Quán Bốn Mùa là một tiệm có vẻ nhớp nhúa, phía trước chỉ được thắp sáng bằng một biển hiệu nhấp nháy. Beaumont và Massart đến ngồi bên quầy và gọi hai ly Whisky. Khi kín đáo đưa mắt quan sát xung quanh mình, cảnh sát trưởng thoáng thấy rặt những nhân vật có dáng vẻ rất đáng ngờ ngồi rải rác trong quán. Sau khi đã uống xong ly của mình, Beaumont cúi về phía người đàn ông trực quầy.
- Xin lỗi, ông biết tôi có thể gặp một người tên là Joseph Rodriguez ở đâu không?
Người đàn ông này chụp lên anh một cái nhìn lạnh băng.
- Không biết! Anh ta vừa lầu bầu vừa quay lưng lại phía cảnh sát trưởng.
Beaumont kiên nhẫn chờ cho đến khi người kia quay lại gần anh, đoạn hỏi tiếp.
- Thế mà người ta nói với tôi là ông ta rất hay qua lại đây…, anh thấp giọng thì thầm.
Người đàn ông trực quầy khoanh tay và nhìn anh soi mói.
- Tôi đã nói là chưa bao giờ nghe thấy cái tên này! Anh ta nhắc lại, trong giọng hàm chứa sự đe doạ. Ông bị điếc hay sao hả?
- Xuỵt, đừng nói lớn như thế! Beaumont ngăn lại với dáng điệu của một kẻ đang bàn chuyện mưu phản. Tôi không muốn người ta biết lý do tôi đến kiếm ông ta…
- Thế vì sao ông muốn hỏi ông ta? - Người trực quầy hỏi với vẻ kênh kiệu.
Beaumont giả vờ tỏ ý lo ngại khi đưa mắt nhìn xung quanh mình, anh cúi sát vào tai người này.
- Tôi muốn mua một khẩu súng…, Anh thì thầm.
Người trực quầy chằm chằm nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.
- Nếu thế thì hãy đến cửa hàng mua bán vũ khí ấy! Còn đây là một quán bar! - Hắn bẻ lại.
Cảnh sát trưởng bật ra một tiếng ho gượng gạo.
- Thế nhưng, có nghĩa là… Tôi không hiểu lắm phải giải thích cho ông điều này thế nào, nhưng… có thể hiểu là tôi thích giữ kín chuyện này hơn, thế thôi… Tôi có một người bạn đã từng làm ăn nhiều phi vụ với Joseph Rodriguez. Anh ấy đã nói rằng ông ta chắc chắn có thể giúp được tôi.
- Bạn ông là ai vậy? Người trực quầy thấp giọng lầu bầu.
- Anh ta tên là Franck Silva. Chính anh ấy nói rằng tôi có thể tìm được Rodriguez ở đây.
Người trực quầy với chiếc khăn giả vờ lau vài chiếc ly.
- Thế còn người kia là ai? - Anh ta hỏi khi hất cằm chỉ vào Massart.
- Là em trai tôi, Beaumont ứng biến nói, chú ấy cũng biết chuyện. Tụi tôi có… ừm… một mục tiêu chung…
Người đàn ông lưỡng lự giây lát, sau đó cúi sát tai cảnh sát trưởng.
- Nếu do Silva giới thiệu anh đến thì OK. Jojo tối nay không có ở đây. Hãy thử tạt qua vào cuối giờ chiều mai xem. Tôi sẽ nói với ông ấy rằng anh muốn gặp.
- Cám ơn nhiều! - Beaumont hạ giọng thì thầm, ngày mai tôi sẽ quay lại.
Anh thanh toán đồ uống rồi cùng thiếu tá rời khỏi quán bar. Khi đã ngồi trong xe, Massart không ngăn nổi cười phá lên.
- Chơi giỏi lắm, chánh thanh tra ạ. Phải công nhận cái màn diễn trò dân anh chị của anh đã khiến tôi ngạc nhiên nhiều đấy.
- Tôi diễn không tồi lắm, thật thế! Beaumont mỉm cười đồng tình. Nhưng chớ có bán da gấu trước khi giết được nó nhé. Với những tay chơi loại này, chẳng biết thế nào đâu. Rất có thể ngày mai, tay «Jojo súng» này lại không đến.
Anh xem đồng hồ. Đã gần mười một giờ ba mươi. Anh quyết định tạt qua nhà Marie sau khi đã chở Massart về nhà anh ta. Rõ ràng là đang đang rất muốn ôm hôn cô ấy.
•••
Beaumont đậu xe trên bãi đỗ xe gần toà nhà cao tầng nơi Marie ở. Trời tối, và nếu không có ánh sáng mờ phát ra từ một chiếc cột đèn đường, thì anh khó mà nhận ra chỗ mình đang đi. Anh bước vào trong hành lang và leo nhanh lên tầng ba, nơi có căn hộ của Marie. Khi định đẩy cánh cửa thoát ra thềm hành lang thì anh nghe thấy tiếng người vẳng tới. Rõ ràng là có hai người đang cãi nhau kịch liệt. Một phụ nữ gào lên rằng cô muốn người ta hãy để cho cô yên và thật không tin nổi, anh nhận ra đó là giọng của Marie. Anh liền chạy nhanh về phía căn hộ và va thẳng vào một người đàn ông cùng lúc đi từ trong nhà ra. Beaumont bật đèn hành lang và sửng sốt, trước mặt anh là Rodolphe Grancourt.
- Ra là ông, ông làm cái trò khỉ gì ở đây hả? - Anh hỏi cộc lốc.
- Tôi có thể hỏi ông cùng một câu ấy được không, thưa ông chánh thanh tra? Viên kiến trúc sư xổ ra với cùng một giọng điệu. Sự nhiệt tình thúc đẩy ông đến tận mức phải đến điều tra những nhân viên của lâu đài vào giữa đêm kia à? Ông ta mai mỉa thêm vào.
- Đừng kiếm chuyện với tôi nhé, ông Grancourt! Beaumont bẻ lại, trong giọng hàm chứa sự đe doạ. Tôi đã nghe thấy tiếng Marie kêu! Vậy, tôi hỏi ông lần cuối, ông đến đây làm gì? Ông muốn gì ở cô ấy?
Cánh cửa căn hộ hé mở tránh cho Grancourt khỏi phải trả lời. Marie Berger xuất hiện giữa khung cửa trong chiếc áo choàng tắm bằng lụa mộc mà cô đã tóm chặt hai vạt lên ngực. Mái tóc loà xoà, và trên khuôn mặt bạc nhược của mình, đôi mắt xanh của cô ánh lên một luồng sáng kỳ lạ.
- Marie, Beaumont thốt lên và chạy vội về phía cô, em không sao chứ?
Cô gái không trả lời và đứng im bất động, cặp mắt dán chặt lên người Grancourt. Người này cũng chăm chăm nhìn cô, cái nhìn thật khắc nghiệt, hàm bạnh ra. Bất ngờ, ông ta quay gót và bỏ đi. Bằng hai sải chân, Beaumont đuổi kịp ông ta.
- Chớ bỏ đi nhanh thế, Grancourt. Ông đã làm gì cô ấy hả?
Kiến trúc sư khinh bỉ nhìn anh bằng ánh mắt thờ ơ.
- Tôi không làm gì cô ấy hết. Tôi không hãm hiếp lẫn đánh đập cô ấy, nếu đấy là những điều ông nghi ngờ! Hơn nữa, ông hãy tự mình đi hỏi thẳng cô ấy!
Beaumont đưa mắt nhìn Marie, cô vẫn đứng bất động như một bức tượng.
- Marie, có sao không em, hãy trả lời anh đi chứ?
Cô gái trẻ phủ lên người anh một cái nhìn trống rỗng, rồi quay đầu đi nơi khác..
Bực bội, cảnh sát trưởng tóm ve áo Grancourt.
- Ông nghĩ rằng tôi không nhìn thấy cô ấy đang ở trong tình trạng không bình thường à? Ông đến làm cái trò khỉ khô gì ở đây hả, ông đã làm gì để cô ấy bị chấn động nhường ấy hả?
Grancourt bình tĩnh gỡ tay anh ra rồi nhìn thẳng vào mắt Beaumont.
- Tôi sẽ cố nói thẳng với ngài, thưa chánh thanh tra. Tôi nhắc lại, tôi tuyệt đối không làm gì Marie. Còn về lý do tại sao tôi có mặt ở đây, thì điều này tuyệt đối không liên quan gì đến ngài! Xin chào.
Viên kiến trúc sư bỏ đi bằng những sải chân dài. Beaumont không chạy theo ông ta mà tiến lại gần Marie. Anh choàng nhẹ một cánh tay lên vai cô, dìu cô vào nhà và đóng cửa lại. Anh đỡ cô ngồi xuống mặt ghế đệm dài và đi lấy cho cô một ly nước.
- Marie, anh xin em, hãy nói gì với anh đi! Em sao thế hả? Em có muốn anh gọi bác sĩ không?
Răng nghiến chặt, cái nhìn bất động, cô ngồi sững như tượng. Bất ngờ quỵ hẳn xuống như thể cô bị bất tỉnh nhân sự. Hoảng sợ, Beaumont lay gọi cô, và do cô chẳng có phản ứng gì, anh buộc phải tát lên mặt cô. Cô gái trẻ có cảm tưởng như vừa tỉnh dậy và hắt ra một tiếng thở dài.
- Marie, em khỏe chứ hả? Beaumont hỏi bằng giọng chứa đầy lo ngại.
Lần này, hình như cô gái nghe thấy tiếng anh. Cô ngẩng lên nhìn anh bằng con mắt hơi thất thần.
- Vâng… em khoẻ…
- Có chuyện gì xảy ra vậy em? Em làm anh sợ. Em có vẻ như đã rất bị choáng đấy! Grancourt đã làm gì khiến em lạc vào trạng thái như vậy? Trước hết, anh ta đến nhà em làm gì vào cái giờ này? Anh nghĩ là em không có mối quan hệ gì với lão đó…
Marie đưa một bàn tay mệt mỏi lên xoa trán và đưa mắt nhìn đi hướng khác.
- Hãy trả lời anh đi, Marie… Anh ta muốn gì? Anh cố nài.
Cô thở dài và có vẻ rất bối rối.
- Ông ta muốn… ôi! Mà Axel này, điều đó có quan trọng lắm không?
- Tất nhiên là có. Em đã nhìn rõ hình dạng tối nay của em như thế nào chưa? Nếu gã này quấy rầy em, anh thực sự muốn biết. Anh sẽ trực tiếp nói chuyện với hắn ta!
- Không, em xin anh… cho qua đi… chuyện chẳng đáng phải làm thế…
Beaumont khoanh tay nhìn cô chăm chú.
- Hắn tán tỉnh em à? Đúng không Marie? Hắn đến đây tối nay là để ve vãn em?
Cô gái trẻ cúi đầu không trả lời.
- Tuy nhiên nếu Grancourt tự cho phép đến nhà em vào cái giờ như thế, và điều ấy lại khiến em xáo trộn đến mức này, thì có thể giữa hai người, em và anh ta có mối quan hệ nào đó mà anh không biết?
Cái nhìn của Beaumont đanh lại. Khi thốt ra những từ này, cơn ghen đang chấp chới dưới đáy trái tim mình. Tình yêu khiến anh dễ bị tổn thương, và anh đã gần như quên đi rằng cái đó làm ta đau đớn đến cỡ nào. Anh sợ nghe câu trả lời của Marie. Và chính lúc ấy, anh cảm thấy một bàn tay ấp lên bàn tay mình.
- Anh Axel, kể từ lúc gặp anh, thì không bao giờ em để mắt đến một người đàn ông nào khác ngoài anh. Em xin lấy tất cả những gì quý giá nhất của đời em ra để thề với anh. Còn về Grancourt…
Cô cắn môi, ngập ngừng giây lát trước khi tiếp tục.
- Em và anh ta thực đã có quan hệ với nhau từ vài tháng trước đây. Em không biết bị cái gì ám, khi đó em đã không nhận ra rằng anh ta thật ích kỷ và vô tình đến mức nào… Ô, chuyện này kéo dài không lâu. Em đã nhanh chóng quyết định cắt đứt quan hệ, nhưng anh ta lại khó lòng chấp nhận quyết định của em. Từ đó anh ta không ngừng quay lại hòng tán tỉnh em…
- Vậy, chính vì lẽ đó mà hắn liếc gườm tụi mình khi hắn nhìn thấy anh và em đứng cùng nhau trong sân lâu đài. Lúc ấy, lẽ ra em nên nói cho anh biết rõ sự thật.
- Em không muốn gây muộn phiền cho anh vì chuyện đó… vả lại, chuyện đó giờ đây chẳng còn quan trọng nữa cả. Em đã gặp được anh, đó mới là điều chính yếu.
Nàng dựa sát vào anh và âu yếm hôn nhẹ lên môi anh. Anh đáp lại bằng nụ hôn say nồng của mình.
- Phiền nỗi là gã đó lại theo đuổi em rất tận tâm, và chuyện đó khiến em bực mình. Hồi nãy, em đã ở trong một trạng thái… Em quả làm anh sợ.
Marie đồng tình bằng một nụ cười gượng gạo.
- Bây giờ, mọi chuyện ấy đã qua hết rồi… Tất cả đã thuộc về quá khứ. Điều duy nhất có giá trị, đó là em tha thiết, quyến luyến anh rất nhiều. Em mong muốn hai ta có thể có chung một điều gì đó thật tuyệt vời. Và cho dù bất kỳ người đàn ông nào tán tỉnh em, thì em sẽ vẫn chỉ chung thuỷ với anh!
Beaumont đằm sâu cái nhìn của mình vào đôi mắt nàng.
- Anh đã làm gì để xứng đáng với một hạnh phúc nhường ấy? Anh âu yếm thì thầm. Lúc đó, anh bỗng nhìn thấy hai đồng tử con ngươi mắt của Marie thu hẹp lại cho đến khi chỉ còn là hai khe nhỏ mảnh mai. Cái nhìn của nàng chợt trở nên mờ ảo, gần như nhớn nhác, và nàng đưa tay lên hai bên thái dương. Mặt nàng hình như biến dạng, rồi nàng hất đầu ra sau, và cất giọng rên xiết.
- ! Nada! Los hombres, jamás hicieron nada para merecer esto! Sólo saben hacer sufrir! Yo, no podía soportarlo más! Todas estas putas que querían tomarme a mi marido! Le sonreían y giraban en torno a él, y él, se las tomaba todas! Dios! Que soy desgraciada! Cadanoche, lo esperaba, y él, era con esta putas! Me lo tenía conmigo sólo una horita, cuando venía la manãna, y todavía, solamente si no se lo guardaban con ellas toda la noche. Las detestaba, odiaba ellas todas*, Marie gào lên bằng tiếng Tây Ban Nha với một âm điệu chuẩn xác.
•
Tiếng Tây Ban Nha: Không có gì hết! Những người đàn ông đã chưa bao giờ làm được gì để được hưởng điều ấy. Bọn họ chỉ biết gây đau thương. Ta, ta không thể chịu đựng điều này hơn được nữa! Cả lũ điếm kia muốn đánh cắp chồng ta. Cả lũ, đứa nào đứa nấy mỉm cười với chồng ta, xoay quanh chồng ta. Và Người đã chấp nhận tất cả! Trời hỡi trời, ta quả thật bất hạnh! Hàng đêm, hàng đêm ta chờ chàng. Còn chàng, chàng lại đi vui thú với lũ điếm ấy. Ta chỉ có được chàng cho mình khoảng một giờ mọn khi ngày chợt đến. Và đấy là chỉ kể nếu bọn chúng không giữ chàng lại với chúng suốt đêm, ta căm ghét chúng nó. Ta căm thù cả lũ chúng nó!
Marie đảo tròn tròng mắt đang bị lồi ra và lại quỵ xuống trên ghế đệm như thể nàng không còn trụ được trên đôi chân của mình nữa. Beaumont đứng đờ người ra, chỉ hơi loáng thoáng hiểu ra những gì anh vừa nhìn, vừa nghe thấy. Anh học tiếng Tây Ban Nha tới tận bậc trung học, và những khái niệm mà anh còn giữ được cho phép anh hiểu tương đối tường tận nội dung chính của những lời đả kích mà Marie vừa thốt lên, trong giây lát, anh tự hỏi có phải cô đã bị mất trí không. Cô đang nói về cái gì? Câu chuyện về «lũ điếm đánh cắp chồng của ta trong khi ta chờ chàng suốt đêm» là thế nào? Và người chồng nào đây? Nàng chưa bao giờ nói với anh là đã từng lập gia đình. Cũng như việc anh không hề biết nàng nói tiếng Tây Ban Nha giỏi đến thế.
Anh cúi xuống, đặt tay lên trán nàng, vầng trán ấy lạnh giá. Khi anh chạm vào nàng, nàng rùng mình và mở choàng mắt ra, như thể nàng vừa thoát khỏi một cơn mơ.
- Em mệt quá, Axel ạ… mệt rã rời… Em nghĩ là phải đi ngủ đây. Mai chúng ta gặp nhau nhé…
Nàng tiễn anh ra cửa và anh nhận thấy cặp mắt nàng chập chờn, như thể nàng không sao giữ nó mở to được nữa.
- Marie…, em chắc mọi chuyện ổn cả chứ? Anh không thể để em thế này được. Anh sẽ gọi bác sĩ đến.
Nàng phủ lên người anh một cái nhìn chan chứa sự mỏi mệt.
- Em ổn mà, anh Axel. Em nói rồi, em chỉ cảm thấy thật mệt thôi… Sáng mai sẽ khá hơn… Thực sự là anh không đáng phải lo lắng đâu.
- Marie…
Anh nín bặt và quyết định không nài thêm. Rõ ràng đây không phải là lúc để nói rằng phản ứng của cô đã làm anh ngạc nhiên đến mức nào, lẫn việc thú nhận với nàng rằng, trong giây lát, anh có cảm tưởng như đứng trước một người xa lạ, chứ không phải là một cô gái trẻ xinh xắn quá đỗi dịu dàng mà anh vô cùng yêu mến. Cô có vẻ như chỉ đủ độ minh mẫn để giữ cho khỏi ngã quỵ xuống.
- Chào nhé, anh Axel…, nàng thì thầm và đặt một nụ hôn lên môi anh. Sau khi nàng đã đóng cửa lại, Beaumont còn đứng lặng bất động rất lâu trong hành lang tối thui trước khi quay ra xe. Anh chắc đã không hình dung nổi cuộc rẽ thăm Marie lại xoay qua tình thế này. Thoạt đầu đã có ngay anh chàng Grancourt, sau đó đến thái độ kỳ quặc của cô gái trẻ. Anh đến đây hòng tìm kiếm sự thoải mái và thư giãn, nào ngờ anh lại từ đây ra về ôm theo một mớ câu hỏi cần làm sáng tỏ. Anh cảm nhận trong đó một sự pha trộn mơ hồ giữa sự bực bội và thất vọng.
Anh bật công tắc và từ từ chạy xe về nhà. Anh đi nằm và tự nhủ, ngay ngày mai phải hỏi Marie cho ra nhẽ về thái độ của nàng. Anh nhận ra mình đã quá thiết tha với cô ấy đến mức nào và không có ý định để cho bất kỳ mối nghi ngờ nào vẩn vơ trong chuyện này. Nếu nàng đã từng có chồng, lẽ ra nàng đã phải nói cho anh biết điều đó chứ! Rồi lại còn thêm tràng chửi rủa bằng tiếng Tây Ban Nha và không ngừng lặp lại từ «puta!» (con điếm). Những người đàn bà nào đã bị xếp hạng như vậy? Ngoài chuyện đó ra, anh vẫn tin chắc nàng đang giấu anh chuyện gì đó liên quan đến Rodolphe Grancourt. Bực mình, anh hắt ra một tiếng thở sâu và chìm vào giấc ngủ không mộng mị.
Sáng hôm sau, anh không sao liên lạc được với Marie. Ngay cả khi cô có ngủ sâu đến mấy thì tiếng chuông điện thoại đổ dồn có lẽ cũng phải đánh thức cô dậy. Cho dù, tối qua cô có vẻ rất mệt, thì cũng thật không bình thường nếu cô đã ngủ say đến thế! Lúc ra ngoài ăn trưa, anh quyết định rẽ qua lâu đài Versailles để mong gặp cô một lát. Anh gõ cửa xưởng trùng tu và bước vào. Anh nhận ra bà Bédélin đang tỉ mẩn làm việc với một bức tranh phủ tường. Bà ngẩng đầu lên và mỉm cười với anh với vẻ bồn chồn.
- Xin chào chánh thanh tra, có gì mới không?
- Chúng ta chắc sẽ không phải đợi lâu nữa đâu. Tôi gần như đã chắc chắn tối nay, ngay tại đây, tôi sẽ vạch mặt được hung thủ. Chúng tôi sẽ tìm lại được dấu vết của nó nhờ vũ khí gây án.
Bà thở dài, và anh đã nhận rõ trên khuôn mặt bà, thường ngày vốn vui vẻ là thế, còn bây giờ đã bị mối lo lắng gặm nhấm.
- Vậy tôi chỉ còn mỗi việc đặt trọn niềm tin tưởng nơi ngài thôi, chánh thanh tra ạ. Tôi hy vọng ngài sẽ tránh cho tôi khỏi vai lệnh bà De Maintenon trong bản danh sách đi săn của kẻ giết người này. Thú thật là tôi sẽ rất mang ơn ngài đấy…, bà thêm vào với chút hóm hỉnh.
Tuân theo một sự xung động bất ngờ, Beaumont cầm hai tay bà trong tay mình.
- Chớ quá lo lắng nhiều quá, thưa bà Bédélin. Bà được bảo vệ chặt chẽ cả ngày và đêm. Rồi tôi sẽ tìm ra được thằng khốn kiếp này. Chỉ còn tính bằng giờ nữa thôi. Ngay khi tôi biết khẩu súng ấy đã được bán lại cho ai, tôi sẽ tóm cổ được hắn. Mặc kệ bà nhé, khi ấy bà sẽ không được là phu nhân của Vua-Mặt Trời!
Mặc dù rất lo lắng, bà Bédélin cũng không ngăn được cười.
- Thú thật là tôi cũng sẽ vượt qua được sự thất vọng này đấy, chánh thanh tra ạ! Những ân sủng đặc tình của nhà Vua, cho tôi xin ít thôi. Nhất là trong những tình huống thế này!
- Bà Bédélin… Marie có đây không?
- Marie hả? Sáng nay cô ấy đã gọi điện báo mệt, hôm nay cô ấy không đi làm.
Trước vẻ bối rối của Beaumont, bà Bédélin mỉm cười thân thiện.
- Hai người rất gần gũi với nhau phải không?
Beaumont ngập ngừng giây lát.
- Vâng, đúng thế, anh trả lời thẳng.
- Tôi phát hiện ra điều này trong khoảng khắc khi hai người ở bên nhau. Điều ấy thì rõ như ban ngày. Cho phép tôi được nói thẳng là hai người hợp thành một cặp rất cân xứng.
- Cám ơn bà, bà Bédélin. Marie đã nói với bà là cô ấy sẽ không đi đâu cả à?
- Tôi nghĩ thế, bởi vì cô ấy bị mệt. Thế cô ấy không nói gì với ngài sao?
- Sáng nay tôi gắng hết sức mà không liên lạc được với cô ấy. Nhưng tôi sẽ tạt qua nhà để xem cô ấy có mạnh không?
- Ngài đúng đấy, hãy đến đó đi. Còn hiện giờ tôi phải tiếp tục công việc đây. Xin chào chánh thanh tra, và hãy nghĩ đến tôi với nhé. Tôi tin tưởng nơi ngài.
- Đừng lo, bà Bédélin. Tôi sẽ không quên bà đâu! Hãy cứ thận trọng, nhưng tôi hứa với bà rằng chẳng bao lâu nữa, bà sẽ được ngủ ngon giấc.
Khi rời khỏi lâu đài, Beaumont phóng thẳng tới nhà Marie. Anh nhấn chuông cửa nhiều lần mà không có ai trả lời. Mười năm phút trôi qua, anh đành ra về. «Cô ấy có thể ở đâu được nhỉ? Anh tự hỏi với vẻ lo lắng, khi bị ốm thì phải ở nhà chứ. Trừ phi cô ấy nói dối bà Bédélin. Nhưng tại sao?».
Anh quay lại con đường dẫn đến sở. Mặc dù trời đã muộn, nhưng anh không thấy đói. « Chúa ơi… miễn sao em khoẻ mạnh là được… Anh mơ màng. Tối qua, cô ấy quả là kỳ quặc. Ai mà biết được có điều gì xảy ra trong đầu cô… lẽ ra mình không nên để cô ấy ở một mình như thế».
Trong hành lang, anh chạm mặt người phó của mình.
- Sẵn sàng chưa, Massart? Anh hỏi. Hãy nhớ là một giờ nữa chúng ta phải quay lại quán Bốn mùa đấy.
- Tôi sẵn sàng rồi, đi lúc nào là tuỳ anh, thưa sếp. À, Christian Jaquetti có gọi điện. Anh ta không nói với tôi là muốn gì nhưng lại nhất thiết muốn anh khẩn cấp gọi lại.
- Được, tôi sẽ gọi ngay.
Beaumont bước vào phòng làm việc của mình và nhấc điện thoại. Anh lưỡng lự giây lát, sau bấm số máy của Marie. Anh để chuông đổ dồn trong không gian nhiều lần trước khi gác máy. Sau đó anh lại thử gọi vào máy di động của cô mà vẫn không có kết quả. «Marie… em ở đâu? Anh thật sự cần nói chuyện với em…, anh mơ màng với chút bấn cợn trong tim, anh có linh cảm là em không được khoẻ… ».
Anh thở dài và giở cuốn sổ tay nhỏ tra số điện thoại của Christian Jaquetti. Ngài profileur nhấc máy ngay hồi chuông đầu tiên.
- Ông Jaquetti hả? Tôi chánh thanh tra Beaumont đây. Tôi nghĩ là ông muốn nói chuyện với tôi.
- A, chánh thanh tra, tôi đang đợi ngài gọi đến. Ngài phó của ngài đã thông báo cho tôi về những biến chuyển trong vụ án của ngài. Câu chuyện về những người phụ nữ được đồng hoá với những người tình của đức Vua Louis XIV… Và thú thật với ngài rằng, sau khi đã suy nghĩ kỹ về điều này, tôi đã đi đến một kết luận hiển nhiên. Chắc chắn sẽ gây ngạc nhiên, nhưng lại đúng như thế…
- Thế thì, tôi xin nghe…
- Hẳn ngài còn nhớ việc hung thủ chứng tỏ nhu cầu thỏa thuê trên các nạn nhân khi các cô ấy đã chết chứ! Chuyện này đã đẩy tôi đến chỗ kết luận rằng hắn đã bộc lộ một niềm hận thù cho sự trái ngược giữa bọn họ. Và tôi đã phán xét rằng hắn mắc chứng ghét phụ nữ, rằng hắn đã từng là nạn nhân của một sự kiện gây chấn động dồn hắn đến chỗ căm ghét những người đàn bà. Tuy nhiên, có cái gì đó lấn cấn trong đầu tôi. Ngài hiểu chứ, thường trong những trường hợp như thế, những vết thương bị gây ra sau chết hiếm khi chỉ là một hành động bạo lực duy nhất mà hung thủ bắt các nạn nhân phải chịu đựng. Họ sẽ hầu như đều bị hãm hiếp hay phải chịu một số các hình thức tra tấn trước đó.
- Thế là thế nào?
- Ở đây, tôi muốn nói rằng một nam sát thủ bộc lộ sự hận thù hung bạo đối với nạn nhân của mình thường hiếm khi lại chỉ giết cô ta bằng một viên đạn giữa đầu sau khi đã đầu độc cô ta bằng thuốc ngủ, mà hắn thường mong muốn làm cho lạc thú của mình kéo dài hơn, nếu như tôi dám nói như thế. Thì thường là, hoặc hắn cưỡng dâm cô ta để chế ngự cô ấy, hoặc hắn sẽ bắt cô ấy phải chịu cực hình ở mức tối đa trước khi kết liễu cô ấy, để thỏa mãn nhu cầu trả thù tàn bạo của hắn. Thủ thuật được sử dụng trong vụ này không tương ứng với sơ đồ cổ điển. Hung thủ đã giết các cô gái này theo cách rất mau lẹ, điều làm cho các cô ấy, có thể nói là khỏi phải đau đớn. Những vết thương bị gây ra sau chết ở đây là dẫn chứng duy nhất có thể nhận ra về lòng hận thù của hắn đối với những phụ nữ này. Và, đây cũng khá là đặc biệt. Tôi đã gặp những trường hợp mà hung thủ hạ sát rất nhanh nạn nhân của hắn, nhưng sau đó lại quan hệ tình dục khi họ đã chết. Đó là cách của hắn muốn chế ngự nạn nhân một cách tuyệt đối, để khỏi phải sợ sự phán xét của cô ấy về cách làm tình. Nhưng còn trong những trường hợp của ngài, ngoài vài vết cào xước, trầy da và mấy cái tát, chúng ta không còn gì nữa hết. Không có một sự quan hệ tình dục nào, không một dấu vết bạo lực thông thường nào. Điều đó đối với tôi có vẻ như kỳ quặc. Nhưng khi ngài phó của ngài kể cho tôi nghe rằng những cô gái bị giết hại là tượng trưng mỗi người cho một trong các quý phi của Louis XIV, tôi bỗng nhận ngay ra một điều hiển nhiên, tất cả các mảnh ghép của bức tranh đã tìm được chỗ cho mình. Tôi chợt hiểu tại sao những yếu tố điển hình của một tội ác được gây ra do một kẻ mắc chứng ghét phụ nữ hoặc một kẻ hung bạo lại không xuất hiện trong vụ án của chúng ta.
- Thật thế à? Thế tại sao vậy - cảnh sát trưởng hỏi lại ngay lập tức với vẻ tò mò.
- Là thế này, thưa chánh thanh tra, chỉ đơn giản vì theo ý tôi kẻ giết người là một nữ sát thủ!
- Ông đang nói linh tinh cái gì thế? -Beaumont thốt lên sau vài giây sững sờ.
- Đó là đương nhiên thôi, thưa chánh thanh tra. Chỉ một người đàn bà mới có thể giết một người đàn bà khác theo cách thậm chí thật thù hận sâu đậm như vậy. Một người đàn ông chắc hẳn đã lạm dụng tình dục hay đã tàn bạo cưỡng hiếp các cô ấy. Hơn nữa có chuyện về các nhân tình của Louis XIV… Đó là chuyện muôn thủa của các bà rỗi việc… Kình địch, ghen tuông, vân vân và vân vân…
- Thưa ông Jaquetti thân mến, tôi không hiểu rõ những điều ông đang nói cho lắm. Có phải ông đang bóng gió cho rằng một gã hay đúng ra là một thị, nếu tôi tin vào cách lập luận của ông, đã phạm những tội ác này do thị đã ghen với các quý phi của vua, những người đàn bà chết cách đây đã ba thế kỷ rồi à?
- Nói đúng hơn là ả đã ghen với những phụ nữ mà ả cho rằng họ là nhân tình của Louis XIV. Theo những gì mà ngài phó của ngài kể lại với tôi thì có sự giống nhau rất lớn giữa mỗi nạn nhân và quý phi mà cô ấy được cho là biểu tượng. Ngay cả màu tóc và màu mắt, thậm chí tên riêng… Đến cả những địa điểm nơi mà người ta phát hiện ra thi thể cũng tượng trưng cho một mối liên hệ nào đó. Với tôi thì chuyện rất rõ ràng: những tội ác này là tác phẩm của một người đàn bà, một người đàn bà mà tôi không biết vì lý do gì đã coi những quý phi của nhà Vua, nói cách khác, những nạn nhân của chúng ta như là những tình địch của thị.
- Tại sao tác giả của những vụ án này lại không phải là kẻ mắc chứng kỳ thị nam giới, tự coi mình là sự tái hiện của Vua?
- Nhưng tôi đã nói cho ngài rồi còn gì, thưa chánh thanh tra. Nếu đó là một người đàn ông, hắn ắt đã không tiến hành như thế. Và nếu, như ngài nói hắn tự cho mình là Louis XIV, và chính những người đàn bà này, tôi nhắc lại, là những người tình được yêu thích, hắn chắc đã làm như nhà Vua: hắn hẳn đã có những quan hệ tình dục với các cô ấy. Theo tôi, thậm chí còn là điều đương nhiên nữa kia. Hơn nữa, hãy xem cách thao tác của hắn. Ngài thực sự nghĩ rằng một người đàn ông cần đầu độc những nạn nhân của mình bằng thuốc ngủ để sau đó giết họ à? Anh ta hẳn đã có thể chế ngự được họ mà không cần đến những thức ấy. Trong khi đó thì một người phụ nữ…
Beaumont nghĩ ngợi giây lát.
- Lập luận của ông rất đáng chú ý, thưa ông Jaquetti. Tuy nhiên tôi vẫn hơi hoài nghi. Bọn sérial killers* đại đa số là nam giới… Đương nhiên là tôi không muốn mang vẻ gia trưởng trong chuyện này rồi…
•
Tiếng Anh: kẻ giết người hàng loạt.
- Điều đó không phải lúc nào cũng đúng, thưa chánh thanh tra. Phụ nữ cũng biết giết người đấy. Thế ngài đã nghe nói về vụ án thuốc độc chưa? Chuyện xảy ra đúng vào thời Vua Louis XIV trị vì. Này, hãy hình dung là có một lượng không thể tin nổi các quý bà đã bị quy tội gửi những người khác về thế giới bên kia đấy nhé. Chủ yếu là vì các vấn đề tiền bạc, về ghen tuông hay tình địch. Những thủ phạm nổi tiếng nhất trong vụ này là hai người đàn bà: Nữ hầu tước De Brinvilliers, bà này đã bị thiêu sống trên giàn thiêu, và lệnh bà De Montespan, nhân tình của nhà Vua. Thế thì, ngài xem đấy, hung thủ của chúng ta không hoàn toàn sáng tạo ra điều gì mới mẻ cả đâu.
- Tốt lắm, tôi rất cám ơn ông, thưa ông Jaquetti. Tôi sẽ nghiên cứu kỹ quan điểm của ông, và xem xét nếu tôi có những yếu tố để thẩm định chúng.
- Như ngài nói đó, chánh thanh tra, đây chỉ là quan điểm cá nhân của tôi. Tôi không có vật chứng để thẩm định, và đấy là công việc của ngài. Nhưng về phần mình, tôi thực tin chắc vào điều tôi vừa khám phá ra. Chuyện này chỉ do mình tôi cam kết, nhưng tôi cũng khuyên ngài nên lưu tâm đến. Tôi hiếm khi nhầm lắm.
Sau khi gác máy, Beaumont ngồi lặng suy nghĩ giây lâu. Cuộc đàm thoại với ngài chuyên gia đã làm hé lộ ra cho anh nhiều khía cạnh và những giả thiết còn chưa khai thác đến trong vụ này. Một phụ nữ à…, anh chưa bao giờ xem xét đến tình huống hoàn toàn có thể này. Và tuy nhiên, điều ấy có khả năng lắm chứ! Anh xem đồng hồ rồi đứng dậy. Từ hành lang, anh ra hiệu cho thiếu tá Massart, rồi cả hai rời văn phòng.
•••
Khi họ đến quán Bốn Mùa thì đã gần mười tám giờ. Người đàn ông trực quầy vừa thoáng thấy họ đã rời khỏi quầy và đi về phía cuối phòng. Vài giây sau, anh ta quay lại và ra dấu cho họ theo mình. Anh ta dẫn họ lại gần một chiếc bàn, nơi một người đàn ông có nước da ngăm ngăm đen đang ngồi.
- Có vẻ như ông tìm tôi? người này hỏi thẳng mà không khách khí.
Beaumont không hề bối rối.
- Ông là Joseph Rodriguez?
Kẻ kia nhìn anh khinh khỉnh mà không thèm trả lời.
- Silva giới thiệu ông đến hả? Hắn cũng lên tiếng hỏi.
- Ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, Beaumont nhắc hắn.
- Ông cũng thế! - Người đàn ông cộc lốc bẻ ngay lại. Vậy tôi hỏi lại lần thứ hai và cũng là lần cuối cùng. Có đúng là Silva giới thiệu ông đến không? Bởi vì nếu không phải thế, tôi có những công việc khác phải làm hơn là ngồi cãi vã với ông!
- Đúng thế, chính Franck Silva đã nói với chúng tôi về ông, cảnh sát trưởng trả lời. Chúng ta có thể ra ngoài một chút được không? Tôi muốn nói chuyện riêng với ông.
- Vậy là ông muốn có một khẩu súng ngắn hả, đúng không? Và ông nghĩ rằng tôi có thể giúp ông?
Beaumont giả vờ nhìn quanh với vẻ sợ hãi.
- Nói nhỏ đi, tôi xin ông! - Anh thì thào và giả đò hoảng hốt. Tôi muốn giữ kín chuyện…
- Khi người ta hỏi đến tôi, thì lúc nào người ta cũng muốn giữ kín chuyện - Rodriguez trả lời với một nụ cười ranh mãnh.
- Thế thì, chúng ta hãy đến một chỗ nào yên tĩnh hơn - Beaumont giả vờ cầu khẩn.
Người đàn ông đứng lên.
- Hãy đi theo tôi. Ta giải quyết vụ này ở sau quán.
Khi cánh cửa khép lại sau lưng họ, Rodriguez đứng dựa lưng vào tường và khoanh chéo tay.
- Nào, tôi nghe ông đây.
- Tôi tìm mua một khẩu súng ngắn, ông Rodriguez ạ. Một khẩu súng tự động… Một khẩu MAS G1 chẳng hạn…
Người kia rướn mày với vẻ ngạc nhiên.
- Một khẩu MAS G1 hay một khẩu khác thì có thể làm được gì khác. Để khử một người nào đó thì bất kỳ khẩu súng ngắn tự động nào cũng được việc hết!
- Không hoàn toàn thế… Cái tôi đang kiếm là một khẩu MAS G1. Một khẩu MAS G1 đã nằm trong tay ông từ khoảng hai năm nay. Sau vụ trấn lột ở trạm xăng gần Corbeil…
Một tia hoảng sợ vụt qua trong ánh mắt Rodriguez. Hắn dợm bước tháo chạy ra cửa, nhưng thiếu tá Massart đã tóm lấy hắn bằng bàn tay chắc nịch.
- Các ông là cớm, đúng không hả? Các ông là đồ cớm thối tha!
- Thật chẳng giấu ông được điều gì, ông Rodriguez ạ, Beaumont đáp lại khi trưng thẻ của mình ra, bây giờ, hãy nói cho tôi biết về khẩu MAS G1 này.
- Tôi chẳng có gì để nói với ông hết. Tôi không biết ông đang nói về chuyện gì!
- Thật à? Tuy nhiên, chưa đầy năm phút trước đây, ông có vẻ rất thông thạo về súng ngắn. Thế thì, hãy nghe rõ đây, thưa ông Rodriguez, tôi sẽ cố gắng thật rành mạch và ngắn gọn: Tôi đang điều tra về một loạt các án mạng do khẩu súng ngắn này gây ra. Tôi biết qua Franck Silva, người mà lúc này tạm nói đại khái là đang đi nghỉ mát, rằng nó đã từng là của anh ta, và rằng anh ta đã dùng nó để đi trấn trạm xăng ở Corbeil. Thấy mọi chuyện xoay chiều xấu, anh ta đã tống táng nó đi, và ông đã tuồn đổi cho hắn một khẩu khác. Vậy, câu hỏi của tôi là: ông đã bán lại khẩu súng này cho ai?
Rodriguez ném về phía anh một cái nhìn đầy hằn thù.
- Tôi bán lại vũ khí, OK, nhưng không phải tôi đã sử dụng chúng! Thế thì hãy đi kiếm thủ phạm ở những nơi khác!
- Tôi nghĩ rằng ông vẫn chưa hiểu rõ câu hỏi của tôi, thưa ông «Jojo súng». Vậy tôi sẽ nhắc lại câu hỏi đó một cách tử tế. Sau khi được Silva tuồn lại, ông đã bán khẩu súng MAS G1 này cho ai?
Răng nghiến chặt, Rodriguez đối mắt trực diện cảnh sát trưởng trước khi cụp hẳn chúng xuống.
- Nếu ông cho rằng tôi nhớ rõ tất cả những ai đã từng làm ăn với tôi thì ông nhầm đấy! Vả lại, chớ có tin là khách hàng thường chìa cho tôi xem thẻ căn cước của họ!
- Tôi dám chắc khi cố gắng tý chút, ông sẽ nhớ lại được khách hàng này. Thì chí ít tôi cũng hy vọng cho ông điều ấy…
- Ông định nói gì ở điểm này thế? Rodriguez thổ ra. Nếu một gã đã hạ gục một ai đó với khẩu súng mà hắn đã mua chỗ tôi thì tôi làm gì có trách nhiệm. Nếu tôi không bán cho hắn thì hắn cũng sẽ đi mua ở chỗ khác!
- Đúng thế, tôi biết bài ca ấy rồi. Đó là kiểu lập luận mà bọn buôn lậu thường sử dụng đối phó với chúng tôi để chối bỏ trách nhiệm của chúng trong cái chết của rất nhiều các cô cậu bé… điều này đại đa phần chẳng cứu được chúng đâu. Và nó cũng sẽ không cứu được ông.
Beaumont tiến sát lại Rodriguez, và nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Nếu ông không hợp tác với chúng tôi, tôi sẽ gán cho ông tội đồng phạm giết người, Rodriguez ạ. Rõ chưa hả?
- Nhưng… ông không có quyền! Tôi tuyệt đối không dính dáng đến chuyện này hết!
- Điều này sẽ do thẩm phán quyết định… Beaumont bình tĩnh đáp lại. Ngược lại, nếu ông có thể cung cấp cho tôi những thông tin quý báu về đề tài này, tôi sẽ cố gắng giảm nhẹ những rắc rối mà ông sẽ không tránh khỏi do chuyện buôn bán trái phép của mình…
Rodriguez im lặng trong liền vài phút.
- Có thể… có thể là tôi nhớ lại được điều gì đó…, cuối cùng thì hắn ta cũng lên tiếng.
- Hay quá! Tôi biết là ông sẽ nhớ lại ngay thôi mà!
- Đó là một phụ nữ… Cô ta tìm mua một khẩu súng, thế là người ta đã dẫn đến gặp tôi…
Beaumont trao đổi nhanh với người phó của mình bằng một ánh mắt đầy ý nghĩa, trong khi những câu nói của Jaquetti văng vẳng trong đầu anh. «Không phải chúng ta đang có chuyện với một nam sát thủ mà là với một nữ sát thủ… »
- Thế người phụ nữ này là ai?
- Tôi đã nói vôi ông rồi, tôi không bắt khách hàng của mình điền vào bản sơ yếu lý lịch! Rodriguez cáu giận trả lời. Chừng nào bọn họ thanh toán bằng tiền mặt, thì phần còn lại không can dự gì đến tôi! Tôi không biết người đàn bà này là ai. Tôi thậm chí còn không rõ cô ấy có vẻ như thế nào. Cô ta bận một loại áo choàng rộng với chiếc mũ chùm đầu che gần hết toàn bộ khuôn mặt, hơn nữa, khi tôi gặp cô ấy thì trời đã tối. Ngược lại tôi nhớ được giọng cô ấy… Vâng, cô ấy nói với âm điệu của người Tây Ban Nha. Đó chắc chắn là một phụ nữ ngoại quốc. Cô ta nói tiếng của chúng ta có vẻ rất khó khăn. Thậm chí đôi lúc cô ấy còn đá vào những từ Tây Ban Nha… Tôi phải cố gắng mới hiểu được điều cô ấy nói.
Beaumont bỗng nhiên tái hết người. Những suy nghĩ rất khó chịu từ từ phong toả tâm trí anh, và anh dùng hết sức để xua đuổi chúng. «Không, điều đó là không thể… Tôi đang trở nên điên mất!» Anh đưa một bàn tay lẩy bẩy lên xoa trán và hình như anh lại đang nghe thấy giọng nói của Jaquetti bên tai: «Những tội ác này rất có khả năng là tác phẩm của một người đàn bà, mà người này lại coi những quý phi của nhà Vua như là những kẻ tình địch». Tiếp đó, anh lại thấy vang lên trong đầu mình giọng của Marie lúc anh gặp cô tối qua. «Tất cả lũ điếm này xoay quanh chồng ta. Chúng đánh cắp chàng của ta. Ta căm thù chúng!». Cô đã gào lên bằng tiếng Tây Ban Nha. Hình như cô ấy không còn là chính mình nữa…
Beaumont đột nhiên chạy nhanh ra cửa.
- Anh đi đâu vậy, chánh thanh tra - Massart ngạc nhiên hỏi.
- Tôi để tự anh chăm lo quý ông đây, Massart. Tôi nhất thiết phải đi ngay. Chúng ta sẽ gặp nhau ở văn phòng nhé.
Kinh hoàng, Beaumont lao nhanh trên con đường dẫn từ Paris ra Versailles. Vừa lái xe, anh vừa bấm số máy của Marie. Lần này nữa, máy lại đổ dồn trong khoảng trống. Anh chạy trên đường quốc lộ dẫn đến nhà cô. Tay anh lẩy bẩy trên vô lăng, «Ở đó, anh phải có được một lời giải thích, anh tự nhủ, chắc chắn là phải có một». Chuông điện thoại di động réo lên làm anh giật nảy mình.
- Allô! Anh nói bằng một giọng luống cuống khi bắt đầu cuộc đàm thoại.
- Chánh thanh tra hả, đại uý Martin đây. Tôi đang tiếp tục giám sát bà Bédélin, tôi chỉ muốn thông báo cho anh biết rằng bà ấy đã ra khỏi nhà được chừng hai giờ rồi. Bà ấy nói với tôi là đến nhà một nữ đồng nghiệp vì một việc khẩn cấp và nói rằng tôi không cần phải đi theo. Liệu tôi có phải tiếp tục đợi ở đây nữa không, hay anh muốn tôi đi tìm bà ấy hơn?
Beaumont cảm thấy những giọt mồ hôi đang rịn ra nơi trán.
- Bà ấy đến nhà ai? Bà ấy có nói tên cho anh biết không? Anh hỏi và cố che giấu sự hoảng sợ của mình.
- Ơ… tôi nghe hình như đó là nhà của một cô Berger nào đó. Vâng, đúng thế đấy, cô Berger. Bà ấy đã nói cho tôi địa chỉ, cũng không xa lâu đài Versailles là bao. Hãy đợi chút để tôi nhớ lại…
- Không cần đâu, Beaumont cắt ngang, tôi biết địa chỉ ấy rồi. Anh nói bà Bédélin đã đi được chừng hai tiếng đồng hồ rồi à?
- Vâng, khoảng đó đó. Anh có muốn tôi đi tìm bà ấy ở địa chỉ này không?
- Không, hãy ở yên đấy. Tôi sẽ gọi lại nếu tôi cần đến anh.
Beaumont tắt máy và nhấn mạnh chân ga. «Nhanh lên nào, Chúa ơi, nhanh lên… Xin Chúa hãy khiến là con nhầm đi!»
Vài phút sau, anh phanh gấp trước khu chung cư của Marie trong một tiếng rê bánh xe rất lớn. Anh nhảy ra khỏi xe, chạy nhanh vào trong và lao lên tầng ba. Anh bồn chồn bấm chuông cửa căn hộ. Không có tín hiệu trả lời, anh bấm lần nữa theo cách hối thúc hơn. «Lạy Chúa tôi, anh nghĩ, hoảng loạn, em ở đâu hả Marie? Và bà Bédélin ở đâu?»
Trong trạng thái lạc tri thức, Beaumont lại chạy bổ ra xe. Anh cố ngồi yên chốc lát để lấy lại bình tĩnh. Anh thở sâu và hai bàn tay nắm chặt. Những câu nói văng vẳng trong đầu anh, lại vẫn những câu ấy: «kẻ giết người là một nữ sát thủ», «một người đàn bà ghen với những quý phi của Vua», «khẩu súng ngắn đã được bán cho một phụ nữ nói tiếng Tây Ban Nha», «tất cả lũ điếm này đánh cắp chồng của ta. Ta căm thù cả lũ chúng nó!».
«Ôi không, Marie. Không, không, không! anh rên lên khi đưa hai tay ôm đầu, hãy nói là anh nhầm đi em! Em không thể bị dây dưa vào những chuyện đó…, không phải em!» Trong đầu anh, những mảnh ghép của bức tranh ghép hình đang tự mình chạy về vị trí với một tốc độ nhanh khủng khiếp. Marie, người làm việc ở lâu đài Versailles. Marie, người thông hiểu quá nhiều chuyện về đời sống tình cảm của các vị vua. Marie, người đã biểu thị lòng hận thù bằng tiếng Tây Ban Nha, mà anh hẳn sẽ không bao giờ ngờ được rằng lại có thể tồn tại thứ tình cảm điên rồ ấy nơi một con người quá đỗi dịu hiền. Nhưng tại sao? Lý do gì đã khiến cô xử sự như thế? Marie, người mà anh dành cho một tình cảm trìu mến thân thương… Trên thực tế, anh biết quá ít về nàng. Và chính vì vậy mà anh không biết nói gì về nàng hết. Nhưng điều đó cũng không ngăn được anh yêu nàng. Anh cầm điện thoại lên và thử gọi cho nàng một lần nữa, nhưng không có kết quả. Martin đã nói, bà Bédélin đến nhà nàng. Francçoise Bédélin, điểm ngắm tới đây của sát thủ! Hay đúng hơn là của nữ sát thủ… Hai hàm răng anh nghiến quá mạnh khiến anh nhói đau. Anh bấm một số máy khác.
- Martin hả, Beaumont đây. Hãy nói cho tôi biết bà Bédélin đã quay về chưa?
- Chưa, chánh thanh tra ạ. vẫn chưa về. Anh có muốn tôi đảo qua địa chỉ mà bà ấy cho tôi không?
- Không. Hãy báo cho đội gác gần nhất, và kéo quân đến lâu đài Versailles ngay. Tôi sẽ gặp các anh ở đó.
- Vâng, thưa chánh thanh tra.
Beaumont mở máy và lao nhanh về hướng lâu đài. Anh phải tính đến tình huống xấu nhất. Phải chăng bà Bédélin đừng nói với Martin rằng việc đi tháp tùng bà là không cần thiết… thì có thể lúc này bà đã không bị mất tích. Anh xem đồng hồ cơ gắn trong xe. Đã hơn hai mươi giờ. Vừa lái xe, Beaumont vừa suy nghĩ. Trong căn phòng nào, trong phần nào của khu vườn, bà Bédélin có khả năng bị dẫn tới nếu như sự hành quyết bà phải diễn ra tối nay? Anh nguyền rủa mình đã không hiểu biết hơn nữa những tình tiết về lâu đài. Những nạn nhân khác tượng trưng cho những quý phi của đức Vua đã được tìm thấy ở những nơi rất chính xác, liên quan đến lịch sử của họ. Nếu như bà ấy đã nói với anh, Françoise Bédélin chính là hiện thân của lệnh bà De Maintenon thì nơi nào sẽ được chọn để trưng xác của bà đây? Bất ngờ, một tia sáng loé lên trong anh. Anh chợt nhớ đến chuyến tham quan lâu đài của mình sau vụ án đầu tiên, khi bà Bédélin đã chỉ lối cho anh ra khu vườn và giải thích cho anh về những tình tiết của những căn phòng mà hai người đi qua. Có một lúc nào đó, bà ấy đã nêu tên những căn phòng của lệnh bà De Maintenon. Những căn phòng ấy đã nằm ở chỗ nào nhỉ? Anh có cảm tưởng là chúng nằm ở cánh trái, khá gần phòng của Vua. Liệu người ta đã đưa bà Bédélin đến đấy chưa? Trong thâm tâm, anh khăng khăng dùng cái đại từ vô nhân xưng «người ta» để chỉ hung thủ, để tránh khoác cho hắn một khuôn mặt, khuôn mặt mà anh chắc có lẽ sẽ đánh đổi tất cả để nó tránh xa khỏi cơn ác mộng này. Nhưng Beaumont biết rõ rằng anh phải đi đến tận cùng và thậm chí có nguy cơ phải chịu đau đớn. Anh đỗ xe trên quảng trường Armes và chạy bổ về phía những hàng song sắt của lâu đài. Sau khi những người gác cổng đã để cho anh vào, anh chạy ngay về phía cánh trái. Một người gác cổng đứng trấn ngay chân cầu thang của Hoàng hậu.
- Đã có một ai đó vào đây tối nay phải không? Anh nói khi đang thở hổn hển mà không cần nghỉ lấy lại hơi.
Người gác cổng pha chút ngạc nhiên vì giọng nói luống cuống của cảnh sát trưởng.
- Không, không có ai đáng nghi ngờ cả, thưa chánh thanh tra. Chỉ có một cô nhân viên trong đội trùng tu đã đem treo lại những bức tranh sau khi đã lau sạch sẽ… Một cô gái tóc đen huyền xinh xắn mà tôi có biết sơ sơ… Cô ấy đã tới được chừng gần nửa giờ rồi.
Beaumont tái nhợt đi và tay anh bắt đầu lẩy bẩy.
- Cô ấy có một mình à?
- Ô, vâng, cô ấy đi có một mình. Cô ấy đã xếp tất cả những bức tranh trong một chiếc xe cút kít to đại. Tôi đã yêu cầu được giúp một tay, nhưng cô ấy nói có thể xoay xở một mình được.
- Những căn phòng của lệnh bà De Maintenon nằm ở đâu? Có phải là bên này không - Anh hỏi bằng một giọng không còn âm sắc.
- Phải đi lối này và chúng nằm ngay bên tay trái, người đàn ông trả lời, hết sức sững sờ.
Anh ta chỉ vừa dứt lời thì Beaumont đã lách về hướng cầu thang.
- Ê, chánh thanh tra, đợi đã! Phòng đã bị khóa rồi, ngài không thể vào đó được đâu! Cầm lấy này, cái bé nhất ấy nhé! Anh ta nói thêm khi ném chùm chìa khoá cho cảnh sát trưởng.
Beaumont đón lấy khi chùm chìa khóa bay đến và tiếp tục chạy dưới con mắt sửng sốt của người gác cổng. Anh cố hết sức chạy nhanh lên những bậc cầu thang và lao về hướng đã được chỉ dẫn.
«Chúa ạ…, anh lẩm nhẩm cầu khấn, hãy run rủi cho con đến kịp!»
•••
«Nào, bà hãy tỉnh dậy đi… Và hãy mở to cặp mắt diễm lệ của bà ra đi nào, bà De Maintenon… hay đúng hơn, ta đáng ra phải nói là Françoise Scarron… Và không đâu, bà thấy đấy, ta không quên bà đã bước ra từ cái vị trí thấp hèn nào, khi chàng đã dùng cái sở thích ngông cuồng nhân danh Vua để tặng cho bà khuôn viên De Maintenon và tước hiệu nữ hầu tước. Nào, hãy mở mắt ra nhanh lên. Ta muốn nhìn thẳng vào bà vào lúc mà ta sẽ giết bà!»
Françoise Bédélin hé mở mí mắt và lại gần như phải đóng lại ngay lập tức. Đầu bà đau kinh khủng và có cảm tưởng như đang bay chấp chới trong một đám sương mù lạ hoắc. Chân tay bà nặng như chì, và bà không sao nhúc nhích nổi. Dần dần, bà như cố ngoi ra khỏi bóng đêm mà bà đã bị chìm nghỉm trong đó. Trí nhớ hiện về từng mẩu nhỏ. Đã có thể xảy ra chuyện gì nhỉ? Điều cuối cùng mà bà nhớ lại được là đang ngồi với Marie trước một tách trà trước khi kiểm tra những bức tranh. Những bức tranh bị hỏng… bà vẫn còn chưa nhìn thấy chúng đâu. Marie đã gọi điện cho bà, thật sự hoảng loạn nói với bà rằng cô đã lỡ tay làm hỏng nhiều bức tranh có giá trị. Cô ấy đã van nài bà đến để đánh giá những tổn hại và giúp cô sửa chữa chúng. Khi đến nơi, bà đã uống tách trà ấy, rồi sau đó, bà không còn nhớ được điều gì nữa. Cả một lỗ đen ngòm thật sự… Bà lại cố gắng mở mắt ra. Thoạt đầu, bà rất khó phân biệt căn phòng, nơi ánh sáng cuối ngày khó mà lọt được vào do những khuôn cửa sổ khổng lồ đã được kéo rèm ri đô che kín. Bà nhận ra căn phòng của lệnh bà De Maintenon. Mặc dù đã rất cố gắng, bà không sao nhớ nổi làm thế nào mà mình lại tới được đây. Bà nhấp nháy mí mắt và thử cử động, nhưng bà thấy đau nhói nơi cổ tay và mắt cá chân và chợt hiểu ra là mình đã bị trói cứng vào ghế. Ngay lập tức, bà hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình và cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù cơn sợ hãi đang dần phong toả trong bà. Bà nhìn thấy một người, đứng cách chỗ bà ngồi chừng vài mét. Khi phân biệt được khuôn mặt người đó, bà hết sức sững sờ đến độ không phát ra được lời nào.
- Hãy ngồi yên đi! Hoặc tôi sẽ khử bà ngay lập tức! Một giọng nói phát ra, đặc sệt âm điệu Tây Ban Nha ra lệnh.
- Marie… Nhưng…, cô làm sao thế? Bà Bédélin lắp bắp.
- Sao bà dám gọi ta như vậy được nhỉ? Bà bị mất trí rồi à? Không phải bởi bà đã quá vội vàng thành hôn với chồng ta sau khi ta chết, mà bà có thể được tự xưng là Bậc mẫu nghi thiên hạ của nước Pháp đâu nhé! Bà chưa từng có cái phước ấy, và bà sẽ không bao giờ có được nó! Bà chỉ là một puta*!
•
Tiếng Tây Ban Nha: con điếm.
- Nhưng mà, Marie này… cô… cô nói gì thế - Bà Bédélin bàng hoàng, tiếp tục lắp bắp.
- Im miệng đi, thật xấc láo! Bà chỉ là một con mụ thường dân chẳng ra gì! Bà không xứng đáng nói chuyện với ta! Bà nghĩ rằng đang nói chuyện với con ngốc Marie này hả? Ta là Marie-Thérèse, công chúa của nước Tây Ban Nha, ái nữ của đức Vua Philippe đệ tứ, và là hoàng hậu nước Pháp do cuộc hôn nhân của ta với Louis Thứ Mười Bốn, hôn lễ được tổ chức tại Saint-Jean de Luz vào tháng 6 năm 1660, và là mẹ của thái tử nối ngôi báu của nước Pháp. Con Marie khốn khổ của bà chỉ là một thứ công cụ mà ta đã sử dụng. Còn bà, bà chỉ là mụ vợ goá Scarron, là một kẻ mánh khoé, xảo quyệt và đạo đức giả!
Marie tiến gần lại phía bà và cúi xuống để nhìn thẳng vào mắt người tù nhân của mình. Bà Bédélin rùng mình trước cái nhìn ấy. Hai đồng tử của cô gái trẻ nở to ra và sáng lên một tia sáng kỳ quặc. Niềm hận thù đã làm biến dạng những đường nét trên khuôn mặt cô thành một vẻ khiến người ta không còn nhận ra cô được nữa. Bà Bédélin có cảm giác đang đối diện với một người xa lạ, một kẻ lạ hoắc khủng khiếp và nhất thiết không để cho bà một cơ may nào, và là một kẻ hoàn toàn khác hẳn với cô gái trẻ dịu hiền vẫn làm việc với bà. Một người nào đó khác đã sử dụng cơ thể của cô ấy. «Chúa ơi…, bà Bédélin nghĩ và sự kinh hoàng chợt ập đến, cô ấy bị điên, cô ấy bị điên thật rồi! Cô ấy tự xưng mình là hoàng hậu Marie-Thérèse!».
Cặp mắt Marie thu hẹp lại chỉ còn là hai khe nhỏ loé lên một tia sáng thù hận. Cô còn cúi thấp hơn nữa sát người bà Bédélin, tới mức mà người này cảm nhận được hơi thở của cô phả lên mặt mình.
- Bà nghĩ là ta đã chết rồi, đúng thế chứ? Chắc không bao giờ bà hình dung rằng ta sẽ trở lại… Và điều đó cho phép ta nhìn rõ bản mặt thật của bà, Françoise Scarron! A, ta chúc mừng bà đấy! Bà quả rất thành công kích thích trí tò mò dưới những bộ dạng ngây thơ giả tạo của mình! Với cặp mắt lúc nào cũng nhìn xuống, những bộ váy khổ hạnh, bà đã lưu truyền đức độ và tiết hạnh, trong khi đó thì bà chỉ có mỗi một mục đích: hút Hoàng thượng vào lưới của mình! Bà đã chơi trò các cô nuôi dậy trẻ mẫu mực, và thậm chí còn làm ra vẻ là những người bạn tận tâm đối với ta. Bà giả đò muốn làm chàng quay lại kề cận với ta. Nhưng cơ thể ta chỉ vừa mới lạnh đi, bà đã bắt tay vào việc, sao cho chàng kết hôn với mình! Và bà đã thành công, chỉ sau có ba tháng khi ta về cõi chết! Nhưng bà đã không tính trước là ta sẽ quay lại. Ta quay về đây là để trừng phạt bà, như đã trừng phạt tất cả các puta khác đã lần lượt đánh cắp chồng của ta! Ta đã bắt tất cả lũ chúng nó phải trả giá, tất cả! Cô ả Marie Mancini này đã muốn thế chỗ ta thành hôn với chàng trong vụ xì-căng-đan lớn trên toàn thể châu Âu, thứ đến là cô nàng Louise de la Vallière ấy, với cái cẳng thọt và những điệu bộ say đắm sướt mướt của mình, cô ả đã biến ta thành trò cười trong nhiều năm liền! Chỉ có Chúa mới biết đức Vua tìm thấy gì nơi ả! Còn mụ Montespan, ả điếm già ấy à! Mụ ta giả vờ công phẫn do tình thế của cô ả La Vallière, một hôm, mụ ta thậm chí còn nói thẳng với ta: «Thưa hoàng hậu, mong sao Chúa che chở tôi để một ngày nào đó đừng có trở thành nhân tình của Quốc vương, bởi lẽ tôi sẽ quá xấu hổ khi trình diện lần nữa trước mặt Hoàng hậu». Puta! Marie lại gào lên bằng tiếng Tây Ban Nha. Mụ ta chỉ chờ đợi có một thứ, đến lượt mình thế chỗ của ả kia. Phải chứng kiến cảnh mụ ta vênh vang khi được đức Vua tặng Trianon gốm sứ. Khi ấy, mụ ta không biết nơi ấy sẽ là mồ chôn của mình!
Marie bắt đầu bước dọc ngang trong căn phòng, bằng những sải chân dài bồn chồn. Cô thì thầm từng mẩu câu bằng tiếng Tây Ban Nha và có vẻ cực kỳ náo động. Bất ngờ, cô quay ngoắt lại và đi về phía bà Bédélin.
- Còn về cô ả Marie-Angélique de Fontanges, con ngỗng nhỏ ngu xuẩn đó, các ngươi vẫn luôn biết rằng Hoàng thượng chỉ quan tâm đến ả từ phần thắt lưng trở xuống mà thôi! Vả lại, Người làm sao có thể xử sự khác đi được? Cô ta có bộ óc không lớn hơn óc con chim sẻ. Ả ta kiêu hãnh nghênh ngang bên cánh tay Người như một con đàng điếm! Nhưng cả ả cũng vậy, ả đã phải trả giá! Ả ta đã chết ở nơi mà ả đã phạm tội, ngay trên giường của chồng ta!
Marie đưa hai tay ôm đầu và hất ngược nó ra sau trong một tiếng rên xiết đau đớn. Françoise Bédélin ngắm cô, vừa say mê vừa hãi hùng. «Thật không thể tin nổi…, bà nghĩ, cô ấy hình như đã hoàn toàn bị ma ám. Cô ấy đã thực sự tự xưng mình là Hoàng Hậu Marie-Thérèse. Cô ấy nói giống hệt bà, với âm điệu Tây Ban Nha. Cô bắt chước những động tác, những thái độ biểu hiện. Chúa ơi, hãy che chở cho con… ».
- Tất, tất cả, các người đã phản bội ta! Trở thành nhân tình của đức Vua, đó là ước mơ của tất cả lũ gái đĩ này trong triều đình. Ô, ta những muốn có thể giết cho bằng hết cả lũ chúng nó! Tất cả những con nào đã va phải cái nhìn của chàng… Ta, ta đã yêu chàng biết bao nhiêu! Khi lần đầu tiên nhìn thấy chàng, ta hầu như đã quên phắt rằng mình chỉ là một vật thế chấp cho hoà bình. Sólo quería que el Rey me quisiera tambiet*. Ta là một người vợ tốt… Khi mất ta, chàng thậm chí đã nói về ta: «Đây là nỗi muộn phiền đầu tiên nàng gây ra cho ta».
•
Tiếng Tây Ban Nha: Ta chỉ mong muốn rằng Hoàng thượng cũng yêu ta.
Cô gái trẻ vặn vẹo hai bàn tay bằng một cử chỉ bất lực.
- Không có tất cả những con puta này lúc nào cũng lúng liếng nhìn chàng, ta hẳn đã có thể vui vẻ hạnh phúc thay bằng việc khóc lóc suốt đời trong những gian phòng riêng, bao quanh là lũ người lùn và đàn chó con, do sự phản bội liên tiếp của nhà Vua. Ở Madrid, ta đã được giáo dục chặt chẽ, nghiêm ngặt, còn ở Pháp, phần lớn thời gian ta sống trong một sự tồn tại mờ nhạt. Bọn triều thần không thích ta, họ thấy ta quá rụt rè, rằng những cuộc nói chyện với ta thật lạt lẽo buồn chán, và chúng còn cười thầm vốn tiếng Pháp kém cỏi của ta. Ta quá bất hạnh… Ta chỉ còn lại đồ ăn ngon. Và điều đó khiến ta có được một sức khoẻ tốt đến nỗi mà sáu lần đậu nhị khai hoa chỉ càng làm cho chúng tăng thêm. Đúng thế, sáu người con. Và tất cả đều chết trước ta, trừ có thái tử… Ta đã đem lại cho nước Pháp một người kế vị ngai vàng.
«Mình phải giả vờ ăn nhập trò của cô ta mới được, bà Bédélin lo lắng nghĩ, mình phải bằng mọi giá kéo dài thời gian, ra vẻ tin rằng cô ta thực sự là hoàng hậu Marie-Thérèse. Mình phải giữ được mạng sống càng lâu càng tốt… ».
- Thưa Hoàng hậu, Người vẫn luôn là một người vợ và một Hoàng hậu mẫu mực, mọi người trong triều ai cũng biết rõ điều ấy…, bà thì thầm với một giọng kém tin tưởng.
Marie dựng đứng lên với vẻ hung dữ và phóng về phía bà một cái nhìn thù hận.
- Câm miệng lại, đồ đạo đức giả! Bà nghĩ rằng ta không biết bà nghĩ gì về ta ư? Sau cái chết của ta, bà đã dám nói với đức Vua rằng mặc dù ta có rất nhiều phẩm chất tốt đẹp, nhưng ta không có được những thứ mà lẽ ra đã cho phép giữ được chàng ở bên ta! Ta biết hết vết đen trong tâm hồn bà, Françoise Scarron ạ! Có lẽ bà hẳn đã nghĩ rằng mình có được những phẩm chất này!
Marie đã hoàn toàn bị ma nhập. Khuôn mặt cô trắng bạch, và cô khua khoắng loạn xạ, từng cử động cứ lẩy bẩy lật khật.
- Tại sao lại trói tôi, thưa công chúa, - bà Bédélin cố mở miệng nói, - những người đàn bà khác đâu có bị trói…
Marie lại cúi xuống và chằm chằm nhìn bà bằng cặp mắt kỳ quặc của mình.
- Bởi vì với bà thì khác… Thứ nhất là những đứa khác, ta đã không giết chúng ở đây, chỉ trừ có con điếm Marie Mancini. Đúng, ta đã tiến hành từng bước với ả hệt như với bà. Ta đã bị ràng buộc với thị và ta đã mời thị đi ăn tối. Ta đã đầu độc thị bằng thuốc ngủ và khi cô ả đã hoàn toàn vô thức, ta liền cho vào cái xe cút kít và đã giấu thị dưới những tấm thảm và những bức tranh. Kế đó, ta đem thị đến bồn hoa Colonade. Tại đây, ta đã đợi cho thị mở mắt ra và nói rõ tại sao thị sẽ phải chết. Sau đó, ta nổ súng! Việc đó dễ như trò chơi con trẻ. Với những đứa khác, ta cũng hành động hệt như thế, chỉ có điều là các ả ta đã chết khi ta đưa tới đây. Những con điếm ấy! Chúng khóc lóc, chúng cầu xin, chúng thậm chí còn dám chối phắt mối quan hệ với đức Vua chứ! Như thể khắp thảy triều đình không hề biết chuyện các ả đã cư xử thật là tai tiếng! Các ả đã dám nói rằng ta bị điên! Ta, Hoàng hậu của nước Pháp mà bị điên à! Trong khi do lỗi của các ả mà ta đã là trò cười cho cả vương quốc trong suốt thời kỳ trị vì của ta!
- Nhưng… thưa, hoàng hậu đã không hay rằng lâu đài đã bị giám sát rất chặt chẽ từ khi xảy ra án mạng của Louise Salvi… không hẳn, ý tôi muốn nói là tiểu thư De La Vallière, bà vội vã nói chữa. Thế hoàng hậu không sợ rằng một trong những người gác cổng nhận ra Người cùng với chiếc xe cút kít và đã thông báo cho cảnh sát à?
- Bà nghĩ rằng ta ngu hay sao? Ta còn nhớ có một căn phòng nhỏ bí mật nằm gần những gian phòng của đức Vua. Chính tại đây, ta đã giấu thi thể của Montespan và Fontanges trong suốt cả ngày, được che đậy kỹ lưỡng trong xe cút kít để đợi khoảng thời gian thuận tiện đem tới đặt ở nơi ta muốn, người này trên những bậc cầu thang của Trianon, người kia trên giường của hoàng thượng. Chính trong chuyện này mà con ngỗng nhỏ Marie rất được việc cho ta. Với cái nghề của nó, thì việc đi lại với chiếc xe cút kít chất đầy đồ vật phải trùng tu là điều hết sức tự nhiên mà không có vẻ gì đáng ngờ cả. Và hơn nữa, ta cũng đủ kín đáo để không một người gác cổng nào nhìn thấy ta ở đây ngoài giờ mở cửa… trừ tối nay…
Một luồng sáng hy vọng làm cặp mắt của Françoise Bédélin sáng lên.
- Nếu thế thì… Công chúa không thể liều mà giết tôi ngay ở đây lúc này được. Nếu người gác cổng đã nhìn thấy Người vào đây, anh ta sẽ báo cho cảnh sát biết… Đức Vua hẳn sẽ nổi giận khi thấy Hoàng hậu dây dưa vào những chuyện này…, bà Bédélin nói, cho dù mọi sự việc đang diễn ra làm bà hoảng loạn.
Marie giật nảy người hệt như vừa nhận được một cái tát thật mạnh.
- Sao bà dám động đến tên Hoàng thượng mà không xấu hổ hả? Đồ phò, đồ đàng điếm, đồ tiếm quyền! Chính ta mới là vợ của Người chứ không phải ngươi!
Rồi cô ta bình tâm lại, và trên mặt lộ rõ một nét xảo quyệt.
- Nếu bà muốn biết thì cái thằng đần gác cổng đã không nhận thấy gì hết. Ta chỉ cần cười và nói với hắn rằng ta tới để treo những bức tranh vì sáng mai ta có một việc khẩn cấp… hắn chẳng hiểu cái quái gì hết!
- Nhưng… khi cảnh sát thẩm vấn, hắn rất có thể sẽ nhớ ra khi Người đi ngang qua.
- Ta mặc kệ… Bởi vì lúc ấy ta sẽ không còn ở đây nữa… Cuộc trả thù của ta đã hoàn tất. Ta sẽ ngẩng cao đầu quay về gặp đức Vua… Bọn họ sẽ không bao giờ tìm ra ta!
Cô ta nở một nụ cười dịu dàng.
- Trong trường hợp xấu nhất, họ sẽ buộc tội Marie… Kệ cô ta thôi…
Cô mở nấc an toàn khẩu súng của mình. Françoise Bédélin tìm cách kéo dài thời gian một cách tuyệt vọng.
- Thưa Hoàng hậu… Bà lúng búng, tại sao không giết tôi trong nhà của Người? Tại sao lại dẫn tôi đến đây?
- Bởi vì ta muốn bà phải chết ở đây, trong căn phòng này, nơi chồng ta đến gặp bà, nơi chàng vẫn thường nấn ná gần bà, hoàn tất việc phản bội lại ta như thế trong khi ở đáy sâu của một hầm mộ da thịt ta đang thối rữa ra! Bà còn tồi tệ hơn các đứa khác. Bà đã dám có tham vọng leo lên ngang hàng với ta. Bà đã trở thành người vợ hợp pháp của chàng. Bà đã muốn vĩnh viễn thế chỗ của ta! Thế thì, hãy nhìn căn phòng này một lần cuối, nơi bà đã phản bội lòng tin của ta, và hãy chuẩn bị để đón nhận cái chết!
Cô ta đưa tay lên và nhắm mũi súng vào trán bà Bédélin. Khiếp đảm, bà há miệng để kêu, nhưng lẹ như một tia chớp, Marie nhảy phốc lại và giáng cho bà một cú mạnh vào đầu. Nửa vô thức, Françoise Bédélin bỏ mặc cho đầu mình gục xuống vai.
- Không… Bà rên rỉ với một giọng gần như không thành tiếng, không…
- Phải nghĩ đến tình huống này từ trước kia kia, bà De Maintenon ạ! Trước khi phản bội ta theo cách thật đáng nhục nhã! Trước khi dùng mánh khoé để bước lên cái địa vị mà bà đã ngấp nghé từ bấy lâu nay! Chính với đức Vua mà bà cần phải nói không khi Người đã muốn cầu hôn bà. Nhưng với Người, thì bà đã trả lời có. Y por esa razón, usted va a mortir*.
•
Tiếng Tây Ban Nha: Và vì lý do này, bà sẽ phải chết!
Marie gí mũi súng vào giữa hai mắt của bà Bédélin và đặt một ngón tay lên nãy cò.
- Không, Marie, hãy dừng lại!
Cô gái trẻ giật phắt mình và quay lại. Đèn được bật sáng, và trong khung cửa xuất hiện bóng của cảnh sát trưởng Beaumont.
- Hãy đứng yên đó! Cô thốt lên. O la mato*!
•
Tiếng Tây Ban Nha: Nếu không ta sẽ giết bà ấy.
- Hãy để súng xuống, Marie…, Beaumont nói và cố gắng làm chủ giọng nói đang run rẩy của mình, anh xin em…
Marie quay về phía bà Bédélin.
- Quién es este hombre?* Cô hét lên với sự hung bạo. Một trong những tay sai của bà hả? Hay nhân tình của bà? Nhất là chớ có tin rằng hắn sẽ cứu được bà nhé! Nếu phải giết, ta sẽ giết luôn hắn!
•
Tiếng Tây Ban Nha: Người đàn ông này là ai.
- Marie, Marie, là anh đây mà. Anh Axel đây! Em không nhận ra anh sao?
Cô nhìn anh với hai đồng tử con ngươi nở to và rùng mình rất mạnh. Cô phát ra một tiếng rên xiết giày vò tâm can và đưa hai tay lên ôm thái dương. Beaumont muốn tiến lại gần cô nhưng, ngay lập tức, cô vụt ngẩng dậy và chĩa mũi súng về phía anh. Sửng sốt, cảnh sát trưởng chỉ hơi nhận ra nàng. Nàng như đã bị biến dạng, trong nàng, mọi thứ đều khác hẳn: giọng nói, cái nhìn, khuôn mặt, và cử chỉ của nàng bị biến đổi. Anh không còn nhận ra người phụ nữ đã quyến rũ anh dưới những đường nét của con người xa lạ này. Anh thử cố gắng thuyết phục cô một lần nữa.
- Marie… Anh thì thầm với một giọng nói mà anh cố biến nó trở nên tự tin hơn, Marie… Hãy đặt khẩu súng đó xuống. Anh cầu xin em đấy, Marie dịu hiền của anh… Em biết rõ anh không muốn làm gì hại em… Hãy nói là em nhận ra anh rồi đi…
- Sao ông dám nói với ta bằng cái cách đó hả, con người khốn kiếp kia? Ta sẽ tâu với Hoàng thượng, và Người sẽ cho quất đòn mi trước quảng trường Grève để trừng phạt tội đã vô lễ với Hoàng hậu! Cô gào lên với một âm điệu cuồng loạn lè rè khản đặc và vẫn nổi trội lên một âm sắc Tây Ban Nha. Nếu để cứu De Maintenon mà mi đến đây thì chỉ mất thời giờ thôi. Bà ta sẽ phải chết, hệt như tất cả các con puta khác, những kẻ đã từng ngủ với chồng ta!
Sững sờ, Beaumont nhìn nàng chằm chằm. Như vậy, chuyện là có thật. Marie, Marie của anh, người mà anh đã dành cho một thứ tình cảm quá đỗi thân thương trìu mến, Marie tự xưng là hoàng hậu Marie-Thérèse, phu nhân của vị vua vĩ đại Louis XIV… Nàng thậm chí còn không nhận ra anh nữa.
Nàng đang định nổ súng xuống bà Bédélin, và như vậy, chính nàng đã gây ra tất cả những án mạng khác. Beaumont chợt cảm thấy trái tim mình đang bị vò xé trong lồng ngực, và đã phải hết sức cố gắng để tự chế ngự mình. Mặc cho có đau đớn cỡ nào, thì anh cũng sẽ thực hiện nhiệm vụ của mình. Anh không có sự lựa chọn. Marie vẫn luôn chĩa mũi súng của nàng về phía anh. Ánh mắt anh chạm phải cặp mắt hoảng hốt của bà Bédélin, anh có cảm tưởng như bà đang muốn làm anh hiểu điều gì đó. Bà khó nhọc cố nâng đầu dậy, và giọng nói của bà vang lên trong sự tĩnh lặng.
- Thưa Hoàng hậu, tôi không nghĩ là người đàn ông này đã thực sự muốn vô lễ với Người… Anh ta chỉ muốn giúp Người thôi…, bà cầu khẩn.
Bằng một động tác nóng nảy, Marie quay ngoắt về phía bà.
- Bà hãy im đi! Và nhất là chớ có tin rằng…
Cô buông dở câu. Lợi dụng lúc cô nhìn đi nơi khác, Beaumont nhảy nhanh về phía cô, và ôm ngang lưng cô. Cô giãy giụa bằng tất cả sức lực có trong mình, một sức mạnh mà anh hẳn sẽ không thể tin nổi là nàng lại có thể. Anh cố gắng chế ngự cô và khẩu súng. Anh nắm chặt cổ tay cô, nhưng bị cô cắn mạnh vào bả vai nên phải nới lỏng vòng tay do quá đau đớn. Nàng đã thoát ra được và chĩa súng vào anh, nàng bóp cò. Viên đạn sượt qua, cách ngực cảnh sát trưởng chừng vài mi li mét. Bất lực do bị trói chặt trên ghế, bà Bédélin chứng kiến cảnh tượng đang diễn ra, rồi bà kêu hét gọi cầu cứu. Beaumont nhảy xoài người về phía trước và, bám vào chân Marie, anh đẩy nàng ngã xuống cùng anh trên sàn nhà. Họ lăn lộn vật nhau, ai nấy đều cố gắng chế ngự người kia. Có tiếng bước chân chạy vội đến, và người gác cổng xuất hiện trên ngưỡng cửa. Anh ta đứng chết trân trước những gì đang diễn ra.
- Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy? Ai đã kêu hả?
- Cẩn thận đấy, cô ấy có vũ khí! Bà Bédélin kêu.
Bỗng một tiếng động trầm đục vang lên bao trùm toàn bộ những tiếng hì hục phì phò nặng nhọc của trận đấu. Hai cơ thể bỗng ngừng vật lộn. Trên bậu cửa, người gác cổng hình như đã hoá thành một bức tượng đá. Hãi hùng, bà Bédélin không thể rời mắt khỏi hai cơ thể đang nằm chồng lên nhau trên mặt đất, bất động. Một dòng máu khai thông thành một con đường lách ra từ phía dưới cơ thể họ và chảy dài trên sàn ván đánh xi. Sau vài giây tưởng như kéo dài bất tận, cảnh sát trưởng Beaumont ngẩng đầu lên.
- Marie…, anh thì thầm với giọng nghẹn lại khi bóp vai cô gái trẻ đang nằm bất động, Marie…
Anh đứng dậy. Khuôn mặt anh bợt bạt như khuôn mặt của một xác chết. Họ nghe thấy có nhiều tiếng động vẳng đến từ phòng bên cạnh, và đại uý Martin hấp tấp chạy vào cùng ba nhân viên cảnh sát. Họ liếc nhanh đánh giá cảnh tượng vừa diễn ra.
- Hãy đi gọi xe cứu thương đi! Cảnh sát trưởng ra lệnh bằng một giọng lẩy bẩy. Nhanh lên… Cô ấy có thể vẫn còn cơ may…
Một trong những cảnh sát chạy vụt đi. Martin tiến lại gần Beaumont.
- Ổn không, chánh thanh tra?
Beaumont ngẩng lên nhìn mà không trả lời. Anh quay về phía bà Bédélin, người vẫn bị trói cứng trên ghế và đang khóc sướt mướt.
- Xong rồi… Bà bình tĩnh lại nào… giờ thì mọi chuyện đã qua rồi…
Anh ném ánh mắt cuối cùng lên cơ thể Marie đang nằm xoài trên mặt đất, sau đó liền quay đi và tiến đến gần bên một bậu cửa sổ và anh đứng đó, bất động, xoay lưng lại.
- Đại uý, hãy cởi trói cho bà Bédélin. Hãy chăm sóc bà ấy cho đến khi đội cấp cứu đến, anh nói mà giọng không hề mang âm sắc.
- Thưa chánh thanh tra…
- Tôi xin anh, Martin… Beaumont đưa tay lên, cắt ngang, để sau đi…
Anh lại quay về phía cửa sổ và đứng trầm ngâm, trong khi Martin và đồng đội của anh tháo gỡ cho người đàn bà tội nghiệp khỏi những sợi dây trói. Một lát sau, tiếng còi hú báo hiệu đội cấp cứu đã tới. Những người lính cứu thương chạy nhanh vào trong phòng đem theo một chiếc băng ca. Một trong số họ quỳ xuống cạnh Marie.
- Cô ấy đã chết…, anh ta nói sau vài giây, chẳng thể làm gì được nữa.
Beaumont tiến lại gần. Khuôn mặt anh giữ nguyên vẻ bình thản nhưng hai tay anh nắm chặt co quắp. Anh quay đi và nặng nề bước ra cửa.
- Tôi sẽ báo cho tỉnh trưởng Maurel và đội hình sự… chẳng mấy chốc nữa họ sẽ có mặt ở đây.
- Chánh thanh tra? Françoise Bédélin gọi với giọng yếu ớt.
Bà vẫn ngồi trên ghế của mình. Một người lính cứu thương đang băng bó vết thương trên đầu cho bà. Họ đưa mắt nhìn nhau.
- Đó không phải là lỗi của ngài, thưa chánh thanh tra, bà nói, cô ấy… cô ấy không còn là chính mình nữa…
- Tôi biết…, Anh trả lời với một giọng không âm điệu trước khi bước ra khỏi cửa.
•••
Sau khi thi thể của Marie được chuyển đi và khi bà Bédélin đã được đưa đến bệnh viện nơi gần nhất, thì tỉnh trưởng Maurel và thiếu tá Massart tới gặp Beaumont trong sân của toà lâu đài. Đã quá nửa đêm, nhưng nhiệt độ bên ngoài vẫn ấm áp.
- Đi uống gì đi, - Tỉnh trưởng đề nghị, - nó sẽ khiến chúng ta thư giãn chút đấy…
Họ yên lặng rời lâu đài và lên xe. Sau khi đã chạy được một chặp, Maurel dừng lại trước một quán bar nhỏ vẫn còn mở cửa đón khách. Họ bước vào, và Massart gọi ba vại bia.
- Kể cũng lạ là ngài đã chọn đúng quán này, tỉnh trưởng ạ…, Beaumont thì thầm, đây chính là nơi mà lần đầu tiên tôi nói chuyện với cô ấy… mà cũng chưa thật lâu lắm đâu.
Ngài tỉnh trưởng đưa mắt trao đổi với Massart một cái nhìn trước khi phát ra một tiếng ho khan gượng gạo.
- Beaumont này, anh không phải lo đâu. Theo những gì anh kể cho tôi thì rõ ràng đây là một tai nạn. Sẽ không ai nghĩ rằng anh đã giết cô gái này trong lúc bình tĩnh cả. Bà Bédélin có thể làm chứng điều đó.
- Thậm chí cũng chẳng phải tôi đã bấm cò. - Beaumont trả lời với giọng đơn điệu, tôi chỉ cố gắng làm cho cô ấy buông súng ra. Tôi đã nắm chặt cổ tay cô ấy, và cô ấy đã nổ súng khi súng chĩa về hướng mình…
- Vậy thì, anh sẽ không sao cả, - Maurel nhắc lại với một âm điệu muốn trấn an. - Nghe này, Beaumont,… tôi biết anh có qua lại với cô gái này,… đây là một đòn mạnh với anh đấy, nhưng tôi tin anh có đủ khả năng để vượt khỏi con dốc trước mặt. Và hãy nghĩ rằng tên sát thủ nổi tiếng của điện Versailles, hay đúng ra là nữ sát thủ, sẽ không còn gây thêm nạn nhân nữa. Anh đã thành công lột mặt nạ của hắn, và anh đã đến kịp thời để cứu sống bà Bédélin. Đó mới là điều quan trọng…
- Ngài chắc có lý, thưa tỉnh trưởng… Nhưng đối với tôi, đó không hẳn là tất cả những gì quan trọng nhất. Tôi đã rất quyến luyến Marie, chúng tôi đang dệt lên những sợi dây rất chắc chắn, và chưa một lần nào, tôi đã nhận thấy bất kỳ điều gì khả nghi trong thái độ cư xử của cô ấy. Trừ hôm qua…
Beaumont uống một ngụm bia.
- Tôi đã rẽ qua nhà Marie sau khi đưa Massart về. Tại đó, tôi đã chạm trán viên kiến trúc sư khiếm nhã, anh chàng Rodolph Grancourt đó. Marie lúc đó như trong một trạng thái lạc tri thức và, sau đó ít phút, cô ấy đã bị một trận khủng hoảng. Rồi cô ấy bắt đầu trở nên mê sảng, nói tiếng Tây Ban Nha. Tôi không còn nhận ra cô ấy nữa, cô ấy như bị biến dạng… đúng hệt như tối nay…
- Đúng, khi Joseph Rodriguez nói với anh rằng hắn đã bán khẩu MAS G1 cho một phụ nữ nói giọng Tây Ban Nha mà anh đã liên hệ các sự kiện với nhau, Massart nhận xét.
- Đúng thế… Và khi tôi biết được bà Bédélin đã tới nhà Marie…
Beaumont bỏ lửng câu nói và bỗng trở nên nghĩ ngợi.
- Cái tay Grancourt này, anh đã thẩm vấn hắn chưa? tỉnh trưởng hỏi. Có thể anh ta hiểu rõ hơn anh về tình trạng tâm lý của cô gái này!
- Tôi đã uỷ thác cho Martin triệu tập anh ta đến văn phòng vào sáng mai rồi. Tối nay… điều tôi cần hơn… là không nghĩ đến gì hết nữa…
- Cô gái trẻ này chỉ đơn giản là bị gàn. Cô ta đã thành công che giấu được trò chơi của mình cho đến tận ngày hôm nay, nhưng bản tính của cô ấy cuối cùng đã phản bội lại chủ. Anh không thể biết được điều ấy đâu, Beaumont ạ.
- Giá mà tôi đã biết được… Tôi đã có thể giúp được cô ấy…
- Tôi thì lại không chắc, -Maurel đáp -Theo tôi, cô ấy cần một bác sĩ tâm thần giỏi hơn, thậm chí còn một bệnh viện tâm thần nữa kia!
Tỉnh trưởng đứng lên.
- Thôi, giờ tôi phải về. Chúng ta sẽ thảo luận tất cả mọi chuyện này vào ngày mai. Và, một lần nữa, Beaumont ạ, hãy nghĩ là mọi người sẽ thở phào đến cỡ nào khi biết rằng sát thủ điện Versailles đã mãi mãi không còn phá hoại được gì nữa nhé!
Sau khi Maurel đi rồi, Massart thân mật đặt tay lên vai cảnh sát trưởng.
- Ngài tỉnh trưởng thân mến của chúng ta bao giờ cũng rất lịch lãm một cách kỳ diệu…, anh ta thì thầm, đừng để tâm đến điều ấy làm gì, chánh thanh tra ạ…
Beaumont ngẩng lên nhìn người dưới quyền mình bằng ánh mắt trống rỗng.
- Anh đã rất hiểu tôi khi Angélique bị giết hại…, anh ta tiếp tục. Bây giờ đến lượt tôi. Nếu anh cần bất kỳ điều gì, tôi luôn ở bên cạnh anh…
Một cách máy móc, Beaumont làm chiếc ly rỗng quay tít trong lòng hai bàn tay mình.
- Cám ơn Massart, anh trả lời. Tôi sẽ gượng dậy được… Tôi chỉ cần có thời gian… Vâng… thời gian…