Sau khi chia tay với bà Bédélin, Beaumont cảm thấy đầu óc mình sôi sục. Anh đến ngay văn phòng và thông báo với tỉnh trưởng Maurel những gì anh vừa khám phá ra.
- Beaumont, việc đầu tiên là phải cho giám sát thật chặt bà Bédélin này. Nếu bà ta thật sự là điểm ngắm tới đây của hung thủ, thì điều ấy sẽ cho phép chúng ta tóm quả tang hắn. Hãy luôn cho người theo sát bà ta, và cắt hai người chấn giữ nơi ở của bà ấy.
- Tôi đã có dự định ấy, thưa tỉnh trưởng. Tôi cũng tính ngăn chặn kẻ giết người hoàn thành tác phẩm ma quỉ của hắn đối với bà ấy. Giả thiết mà bà ấy đưa ra với tôi hoàn toàn có vẻ chấp nhận được. Mọi sự ăn khớp. Hung thủ hình như rất bị ảnh hưởng bởi cuộc đời của Louis XIV và giết hại những người đàn bà tượng trưng cho nhân tình của ông. Theo cách mà bà Bédélin đã miêu tả cho tôi về những người phụ nữ này, thì tôi cũng nhận ra rằng có sự giống nhau về hình dáng thân thể giữa họ và những cô gái trẻ bị giết hại. Marie Mancini, gốc Italia, có mái tóc và cặp mắt đen, giống hệt như Marie Métivier, nạn nhân đầu tiên của chúng ta. Louise De la Vallière, người tình chính thức đầu tiên của vua sau cuộc hôn nhân của Ngài, có mái tóc vàng óng, mắt xanh phớt hồng, giống như Louise Salvi, nạn nhân thứ hai. Lệnh bà De Montespan thì cũng tóc vàng mắt xanh như Anais Charenton mà chúng ta đã tìm thấy xác ở Trianon, còn về Marie-Angélique De Fontanges, vẻ đẹp hiếm có của cô xích lại gần với Angélique Portal, nạn nhân sáng nay. Hiện giờ phải nhanh chóng khám phá ra hung thủ ấy là ai. Theo tôi phán đoán, hắn thông thuộc lâu đài về mặt lịch sử cũng như về mặt địa lý, và chúng ta biết rõ rằng hắn có chìa khoá và mã số còi báo động. Tôi thấy điều hết sức hợp lý là phải tìm kiếm dấu vết ngay trong phạm vi lâu đài. Chiều nay tôi sẽ tra hỏi toàn bộ đám nhân sự, và nếu người nào biết được điều gì, tôi sẽ bắt phải nói ra! Beaumont tuyên bố một cách kiên quyết.
- Anh đã không thể khám phá ra được điều gì thêm nữa về lá thư này à? Ví như nó đã được từ đâu gửi đến chẳng hạn?
- Không có một dấu bưu điện nào. Có khả năng lá thư được thả trực tiếp vào thùng thư của bà Bédélin.
- Đúng,… anh hoàn toàn có lý… Maurel trả lời vẻ nghĩ ngợi. Thế anh đã nhận được những báo cáo của đội hình sự và đội pháp y về Angélique Portal chưa? Liệu họ có thể phát hiện ra những dấu vết nào đó giúp chúng ta xác định thủ phạm không?
- Đáng buồn là không, thưa tỉnh trưởng, vẫn không hề có dấu vân tay lẫn bất kỳ yếu tố nào cho phép tìm ra ADN của hung thủ. Tôi nghĩ là chẳng hy vọng được gì ở mặt này đâu. Chúng ta đang có chuyện với một kẻ cực kỳ thận trọng đây!
- Dù sao cũng cứ phải hy vọng là hắn sẽ phạm một sai lầm nào đó… Maurel lầu bầu. Nhưng Beaumont này, hãy nói cho tôi biết, thiếu tá Massart trong chuyện này là sao hả? Anh đã liên lạc được với anh ta chưa?
- Tôi đã nhiều lần thử gọi vào máy điện thoại di động của cậu ấy, nhưng lần nào cũng chỉ có giọng trả lời tự động, tôi đã để lại nhiều lời nhắn, nhưng vẫn chưa thấy cậu ấy gọi lại. Tôi có gọi về nhà riêng nhưng cũng không có ai nhấc máy.
- Thái độ của anh ta có rất nhiều nghi vấn, Maurel tiếp tục. Thứ nhất không thể biện bạch được việc Massart không có những mối quan hệ thân thiện với chị em phụ nữ. Thậm chí gần như rõ ràng là anh ta chẳng có bạn gái nào cả. Và lần đầu tiên anh ta giao du với một người thì cô gái ấy lại bị giết hại! Anh có công nhận đó quả là một sự trùng hợp kỳ quặc không nào! Ngoài ra còn có ý kiến của chuyên gia tâm lý. Theo những gì anh nói với tôi, anh ta đã miêu tả kẻ giết người đó như một gã có mối hận thù với phái nữ, chủ yếu do đã trải qua một cơn chấn động do một trong số các cô đã gây ra. Theo lời chuyên gia này, chính vì lẽ đó mà hắn ta đã trả thù lên các nạn nhân. Tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra với thiếu tá trong quá khứ, nhưng có một điều chắc chắn, đó là anh ta rất phù hợp với những tiêu chuẩn đó. Anh cũng biết rõ anh ta như tôi, Beaumont, đó là một tay mắc chứng ghét phụ nữ thực thụ! Bất kỳ ai ở đây cũng có thể khẳng định được điều đó. Anh ta không để lỡ một dịp nào để công khai bày tỏ sự miệt thị của mình đối với đàn bà. Thế anh cho là tôi không nhận thấy những ánh mắt mà anh ta quẳng vào tôi khi anh ta vô tình chứng kiến cuộc cãi cọ giữa tôi và vợ tôi qua điện thoại à? Cả anh nữa, tôi cũng đã nhìn thấy cách anh ta nhìn anh soi mói khi anh đứng gần thủ thỉ với cô nhân viên trẻ, đại khái là rất xinh đó. Và như thể mọi chuyện đó vẫn chưa đủ độ, anh ta còn khẳng khái tuyên bố rằng Angélique Portal chết là do lỗi của anh ta! Anh cũng nghe rõ điều ấy như tôi còn gì! Hơn nữa, anh đã thấy anh ta trong trạng thái thế nào rồi đấy!
- Có thể cậu ấy không thích khi bị ông chụp cho cái chứng ghét phụ nữ trước mặt mọi người… Beaumont đáp lại với giọng lừng chừng, nhất là khi cậu ấy có vẻ tuyệt vọng một cách chân tình như thế trước cái chết của cô gái này…
- Đúng là chuyện tầm phào! Massart không thể động lòng trước cái chết của một phụ nữ được! Anh ta miệt thị cả cái giới ấy!
Khi nghe những lời này, Beaumont nhớ lại phản ứng của người dưới quyền mình sau cái chết của Anais Charenton, nạn nhân thứ ba. Anh vẫn còn nghe văng vẳng bên tai mình câu nói khiến anh cực choáng: «Cô ta chẳng ranh ma gì đâu… chỉ là một con đàn bà thôi mà!» Đúng thế thật, quả là khó tin khi một người đàn ông có ý nghĩ như thế lại có thể khóc một cách chân tình trước cái chết của một người phụ nữ. Không hề cố ý, Beaumont nhíu mày, và vẻ mặt anh trở nên cau có.
- Anh thấy rõ rồi đấy, Maurel xổ ra như thể ông ta đã đọc được suy nghĩ của anh. Anh biết tỏng tong là tôi nói đúng! Thế thì chẳng có lấy ba mươi sáu giải pháp đâu. Massart có thể chẳng dính dáng gì đến chuyện này, và việc anh ta qua lại với cô gái ấy chỉ là một sự ngẫu nhiên tuyệt đối, tôi đồng ý. Nhưng phản ứng sáng nay của anh ta… Tôi quả khó mà tin được rằng anh ta lại thiết tha với cô ấy đến mức biến mình vào trong tình trạng như thế… Vậy phải tin cái gì đây? Anh ta đã đóng kịch với chúng ta chăng? Có nên coi anh ta là kẻ bị tình nghi không? Liệu anh ta có thể che giấu trong mình cái căn bệnh nhân cách bị lòng căm thù phụ nữ dồn đến mức phạm tội ác này không? Thẳng thắn mà nói, anh nghĩ gì về chuyện này, Beaumont?
- Tôi nghĩ rằng chúng ta không nên rút ra những kết luận vội vàng trước khi có cuộc trao đổi với thiếu tá, cảnh sát trưởng bình tĩnh trả lời. Tôi sẽ cố hết sức để liên lạc với cậu ấy trước cuộc họp chiều nay ở lâu đài.
- Ừm…, Maurel làu bàu với vẻ hoài nghi, trừ khi anh ta có lý do thật chính đáng để phải truất ngựa truy phong…
- Thưa tỉnh trưởng, một lần nữa, chúng ta hãy tránh phán xét quá vội vàng. Tôi công nhận tình trạng của Massart cần phải được làm sáng tỏ, bởi có rất nhiều yếu tố bất lợi cho cậu ấy. Nhưng bên cạnh đó, tôi vẫn tin rằng kẻ giết người có quan hệ một cách thân thiết với lâu đài Versailles và lịch sử của nó. Những hành động và cách dàn dựng của hắn cho thấy hắn thông hiểu hoàn toàn những chi tiết về cuộc đời của Louis XIV và hắn biết rõ nơi này như biết rõ túi áo của hắn vậy. Thế thì, tôi không nghĩ đó là trường hợp của Massart. Hoặc là cậu ta đã giấu nó rất kín!
- Nhưng mà anh ta chắc chắn phải dây dưa đến chuyện này chứ không à! Tỉnh trưởng thốt lên, nếu không thì tại sao anh ta lại nói mình chịu trách nhiệm về cái chết của cô Portal ấy hả?
- Tôi không biết gì về chuyện đó hết. Nhưng hãy tin đó sẽ là câu hỏi đầu tiên tôi đặt ra khi gặp cậu ấy!
•••
Beaumont đã cố gắng liên lạc với thiếu tá chừng hai chục lần mà vẫn không có kết quả. Không được việc, anh đành quyết định tới lâu đài Versailles gặp đám nhân sự mà anh đã ra lệnh triệu tập. Đúng như anh muốn, tất cả các cán bộ công nhân viên đều đã tề tựu đông đủ trong phòng trưng bày Glaces, từ ông Evrard cho tới người làm vườn, từ nhân viên gác cổng và những người thực hiện những công việc bảo tồn, cho đến kiến trúc sư, quản đốc, những nhà trùng tu các tác phẩm nghệ thuật và những người phụ trách máy nước. Vừa mới bước vào, cảnh sát trưởng đã bị Rodolphe Grancourt tấn công. Ông này có cảm tưởng như đang rất cáu.
- Nói đi nào, thưa chánh thanh tra, chuyện này có nghĩa là gì hả? Ngài tin là tôi không có gì để làm ngoài việc tham dự vào những buổi nói chuyện nhì nhằng của ngài đây à? Tôi ấy à, tôi có rất nhiều việc quan trọng đang chờ đến tôi đấy! Tôi không có thời giờ dành cho ngài đâu!
Beaumont nhìn thẳng vào mắt ông ta.
- Tuy nhiên, tôi biết quá nhiều để không thể không khuyên ông nên ở lại với chúng tôi, thưa ông Grancourt. Tôi cần phải nói cho tất cả mọi người có mặt ở đây rằng việc này rất quan trọng. Nhưng nếu ông thích đi, chắc ông có một lý do chính đáng nào đó trong chuyện này…
- Ngài định nói gì? Grancourt cộc lốc xổ ra.
- Vâng, có thể là ông có điều gì phải giấu giếm…, Beaumont thầm thì với nụ cười dịu dàng.
Grancourt cố kìm một tiếng kêu tức tối, nhưng cơn cáu giận khiến hai má ông ta trở nên hết tím lại tái.
- Sao ngài dám nói với tôi kiểu đấy hả? ông ta hét lên. Không phải là ngài đang bóng gió rằng tôi có dây dưa với toàn bộ các chuyện này chứ hả?
- Tôi không nói gì như thế cả, thưa ông Grancourt. Chỉ có điều, nếu ông là người chính trực, tại sao ông lại từ chối việc tôi thẩm vấn ông?
- Bởi vì, nếu vậy thì dễ dàng quá, Grancourt kêu lên. Ngài hẳn sẽ lại đặt cho chúng tôi những câu hỏi ngu ngốc giống hệt nhau sau mỗi lần ngài có thêm một xác chết trong tay chứ? Bởi lẽ, nếu đúng như vậy thì bắt đầu đã thế rồi, tôi tin là chúng tôi sẽ còn gặp gỡ ngài thường xuyên đấy!
Bỏ qua lời châm chọc đó, Beaumont nhìn ông ta chằm chằm.
- Tôi sẽ cần một bản kê khai thời gian biểu thật chính xác về những hoạt động của ông vào những buổi tối xảy ra các án mạng, thưa ông Grancourt. Tôi đương nhiên cũng cần một bản như thế của tất cả những ai có mặt tại đây, anh nói thêm khi quay về phía những nhân viên khác. Quân của tôi sẽ thẩm vấn riêng lẻ từng người trong số các ông bà. Và tôi thành thực yêu cầu các ông các bà nói rõ tất cả những gì có khả năng giúp chúng tôi hoàn thành công việc.
Rodolphe Grancourt nhìn anh với vẻ miệt thị
- Bởi vì ngài thật sự tin rằng sẽ tìm ra thủ phạm trong số tụi tôi à? Ông ta hỏi giọng khinh khỉnh.
- Ông Grancourt, ông có biết mã số mật của còi báo động ở lâu đài không? Beaumont bẻ ngay lại.
Viên kiến trúc sư bỗng trở nên lúng búng trong giây lát trước khi trả lời một cách cộc lốc là không biết.
- Vậy mà hung thủ lại biết đấy. Cũng như hắn đã thông thuộc hoàn toàn nơi này. Hắn còn có chìa khoá ở đây nữa, và có đủ mọi thông tin để sau mỗi bận lại lọt lưới trong khi lâu đài đã được giám sát cẩn mật… Vậy, tôi sẽ cố gắng thật rành rõ… anh nói thêm trong khi đưa mắt nhìn mọi người, các ông bà hãy cố gắng nhớ lại cẩn thận từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Liệu có ai đó trong số chúng ta đây đã vô tình để lọt ra ngoài những thông tin có thể có lợi cho thủ phạm về hệ thống giám sát của lâu đài không? Về những gì liên quan tới chìa khoá, tôi biết tôi đã đặt những câu hỏi này cho những ai được quyền sở hữu một chùm rồi, nhưng dẫu sao tôi vẫn muốn những chủ nhân này suy nghĩ kỹ thêm nữa, xét lại xem liệu đã có một cơ hội nào đó, dù là rất nhỏ, những chiếc chìa khoá này đã được mượn đi mà chủ nhân của chúng lại không nhận ra. Ông Evrard này, anh nói thêm và quay về phía ngài giám đốc, những ai được biết mã số của còi báo động?
Evrard ngẩng nhìn anh với cặp mắt trống rỗng.
- Chỉ có ông Monturo và chính tôi, ông trả lời với một giọng đơn điệu.
- Ông chắc chắn là chưa bao giờ nói nó cho người nào khác nữa chứ? Hoặc giả đã viết nó ra ở một nơi nào đó mà một kẻ tò mò không thiện chí đã khám phá ra? Ông cũng không à, ông Monturo?
Hai người đàn ông đưa mắt trao đổi cho nhau rồi cùng trả lời phủ định.
- Còi báo động chỉ được bật khởi động vào buổi đêm, thật vô tác dụng nếu đưa mã số cho một số người khác trong lâu đài vì lý do nghề nghiệp. Và tài liệu duy nhất được viết ra liên quan tới mã số này đã được định vị trong két sắt cá nhân của tôi, ông Evrard nói rõ thêm. Và tôi có thể chứng thực với ngài rằng không ai ngoài tôi có thể mở được két sắt ấy!
Beaumont thở dài.
- Tốt thôi, thế thì bức màn bí mật vẫn còn nguyên vẹn. Dẫu rằng, rõ ràng là bằng cách này hay cách khác, hung thủ đã phải có được mã số này…, anh thốt ra khi đưa mắt dò xét hai người đàn ông này với vẻ hối thúc.
Ông Evrard chống đỡ cái nhìn của anh, đồng thời cũng tiếp cận lại gần anh.
- Ông phó của ngài thế nào rồi, chánh thanh tra? Sao tôi không thấy ông ấy có mặt ở đây cùng chúng ta lúc này nhỉ? Thế ngài đã biết tại sao chưa, vì theo lời ông ấy thì nạn nhân bị hại sáng nay là do lỗi của ông ấy à?
Beaumont ngạc nhiên nhìn sững ông giám đốc. Ai mà tin được cái con người nhỏ thó, bề ngoài hình như hoàn toàn kiệt quệ này lại có thể chơi phản một cú đậm như vậy được? Ông ta hình như đã cảm nhận được những ngờ vực của Beaumont đè nặng lên mình và lên đám nhân sự trong lâu đài, và ông ta đã thích chọn hướng tấn công hơn là phòng ngự.
- Tôi nghĩ rằng vấn đề nhân sự trong đội quân hiện có của chúng tôi không liên quan gì đến ông, thưa ông Evrard, anh lạnh lùng đáp lại. Hãy chú ý trả lời những câu hỏi mà người ta đặt ra cho các ông.
- À, té ra là vậy, có thể nói ngài rất thành thục trong việc đặt câu hỏi đấy! Grancourt lại xen vào. Ngài lúc nào cũng lảng vảng ở đây giống như một «con gà mái mẹ đang đi kiếm lũ gà con của nó» vậy, nếu như tôi có thể cho phép mình được nói thế. Nhưng nhìn bề ngoài, những cuộc điều tra của ngài chẳng ngăn cản được kẻ giết người tiếp tục theo đuổi mục tiêu công trình của nó!
- Làm sao ông lại biết hung thủ đeo đuổi một mục đích rõ ràng? Beaumont hỏi vặn lại và nhìn thẳng vào mặt ông ta. Ông không nghĩ đó là một kẻ khùng điên, hắn giết người chỉ đơn giản vì hắn có nhu cầu ấy chứ?
Grancourt im bặt trong vài giây trước khi nhún vai.
- Ngài bảo làm sao mà tôi có thể biết được hả? Đó chỉ là một cách nói thôi! Tôi muốn nói rằng ngài khiến người ta chú ý vì mặc dù những công việc được nói là tìm kiếm điều tra ấy, thì hắn vẫn cứ tiếp tục giết người. Hay phải chăng ngài nghĩ là có việc khác đáng phải làm hơn là thực hiện đàng hoàng những công việc được giao phó… ông ta bóng gió với một vẻ đểu giả.
- Ông định ám chỉ gì ở điểm này? Beaumont hỏi lại cùng một giọng điệu.
- Đơn giản rằng khi ở đây, ngài có vẻ bận rộn buông lời tán tỉnh những cô gái trẻ đẹp hơn là tiến sâu vào công cuộc điều tra của ngài!
Beaumont tiền gần lại phía ngài kiến trúc sư và nhìn thẳng vào mắt ông ta. Hai người đàn ông đấu mắt với nhau mà không nói một lời. Người ta hẳn đã nghe thấy tiếng ruồi bay trong phòng trưng bày Glaces.
Bất thình lình chuông điện thoại di động của Beaumont réo vang phá tan sự im lặng. Anh mở máy nghe mà không rời mắt khỏi Grancourt.
- Chánh thanh tra Beaumont đây, tôi xin nghe.
- Chánh thanh tra à, trung uý Lassale đây. Chúng tôi có tin mới trong vụ trấn lột trạm xăng. Chúng tôi đã tìm thấy một dấu vết và đã lần ra tên tuổi của kẻ chắc chắn là thủ phạm. Grandier và tôi đang trên đường đến nhà hắn.
- Cừ lắm, trung uý ạ! Hãy gọi cho tôi ngay khi nào anh tìm thấy hắn nhé. Tôi nhất định phải được thông báo tường tận.
- Vâng, thưa chánh thanh tra.
Sau khi tắt máy, Beaumont quay lưng lại phía Rodolphe Grancourt và tiến về nhóm đồng sự mà anh cử đến lấy lời khai nhân chứng của những người có mặt. Sau đó, anh tiếp cận tỉnh trưởng Maurel và thông báo với ông ta những gì anh vừa biết.
- Ô, quả là một tin tuyệt vời! Người này thốt lên. Nếu như Lassale và Grandier đã thật sự thành công tóm cổ được kẻ gây ra vụ trấn lột, kẻ có khẩu MAS G1 ấy, thì rất có khả năng hắn cũng là hung thủ của chúng ta!
- Tôi hy vọng thế, dù sao đi nữa… Beaumont đáp lại, vẻ nghĩ ngợi.
Điện thoại của anh lại réo lần nữa. Anh trả lời mà vẫn tiếp tục suy ngẫm.
- Chánh thanh tra à, Massart đây…
Beaumont tức thì sững người lại.
- Anh đang ở đâu?
- Trong một quán cà phê, gần sở. Nó tên là «Những Người Bạn». Tôi… tôi muốn nói chuyện với anh, chánh thanh tra ạ. Tôi cần phải giải thích cho anh hiểu…
- Cứ ở nguyên đấy, tôi đến ngay đây, anh trả lời với giọng không có gì là bắt bẻ.
Đoạn anh tắt máy rồi thì thầm vào tai Maurel. Người này gật đầu tỏ ý tán thành.
Beaumont đưa mắt tìm Marie. Anh nhận ra nàng đang ở cuối phòng, đứng cùng bà Bédélin và một số nhân viên khác của đội trùng tu. Anh đưa tay kín đáo chào cô, và cô mỉm cười đáp lại. Rồi anh bước nhanh ra khỏi phòng.
Massart đang ngồi ngoài hiên của quán cà phê, trước mặt anh ta là một vại bia, còn ánh mắt thì mất hút trong khoảng không. Anh ta thật thiểu não, những cử chỉ phản bội lại trạng thái đang bị kích động. Lúc nhận ra Beaumont, anh ta giật thót mình, rồi lại ngồi chết lặng. Cảnh sát trưởng tiến đến gần và ngồi đối diện với anh ta.
- Có chuyện gì vậy, Massart? Rốt cuộc thì anh sẽ giải thích cho tôi rõ về thái độ của anh chứ? Anh chỉ hỏi ngắn gọn.
Thiếu tá cụp mắt xuống và bắt chéo những ngón tay với vẻ bức xúc.
- Thưa chánh thanh tra… Đầu tiên, tôi muốn nói với anh rằng tôi sẽ không giận nếu anh nghĩ chính tôi là hung thủ của điện Versailles. Tôi… tôi nhớ rất rõ những gì mà Jaquetti đã nói với anh về hình dạng của tên tội phạm. Anh ta đã khẳng định đó là một tên đàn ông mang trong mình một mối thù cao độ đối với phụ nữ, tóm lại là một tay mắc chứng ghét đàn bà. Tôi biết, đó chính là trường hợp của tôi. Anh chắc chắn đã nhận thấy điều đó trong nhiều dịp rồi, tôi cũng không đánh giá cao giới chị em lắm… Đã có lần, anh thậm chí đã nhắc nhở tôi chuyện này, anh còn nhớ chứ? Khi tôi đề cập đến nạn nhân thứ ba, Anais Charenton.
- Tôi nhớ, Beaumont đáp lại một cách bình tĩnh.
- Tôi không phải là thủ phạm, chánh thanh tra ạ. Tôi công nhận đã có cách ứng xử không thích đáng với phái nữ. Nhưng tôi có những lý do đặc biệt cho chuyện này…
- Nếu tôi nhớ rõ, cảnh sát trưởng đáp lại, Christian Jaquetti đã nói rằng một sự căm thù đàn bà cao độ có thể biện minh bằng quá khứ của chủ nhân của nó. Đó có phải là trường hợp của anh không, Massart?
Sự đau đớn hiện rõ trong ánh mắt thiếu tá. Anh ta im lặng giây lâu trước khi trả lời.
- Thưa chánh thanh tra, hồi trẻ, tôi đúng ra là một con người rất rụt rè, và cũng rất nhạy cảm. Tôi hình như không có chút kinh nghiệm nào đối với phái nữ, và cũng chẳng được giới này hoan nghênh gì lắm. Một hôm, tôi đã làm quen với một cô gái tuyệt vời. Cô ta tên là Natacha. Ngay cả trong những giấc mơ điên khùng nhất, tôi cũng không hy vọng cô ấy để mắt đến tôi. Tôi đành bí mật nghiến ngấu cô ấy bằng ánh mắt. Cho đến một ngày, điều kỳ diệu đã xảy ra. Cô ta đã tiếp cận tôi và xa gần làm tôi hiểu rằng cô ấy muốn đi chơi với tôi. Khi ấy, tôi đã có cảm giác bồng bềnh trên một đám mây mỏng. Chúng tôi bắt đầu gặp gỡ nhau đều đặn, và mỗi ngày qua đi lại biến tôi thành một gã đang yêu càng ngày càng say đắm. Tôi thậm chí còn mơ tới việc chính thức cầu hôn cô ấy. Gia đình tôi thì ngược lại, hoàn toàn phản đối mối quan hệ này. Cha mẹ cũng như chị gái và anh rể tôi cho rằng Natacha quá hời hợt và ích kỷ. Biết rõ sự nhạy cảm của tôi, họ sợ cô ấy sẽ làm tôi đau khổ. Nhưng tôi, lúc ấy đang quá hạnh phúc đến nỗi đã quét sạch mọi lo lắng của họ bằng những cái nhún vai, và tôi chắc rằng họ sẽ yêu quý cô ấy khi biết rõ cô ấy hơn. Tôi hiến hết mình cho Natacha. Tôi tặng cô ấy mọi thứ cô ấy cần, tôi gập người trước những đòi hỏi nhỏ nhặt nhất của cô ấy, tóm lại tôi có thể chết vì cô ấy. Rồi đến một ngày…
Giọng anh ta nghẹn lại, liền cầm vại bia uống một ngụm.
- Một hôm, tôi đến nhà chị gái mà không hẹn trước. Tôi làm xong việc sớm hơn dự tính, và tôi muốn mượn cuốn sách mà chị ấy đã nói với tôi bữa trước. Khi tôi bấm chuông cửa thì không có ai trả lời. Do chị nói với tôi là sẽ có nhà, tôi đã đi vòng ra lối sau vườn và nhìn qua cửa sổ để cố tìm xem chị có trong nhà không. Thì ở đây… tôi đã nhìn thấy anh rể tôi… hắn đang say sưa làm tình với một người đàn bà trên ghế nệm dài trong phòng khách, một người đàn bà không phải chị gái tôi… Khi cô ta quay đầu lại, thì tôi nhận ra đó chính là Natacha. Cô ta nhận ra tôi, và không hề tỏ chút bối rối nào, cô ta cười phá lên! Vâng, cô ta đã cười phá lên! Thiếu tá thốt lên một cách đau đớn và đưa hai tay ôm đầu. Đồ điếm! Anh rể tôi chạy ra cố ấp úng vài lời giải thích lãng xẹt, trong khi đó thì cô ta, cô ta đến đứng tựa ở bậu cửa, thậm chí không thèm cất công vận lại quần áo. Và cô ta cười, vẫn cứ cười khanh khách! Thiếu tá rên lên và nắm chặt hai bàn tay. Tôi bỏ đi như một người máy. Ngay tối đó, tôi đã kể hết chuyện cho chị gái nghe. Chị xỉu đi, và ngay lập tức đòi ly dị. Nhưng sáng hôm sau, người ta đã tìm thấy chị ấy treo cổ chết trên cây anh đào sau vườn… Chị ấy đã không chịu đựng nổi cơn choáng…
Massart nhắm mắt lại. Khuôn mặt anh ta trở nên bợt bạt.
- Khi ấy, thiếu tí nữa thì tôi bắt chước chị ấy. Duy sự tuyệt vọng của cha mẹ đã ngăn tôi lại. Tôi không thể bắt họ chịu đựng thêm nữa. Vậy tôi buộc phải sống với tất cả những nỗi niềm đó. Nhưng qua câu chuyện này, tôi hiểu ra đàn bà thuộc về loại nào của tạo hoá: thối nát, ác độc và không tâm hồn, chỉ giỏi hạ nhục người khác. Khi đó, tôi đã thề rằng chuyện đó sẽ không bao giờ còn xảy ra với tôi nữa. Và tôi bắt đầu căm thù họ từ đấy, tất cả mà không có một ngoại lệ nào hết. Tôi cảm thấy mãn nguyện khi thái độ của mình làm tổn thương một người trong số họ. Tôi muốn họ phải đau đớn, như tôi đã từng phải chịu đựng…
Beaumont im lặng giây lâu, rồi đặt tay lên vai Massart.
- Thế còn Angélique Portal? Anh nhẹ nhàng hỏi.
Thiếu tá cố nén tiếng nấc và nhắm mắt lại.
- Ồ, cô ấy thì khác… cô ấy quá đỗi dịu dàng, quá đỗi dễ, thương, dễ cảm thông. Cô ấy là người lắng nghe người khác thực sự. Tôi làm quen với cô ấy từ nhiều tháng nay, nhưng đã phải mất rất nhiều thời gian để có được cái gì đó giữa hai chúng tôi. Dần dà, cô ấy đã biết cách lần tới điểm mút của sự ngờ vực của tôi, và cô ấy đã chiến thắng những bóng ma quá khứ cứ ám mãi tôi. Đó là một người đàn bà thật đặc biệt…
- Thế tại sao sáng nay anh lại nói mình chịu trách nhiệm về cái chết của cô ấy? Beaumont lại hỏi.
Khuôn mặt Massart co rúm và đanh thêm lại.
- Bởi vì đó là sự thật, thưa chánh thanh tra… Tôi chắc cái chết của Angélique là sự trừng phạt thái độ trước đây của tôi đối với phụ nữ. Tôi đã tỏ ra quá bỉ ổi đối với họ, cứ khăng khăng nhìn thấy nơi họ rặt một lũ quỷ cái giống như Natacha mà tôi đã khiến ít nhất là hơn một người trong số họ phải đau đớn. Rồi rốt cục, tôi lại yêu, số phận đã cướp đi Angélique của tôi. Đó là sự trừng phạt đối với tôi do đã tỏ ra quá hà khắc, quá ngu xuẩn…
Beaumont không biết nói gì để giúp người dưới quyền mình vượt qua giai đoạn khó khăn này, một lát sau, anh choàng qua vai anh ta bằng một cử chỉ an ủi.
- Anh có thể cho bắt tạm giam tôi, chánh thanh tra ạ. Tôi biết có một sự suy đoán đang chập chờn trên đầu tôi, nghi rằng chính tôi là thủ phạm. Hãy làm đúng bổn phận của mình, tôi sẽ không hận anh về chuyện này đâu…
- Thiếu tá này, Beaumont nói và nhìn thẳng vào mắt Massart, có phải anh đã giết Angélique Portal không?
Massart ngẩng lên nhìn anh bằng cặp mắt đẫm lệ.
- Không, thưa chánh thanh tra… Tôi thề với anh là không… Tôi… Tôi yêu cô ấy. Tôi yêu cô ấy thật lòng. Giờ cô ấy chết rồi, tôi chẳng còn gì nữa. Chẳng còn gì nữa sất…
- Tôi tin anh, Massart ạ, cảnh sát trưởng trả lời một cách thật bình tĩnh. Trực cảm của tôi nói rằng anh rất chân thành.
Thiếu tá nhìn anh bằng cặp mắt biết ơn, nhưng ngay lập tức, anh ta lại trở nên rầu rĩ.
- Tôi thật biết ơn anh đã tin tưởng tôi, chánh thanh tra ạ… Anh luôn là một gã trai hết sức tử tế. Nhưng tôi biết tỉnh trưởng Maurel cũng như tất cả những người khác sẽ không có cùng quan điểm giống anh…
- Đừng bận tâm về Maurel. Anh sẽ không rời tôi nửa bước cho đến khi nào chúng ta khám phá ra thủ phạm đích thực. Còn những mặc cảm tội lỗi về cái chết của cô gái trẻ này, anh hãy quên nó đi. Không nên xem trong chuyện đó có sự trả thù mang tính thần thánh để trừng phạt anh, mà phải thấy ở đó một kẻ bệnh hoạn đã tin rằng phát hiện ra nơi cô ấy một trong những quý phi của Louis XIV. Sự sai lầm duy nhất của cô gái trẻ này là đã trót có tên gọi là Angélique và đã có cặp mắt xanh, mái tóc vàng óng và một khuôn mặt thiên thần… Cô ấy đã bị đồng nhất hoá với tiểu thư De Fontanges, một trong những niềm say mê cuối cùng của Vua-Mặt Trời.
Massart sửng sốt nhìn anh.
- Anh… anh muốn nói gì?
Beaumont kể cho thiếu tá nghe những gì bà Bédélin đã truyền lại cho anh.
- Như anh thấy đấy, hung thủ của chúng ta rất bị ảnh hưởng vì chuyện của Louis XIV, và tôi tin tưởng tuyệt đối rằng hắn có lối ra vào lâu đài. Tôi cảm thấy mình như đang ở rất gần đích của việc làm sáng tỏ câu chuyện buồn này, nhưng tôi lại thiếu mắt xích chính. Không có nó, bức hình ghép không thể hoàn chỉnh. Có thể dấu vết của tên trấn lột trạm xăng sẽ cung cấp nó cho tôi. Tôi không biết chính xác nó là cái gì, nhưng tôi cần phải tìm ra nó!
Chuông điện thoại di động cắt ngang lời anh.
Beaumont lục tìm trong túi áo và mở máy nghe ngay lập tức.
- Chánh thanh tra Beaumont đây.
- Chánh thanh tra hả, tôi, Lassale đây. Chúng tôi đang giữ anh chàng ấy đây rồi. Hướng điều tra mà tôi nói với anh hồi nãy là đúng thật! Grandier và tôi đã khống chế được hắn, và trong lúc chờ anh, đang cho hắn nghỉ mát trong xà-lim.
- Tốt lắm, tôi đến ngay đây.
Beaumont đứng dậy và ra hiệu cho Massart đi theo mình.
- Lassale và Granđier vừa tóm được gã trấn lột trạm xăng ở Corbeil. Rất có thể cuối cùng thì chúng ta cũng nắm được hung thủ. Đến đó đi.
•••
Khi đẩy cánh cửa phòng làm việc của mình, Beaumont gặp ngay trung uý Lassale đang ngồi đợi anh ở đó.
- Tôi tự cho phép mình ngồi đợi anh ở đây, thưa chánh thanh tra. Tên này giãy giụa như một con quỷ trẻ vậy, nhưng ngay khi bị bọn tôi dẫn độ về đến đây thì hắn không còn phương tiện nào có thể xổng đi được nữa. Tôi hy vọng là anh sẽ biết cách thuyết phục hắn hơn tụi tôi. Chắc chắn là chính hắn đã trấn lột ở trạm xăng Corbeil.
- Làm thế nào mà các anh lại tóm được hắn thế, Lassale? Hai năm trước đây, vụ này đã bị xếp vào diện hồ sơ lưu và không có phần tiếp theo do không tìm ra dấu vết gì, rồi bất ngờ các anh tới lại lôi ra được thủ phạm. Các anh có phải là thần đồng không đấy, hay chính các đồng nghiệp của chúng ta ở Evry đặc biệt kém chuyên môn.
- Thực ra, sếp ạ, chúng tôi đã tận dụng được một dịp may hiếm có, Lassale đáp lại và cười mỉm. Một trong những cái búng tay nho nhỏ của số phận liền cho phép ta tìm ra sợi dây chủ đạo của một vấn đề. Hãy hình dung là ba ngày trước đây, tôi và Grandier đang chạy xe trên một quốc lộ không xa đây lắm thì thấy tín hiệu hết xăng bật đỏ. Chúng tôi liền dừng ngay ở trạm xăng đầu tiên gặp trên đường để mua xăng. Trong lúc tôi đi thanh toán tiền, thì Grandier nhận ra một cô gái khá xinh nhưng thuộc loại quê mùa tầm thường, đang ngồi cách đó vài mét. Tóc màu bạch kim, trang điểm quá lố và vận một chiếc váy quá ngắn, cô ta có vẻ là một gái giang hồ đang đợi khách. Cô ta hình như rất lo lắng như thể đang ngóng ai hay chờ một cái gì đó. Anh biết tính Grandier rồi đấy, hắn chẳng bao giờ để lỡ dịp chơi trò tán gái. Hắn thấy cô gái xinh xắn và đưa tay chào khi chúng tôi nổ máy đi. Một hồi sau, chúng tôi nghe đài radio và hết sức sửng sốt khi biết rằng trạm xăng mà chúng tôi ở đó chưa đầy một giờ, vừa là nạn nhân của một cuộc tấn công. Ngay lập tức, chúng tôi quay ngược xe để trở lại nơi đó và giúp đỡ cánh đồng nghiệp địa phương. Chính lúc đó, Grandier đã phát hiện và nói cho tôi biết là cô gái đã biến mất. Chúng tôi đã thẩm vấn tất cả những người đã chứng kiến cảnh diễn ra, nhưng khổ nỗi, không một ai trong số họ đã có thể nhìn thấy mặt kẻ bất lương đó, vì một lý do rất chính đáng là hắn đội một chiếc mũ chùm đầu chỉ để hở có hai mắt. Ngược lại, một trong những nhân chứng đã nhận ra rằng hắn sử dụng vũ khí bằng tay trái. Một người khác cũng nói với chúng tôi về ả giang hồ mà chúng tôi nhìn thấy hồi nãy. Anh ta nhìn thấy ả bỏ đi trước khi kẻ trấn lột rà tới một chút. Khi nghe thấy thế, tôi mới nhớ ra rằng cô gái ấy có vẻ như là người đi trinh sát thực địa, và tôi tự nhủ, phải chăng ả ta đã chẳng phải là kẻ canh chừng cho đồng phạm của mình. Thế là chúng tôi quay lại trạm xăng ở Corbeil để hỏi lại người chủ hiệu. Thoạt đầu, chúng tôi hỏi anh ta có còn nhớ kẻ tấn công mình dạo trước đã sử dụng vũ khí bằng tay nào không. Sau một lúc nghĩ ngợi, anh ta trả lời, theo ý anh ta thì hình như là tay trái, nhưng anh ta lại không chắc lắm. Khi ấy tôi mới nói với anh ta về một phụ nữ giống như một gái giang hồ, và là người đã đứng ngay trước trạm xăng chiều nay. Tôi cũng nói rằng trông cô ta thật kỳ quặc, và có một nhân chứng đã thấy cô ta bỏ đi ngay trước khi kẻ trấn lột rà tới. Tôi hỏi trong lần tấn công trạm xăng của mình hai năm trước đây, anh ta có thấy một người phụ nữ nào đứng lân la gần đó không. Grandier đã miêu tả cho anh ta rất chi tiết bằng những từ ngữ mà tôi thích được giữ không nói ra với anh. Khi ấy người bán xăng chợt nhớ lại một câu chuyện. Ngay trước khi xảy ra tấn thảm kịch ít phút, anh ta kể, anh ta nghe thấy cuộc va chạm bên ngoài liền đi ra xem có chuyện gì xảy ra. Cách hiệu của mình vài mét, anh ta nhìn thấy một người phụ nữ trùng với sự miêu tả của Grandier. Hai gã đi xe máy đang tán tỉnh cô ta theo cách rất sỗ sàng và có ý ép buộc, nhất quyết thuyết phục cô ta đi theo họ. Cô gái có vẻ cực kỳ bấn loạn. Lúc ấy, người chủ hiệu xăng mới nói với hai người kia hãy để cho cô ấy yên. Khi hai gã kia đi rồi, về phần mình, cô gái bỏ đi mà không thèm cám ơn anh ta một tiếng. Chưa đầy mười năm phút sau, kẻ giết người rà đến. Tóm lại, đó cùng là một người phụ nữ, cô ta có mặt hai lần trên những nơi sắp xảy ra sự tấn công. Đó có thể là một sự trùng hợp, nhưng chúng tôi quyết định đào sâu vào hướng điều tra này.
- Ờ, hình như lần này tính Đông Gioăng của Grandier lại được việc đấy nhỉ! - Beaumont vừa bình luận vừa cười.
- Anh có thể tin được điều ấy đấy! Lassale tiếp tục. Chúng tôi đã gọi cho tất cả các sở cảnh sát trong khu vực lân cận và miêu tả cho họ chính xác người đàn bà này, và nói hẳn với họ chắc đó là một gái giang hồ. Và tại đây, chúng tôi đã gặp may không thể tưởng tượng nổi: một đội cảnh sát đi tuần trong những khu phố nóng, và họ đã nhận ra một trong các quý bà giống y chang bức chân dung mà chúng tôi đã hoạ và gửi đến cho họ về đối tượng nghi ngờ của mình. Khi họ muốn nói chuyện với ả thì ả đã bỏ chạy, điều này chứng tỏ tâm tưởng cô ta không được thanh thản cho lắm khi nhìn thấy cảnh sát. Họ đã tóm được và gọi ngay cho tụi tôi. Cô ta tên là Jeane Marceau. Khi nhìn thấy cô ta, chúng tôi ngay lập tức nhận ra đó chính là người đàn bà đã gặp hôm trước, và người chủ trạm xăng ở Corbeil, cùng được gọi đến cùng chúng tôi cũng đã xác định đó chính là người có mặt trước hiệu của ông ta khi hiệu bị trấn lột. Lúc đầu cô ta cứ chối bai bải, nhưng khi bị tụi tôi doạ sẽ cho tống giam vì tội đồng loã, đến đoạn này thì cô nàng bắt đầu khóc rưng rức và nhả ra từng mẩu tin một. Cô ta đã thú nhận rằng kẻ đó chính là bồ của mình, một gã có tên là Franck Silva, kẻ đã trấn lột hai trạm xăng, và hắn buộc phải làm thế vì do cả hai lần, hắn đã bị vướng nợ trong cuộc chơi và không có phương tiện để chi trả. Mỗi lần, hắn đều cử ả đi thám thính để giám sát địa hình. Grandier đã tiến hành ngay một cuộc tìm kiếm khẩn trương về gã này, và chúng tôi phát hiện ra là hắn đã có mặt trong hồ sơ hình sự. Chủ yếu là các vụ cướp có vũ khí. Cô gái đã cung cấp cho chúng tôi địa chỉ của hắn, và chúng tôi chỉ còn mỗi việc đi đón. Thú thật với anh, đó chẳng phải là một ván chơi vui vẻ đâu. Quý ông là một tay súng hơi cừ đấy, nhưng chúng tôi vẫn cứ là chặn được lại!
- Các anh quả đã làm việc cực tốt, Lassale ạ! Grandier và anh đã kết thúc vụ này hết sức tài tình. Tôi sẽ không quên trình lên tỉnh trưởng. Rồi, còn bây giờ, anh chàng Franck Silva này ở đâu? Tôi đang rất nóng lòng được làm quen với anh ta đây… Anh nói một cách mai mỉa.
Khi mở cánh cửa xà-lim, Beaumont bỗng thấy trào lên trong mình một sự bồn chồn. Linh tính cho anh thấy mình đang ở rất gần đoạn kết. Người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế băng dài, chừng bốn mươi tuổi. Những đường nét trên khuôn mặt của anh ta thật bình thản, trừ một luồng sáng bấn loạn nhảy nhót trong cặp mắt và ngay lập tức, cảnh sát trưởng đã nhận ra điều ấy. Anh ngồi xuống trước mặt hắn.
- Thế nào ông Silva? anh hỏi không khách sáo, người ta chơi trò trấn lột trạm xăng để lấy tiền tiêu cuối tháng hả?
Người kia xiết chặt hai nắm đấm với vẻ hăm doạ, nhưng cặp mắt ánh lên một sự lo lắng đang lớn dần đã phản lại hắn.
- Tôi không biết ông đang nói về chuyện gì! Tôi không trấn lột trạm xăng nào hết! Thật sự, đó chỉ là một lời bịa đặt vu khống thôi!
- Không ăn thua gì đâu, Silva ạ, cảnh sát trưởng bình tĩnh bẻ lại.
- Cái gì? Cái gì không ăn thua ở đây chứ?
- Màn kịch mọn của ông ấy mà… Ông sẽ mất thời giờ và ông còn làm mất thời giờ của tôi nữa. Thật vô ích khi cố tình chối, chính người đồng loã với ông đã tố giác ông rồi. Jeane Marceau, ông biết cô ấy chứ, người mà ông giao nhiệm vụ trinh sát trước khi bắt tay hành động…
Franck Silva chợt tái nhợt đi.
- Đồ đĩ dở! - Hắn rít qua kẽ răng.
- Ô này, ô… Ngôn ngữ gì mà bất lịch sự quá vậy! Beaumont mai mỉa. Tôi sẽ nói thẳng với ông liền đây, ông Silva ạ. Tôi nhắc cho ông nhớ là ông đã hạ sát một người, thế thì hoặc là ông cứ khăng khăng không nhận trách nhiệm, và tôi khi ấy sẽ cố hết mình sao cho khi mãn hạn tù thì ông đã già khụ già khị, hoặc chúng ta sẽ giúp đỡ lẫn nhau, hai bên cùng có lợi.
- Thế là thế nào? Silva thổ ra.
Thái độ hắn thật hung hăng, nhưng qua giọng nói, Beaumont có cảm tưởng rằng lời đề nghị của anh không khiến hắn thờ ơ.
- Điều đó muốn nói rằng nếu mày công nhận đã trấn lột hai trạm xăng, một trạm cách đây hai năm và trạm kia cách đây hai ngày, nếu mày nói với tao toàn bộ sự thật về việc này, tao sẽ cố gắng sao cho án của mày sẽ được giảm nhẹ đi. Ví như mày không hề cố ý giết chết người đàn ông ấy trong vụ cách đây hai năm, và rằng nếu như mày đã nảy cò, thì đó là do mày đã quá hoảng loạn, và rằng đó chẳng qua chỉ là tai nạn ngoài ý muốn. Khi ấy mày sẽ chỉ bị kết tội giết người không cố ý…
- Thế nếu tôi từ chối?
Beaumont cúi thấp xuống và nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Trong trường hợp ấy, bản cáo trạng hàng đầu của mày sẽ là giết người có tính toán. Tao sẽ ấn thật sâu đến nỗi mày sẽ không bao giờ còn nhìn thấy ánh sáng ban ngày nữa!
Silva sững người hoảng loạn trong vài giây và vẫn im lặng.
- Nếu tôi đồng ý, ngài sẽ tìm cho tôi một luật sư giỏi để chứng minh cái chết của người đàn ông đó chỉ là tai nạn thôi chứ? sau cùng hắn lên tiếng hỏi. Hơn nữa, đó là sự thật trăm phần trăm! Tôi không hề có ý định sử dụng vũ khí của mình, nhưng kẻ ngu xuẩn ấy không để cho tôi có sự lựa chọn nào khác, hắn cứ lăn xả vào tôi. Và tôi đã không suy nghĩ mà chỉ bắn theo bản năng…
- Được rồi. Tao tin là chúng ta đang đi đúng hướng đấy. Bây giờ hãy nói cho tao biết: mày đã làm gì với khẩu súng của mày rồi? Mày vẫn giữ nó chứ?
Silva hất về phía anh một cái nhìn ngờ vực.
- Sao ông lại hỏi tôi điều ấy?
- Chuyện không liên quan gì đến mày! Hãy trả lời câu hỏi của tao đi.
- Tôi không giữ nó nữa rồi…, - Người đàn ông thốt ra với giọng ngập ngừng.
- Thật à? Mày chắc chứ?
- Vâng, thật, tôi chắc chắn điều ấy! Hắn kêu lên với vẻ tức tối. Sao tôi phải dối ông khi đã thú nhận là tác giả của những vụ trấn lột này chứ?
- Có thể để giấu nhẹm đi những dịp khác mà mày đã có cơ sử dụng khẩu súng ngắn này… Một khẩu MAS G1, tao chắc thế… Là một khẩu súng tuyệt hảo đấy!
Mặt Franck Silva đỏ bừng lên vì tức tối.
- Không, nhưng thế này là thế nào hả? Với ông, việc tôi thú nhận đã trấn hai trạm xăng bần đó chưa đủ hay sao? Ông còn muốn gán cho tôi thêm những án mạng khác nữa à? Tôi đã nói với ông là tôi không còn giữ khẩu súng đó! Tôi đã tuồn nó đi ngay sau khi hạ người đàn ông đó, từ hai năm trước đây kia!
- Mày đã làm gì với nó?
- Nhưng chuyện đó rút cục thì có thể giúp gì được cho ông? Điều cốt lõi là tôi đã thú nhận, không đúng thế à?
- Điều mà tao muốn ấy à, Silva ạ, là đảm bảo rằng gần đây, mày đã không lê bộ sậu của mày đến quanh quẩn bên cạnh lâu đài Versailles. Mày chắc đã nghe nói về những cô gái đã bị ám hại ở đó chứ hả? Thế thì, mày nên biết rằng việc phân tích đường đạn thường vô cùng chuẩn xác. Những án mạng này đã được gây ra từ cùng một khẩu súng đã hạ sát người đàn ông trong vụ trấn lột trạm xăng. Nói một cách khác, đó chính là khẩu súng của mày…
Silva trầm tư giây lâu, sau đó ngẩng lên nhìn cảnh sát trưởng.
- Tôi đã tuồn nó cho một người mà tôi quen. Hắn đã bán đổi lại cho tôi một khẩu khác. Hắn là chuyên gia về nghệ thuật bán lậu chuyền tay các loại súng ống. Tôi đã nóng vội tống khứ khẩu MAS G1 đó đi do cái chết của người đàn ông ấy…
- Tên của anh chàng hào hoa chuyên buôn lậu súng ấy là gì? Beaumont hỏi.
- Rodriguez… Joseph Rodriguez, có biệt danh là «Jojo súng», Silva trả lời và cúi gục đầu xuống. Ông có cơ may tìm thấy hắn ở quán Bốn mùa trên đại lộ Barbès trong Paris. Hắn thường xuyên la cà tại đó…
•••
Sau khi để mặc Franck Silva trong xà-lim của hắn, Beaumont đến liền văn phòng tỉnh trưởng, tại đó anh đã trình bày những chuyển biến cuối cùng của vụ án.
- Tên này đúng là đã sử dụng khẩu MAS G1 mà chúng ta đang tìm kiếm trong vụ trấn lột đầu tiên của hắn hai năm trước đây, nhưng nếu hắn đã tuồn lại cho tên “Jojo súng” ngay sau đó, như hắn đã khẳng định, thì hắn không phải là hung thủ của điện Versailles. Ngay tối nay, tôi sẽ đảo một vòng ở quán bar Bốn mùa và tôi sẽ quyết tóm được tên này. Massart sẽ đi phụ với tôi.
- Nhân việc nói về thiếu tá, anh ta đã lên gặp tôi khi anh đang hỏi cung Silva. Anh ta đã giải thích những lý do về cách cư xử của mình và nói rằng anh đã bảo lãnh cho anh ta. Có đúng thế không?
- Đúng thế, thưa tỉnh trưởng. Tôi thật sự tin anh ta chân thành, và tôi nghĩ rằng, cho dù có chuyện gì đi nữa, anh ta cũng không dính dáng gì đến chuyện này hết.
- Được, tôi tin anh, Beaumont ạ. Tuy nhiên, tôi vẫn cần anh để mắt đến cậu ta… À mà này, thực ra tôi cũng muốn thông báo cho anh biết tôi đã đứng ra đôn đáo việc giám sát cả ngày lẫn đêm những người có sở hữu chìa khoá lâu đài, đặc biệt hơn cả là anh chàng kiến trúc sư hay cáu kỉnh đó. Hiện thời, chúng ta đã chắc chắn về mối liên quan gắn liền hung thủ với những địa danh nơi đây, tôi có ý định rõ ràng rằng không một ai trong số họ có thể nhúc nhích một cái ngón chân mà chúng ta lại không lập tức được thông báo ngay. Phòng bệnh hơn chữa bệnh! Còn về Françoise Bédélin, đương nhiên bà ta là người được theo dõi sát sao hơn cả. Nếu bà ta thật sự là điểm ngắm tới đây của hung thủ thì chúng ta không thể để bà ấy mạo hiểm được!
- Ngài nói đúng, thưa tỉnh trưởng. Chúng ta hãy cùng nhau nghéo ngón tay*.
•
Một cử chỉ biểu hiện sự quyết tâm của người phương Tây.
Beaumont quay về phòng làm việc của mình, nơi người phó của anh đang đợi.
- Massart à, hãy dành trọn tối nay cho tôi nhé. Tôi sẽ mời anh một ly ở quán Bốn mùa, nằm trong một khu phố yêu kiều, đại lộ Barbès!
Thiếu tá nhăn mặt khi nghe Beaumont thuật lại chuyện hỏi cung Franck Silva.
- Nói cách khác, nếu chúng ta tìm được chàng Joseph Rodriguez này và rằng khi anh ta nói cho chúng ta biết đã bán lại cho ai khẩu MAS G1 đó của Silva, chúng ta sẽ có cơ may lớn tóm được hung thủ đấy…, anh ta kết luận.
- Chính xác. Và chắc anh cũng nhận thấy là chúng ta không nên để mất một giây nào nữa.
- Còn việc này, thưa chánh thanh tra, Massart tiếp tục, khi anh đến thẩm vấn gã đó, tôi đã lên gặp tỉnh trưởng và…
- Tôi có biết, Beaumont cắt ngang lời thiếu tá, ông ấy đã nói với tôi về chuyện này. Anh không cần phải bận tâm về nó nữa.
- Cám ơn chánh thanh tra. Tôi cũng muốn nói lại với anh rằng tôi đã tự ý thông báo với Christian Jaquetti những thông tin mà anh vừa nói với tôi hồi nãy. Tôi kể cho anh ta nghe những gì mà bà Bédélin tiết lộ cho anh về chuyện những nhân tình của Louis XIV. Anh ta sẽ nghiên cứu lại hình dạng của hung thủ tuỳ theo những dữ kiện mới này. Và điều này có thể sẽ đem đến cho chúng ta một sự trợ giúp nào đó.
- Anh làm thế là đúng đấy, Massart ạ. Thực ra…, Beaumont nói thêm với giọng ngập ngừng, có một chuyện mà tôi muốn hỏi anh…
- Tôi xin nghe, thưa chánh thanh tra.
- Tôi thật không muốn thọc mũi dao khuấy lại vết thương, nhưng chuyện có liên quan đến Angélique Portal.
Một tia sáng buồn sướt qua trong cặp mắt thiếu tá, anh ta vội cúi đầu xuống.
- Bởi anh là người hiểu rõ cô ấy, Beaumont tiếp lời, anh có biết cô ấy liệu có quan tâm đến lịch sử các vị vua Pháp và đặc biệt là Louis XIV không? Cô ấy có say mê điều gì mà động chạm đến lâu đài Versailles không?
- Theo chỗ tôi biết thì không, thưa sếp, Massart trả lời sau một thoáng suy nghĩ. Angélique say mê rất nhiều thứ, trong đó có sân khấu, âm nhạc cổ điển và thuật cưỡi ngựa, nhưng cô ấy chưa bao giờ nói với tôi về lịch sử. Ngay cả khi biết tôi đang điều tra về những án mạng ở Versailles, thì cô ấy cũng không có nhận xét gì thật đặc biệt cả…
- Tốt rồi, cám ơn anh, Massart. Hãy đợi tôi trong xe. Chúng ta sẽ đi ăn nhanh cái gì đó rồi sẽ đến quán Bốn mùa. Gọi xong cú điện thoại là tôi ra liền.
Khi người phó của mình đi khỏi, Beaumont nhấc máy điện thoại và bấm số của Marie Berger.
- Marie hả, anh Axel đây. Anh xin lỗi, nhưng anh buộc phải huỷ cuộc hẹn của chúng ta tối nay. Anh đã khám phá ra một yếu tố mới rất quan trọng cho cuộc điều tra của anh, và anh phải đi thẩm tra lại nó…
- Đừng lo, anh Axel. Em hiểu mà… em hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nếu xong việc mà vẫn chưa muộn lắm, anh lúc nào cũng có thể tạt qua nhà…
Trong khoảnh khắc, Beaumont như đã hình dung ra cảnh đang ở trong căn hộ của Marie, say mê ôm nàng trong vòng tay. Anh như thấy mình đang vuốt tóc nàng, cảm nhận được hương vị của bờ môi nàng…, anh lắc mạnh đầu và cố xua đuổi những suy nghĩ có nguy cơ làm anh phân tán tư tưởng khỏi cuộc điều tra này.
- Anh sẽ cố gắng rẽ qua thăm em trong buổi tối nay, anh hứa. Hãy tha lỗi cho anh nhé, Marie. Chúng mình sẽ đi ăn nhà hàng vào một buổi khác.
- Không có vấn đề gì đâu, em đã nói với anh là em hiểu mà… Anh Axel này?
- Gì hả em?
- Em hy vọng là anh sẽ rẽ qua tối nay…, nàng thì thầm trước khi gác máy.
Tim đập loạn nhịp, Beaumont châm thuốc hút và cố không nghĩ tới Marie nữa, ít nhất thì cũng đến tận tối nay. Anh đã biết rằng mình sẽ cố hết sức để đến gặp nàng sau chuyến viếng thăm quán Bốn mùa. Anh ra khỏi phòng và đến chỗ Massart.
•••
Tháng giêng năm 1684. Ngay sau khi Louis XIV rời khỏi phòng mình, lệnh bà De Maintenon vội vàng cho đóng hết cửa sổ. Bà cực kỳ khó ở do thói gàn dở của Hoàng thượng thường truyền mở tất cả các cửa sổ ngay khi Ngài bước chân vào một căn phòng, và thậm chí ngay chính giữa mùa đông lạnh giá cũng thế. Thực ra, từ khi phải giải phẫu, và cuộc giải phẫu đó đã để lại một vết nứt trong khoang hàm ếch, Louis XIV ngại hơi thở bốc mùi của mình sẽ dễ dàng bị nhận ra nên rất lưu tâm đến những nơi Ngài qua phải thật đủ thoáng khí. Vậy mà lệnh bà De Maintenon lại chịu rét cực yếu và không ngừng lập cập hai hàm răng trước sự có mặt của ông hoàng phu quân. Sau cùng bà truyền may một cái nệm dài theo kiểu đặc biệt, một thứ giống như cái kén và bà ngự luôn trong đó, được ních đầy những lông thú. Sau một bữa tối qua loa, các thị nữ giúp bà cởi bỏ y phục và dìu bà đi nằm, tại đây, bà phải chịu thêm cảnh một dãy dài quần thần diễu qua phòng mình để bày tỏ sự tôn kính.
Những ngày đó, có một người quan sát bà ta với vẻ háo hức đặc biệt. Một ánh mắt đầy hận thù theo dõi những cử chỉ của bà và nghĩ rằng Françoise Scarron, người vợ cũ của thi sĩ tật nguyền, rõ ràng đã leo lên được những nấc thang của vinh quang cho đến tận đỉnh cao nhất. Hôm nay liệu có ai còn nhận ra người vợ goá khốn khó luôn cầu xin sự cứu trợ năm nào dưới những đường nét của nữ hầu tước tôn kính, phu nhân của Hoàng thượng kia chứ? Đúng thế, lệnh bà De Maintenon rõ ràng đã chèo lái con thuyền của mình một cách tuyệt vời. Và bà ta sẽ phải trả giá cho điều đó. Lệnh bà De Maintenon sẽ phải đền tội, và sẽ phải chết.