Hôm đó là ngày 30 tháng 7 năm 2004 và thời tiết thật rực rỡ. Lễ đón tiếp diễn ra tốt đẹp. Buổi lễ được tổ chức để chào mừng Hội Những Người Bạn của điện Versailles, được thành lập năm 1907 dưới sáng kiến của nhiều nhân vật có tên tuổi, trong đó có Victorien Sardou*, Raymond Poincaré* và Allexandre Millerand*. Hội được công nhận là đã hoạt động vì lợi ích công chúng vào năm 1913. Kể từ năm 1987 hội do tử tước Vicomte de Rohan chủ trì. Mặt nước xanh của dòng Kênh Lớn phản chiếu dưới ánh mặt trời, và, mặc dù không khí có nóng bức, thì quả cũng thật dễ chịu biết bao được đi dạo trong tám trăm héc-ta của khu công viên và chiêm ngưỡng những bức tượng và những đài phun nước khác nhau, mà nhân dịp này, những tia nước đua nhau hoạt động hết công suất. Mặt tiền của nhà chính của lâu đài, được kết cấu ảo, nơi mà những cửa sổ của tầng trên cùng không chiếu sáng được căn phòng nào nhưng quay về những cấu trúc chịu tải của phòng trưng bày Glaces, trải dài bề thế phía trên những thửa đất trồng hoàng dương, những cây thân gỗ, và những thảm cỏ. Cảnh sát trưởng Beaumont cùng tỉnh trưởng Maurel, ly sâm banh trong tay, đứng gần bàn tiệc được dựng lên trong bồn hoa Phòng Khiêu Vũ, tất cả tựa như thời kỳ của những lễ hội được Vua Louis XIV tổ chức. Ông Evrard đã thân mật mời họ tham dự lễ đón tiếp, như thể muốn vĩnh viễn khép lại chương điều tra chỉ vừa mới kết thúc.
•
Tác giả người Pháp, chuyên viết kịch bản sân khấu. Là tác giả của nhiều trường ca lịch sử, thành viên Viện hàn lâm Pháp (1831 - 1908).
•
Luật sư, chính trị gia người Pháp, thành viên Viện hàn lâm Pháp (1860-1934).
•
Chính trị gia Pháp thuộc đảng cánh hữu, đã từng giữ chức bộ trưởng của nhiều bộ khác nhau. Là Tổng thống nước Pháp nhiệm kỳ (1920 - 1924), và đã phải từ chức trước sức ép của các đảng đối lập cánh tả, (1854 - 1943).
- Này, Beaumont, anh nghĩ gì về chuyện này hả? Dẫu gì thì có mặt ở đây để chơi bời tiệc tùng vẫn cứ là dễ chịu hơn khi đến đây để gom những xác chết, có đúng thế không hả?
- Chắc chắn là thế rồi, thưa tỉnh trưởng, Beaumont đáp lại.
Anh đã nói bằng một âm điệu trung hoà, nhưng anh không ngăn nổi mình cảm thấy một sự nhói đau nhè nhẹ trong tim.
- Tôi đi dạo một chút. Tỉnh trưởng có muốn đi cùng tôi không? Anh đề nghị.
- Sẵn sàng… Công viên này đúng là một kỳ quan thật sự, Maurel trả lời và rảo bước cho theo kịp Beaumont. Cảnh này khiến tôi nhớ lại những vần thơ của Sacha Guitry. Anh có biết bài đó không?
«Các vì Vua tiêu pha quá đáng chưa từng có
Họ chi tiền của chúng ta mà không hề tính đếm
Nhưng khi họ xây dựng
những kỳ quan như thế
Thì họ không tiết kiệm tiền cho chúng ta sao?»
Beaumont gật đầu mỉm cười.
- Có, tôi có biết những vần thơ này… Vả lại, tôi thấy chúng rất hay… Tôi hiểu rằng Versailles có những môn đồ trên toàn thế giới. Đây quả thực là nơi độc nhất vô nhị kể cả về mặt mỹ quan lẫn lịch sử.
Họ đi qua trước lối rẽ vào trong bồn hoa Colonade, và Beaumont hơi rùng mình khi nghĩ tới nạn nhân đầu tiên của Marie, mà thi thể đã được tìm thấy ở đó trong một buổi sáng trời mưa tầm tã. Họ tiếp tục đi dạo dọc theo lối đi Thảm Xanh cho tới tận bồn hoa Apollon, nơi có rất nhiều người, cũng giống như họ, đang tận hưởng quang cảnh mỹ miều. Từ ngày thành lập, hội luôn hoạt động nhằm làm ánh sáng của điện Versailles tỏa đi khắp nơi, tập hợp ngày càng đông số bạn hữu mong muốn được biết rõ hơn, sâu hơn và góp phần quảng bá nơi đây nhờ các chuyến tham quan, những buổi nói chuyện và những chuyến du lịch. Hội cũng tham gia về mặt tài chính để làm phong phú thêm những bộ sưu tập, tìm kiếm tài trợ và các mạnh thường quân để giúp đỡ cơ quan nhà nước về bảo tàng và khuôn viên quốc gia Versailles.
- Toàn giới ăn chơi đài các cả đấy. - Maurel thì thầm. - Và không phải trong đám những người nghèo nhất đâu nhé, tôi dám cá với anh… Thế anh không muốn gia nhập hội cùng họ à, Beaumont? Hình như mỗi khoản tiền tặng cho hội Những Người Bạn của điện Versailles cho phép được giảm tiền thuế thu nhập đấy, cũng hay, anh có thấy thế không?
- Để làm được chuyện đó, tỉnh trưởng chắc phải nâng lương cho tôi chút đỉnh, tỉnh trưởng ạ, - Chánh thanh tra vừa đáp lại vừa cười.
Hai người đàn ông đến nhập hội với đám quan khách khác đã quay về quy tụ trong bồn hoa Phòng Khiêu Vũ, nơi vị chủ tịch hội sẽ bắt đầu bài phát biểu của mình. Khi tất cả mọi người đã tụ tập đông đủ, ông lên tiếng và khởi đầu bằng lời cám ơn tất cả các khách mời về sự có mặt của họ. Sau đó, nhân danh hội Những Người Bạn của điện Versailles, ông trao cho ông Evrard sáu bức tranh khắc của thế kỷ XVIII được trịnh trọng lồng trong khung kính. Những bức tranh miêu tả cảnh đám cưới của Louis XIV, sự đăng quang của Louis XVI và tang lễ của Elizabeth-Thérèse de Lorraine. Ông Evrard đã cám ơn họ thật nồng nhiệt và tuyên bố những bức tranh này sẽ được trưng bày trong tiền sảnh gian phòng của lệnh bà De Pompadour. Kế đến, ông trình bày những mục tiêu của Versailles trong những năm tới, với nhiều chương trình khác nữa. Thành lập một trung tâm đón tiếp hiện đại bề thế, đổi mới những cơ sở hạ tầng, mở cửa hoàn toàn nhà bảo tàng lịch sử nước Pháp, trồng lại cây trong các khu vườn và công viên*, tu bổ toàn bộ hệ thống dẫn nước để tất cả các đài phun nước và các máy nước của công viên có thể hoạt động và sẽ cho ngựa đến trú trong Tàu Ngựa Lớn để xích gần lại với truyền thống bằng những công cuộc phục hồi và thao diễn ngựa mà xưa kia vẫn hằng diễn ra ở đó.
•
Vào cuối tháng 12 năm 1999, một cơn bão đã đổ bộ xuống Paris và vùng phụ cận đã quật đổ làm thiệt hại rất nhiều cây trong khu Versailles.
- Tôi muốn dành phần kết thúc bài phát biểu của mình để nói về một chuyện đã khiến tôi hết sức quan tâm, ông kết luận. Như các ông các bà chắc cũng đã biết, khuôn viên Versailles tươi đẹp của chúng ta mới đây đã là sàn diễn của một loạt những án mạng. Và những án mạng đó đã để lại cho mỗi chúng ta một cảm giác thật khó chịu. Hôm nay, chúng ta có thể rất vui khi đề cập đến chuyện đó như nói về một chuyện trong quá khứ, nhờ tính hiệu quả của đội cảnh sát hình sự của chúng ta, họ đã lột được mặt nạ của kẻ giết người. Tôi đề nghị chúng ta vỗ tay nhiệt liệt những đại diện của họ: ngài Maurel và ngài Beaumont có mặt tại đây.
Tỉnh trưởng Maurel nở một nụ cười ban ơn và cúi chào với vẻ khiêm tốn giả vờ, trong khi Beaumont tự bằng lòng gắn cho khuôn mặt mình một nụ cười không được tự nhiên. Anh không hề muốn lập công trong chuyện vừa xảy ra. Hoàn thành tốt nhiệm vụ đợt này đã đem lại cho anh nhiều đau khổ hơn là sự mãn nguyện.
- Cuối cùng, - ông Evrard tiếp tục, - tôi xin báo cho các ông bà biết rằng hôm nay là ngày 30 tháng 07 năm 2004, ngày giỗ của hoàng hậu Marie-Thérèse, công chúa Tây Ban Nha và phu nhân của đức Vua Louis XIV. Hoàng hậu đã qua đời cách đây đúng ba trăm linh một năm. Trong buổi đẹp trời này, chúng ta hãy cùng tưởng nhớ đến người đã từng là vợ của một trong những quân vương lớn nhất hành tinh, và hãy tỏ lòng kính trọng Người.
Beaumont không nghe nữa. Những lời nói của ông Evrard gợi nhắc lại hoàng hậu Marie-Thérèse bỗng khiến anh chìm sâu vào những kỷ niệm về Marie. Marie dịu hiền luôn cụp đôi mắt xanh của mình xuống khi mỉm cười… Marie, kẻ đa tình đã lướt trên làn môi anh một nụ hôn nhẹ tựa ngọn gió xuân… Marie mỏng manh, đau khổ vì chứng tâm thần phân lập… Marie, kẻ tội phạm đã giết chết bốn người phụ nữ vô tội khi coi họ là những nhân tình của đức Vua… Marie, người tên là Marie-Thérèse và là người đã tưởng mình là người vợ hợp pháp của Vua-Mặt trời…
Beaumont rời khỏi đám đông và tản bộ về lối ra vào của bồn hoa. Chớm đến vòm cây xanh, anh dừng lại và quay đầu về phía dòng Kênh Lớn. Mặt nước trong xanh và điểm những quầng ánh nắng chói của mặt trời khiến anh nhớ lại ánh mắt của người mà mình từng yêu mến.
«Ai mà biết được nhỉ? Có thể Hoàng hậu đã thực sự hoá thân vào em, Marie ạ…, anh thầm nghĩ. Chung quy lại, ai có thể nói chắc có chuyện gì đã thực sự xảy ra?».
Anh nhắm mắt lại và trưng khuôn mặt mình ra dưới sự vỗ về của ánh nắng mặt trời.
- Cho dù có chuyện gì đi nữa, Marie à, hôm nay là ngày giỗ của hoàng hậu. Hãy ngủ yên em nhé, người yêu của anh, bây giờ em đã được tự do. Nếu thật Hoàng hậu quấy quả em, thì mọi chuyện cũng kết thúc rồi, còn nếu như em và Người thực sự tạo thành một thì…
Anh nuốt khan một cách khó nhọc và ngước mắt nhìn lên trời cao.
- Thì em lúc này đã gặp được Người… Chúc mừng ngày sinh, em yêu dấu…
HẾT