ có vẻ cợt nhả của Archie.

– Có ai khác biết về nội dung của bản thảo này nữa không? – ông gặng hỏi với giọng bực bội.

Don Pedro đưa tay chống cằm, trầm ngâm nhìn xuống sàn nhà.

– Cũng có khả năng Vasa biết.

– Vasa? Vasa? Ồ vâng, gã thủy thủ đã đánh cắp xác ướp từ cha anh ở Lima ba mươi năm trước. Chà! Chà! Chà! Anh bảo tôi rằng bản thảo này được viết bằng tiếng Latinh, và rõ ràng là thứ tiếng Latinh trong tu viện tệ hại nhất. Gã thủy thủ của anh làm sao đọc nổi, và cũng chẳng biết giá trị của bản thảo ấy đâu. Nếu biết, hắn đã cuỗm nó đi rồi.

– Thưa ngài, – nhà quý tộc người Peru lịch sự nói, – tôi có cảm giác rằng cha tôi đã thực hiện một bản dịch của bản thảo này, hoặc ít ra là một bản sao.

– Nhưng tôi được biết, – Hope đan tay dựa lưng vào ghế, – rằng mãi khi cha anh qua đời, anh mới tìm thấy bản thảo gốc.

– Điều đó hoàn toàn đúng, thưa ngài, – người kia sẵn sàng thừa nhận, – nhưng tôi đã không kể hết mọi thứ cho các anh nghe vào tối hôm trước. Chính cha tôi là người đã tìm thấy bản thảo ở Cuzco, và dẫu tôi không thể khẳng định một cách chắc chắn, nhưng tôi tin mình không sai khi nói rằng ông đã cho làm một bản sao. Tuy nhiên, không rõ bản sao ấy chỉ là một văn bản chép lại hay thực sự là một bản dịch. Tôi nghĩ đó là trường hợp thứ nhất, bởi vì nếu Vasa, khi đọc một bản dịch, mà biết được về những viên ngọc quý, chắc chắn hắn đã đánh cắp chúng trước khi bán xác ướp này cho nhà sưu tầm người Paris.

– Biết đâu hắn đã làm thế, – Braddock nói, chỉ tay về phía cái xác đã bị lục soát. – Anh thấy đấy, những viên ngọc lục bảo đã biến mất.

– Kẻ sát nhân ra tay với trợ lý của anh đã đánh cắp chúng, – Don Pedro lạnh lùng khẳng định.

– Chúng ta không thể chắc chắn điều đó, – vị Giáo sư bác lại, – dù tôi thừa nhận rằng chẳng ai lại đem cái cổ của mình ra đánh cược chỉ vì một cái xác chết cả.

Archie tỏ vẻ ngạc nhiên.

– Nhưng một kẻ cuồng nhiệt như anh đây, thưa Giáo sư, lại có thể mạo hiểm đến thế.

Có lẽ lần đầu tiên trong đời, Braddock đưa ra một câu trả lời vui vẻ.

– Không, thưa anh. Ngay cả vì xác ướp này, tôi cũng không đời nào đặt mình vào vòng pháp luật. Và tôi không nghĩ có nhà khoa học nào khác lại làm thế. Chúng tôi, những nhà bác học, có thể không màng thế tục, nhưng chúng tôi không phải là những kẻ ngốc. Dù vậy, thực tế là những viên ngọc đã mất, và dù chúng bị đánh cắp bởi Vasa từ ba mươi năm trước, hay bởi kẻ sát nhân của tội nghiệp Sidney cách đây vài hôm, tôi cũng không biết, và hơn thế nữa, tôi chẳng thèm bận tâm. Tôi sẽ nghiên cứu thêm về xác ướp, và trong vài ngày nữa, Don Pedro có thể mang cho tôi tấm séc trị giá một nghìn bảng để mang tổ tiên của mình đi.

– Không! Không! – Don Pedro vội vã kêu lên; – vì những viên ngọc lục bảo đã mất, tôi không có khả năng trả cho ngài một nghìn bảng Anh đâu, thưa ngài. Tôi muốn mang thi hài của Inca Caxas về Lima; vì người ta phải tỏ lòng kính trọng với tổ tiên của mình. Nhưng sự thật là tôi không thể trả số tiền đó.

– Anh đã nói là anh có thể cơ mà, – vị Giáo sư đang bực dọc quát lên theo kiểu bắt nạt quen thuộc.

– Tôi thừa nhận điều đó, thưa ngài, nhưng tôi đã hy vọng có thể làm được khi bán những viên ngọc lục bảo – mà như ngài thấy đấy – hiện không có sẵn. Do đó, thi hài vị tổ tiên hoàng gia của tôi buộc phải ở lại đây cho đến khi tôi kiếm được tiền. Và rất có thể Sir Frank Random sẽ giúp tôi trong chuyện này.

– Cậu ta chẳng thèm giúp tôi, – Braddock gắt gỏng, – vậy sao cậu ta phải giúp anh?

Don Pedro trông càng thêm phần đường bệ, ngẩng cao đầu với vóc dáng cao lớn của mình.

– Sir Frank, – ông nói một cách trang trọng, – đã ban cho tôi vinh dự khi muốn trở thành con rể của tôi. Vì con gái tôi yêu cậu ấy, tôi sẵn sàng đồng ý cuộc hôn nhân này, nhưng giờ đây khi tôi biết những viên ngọc lục bảo đã thất lạc, tôi sẽ không chấp thuận cho đến khi Sir Frank mua lại xác ướp từ ngài, thưa Giáo sư. Thật là phải lẽ khi bàn tay con gái tôi chuộc lại người ông hoàng tộc của con bé khỏi một môi trường thuần túy khoa học, và con bé sẽ mang xác ướp trở về chôn cất ở Lima. Đồng thời, thưa ngài, tôi cũng phải nói rằng tôi mới là chủ sở hữu hợp pháp của người quá cố, và ngài nên giao lại xác ướp cho tôi hoàn toàn miễn phí.

– Cái gì, rồi mất toi một nghìn bảng á! – Braddock giận dữ kêu lên. – Không, thưa ngài, tôi sẽ không làm thế đâu. Anh chỉ muốn cái xác ướp vì những viên ngọc quý thôi, và giờ khi chúng đã mất, anh chẳng thèm quan tâm chuyện gì sẽ xảy ra với người tổ tiên khốn kiếp của anh nữa, và anh—

Vị Giáo sư suýt nữa thì tuôn ra những lời còn cuồng nộ hơn nữa, nhưng Hope, thấy Don Pedro bắt đầu nổi giận trước sự lăng mạ đó, liền xen vào.

– Để tôi rót chút dầu vào ngọn lửa đang sục sôi này nhé, – anh dịu dàng nói. – Don Pedro không đủ khả năng chuộc lại xác ướp cho đến khi tìm thấy những viên ngọc lục bảo. Đã vậy, chúng ta buộc phải tìm ra những viên ngọc và tạo điều kiện để ông ấy làm những gì cần thiết.

– Và làm thế nào chúng ta tìm được những viên ngọc đây? – Braddock cộc cằn hỏi.

– Bằng cách tìm ra kẻ sát nhân.

– Làm thế nào để làm được điều đó? – De Gayangos ủ rũ hỏi. – Tôi đã cố gắng hết sức ở Pierside rồi, nhưng chẳng tìm nổi dù chỉ một manh mối. Vasa cũng không tài nào tìm thấy.

– Vasa! – Archie và vị Giáo sư đồng thanh thốt lên, cả hai vô cùng kinh ngạc.

Don Pedro nhướng mày.

– Chắc chắn rồi. Vasa, nếu không phải hắn thì là ai khác, hẳn đã giết trợ lý của anh, bởi chỉ có mình hắn mới biết rằng những viên ngọc quý đã được chôn cùng Inca Caxas.

– Nhưng, thưa ngài kính mến, – Hope điềm đạm tranh luận, – nếu Vasa đã đánh cắp bản thảo, dù được dịch hay chưa, chắc chắn hắn phải biết sự thật từ rất rất lâu rồi, bởi ba mươi năm đã trôi qua. Trong trường hợp đó, hẳn hắn đã cuỗm lấy những viên ngọc, như Giáo sư Braddock vừa nhận xét lúc nãy, trước khi bán xác ướp cho nhà sưu tầm người Paris.

– Có thể là vậy, – Don Pedro bướng bỉnh nói, trong khi vị Giáo sư lầm bầm tỏ ý đồng tình, – nhưng chúng ta không thể chắc chắn về điểm đó. Chẳng ai – tôi đồng ý với Giáo sư điểm này – lại đánh cược cái cổ của mình chỉ để ăn cắp một cái xác ướp tầm thường, do đó động cơ gây án chắc chắn phải là những viên ngọc lục bảo. Chỉ có Vasa biết về sự tồn tại của chúng ngoài tôi và người cha quá cố của tôi. Do đó, hắn chính là kẻ sát nhân. Tôi sẽ lùng sục hắn, và khi tìm thấy, tôi sẽ tống gi cổ hắn.

– Nhưng anh đời nào có thể nhận ra một kẻ sau ba mươi năm chứ? – Braddock hoài nghi tranh luận.

– Tôi có một trí nhớ hoàng gia về khuôn mặt, – Don Pedro điềm tĩnh nói, – và trong quá khứ tôi đã tiếp xúc nhiều với Vasa. Khi đó hắn là một thủy thủ trẻ tuổi đôi mươi.

– Hừm! – Braddock lầm bầm. – Giờ hắn đã ngũ tuần rồi, và chắc chắn đã thay đổi sau ba mươi năm. Anh sẽ không bao giờ nhận ra hắn đâu.

– Ồ, tôi nghĩ là có, – nhà quý tộc người Peru điềm đạm đáp. – Đôi mắt của hắn có màu xanh đặc biệt và tràn ngập ánh sáng. Thêm nữa, hắn có một vết sẹo ở thái dương bên phải do một cú đánh trong một vụ bạo loạn đường phố mà tôi cũng có dính líu. Cuối cùng, thưa các quý ông, Vasa từng yêu một cô gái da màu trên điền trang của cha tôi, và cô ấy đã xúi giục hắn xăm hình mặt trời được một con rắn quấn quanh – một biểu tượng của người Peru – lên cổ tay trái. Với tất cả những dấu vết ấy, cùng với trí nhớ về khuôn mặt chưa từng phản bội tôi, tôi không nghi ngờ gì về việc mình sẽ nhận ra gã đó.

– Rồi sao nữa?

– Rồi thì tôi sẽ tống gi cổ hắn.

Hope nhún đôi vai vuông vức. Anh không mấy tin tưởng vào cái gọi là trí nhớ hoàng gia mà Don Pedro khoác lác, và không nghĩ rằng ông có thể nhận ra một gã thủy thủ trẻ tuổi đôi mươi ở một gã lão bộc già nua, râu tóc điểm bạc đã ở tuổi năm mươi. Dẫu vậy, vẫn có khả năng phỏng đoán của người đàn ông kia là đúng, vì chỉ có mình Vasa mới biết về những viên ngọc lục bảo. Điểm duy nhất còn nghi ngờ là liệu hắn có chịu chờ đợi suốt ba mươi năm trời trước khi cướp bóc xác ướp hay không. Archie không nói gì về những suy nghĩ này, bởi chúng chỉ kéo dài thêm một cuộc tranh luận vô ích. Nhưng anh đưa ra một gợi ý.

– Kế hoạch tốt nhất của anh, – anh gợi ý, – là viết ra một bản mô tả về Vasa – nhân tiện, gã này có lẽ đã đổi tên rồi – và giao nó cho cảnh sát, kèm theo lời hứa thưởng nếu tìm thấy hắn.

– Tôi rất nghèo, thưa ngài. Chắc chắn vị Giáo sư ở đây—

– Tôi chẳng thể thưởng gì sất, – Braddock nhanh nhẩu nói, – vì tôi cũng nghèo rớt mồng tơi chẳng kém gì anh, nếu không muốn nói là hơn thế. Sir Frank có lẽ sẽ giúp được đấy, – ông nói thêm với giọng mỉa mai.

– Tôi sẽ không xin xỏ đâu, – Don Pedro cao ngạo đáp. – Nếu Sir Frank chọn cách trở thành con rể tôi bằng cách mua lại người tổ tiên hoàng gia của tôi – thứ mà các người chẳng có quyền sở hữu – tôi sẵn lòng chấp nhận điều đó. Nhưng dù nghèo khó, tôi sẽ tự treo giải thưởng, bởi danh dự của dòng họ De Gayangos đã bị cuốn vào vụ này. Anh gợi ý mức thưởng thế nào, Mr. Hope?

– Năm trăm bảng, – vị Giáo sư nhanh chóng lên tiếng.

– Quá nhiều, – Hope sắc sảo bác lại – quá nhiều là đằng khác. Hãy treo giải một trăm bảng thôi, Don Pedro. Thế là đủ cám dỗ khối kẻ rồi.

Nhà quý tộc người Peru cúi đầu và ghi chép lại con số đó.

– Tôi sẽ đến thẳng Pierside để gặp Thanh tra Date, người từng phụ trách cuộc điều tra tử thi, – ông nhận xét. – Trong khi đó, thưa Giáo sư, xin đừng mạo phạm thêm thi hài vị tổ tiên hoàng gia của tôi ngoài những gì cần thiết nhé.

– Chắc chắn tôi sẽ không lùng sục thêm viên ngọc lục bảo nào nữa đâu, – Braddock khô khan đáp lại. – Giờ thì biến đi, cả hai anh, và để tôi yên lặng nghiên cứu xác ướp nào. Cockatoo, tiễn hai vị này ra ngoài, và không cho bất kỳ ai khác vào nữa.

Don Pedro quay lại khách sạn Warrior để thông báo cho con gái những gì vừa diễn ra, với dự định buổi chiều sẽ đi Pierside. Trong khi đó, ông viết ra một bản mô tả chi tiết về Vasa, có tính đến sự trôi qua của thời gian và giải thích về vết sẹo cũng như hình xăm trên cổ tay trái. Hope cũng tìm gặp Lucy và kể lại diễn biến mới nhất của vụ án. Cô gái không hề ngạc nhiên, vì cô cũng tin rằng kẻ sát nhân không chỉ muốn mỗi cái xác ướp khi hắn ra tay sát hại Sidney Bolton.

– Mrs. Jasher không biết gì về những viên ngọc lục bảo sao? – cô đột ngột hỏi.

– Không, – Archie đáp, vô cùng ngạc nhiên. – Chắc là em không nghi ngờ bà ấy dính dáng đến mớ hỗn độn quỷ quái này chứ?

– Dĩ nhiên là không rồi, – câu trả lời được thốt lên nhanh chóng. – Chỉ là em không thể hiểu nổi tại sao cái xác ướp lại nằm trong vườn của bà ấy.

– Anh đoán nó được vớt lên từ dưới sông.

– Nhưng sao lại mang vào vườn của Mrs. Jasher?

Hope lắc đầu.

– Anh chịu không rõ. Toàn bộ sự việc là một ẩn số, và có vẻ sẽ vẫn cứ như thế.

– Em nghĩ thế này, – cô gái nói sau một phút ngập ngừng, – tốt nhất là cha em nên trả lại xác ướp này cho Don Pedro, rồi chấm dứt chuyện rắc rối ở đây, vì dường như nó mang lại vận rủi. Sau đó cha có thể cưới Mrs. Jasher, rồi dùng khối tài sản của bà ấy sang Ai Cập tìm ngôi mộ này.

– Anh rất nghi ngờ việc Mrs. Jasher sẽ chịu cưới Giáo sư lúc này, sau những gì ông ấy nói tối qua.

– Nhảm nhí, cha em đang nổi giận nên nói bừa những gì nghĩ ra trong đầu trước thôi. Em dám cá bà ấy cũng đang bực mình. Dù sao đi nữa, chiều nay em sẽ gặp bà ấy và dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện.

– Em rất sốt sắng muốn Giáo sư cưới vị phu nhân đó nhỉ.

– Vâng chứ, – Lucy nghiêm túc đáp, – vì em muốn để lại cha trong cảnh yên bề gia thất khi em kết hôn với anh. Ông ấy càng sớm lấy Mrs. Jasher làm vợ, thì càng sẵn sàng để em đi, và em muốn cưới anh ngay khi có thể. Em đã phát ngột với Gartley và cuộc sống hiện tại rồi.

Dĩ nhiên với lời bày tỏ này, Archie chỉ có thể đưa ra một câu trả lời duy nhất, và vì nó mang hình thức của những cái ôm hôn, nên nó hoàn toàn làm Miss Kendal thỏa mãn. Sau đó, họ bàn về tương lai và cả dự định đính hôn giữa Sir Frank Random với tiểu thư người Peru. Nhưng cả hai đều bỏ qua chủ đề về xác ướp, vì họ đã quá chán ngấy chuyện đó, và chẳng ai có thể đưa ra lời giải đáp cho bí ẩn ấy.

Trong khi đó, Giáo sư Braddock đã có một khoảng thời gian vô cùng thú vị khi nghiên cứu các lớp vải liệm của xác ướp. Nhưng niềm vui của ông bị cắt cụt sớm hơn mong đợi, khi Đại úy Hiram Hervey bất ngờ xuất hiện. Mặc dù Cockatoo – theo đúng chỉ thị – đã cố gắng hết sức để ngăn chặn, gã thủy thủ vẫn xông vào, mở màn sự hiện diện của mình bằng cách nhấc bổng gã người Kanaka ném đầu cúi xuống đất vào thẳng phòng trưng bày.

– Thế này là thế nào hả? – vị Giáo sư nóng tính quát lên, trong khi Cockatoo với vẻ mặt đầy giận dữ đang chật vật đứng dậy, còn Hervey vẫn đang ngậm điếu xì kê bất ly thân, đứng ngay bậc cửa – sao anh dám đối xử với tài sản của tôi một cách bất cẩn như thế.

– Tao đoán tài sản của mày thì nên tự biết điều đã chứ, – gã đại úy thản đáp, rồi lững thững bước vào phòng. – Mày nghĩ tao thèm để cho một thằng da đen tép riết quăng quật chắc và – Chúa thánh thần ơi! – lời thốt lên sau cùng này bị ép ra bởi hình thù của xác ướp.

Braddock ra hiệu cho Cockatoo vẫn đang hằn học bước sang một bên, rồi đắc ý gật đầu.

– Anh không ngờ lại thấy thứ này phải không? – ông hỏi.

Hervey thả neo trên một chiếc ghế, đảo điếu xì kê trong miệng với ánh mắt kỳ quặc nhìn xác ướp.

– Khi nào thì hắn bị treo cổ?

Braddock trừng mắt nhìn.

– Ai bị treo cổ cơ?

– Cái thằng đã ăn cắp thứ đó chứ ai.

– Chúng tôi chưa tìm ra hắn, – Braddock nhanh chóng thông báo.

– Thế quái nào mà mấy người lại hốt được cái xác này về thế.

Vị Giáo sư ngồi xuống và giải thích mọi chuyện. Gã thủy thủ gầy gò, cao ngồng lặng lẽ lắng nghe, chỉ thỉnh thoảng gật đầu. Gã có vẻ không ngạc nhiên khi nghe tin thi hài của vị thủ lĩnh Inca được tìm thấy trong khu vườn của Mrs. Jasher, nhất là khi Braddock giải thích vị trí cất giấu tài sản.

– Chà, – gã kéo dài giọng, – thế thì tao cũng chẳng dựng tóc gáy lên đâu. Tao đoán khu vườn ấy nằm trên đường hắn đi nên hắn tiện tay biến nó thành nghĩa địa luôn.

– Anh đang nói cái quái gì thế? – nhà khoa học bối rối gặng hỏi.

– Về cái thằng đã siết cổ trợ lý của mày và quắp đi cái xác chứ gì nữa.

– Nhưng tôi không biết hắn là ai. Chẳng ai biết cả.

– Từ từ nào. Tao biết.

Anh! Braddock giật mình lao bổ qua phòng, túm lấy vạt áo khoác thủy thủ của Hervey. – Anh biết á. Nói cho tôi biết hắn là ai đi, để tôi lấy lại những viên ngọc lục bảo.

– Ngọc lục bảo! – Hervey gạt đôi bàn tay mập mạp của Braddock ra và trố mắt nhìn đầy tham lam.

– Anh không biết à? Không, sao mà anh biết được chứ. Nhưng có hai viên ngọc lục bảo được chôn cùng xác ướp, và chúng đã bị đánh cắp.

– Bởi ai?

– Không ai khác ngoài tên sát nhân đã giết hại tội nghiệp Sidney.

Hervey nhổ nước bọt xuống sàn, khuôn mặt sương gió thoáng hiện vẻ tiếc nuối tột cùng.

– Tao đúng là đồ ngốc hết chỗ nói.

– Sao lại thế? – Braddock lại ngẩn người hỏi.

– Nghĩ mà xem, – Hervey vừa nói vừa hướng về phía xác ướp, – mày từng ở trên thuyền của tao, vậy mà tao lại chẳng thèm hôi của từ mày.

– Cái gì! – Braddock giậm chân. – Anh định phạm tội trộm cắp đấy phỏng?

– Trộm cắp với chả chiếc! – câu trả lời vang lên tỉnh bơ. – Hôi của người chết thì tính gì là trộm. Tao đoán xác chết thì cần quá gì đến đá quý chứ. Mày cứ tin tao đi, tao đã vớ ngay lấy cái xác ướp này từ lúc mang nó từ Malta trên con tàu Diver già cỗi, nếu tao biết nó là một tiệm kim hoàn trá hình. Hừ! Hai viên ngọc lục bảo, vậy mà tao chẳng hề hay biết. Tao chỉ muốn tự đấm vào mặt mình.

– Anh đúng là một tên đê tiện, – vị Giáo sư kinh ngạc há hốc miệng.

– Ồ, dẹp đi mấy cái thứ vớ vẩn ấy đi! – gã đáp lại một cách tao nhã, – ngưng càm ràm đi. Dù sao tao cũng chẳng tệ hơn cái tay công tử bột vừa ăn cắp vừa giết người kia đâu.

– Hả! – Braddock nảy người khỏi ghế như một quả bóng cao su – anh vừa bảo là anh biết kẻ nào đã phạm tội ác đó cơ mà.

– Chà, – Hervey lại kéo dài giọng, – tao vừa biết mà lại vừa không. Nghĩa là tao nghi ngờ, nhưng không thể thề thốt trước tòa về chuyện đó được.

– Ai đã giết Bolton? – vị Giáo sư giận dữ hỏi. – Nói ngay cho tôi biết.

– Không đời nào, trừ phi có kẻ trả thù lao xứng đáng cho tao.

– Sẽ có đấy, từ Don Pedro.

– Cái gã bụng dạ hẹp hòi đấy á. Gã thì dính líu gì cơ chứ?

– Tôi vừa nói với anh rồi, xác ướp thuộc về ông ấy; ông ấy đến châu Âu để tìm nó. Ông ấy muốn những viên ngọc lục bảo, và dự định treo thưởng một trăm bảng cho ai tìm ra kẻ sát nhân.

Hervey nhanh nhẹn đứng phắt dậy.

– Tao nhận kèo này, – gã nói, lững thững bước về phía cửa. – Tao sẽ ghé cái quán trọ cổ kính của mày, nơi mày bảo lão Don đang trọ, để tìm lão. Tao đoán mình sẽ có một vụ làm ăn lớn đây.

– Nhưng ai đã giết Bolton? – Braddock chạy theo ra cửa, túm chặt lấy vạt áo Hervey.

Gã thủy thủ ném ánh mắt nhếch mép cười đầy cay độc xuống khuôn mặt lo lắng của gã đàn ông mập mạp.

– Tao có thể nói cho mày biết, – gã bảo, – vì mày chẳng tài nào tự nghĩ ra nổi đâu, trừ phi tao nhúng tay vào vụ này. Không, thưa ngài; tôi mới là tay chơi cừ khôi trong gánh xiếc này.

Vị Giáo sư lắc mạnh gã thủy thủ gầy gò vì quá sốt ruột.

– Hắn là ai?

– Cái tên quý tộc quyền thế đã bước lên tàu của tao, khi nó thả neo ở sông Thames ngay vào buổi chiều tao cập bến cùng Bolton.

– Ý anh là ai? – Braddock càng lúc càng bối rối gặng hỏi.

– Sir Frank Random.

– Cái gì! Cậu ta đã giết Bolton và ăn cắp xác ướp của tôi á?

– Rồi giấu nó trong cái khu vườn trên đường đến Pháo đài ấy hả? Tao đoán là hắn đấy.

Vị Giáo sư ngồi phịch xuống ghế, nhắm nghiền hai mắt vì kinh hãi. Khi ông mở mắt ra lần nữa, Hervey đã biến mất tự thuở nào.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.