Bóng Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
I

❊ ❊ ❊

Một cơn mưa xám ngoét và lạnh giá kéo dài từ hôm trước. Thành phố Versailles vươn mình qua lớp sương mù quấn lên mình nó như một tấm áo choàng sẫm màu, mặc dù đã gần hết tháng Năm. Dang rộng hai chái nhà đường bệ dưới làn mưa rào, lâu đài hoàng gia hình như đang ngủ. Vững vàng trên bộ khung của mình, bức tượng Vua Louis đời thứ XIV nổi lên sừng sững giữa sân Rồng, như để nhắc lại cho du khách rằng vị Vua-Mặt Trời đã có ảnh hưởng đến mức nào trong những nơi chốn này. Phía sau là sân Cẩm Thạch, nơi diễn ra biết bao lễ hội đình đám dưới chế độ quân chủ chuyên chế, trương ra những phiến đá đen trắng mà những giọt mưa lớn đang rơi xuống rền rĩ trên mặt sân. Những ô cửa sổ to lớn bao quanh sân, và nơi mà xưa kia một đám đông cận thần triều đình, quấn đầy ruy băng thường chen chúc nhau, liệu có phải qua nhiều thế kỷ, những ô cửa sổ đó phản chiếu lại hình bóng của Quan Trưởng Ngự Xạ – Đức Vua trở về sau cuộc săn, vừa tiến hành nghi lễ cho chó ăn thịt mồi, vừa nện mạnh đế giày cao gót gỗ đỏ trên cùng những phiến đá này? Hôm nay, chỉ có duy nhất cơn mưa chảy theo những mặt bờ tường, và hình như nó đã gợi lại tận cùng vùng hoài niệm của cái thời kỳ xa xưa ấy. Một sự bình an đến bức bối bao trùm lên lâu đài Versailles, nơi cư trú thời xưa của các triều đại vua, còn hiện tại là cơ quan Nhà nước, mở cửa đón khách viếng thăm.

Bất ngờ, một tiếng còi hú vang vẳng tới từ xa, xé tan sự im lặng, ở tầng trệt, một cánh cửa bật mở, và bóng một người gác cổng nấp dưới ô che mưa đi nhanh về phía cửa sắt mạ vàng, nơi sân Rồng được khép lại, và nơi mà xưa kia, chỉ có xe của các thân Vương mối được ưu tiên tiến vào. Phía trước lâu đài, một chiếc xe cảnh sát xịch đỗ và hai người đàn ông từ xe bước ra. Một trong hai người bận một chiếc áo mưa màu xám, bắt tay chào người gác cổng mà không hề biểu thị vẻ phiền muộn gì do cơn mưa rào gây nên.

- Thanh tra cảnh sát trưởng Axel Beaumont, thuộc đội trọng án hình sự thành phố Versailles, còn đây là thiếu tá Massart. Thế chính là ông đã phát hiện ra xác chết hả?

Người gác cổng ở độ tuổi trung niên, hai bên thái dương tóc đã hoa râm, trả lời với một giọng kém phần tin tưởng trong lúc dẫn hai người về phía những khu vườn.

- Tôi tiếp ca sáng nay vào lúc bảy giờ. Tổ trực đêm không thông báo dấu vết gì khác thường. Như thường lệ, tôi đi tuần một vòng ở phía bồn hoa Phía Nam, trong khi anh bạn đồng nghiệp của tôi đi vòng về khu Phía Bắc. Tôi đã đi tuần tra thêm về phía bồn Apollon. Tôi lúc đó hơi vội vì trời vẫn còn mưa rất to. Tuy nhiên do cẩn trọng, tôi muốn kiểm tra bên những khóm hoa gần nhất. Đến trước búi hoa thuộc khu Colonade, tôi thấy có một vật tối sẫm trên mặt đất, ngay giữa lối đi. Khi tiến lại gần, tôi phát hiện ra đó là một cơ thể người…

Người đàn ông nuốt khan nước miếng một cách khó nhọc khi dẫn hai viên cảnh sát dọc theo lối đi trong khu Orangerie.

- Lúc đầu tôi nghĩ đó là một tên lang thang hay một thằng bụi đời nào đó bị say rượu nên đã lẻn vào khu vườn để ngủ cho dã rượu…

- Thế ông có phát hiện thấy các dấu vết bẻ khóa trên các ổ khóa ở các cửa ra vào không? Cảnh sát trưởng ngắt lời ông ta.

- Không, không có dấu vết gì hết. Và như ông thấy đấy, chắc chắn là không thể vượt qua những song sắt ấy mà không ngay lập tức bị phát hiện, ngay cả việc dùng thang cũng không thể. Những cửa song sắt ấy cao đến hơn bốn mét, không hề có điểm tựa, lại được các khắc nhọn phụ trợ. Nhưng tôi đã nghĩ tới một ai đó có thể trốn lại từ hôm trước, trước giờ đóng cửa… Khi tiến lại gần, tôi phát hiện ra đấy là một cơ thể phụ nữ, mái tóc dài lướt thướt phủ đầy mặt đất. Tôi quỳ xuống và thế là… tôi nhìn thấy cặp mắt cô ta mở trừng trừng, và một lỗ thủng ngay giữa trán… Ông thấy đấy, từ hai mươi lăm năm nay trong nghề, đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến một sự kiện như thế. Bản chất tôi không phải là kẻ nhát gan, nhưng gặp những cảnh như vậy, phải nói là tôi cứ quýnh cả lên, không nhấc chân lên được! Sau đó, tôi đã lấy lại được tinh thần để gọi báo cảnh sát.

Vừa nói, họ vừa đi dọc khu bồn hoa Phía Nam, vượt qua bồn nước Latone, đi ngược theo lối Thảm Xanh, trục chính của khu công viên, ở cuối đường là bồn nước Apollon được xây dựng năm 1671, thế chỗ cho một chiếc bồn nước được đào vào thời vua Louis XIII. Giữa bồn nước, đoàn xe của Apollon, xưa kia được làm bằng chì mạ vàng, là hiện thân của buổi bình minh của nhân loại. Bốn con tuấn mã kéo theo chuyến xe trong cuộc đua mây của Thần Mặt Trời ra khỏi nước. Người gác cổng đi xuyên về phía trái, và tránh qua nhường lối cho cảnh sát trưởng và thiếu tá bước vào một gian phòng xanh, ẩn mình giữa những lùm cây nằm giữa các lối đi.

- Đây rồi, chúng ta đang ở trong khu Colonade… Thi thể nằm ở đây… Thiếu tá Massart nhíu mày ra vẻ dò hỏi, trong khi cảnh sát trưởng không chú ý đến điều đó, bước liền vào phía trong. Được Mansart thiết lập vào năm 1685, khu công viên nhỏ này quả là một kiệt tác, ba mươi hai cột đá cẩm thạch bao quanh, xen kẽ những sắc màu, sắc thái khác nhau, ở giữa, thi thể nạn nhân bận đồ đen nằm xoài trên mặt đất. Cảnh sát trưởng Beaumont tiến lại gần:

- Do không có dấu vết bên ngoài nào của việc bẻ khóa, nên không thể miễn trừ trường hợp sát thủ vẫn đang ẩn náu ở một nơi nào đó trong vườn, chờ những người khách tham quan đầu tiên đến đây để nhập bọn với họ mà không có nguy cơ bị phát hiện. Mặc dù điều này đối với tôi có vẻ rất hy hữu, nhưng chúng ta cần phải lục soát khu vườn. Massart, cảnh sát trưởng vừa nói vừa quay về phía người đồng nghiệp của mình, hãy triệu tập một tổ trinh sát đến đây ngay. Không được coi thường bất kỳ một dấu hiệu nào.

- Tôi sẽ cho thực hiện ngay, thưa cảnh sát trưởng.

Beaumont quỳ hẳn xuống sát thi thể nạn nhân để kiểm tra kỹ hơn. Đúng như người gác cổng đã nói với anh, đó là thi thể của một phụ nữ. Cô ta hình như còn rất trẻ, cho dù rất khó đoán tuổi khi khuôn mặt hốc hác bị vấy đầy bùn và máu. Cơ thể đang phình tướng lên. Đôi mắt đen của cô có những ánh tinh thể của người chết, và một lỗ toang hoác giữa trán khiến sự sống của cô thất kinh, tản mạn đâu mất. Mái tóc đen dài phủ đầy mặt đất và cơ thể thanh mảnh bận đồ đen của cô nằm co quắp, cuộn tròn lại. Beaumont đứng lên.

- Tôi có thể gặp người phụ trách cao nhất ở đây ở đâu được? Anh quay hỏi người gác cổng. Tôi không biết đội hình sự cần bao nhiêu thời gian trước khi có thể chuyển tử thi đi. Có lẽ, việc đóng cửa khu vườn này hôm nay là cần thiết.

Đã gần tám giờ sáng. Mưa đã ngừng rơi, và từ khối xanh ngắt của rừng cây bao quanh toả ra một mùi thơm ban mai. Nếu như không có cảnh bệnh hoạn này trước mắt, thì vào giờ này, hẳn cảnh sát trưởng đã có thể chiêm ngưỡng những khu vườn hoàng gia – thành tựu của những cố gắng lai ghép của biết bao nghệ nhân như Le Nôtre, Hardoine-Mansart và Le Vau. Có tiếng bước chân vội vã khiến anh quay đầu lại và nhận ra một người đàn ông nhỏ thó bụng phệ đang tiến về phía mình.

- Ngài là thanh tra cảnh sát trưởng Beaumont phải không? Người mới đến vừa nói vừa chìa tay cho anh. Người gác cổng nói với tôi là ngài đang ở đây. Tôi là Evrard, giám đốc cơ sở này. Trời ạ, khủng khiếp quá! Tôi không thể tin nổi ở tai mình khi được thông báo hung tin này. Một tử thi, tại đây, trong khu vườn hoàng gia này! Thế đấy, chuyện này sẽ chẳng quảng bá được điều gì hay ho cho cơ sở của chúng tôi đâu! Khi nào thì ngài có thể xoá sạch dấu vết của tội ác này hả? Chẳng mấy chốc nữa, lâu đài sẽ mở cửa đón khách tham quan, và thật sẽ chẳng hay hớm gì nếu để lộ ra chuyện gì đã xảy ra ở đây.

- Chuyện này không phụ thuộc nơi tôi, thưa ông, Beaumont đáp lại hơi khô khan. Đội hình sự chắc sẽ phải tiến hành một số khám nghiệm tại chỗ trước khi có thể giải toả tử thi. Tôi sẽ nói với họ cố gắng để giải phóng nhanh hiện trường nhưng…

Ngài Evrard cắn môi.

- Tôi xin lỗi, thưa ngài cảnh sát trưởng, lẽ ra tôi không nên nói như thế. Tôi đồng ý thôi, các ngài cứ bình tĩnh để thực hiện tốt công việc. Nếu cần, tôi sẽ cho đóng cửa khu này với lý do là đang trùng tu. Tôi có thể tin cậy vào sự kín đáo của ngài chứ? Ngài biết đấy, chẳng bao giờ là điều lành cho một tụ điểm du lịch quan trọng khi nó trở thành sàn diễn cho những thảm kịch đẫm máu… Và những nơi như thế này được tạo ra nhằm mục đích khiến công chúng mơ tưởng khi chứng kiến lại những dấu ấn huy hoàng của chế độ quân chủ, chứ không phải đem đến cho họ những cơn ác mộng và những câu chuyện án mạng…

- Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, thưa ông Evrard. À này, tôi có thể biết tên của những người gác cổng trực đêm vừa rồi, cũng như tên của tất cả những ai có thể ra vào được chốn này kể từ lúc đóng cửa công viên tối qua không. Người gác cổng mà tôi vừa nói chuyện hồi nãy đã nói rằng không hề nhận thấy dấu vết bẻ khóa. Nếu ông cho phép, thiếu tá Massart sẽ đi tháp tùng ông để cùng kiểm tra mọi cửa ra vào.

Ông Evrard ném một cái nhìn không mấy thiện cảm về phía tử thi, nhăn mặt trước khi đảo cái nhìn đi nơi khác.

- Ông biết cô ấy à? Beaumont hỏi.

- Không, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô gái này. Và tôi rất lấy làm hài lòng về điều ấy. Cảnh tượng thế này đã đủ gây bao đau buồn rồi, mà còn chưa tính đến các chuyện tình cảm cá nhân… ông giám đốc đáp lại với một giọng kém phần chắc chắn.

Tổ hình sự đến khiến cuộc hội thoại tạm ngừng. Ông Evrard hứa sẽ cung cấp nhanh những thông tin mà cảnh sát trưởng cần đến, rồi cùng Massart rời đi, sau khi đã dặn đi dặn lại bác sĩ pháp y. Bác sĩ pháp y là một phụ nữ trẻ, tóc vàng quãng ba mươi lăm tuổi, tiến lại gần Beaumont.

- Chào anh Axel, đúng là một kiểu bắt đầu ngày mới thật buồn tẻ, đúng vậy không?

Cảnh sát trưởng làm động tác nhăn mặt và chỉ cho cô tử thi.

- Đây là phần việc của em, Mégane thân mến. Như thường lệ, anh hy vọng em sẽ chuyển ngay cho anh báo cáo khi em hoàn thành việc khám nghiệm cô gái xấu số này.

- Em sẽ thông tin cho anh ngay, cô hứa.

Những kỹ thuật viên chuyên về xét nghiệm hiện trường gây án đã bắt đầu công việc tìm kiếm xung quanh tử thi.

- Túi xách tay của nạn nhân nằm ngay sát mình, Beaumont nhắc họ chú ý. Sau khi các anh khám xét nó xong, tôi muốn lấy lại nó ngay để có những thông tin về nhân sự. Hãy thông báo cho anh biết ngay khi em có những kết quả của việc khám nghiệm tử thi nhé.

•••

Vào cuối buổi sáng, cảnh sát trưởng Beaumont trở về phòng làm việc của mình. Cặp mày nhíu lại, anh đứng bên cửa sổ và để mặc ánh mắt mình lang thang trên phố. Đầu óc anh không ngừng hiển hiện hình ảnh của người phụ nữ trẻ đã bị giết chết. Cặp mắt đen mở to ấy… Anh rùng mình. Cô ấy có thể bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Có lẽ chỉ ngoài hai mươi là cùng. Mặc dù nghề nghiệp đã tạo cho anh rất nhiều cơ hội để chứng kiến những cảnh nhớp nhúa, nhưng Beaumont không sao giữ được tinh thần hoàn toàn vô cảm trước những gì anh nhìn thấy. “Anh là một kẻ uỷ mị, Axel ạ!”, người vợ cũ của anh vẫn có thói quen đùa như thế. Anh thở dài và thọc bàn tay vào mớ tóc đen dày chỉ vừa mới điểm vài ba sợi bạc của mình. Vào tuổi bốn mươi hai, cặp mắt màu xanh da trời và dáng dấp cao ráo, cảnh sát trưởng Beaumont vẫn luôn là một chàng trai đầy sức hấp dẫn. Hơn nữa, anh luôn sẵn sàng tạo nhiều cơ hội cho cuộc chơi hào hoa của sự quyến rũ này. Tuy nhiên anh cũng không để cho điều ấy lấn át niềm say mê thực sự và duy nhất của mình: Nghề cảnh sát. Là đội trưởng đội trọng án, có lẽ là rất khó, mệt mỏi và nguy hiểm, nhưng Beaumont lại cảm thấy thiên hướng đó ngay trong sâu thẳm tâm khảm mình, và mặc dù anh rất thường xuyên phải đối đầu với những cảnh tượng hãi hùng như sáng nay, anh cũng chẳng đời nào chịu đổi nghề. Bất chợt, chuông điện thoại phòng anh réo vang. Đó là người điều hành phòng thí nghiệm khoa học hình sự.

- Chúng tôi đã kiểm tra đồ có trong túi xách của nạn nhân. Không có gì đặc biệt cả. Ví tiền của nạn nhân vẫn còn nguyên, cũng như tất cả các loại giấy tờ tuỳ thân. Tôi đã cử người mang đến cho anh rồi. Còn số tiền mặt có trong túi, nó không hề được đả động gì hết. Sơ bộ ban đầu, hình như không có gì đặc biệt cả, nhưng có lẽ nạn nhân có một cái gì đó cụ thể đeo trên người mà hung thủ đã muốn chiếm đoạt. Những dấu vân tay lấy được trên túi xách là của chính chủ nhân. Không có một yếu tố nào cho phép lấy được mẫu ADN của kẻ giết người. Về việc này, đội xét nghiệm đã thu được những vết bánh xe trên mặt đất, ngay trên hiện trường, trong khu trồng hoa. Hình như nó có đường kính rất nhỏ, có lẽ đó là một chiếc xe moóc, hay một chiếc xe cút kít. Những dấu vết ấy rất mờ, rất khó phát hiện với thực trạng mặt đất. Nhưng những chàng trai của chúng ta rất tinh đời. Tôi gửi cho anh toàn bộ những chi tiết này bằng văn bản, cho dù tôi nghĩ nó cũng chẳng giúp được gì nhiều cho anh. Bác sĩ Aubry đã sắp kết thúc việc khám nghiệm tử thi. Cô ấy chắc cũng gửi nhanh báo cáo đến cho anh thôi.

- Cám ơn André. Tôi sẽ xem xét tất cả những thứ đó.

Vẻ nghĩ ngợi, thanh tra Beaumont gác máy. Có tiếng gõ cửa và thiếu tá Massart bước vào.

- Tôi đã kiểm tra những ổ khóa, thưa sếp, và tất cả các cửa sắt chính của toà lâu đài, cũng như các lối ra vào Khu Nam và Khu Bắc từ sân Rồng. Không có một cửa nào bị phá, đúng như lời người gác cổng đã nói với chúng ta hồi sáng. Hoặc sát thủ đã trốn lại trong vườn cùng với nạn nhân của hắn từ tối qua, đợi đến sáng nay và đã tẩu thoát ra ngoài sau khi lọt qua các cuộc lục soát của chúng ta, hoặc là hắn có chìa khóa cổng sắt. Ông Evrard đã chuyển cho tôi bản danh sách tên của những người gác cổng trực đêm, cũng như những người có chìa khóa ra vào lâu đài. Ông ấy tỏ ra rất nhiệt tình hợp tác với chúng ta, và rất hài lòng vì đã có thể mở cửa lâu đài đón khách tham quan vào mười giờ sáng nay.

Beaumont đưa mắt nhìn bản danh sách, cần phải xét hỏi tất cả những người gác cổng, cũng như tất cả những ai có chìa khóa cổng sắt, phải lấy được thời gian biểu của họ. Cũng nên hỏi xem trong số họ có ai đó mà gần đây đã để thất lạc chìa khóa không. Ngoài ông Evrard, chỉ còn tám người khác có thể ra vào lâu đài và khu công viên bất kể lúc nào. Vị giám đốc khu công sở này đã nói rất cụ thể rằng chuyện này có liên quan đến chùm chìa khóa của các cửa ra vào lâu đài, cửa ra vào các khu vườn và những cửa chính dẫn vào bên trong cung điện. Cũng có một chiếc chìa khóa vạn năng mở được tất cả các cửa bên trong của những căn phòng khác nhau. Anh kiểm tra các tên. Các ông Christophe Jalabert và Laurent Robier, cả hai người đều là quản đốc của Di sản quốc gia này và chịu trách nhiệm về việc bảo vệ sự thịnh vượng và sinh lợi của toà lâu đài hoàng gia, cũng như mọi nghiên cứu khoa học có liên quan đến nó. Ông Rodolphe Grancourt, kiến trúc sư thuộc hiệp hội Bảo vệ Đền đài lịch sử và những khu di tích của nước Pháp, ông Edouard Vardès, tổ trưởng tổ làm vườn, phụ trách toàn bộ khu công viên của lãnh địa và khu Trianon, ông Charles Salvi, phụ trách các đài nước và các công việc lắp đặt phân phối nước cho chúng, hai người sau cùng chỉ có chìa khóa ra vào những cổng sắt phía ngoài, của khu Orangerie và dưới hầm ngầm, nơi có những hệ thống tiếp dẫn nước. Trên bản danh sách còn có ông Olivier Monturo, phụ trách về giám sát và an ninh, bà Françoise Bédélin, người phụ trách việc trùng tu các tác phẩm nghệ thuật.

- Tốt, Chánh thanh tra vừa nói vừa để lại bản danh sách. - Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc xét hỏi tất cả những người này. Anh sẽ chịu trách nhiệm về những người gác cổng và ông Monturo, người chỉ huy của bọn họ. Còn tôi sẽ làm việc với những người còn lại.

Lại có tiếng gõ cửa, và cô thư ký bước vào, mang theo một gói đồ:

- Thưa chánh thanh tra Beaumont, người ta vừa đem cái này đến cho ông.

- Cám ơn Claire. Đó chính là thứ mà tôi đang đợi đây!

Beaumont mở túi đồ và lấy từ đó ra một chiếc túi xách tay màu đen, kiểu dáng trang nhã.

- Đây là túi của nạn nhân à - Massart dò hỏi.

- Đúng thế, - cảnh sát trưởng trả lời trong lúc vẫn tiếp tục giở gói đồ. - Theo như phòng pháp y, thì giấy tờ tuỳ thân của cô ấy còn nằm ở đây.

Anh lục soát trong túi và lấy ra một chiếc ví. Bên trong có hai tờ năm mươi euro, nhiều thẻ tín dụng, thẻ đi xe buýt và thẻ thư viện thành phố, và một số mẩu giấy giảm giá khi mua hàng do một siêu thị trong thành phố tặng. Theo những giấy tờ tuỳ thân này thì nạn nhân tên là Marie Métivier, hai mươi hai tuổi, cao một mét sáu và sống gần ngay Versailles. Bức ảnh ghim trên tài liệu cho thấy, đó là một cô gái trẻ, tóc sẫm, đôi mắt to đen và có nụ cười lém lỉnh. Để ý nhìn kỹ cô gái, Beaumont nhận ra những đường nét của tử thi phát hiện sáng nay trong vườn hoa Colonade. Anh đóng ví tiền lại và tiếp tục kiểm tra đồ đựng trong túi sắc, anh còn tìm thấy trong đó một cặp kính, một điện thoại di động và một cuốn lịch công tác, một túi đựng đồ trang điểm và chùm chìa khóa. Anh bấm trên phím điện thoại, nhưng không có số nào được ghi lại. Anh thở dài.

- Massart này, cô gái xấu số này hẳn phải có gia đình. Cố gắng tìm họ thật nhanh nhé, sẽ phải thông báo hung tin cho họ. Ngoài ra, hãy hỏi họ những thông tin để tập hợp thật nhiều chi tiết về cô ấy, cố khám phá xem cô ta sống như thế nào, liệu cô ấy có kẻ thù không, tóm lại là tất cả những gì có khả năng giúp chúng ta hiểu được lý do cô ấy bị sát hại…

Anh lật nhanh cuốn sổ công tác.

- Cũng cố gắng gặp những người có tên ghi trong này. Có thể một cô nào đó trong số họ biết được điều gì đó chăng… Cần phải biết được Marie Métivier đã làm gì tối qua, trước khi bị giết chết…

Massart im lặng gật đầu. Như thường lệ, thái độ của anh ta thật khó đoán. Cảnh sát trưởng đã cùng làm việc với anh ta từ hai năm nay, nhưng chưa bao giờ anh bắt gặp người dưới quyền để lộ ra một tý cảm xúc nào. Anh ta thực hiện hoàn hảo phần việc của mình, nhưng không bao giờ gỡ bỏ chiếc mặt nạ lạnh lùng, thường làm cho những người xung quanh ngán ngẩm, đặc biệt là chị em phụ nữ. Ở tuổi ba mươi bảy, thiếu tá vẫn còn độc thân. Cao lớn, tóc vàng, đôi mắt màu lục bảo, anh ta là một gã điển trai, và trong công việc, Beaumont đã nhiều lần nhận thấy rằng anh ta là đối tượng tán tỉnh của các chị em. Tuy nhiên chàng thiếu tá đẹp trai vẫn lạnh lùng trước sự có mặt của họ. Một thoáng khinh bỉ hiện lên trong ánh mắt, hình như anh ta chỉ hơi nhận ra sự có mặt của họ mà thôi, cảnh sát trưởng nghi ngờ có thể anh ta mắc chứng bệnh ghét phụ nữ hay bị bệnh đồng tính luyến ái.

Một tín hiệu bất chợt vang lên trên máy vi tính của anh, thu hút sự chú ý của Beaumont: Hộp thư điện tử thông báo rằng anh vừa nhận được một lá thư do Mégane Aubry, bác sĩ pháp y gửi đến: “Em đã khám nghiệm xong tử thi. Như đã hứa, em gửi ngay cho anh bản báo cáo. Bây giờ là phần việc của anh, hãy làm việc tốt nhé! Chào thân ái. Meg”. Beaumont không khỏi nở một nụ cười. Anh luôn giữ được mối quan hệ tuyệt vời với Mégane, và những mối quan hệ này không hề bị ảnh hưởng bởi sự chia tay giữa họ trong chuyện tình cảm từ sáu tháng trước đây. Trên thực tế, năm ngoái hai người có quan hệ với nhau, khi mà Beaumont chỉ vừa mới dứt điểm xong một cuộc ly dị đầy sóng gió. Có lẽ chính vì thế mà anh đã chưa thật sự sẵn sàng cho một mối tình mới, bởi hai người đã chia tay nhau ngay vài tháng sau đó, nhưng họ vẫn giữ được tình bạn rất tốt. Anh bấm nhanh con chuột vào file gửi kèm, sốt sắng đọc nhanh bản báo cáo xét nghiệm tử thi. Mégane đã ước tính nạn nhân đã bị giết hại vào khoảng 22 giờ đêm hôm trước. Marie Métivier đã bị hạ gục bằng một viên đạn giữa sọ và chết ngay lập tức. Máu của cô đã lưu giữ một lượng thuốc ngủ rất lớn, được uống ít phút trước giờ cho là bị giết hại. Phân tích những thứ có trong dạ dày cho thấy cô cũng đã ăn thịt trong cùng một khoảng thời gian ấy và một lượng rượu rất nhỏ đã được đo cẩn thận, điều này có thể giả thiết rằng cô đã uống khoảng một đến hai ly rượu vang đỏ trong bữa ăn. Những bộ phận trên cơ thể nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn, và cô hẳn có một cơ thể cực tốt, trước khi cuộc đời trẻ trung của mình bị một viên đạn hốt đi. Thân thể cô có dấu vết của sự đụng dập nhẹ, như thể nó đã bị kéo lê đi. Mégane đã ghi rõ rằng cô gái trẻ nằm co quắp, cuộn tròn vào mình, gần giống như dáng vẻ đứa trẻ trong bào thai. Nữ đồng nghiệp của anh cũng nêu rõ một chi tiết đặc biệt thu hút sự chú ý của chánh thanh tra. Trên cổ Marie Métivier có những vết bầm tím, giống như những vết thắt cổ. Thế mà những vết này lại được thực hiện sau khi chết, và theo lời bác sĩ pháp y, vào khoảng một giờ sau khi bị giết hại. Beaumont nhíu mày. Hung thủ lẽ nào lại thỏa thuê trên xác nạn nhân sau khi đã giết hại cô ấy? Anh tiếp tục đọc, khám nghiệm không lấy được dấu vết gì của việc quan hệ tình dục trước hay sau cái chết của nạn nhân và những vết bầm tím ở cổ, rõ ràng là những dấu hiệu bạo lực duy nhất được phát hiện trên tử thi, tất nhiên là phải trừ đi vết thương dẫn đến tử vong ngay ở đầu. Mégane thông báo cho anh việc nghiên cứu đường đạn được phòng thí nghiệm bắt đầu thực hiện từ phần chiết bắn ra từ hộp sọ vẫn chưa hoàn thành, nhưng anh chắc sẽ nhận được bản báo cáo vào trước giờ rời nhiệm sở chiều nay.

Beaumont lún sâu thêm vào ghế phô tơi, suy nghĩ về những điều anh vừa đọc. Đầu tiên là những dấu vết của thuốc ngủ, những dấu hiệu này cho thấy hung thủ đã nghiên cứu việc làm của mình, đảm bảo chắc chắn nạn nhân của hắn sẽ không còn ở trong tư thế tự bảo vệ, hoặc là điều này chỉ đơn giản để nói rằng Marie Métivier có chứng khó ngủ? Nhưng kiểu gì đi nữa, cũng không nên trộn lẫn rượu với thuốc ngủ, thế mà theo xét nghiệm pháp y, nạn nhân đã dùng một lượng rượu tương đương hai ly. Còn về những vết bầm tím được gây ra sau sau khi chết ở cổ, hung thủ đã thực hiện nó chỉ do tính khoái lạc tàn bạo của hắn, hay hắn đã muốn giằng một cái gì đó, như đồ trang sức chẳng hạn, cô gái trẻ này đã đeo gì ở cổ? Beaumont quay mình về phía thiếu tá Massart.

- Massart này, khi anh gặp gia đình nạn nhân, hãy hỏi xem cô gái có đeo dây chuyền, hay chuỗi vòng có giá trị mà nó có thể là nguyên nhân gây ra những vết nghẹt ở cổ. Về phần mình, tôi sẽ quay lại lâu đài Versailles để bắt đầu nghe những lời khai của những nhân chứng.

Rodalphe Grancourt chắc cũng tầm quãng năm mươi. Cặp kính thanh mảnh gọng vàng khiến những đường nét trên mặt ông ta có phần khắc khổ. Ông ta khoanh tay, sỗ sàng nhìn chằm chằm vào viên cảnh sát trưởng ngồi phía đối diện.

- Nếu tôi hiểu rõ cuộc viếng thăm của ngài, thưa chánh thanh tra Beaumont, ngài muốn biết liệu tối qua do bất ngờ mắc chứng mất ngủ, tôi đã chẳng muốn đi dạo đêm trong khu công viên của lâu đài, chẳng hạn như bên cạnh luống hoa Colonade… tôi không nhầm chứ?

Không hề để ý đến sự khiêu khích của câu hỏi, Beaumont bình tĩnh quan sát ông ta:

- Thưa ông Grancourt, tôi muốn gặp ông, bởi ông nằm trong số những người có quyền sở hữu chìa khóa ở nơi mà trọng án đã xảy ra được cho là không có bất kỳ một sự bẻ khóa nào đã được phát hiện, đây thuộc nghĩa vụ của tôi, và tôi phải kiểm tra thời gian biểu của ông, và phải…

- Tất nhiên rồi, thưa ngài chánh thanh tra! Tôi sẽ vui lòng tự nguyện đưa cho ngài thời gian biểu của tôi, Grancourt nóng nảy cắt ngang lời anh. Tối qua tôi ở trong lâu đài, trong phòng trưng bày Glaces, để cho thật cụ thể, tới tận mười chín giờ ba mươi phút. Ngài sẽ có những nhân chứng để công nhận điều này. Sau đó, tôi về nhà, rồi cùng với vợ, chúng tôi đã đến ăn tối tại nhà những người bạn thân cho tới khoảng gần một giờ sáng. Tại điểm này, tôi có thể cung cấp cho ngài tên của những người tham dự. Điều này đủ cho ngài thấy chứng cớ ngoại phạm của tôi chưa?

Beaumont giơ một bàn tay hòng làm dịu cơn cáu gắt.

- Điều này sẽ là chứng cớ hoàn toàn, thưa ông Grancourt. Những lời khai của ông sẽ được thẩm định lại giống như lời khai của tất cả những ai mà tôi cần phải hỏi. Như tôi đã nói với ông hồi nãy, người ta không phát hiện ra bất kỳ một sự phá khóa nào trong các cửa sắt mở ra vườn. Ông có thể nói cho tôi biết, trong thời gian gần đây, có lần nào ông để thất lạc chùm chìa khóa không?

Rodolphe Grancourt lục tìm trong túi áo vét, rồi lôi ra một chùm chìa khóa, quẳng chúng ra ngay trước mặt cảnh sát trưởng.

- Đây là chùm chìa khóa của tôi, thưa chánh thanh tra. Hẳn ngài đã có thể nhận thấy, chúng vẫn trong quyền sở hữu của tôi, và chúng đã luôn luôn như thế. Nếu tôi mà đã làm mất thì chắc tôi cũng không quên phải khai báo.

- Một điều cuối cùng, thưa ông Grancourt, ông có quen cô gái trẻ Marie Métivier này không?

- Tuyệt đối không, - Nhà kiến trúc sư trả lời một cách khô khốc.

Beaumont đứng lên.

- Tốt, nếu vậy thì, thưa ông, tôi chẳng còn lý do gì để quấy quả ông thêm nữa. Nhưng dẫu sao, nếu có thêm một chi tiết nào đó có thể giúp chúng tôi phá án được nhanh chóng, mà ông bất chợt nhớ ra, thì xin hãy thông báo cho chúng tôi biết.

Grancourt khinh bỉ nhìn anh.

- Tôi là một kiến trúc sư của những Đền đài lịch sử, chứ có phải là cảnh sát trưởng đâu. Tôi không thấy mình còn điều gì có thể nói với ngài thêm được nữa về vụ này. Xin chào chánh thanh tra.

•••

Sau khi chia tay Grancourt, cảnh sát trưởng tới tìm các ông Jalabert và Robier, những nhà quản đốc của khu Di sản. Anh tìm thấy cả hai trong gian phòng nhỏ được sửa sang lại ở chái Bắc của lâu đài. Hai ông chẳng khó khăn gì cung cấp ngay cho anh thời gian biểu đêm hôm trước của họ, đồng thời cũng thông báo rằng họ chưa bao giờ để thất lạc chùm chìa khóa, lẫn việc không quen biết gì nạn nhân. Vừa đi dọc theo hành lang dẫn anh đến những gian phòng mở cửa cho khách du lịch, Beaumont vừa suy nghĩ. Nếu như tất cả những ai mà anh mong muốn được thẩm vấn đều cung cấp cùng một kiểu thông tin như vậy, thì cuộc điều tra của anh còn lâu mới nhúc nhích được. Anh hy vọng Massart sẽ may mắn hơn anh với những người thân của nạn nhân. Anh đi qua rất nhiều gian phòng trưng bày, nơi những khách tham quan chen chúc nhau trước những bức tranh và những bức điêu khắc để chiêm ngưỡng chúng, rồi anh tiến vào trong một gian phòng lớn, lát đá cẩm thạch và được trang trí những chiến lợi phẩm bằng đồng vàng au và những cánh cửa giả bằng gương kính. Tò mò, Beaumont tiến lại gần những lời chỉ dẫn thông tin dành cho khách tham quan và nhận ra là anh đang đứng trong phòng Chiến Tranh, tác phẩm của Charles Le Brun, người đã trở thành hoạ sĩ đầu tiên của vị Vua-Mặt Trời vào năm 1649. Gian phòng này là biểu tượng huyền thoại của chuyện xây dựng toà lâu đài theo nhịp điệu của những chiến công hùng vĩ vang dội của quân đội triều đình ở thời kỳ đó. Tài liệu kể lại một câu chuyện hài liên quan đến chiếc đèn chùm: chuyện kể rằng người nghệ sĩ ấy đã muốn gian phòng này là dấu ấn của riêng mình để lại cho hậu thế nên đã giám sát nó rất chu đáo, cẩn thận đến từng chi tiết. Tuy nhiên, khi mọi công việc đã gần đến hồi kết thúc, thì có một chuyện không thể ngờ tới đã xảy ra. Một bộ giàn giáo đã làm bộ đèn chùm rơi xuống, một cây đèn nến bằng bạc gồm sáu nhánh và mười tám đĩa đựng nến đã bị vỡ tan hoàn toàn trong một tiếng vang kinh hoàng. Louis XIV hẳn đã đánh giá cao vụ này lắm đây… Tiếp tục bước đi, Beaumont vào phòng trưng bày Glaces. Anh dừng lại giây lát bên ngưỡng cửa để khám phá ra một cảnh tượng tuyệt vời chỉ tặng riêng cho một mình anh. Một dãy gồm mười bảy vòm gương tương ứng với mười bảy cửa sổ. Mỗi gương kính lại trực diện với một ô cửa quay ra vườn, và, nhờ thuật phản chiếu, ta có cảm giác đang tản bộ giữa thiên nhiên. Vòm uốn, tác phẩm của Le Brun, biểu dương ca ngợi những sự kiện lớn của triều đại Louis XIV, bằng một bức tranh miêu tả những cảnh chiến trận quốc phòng và thương thảo chính trị. Phòng trưng bày lớn nhất lâu đài này, trước đây là nơi diễn ra những nghi lễ lớn của triều đại, ví như vụ đón tiếp Doge de Gêne vào năm 1685. Trầm trồ, Beaumont nhìn ra xung quanh anh tựa như một người khách tham quan. Rồi bất ngờ ý thức được lý do khiến anh có mặt tại nơi quyến rũ này, anh bỗng phát hiện ra mình hoàn toàn mù tịt về địa thế của gian phòng và không sao tìm thấy lối ra công viên, và ở đó anh buộc phải gặp người tổ trưởng tổ làm vườn và người quản lý những công việc lắp đặt hệ thống thuỷ văn. Anh lưỡng lự vài giây, nhìn xung quanh và phát hiện ra hai người phụ nữ đang quỳ gối cạnh một bức tượng nhỏ bằng đá cẩm thạch mà họ đang vừa xem xét rất tỉ mỉ, vừa trao đổi với nhau những lời bình luận. Thấy họ có vẻ không ra dáng là khách du lịch, cảnh sát trưởng liền tiến về phía hai người.

- Xin chào các bà, các bà có thể làm ơn chỉ cho tôi lối thông ra vườn được không?

Một trong hai người phụ nữ đứng lên. Bà ta có mái tóc đã hoa râm, buộc lại thành búi phía sau, một vài lọn tuột ra vung vẩy. Đôi mắt nâu phản chiếu sự tinh nghịch, nhìn thẳng vào cảnh sát trưởng.

- Sao ông lại vội vã ra ngoài vườn ngay thế, thưa ông? Bà hỏi bằng một giọng thân thiện. Trước tiên hãy chiêm ngưỡng phía trong lâu đài đã, và đặc biệt là gian ông đang đứng đó. Nó thực sự đáng giá để nán lại vài phút đấy, hãy tin tôi đi… bà nói thêm và mỉm cười.

Beaumont cũng mỉm cười đáp lại.

- Hãy tin là tôi cũng sẽ rất lấy làm vinh hạnh, thưa bà, anh trả lời. Nhưng thật đáng buồn là, tôi ở đây không phải để chiêm ngưỡng những kỳ thú này, mà là để làm việc. Tôi xin tự giới thiệu, chánh thanh tra Axel Beaumont, thuộc đội trọng án thành phố Versailles.

Ánh mắt người phụ nữ chợt tối sầm lại.

- Ôi, tôi xin lỗi, thưa chánh thanh tra, tôi đoán là ông đến do vụ giết người nhơ nhớp đó hả… Tôi cũng bị xoay quanh vụ này từ sáng nay… Theo tôi, nơi đây là tượng trưng của nghệ thuật, của vẻ đẹp, của sự vĩ đại chứ không phải là nơi để xảy ra tội ác… Chết, tôi đã quên tự giới thiệu. Tôi là Françoise Bédélin, chịu trách nhiệm về việc trùng tu các tác phẩm nghệ thuật, và đây là một trong những trợ lý của tôi, cô Berger, bà nói thêm và chỉ vào người nữ đồng nghiệp của mình vẫn đang quỳ gối cạnh bức tượng.

- Quả là một sự tình cờ thú vị, thưa bà, Beaumont nói. Có thể tôi cũng mong được gặp bà về việc này. Bà có thể dành cho tôi vài phút được không?

- Được quá đi chứ. Marie này, bà vừa nói vừa quay về phía người nữ đồng nghiệp, tôi hy vọng là cô đã ghi lại tất cả những kỹ thuật phải áp dụng để sửa chữa những vết xước này. Hãy đem bức tượng nhỏ đó xuống xưởng và chuẩn bị những thứ cần thiết. Lát nữa tôi sẽ quay lại làm việc cùng với cô.

Cô gái trẻ đứng dậy, ôm bức tượng nhỏ trong tay, và rời đi sau khi đã mỉm cười ngượng nghịu chào cảnh sát trưởng.

- Vậy đấy, biết làm sao được, giữa một bên là sự bào mòn của thời gian, và một bên là những con người không biết tôn trọng cái đẹp và sự mong manh của nghệ thuật, chúng tôi không bao giờ thiếu việc, không ngừng phải sửa chữa những tổn hại. Bức tượng nhỏ này, than ôi, không phải là vật duy nhất bị hư hỏng. Chúng tôi cũng thường xuyên phải làm việc với những bức tranh, những lớp mạ vàng và…

Bà Bédélin bỗng nín bặt, rồi vừa đưa tay lên bịt miệng mình vừa mỉm cười.

- Xin lỗi chánh thanh tra, tôi nói nhiều quá, và tôi quên mất lý do khiến ngài viếng thăm nơi này. Tôi đoán là ngài cần gặp tôi không phải để nói chuyện về các tác phẩm nghệ thuật chứ?

- Đúng thế, Beaumont tán thành câu hỏi và mỉm cười, mặc dù tôi thấy chủ đề nghệ thuật này thật cuốn hút… Bà có chìa khóa ra vào lâu đài và khu công viên chứ, có đúng vậy không, thưa bà?

- Vâng, đúng thế. Điều này cho phép tôi hoàn toàn tự chủ trong công việc, trong bất kỳ khu nào ở lâu đài cần đến tôi.

- Những thành viên trong nhóm của bà đều có những chìa khóa này chứ?

- Ô, không, thưa chánh thanh tra! Chỉ có tôi nhân danh là người phụ trách việc trùng tu các tác phẩm nghệ thuật mới có được ưu tiên này, bà nói thêm với vẻ hóm hỉnh. Ngài thấy đấy, người ta vào đây đâu có giống như vào trong một cối xay gió…

- Tuy nhiên hình như có ai đó đã không khó khăn gì mà vào được đây để phạm tội giết người… còn những người gác cổng lại không hề phát hiện thấy bất kỳ dấu vết nào của việc bẻ khóa.

Ánh mắt bà Bédélin lại tối sầm một lần nữa.

- Ngài nói đúng, thật không thể chịu nổi… Chính vì điều ấy mà ngài hỏi tôi có chùm chìa khóa hay không à? Tối qua tôi đi xem kịch. Nếu ngài muốn, tôi có thể cho ngài xem vé của tôi…

- Đúng là tôi sẽ phải kiểm tra thời gian biểu của bà, thưa bà Bédélin, nhưng bà cũng đừng lo lắng gì, đó chỉ là một thủ tục thông thường. Ngược lại, xin hãy cố nhớ xem bà đã từng bị mất chùm chìa khóa bao giờ chưa? Hoặc có ai đó đã có thể có cơ hội nẫng chúng đi không?

- Không thể có chuyện đó, thưa chánh thanh tra. Tôi không bao giờ rời xa chúng. Tôi đã cam kết trách nhiệm của mình vào cái ngày mà người ta trao cho tôi chùm chìa khóa này, và không đời nào tôi lại mạo hiểm, sao nhãng đến độ làm mất nó. Vả lại, nếu có chuyện đó xảy ra ở một ngày nào đó thì, xin hãy tin tôi, tôi sẽ phát hiện ra ngay tức thì, và những biện pháp an toàn sẽ được áp dụng một cách thích đáng.

- Người phụ nữ trẻ bị sát hại tên là Marie Métivier. Liệu bà có tình cờ quen cô ấy không?

- Không, tôi chưa bao giờ nghe thấy cái tên ấy… bà Bédélin thì thầm.

- Tốt rồi, rất cám ơn sự giúp đỡ của bà. Nếu bất kỳ một chi tiết nhỏ nào có thể giúp chúng tôi làm sáng tỏ vụ việc bất chợt thoáng qua trong đầu, xin bà hãy thông báo cho chúng tôi.

- Tôi sẽ không quên điều ấy, thưa chánh thanh tra.

Vừa trò chuyện, họ vừa đi ngang qua rất nhiều phòng. Bà Bédélin không thể cưỡng lại sự thích thú được đóng vai nhà hướng dẫn khách tham quan.

- Chúng ta đã đi qua phòng khách Oeil de Boeuf*, xưa kia là phòng đợi của những hoạ sĩ Bassano, phòng này được hiến tặng cho các hoạ sĩ người Italia, những tác phẩm của họ được treo dọc theo những bức tường, do đó mà có cái tên cho gian phòng này. Nó nằm kế ngay phòng của đức Vua Louis XIV cho tới tận năm 1701 thì bức ngăn được phá đi để tạo thành một phòng khách rộng lớn như hiện giờ. Vào thời kỳ đó, đây chính là nơi nhà vua bắt một số kẻ ưu tiên được vào phòng riêng của ngài phải chờ đợi. Bây giờ chúng ta đã ra khỏi phòng đợi đầu tiên, nơi diễn ra những bữa ăn của vua trước công chúng, “bàn ăn lớn”, hay bữa tối. Cũng tại gian phòng này mà mỗi ngày diễn ra nghi lễ dâng biểu. Thân chinh đức Vua, hay một trong những vị bộ trưởng của ngài, đón nhận những lời thỉnh cầu bằng văn bản mà những thần dân của triều đình đặt trên bàn. Còn hiện giờ, chúng ta đang ở trong phòng Gardes*, nơi những người lính cận vệ của vua canh gác cả ngày lẫn đêm. Họ trưng vũ khí mỗi lần nhà Vua đi qua và rập gót giày khi đó là các thân Vương và các quận công. Chúng ta đang ở đây, đối diện với cửa chính của những căn phòng của lệnh bà De Maintenon. Xin hãy theo tôi, chúng ta sẽ theo cầu thang bộ của hoàng hậu để ra sân chính.

Mắt bò.

Phòng canh.

Hai người bước ra một thềm nghỉ lộng lẫy, từ đó xuất hiện một cầu thang bề thế bằng đá cẩm thạch dẫn ra sân.

- Cầu thang này dẫn đến những căn phòng của Vua, những căn phòng của hoàng hậu và của lệnh bà De Maintenon. Chúng được các lính cận vệ Thuỵ Sĩ canh giữ cẩn mật cả đêm lẫn ngày. Ấn tượng đa màu trên các bức tường là kết quả của những lớp đá cẩm thạch đẹp nhất hoàng gia: Đỏ của xứ Langue-doc, đen của xứ Flandre, nâu của xứ Rance và màu xanh của xứ Campan…

Bà Bédélin nở một nụ cười pha chút bối rối:

- Xin thứ lỗi, nếu tôi dùng những thành ngữ mang tính kỹ thuật mà ngài thấy hoàn toàn xa lạ với những ý nghĩa của chúng. Tôi rất hay bị để niềm say mê của mình cuốn đi mà không hay biết…

- Bà không cần phải xin lỗi đâu, cảnh sát trưởng ngay lập tức phản kháng lại. Quả là một sự thích thú thật sự đối với tôi khi được đi tham quan các nơi này dưới sự chỉ dẫn của một người thông thái như bà. Bà đã cho tôi ý muốn được quay lại đây một lần nữa, nhưng với tư cách là một khách tham quan, chứ không phải là một cán bộ điều tra!

- Cảm ơn chánh thanh tra. Tôi không xứng đáng với lời khen của ngài đâu, cái nghề mà tôi đang theo đuổi đây là một nghề của niềm đam mê. Nó chiếm hết toàn bộ con người tôi.

Lúc này, họ đang ở sân chính của toà lâu đài.

- Đây rồi, bà Bédélin nói, đến cuối toà nhà kia, hãy rẽ phải, rồi đi xuống cầu thang lớn, và thế là ngài đã ở trong vườn rồi. Tôi đặt giả thiết là ngài đến đó để gặp ông Vardès?

- Đúng thế. Tôi cũng mong được tiếp chuyện ông Salvi, người chịu trách nhiệm về những máy nước. Cả hai người đều có chìa khóa những cửa sắt.

- Quả vậy. Ngài sẽ gặp ông Vardès trong phòng làm việc của ông ấy, ngay gần khu Orangerie. Ngài chắc sẽ gặp ông ấy thôi. Ngài sẽ gần như ngay tức thì nhìn thấy văn phòng này khi bước chân vào vườn. Ngược lại, tôi không biết liệu ông Salvi có mặt ở đây trong ngày hôm nay không. Có lẽ ngài sẽ phải quay lại vào hôm khác.

Bà Bédélin vừa bắt tay chào anh, vừa mỉm cười.

- Thôi, bây giờ tôi xin chào tạm biệt ngài chánh thanh tra. Bức tượng nhỏ bé của tôi đang chờ tôi đấy. Chúc ngài may mắn trong cuộc điều tra.

- Xin tạm biệt bà. Và xin cám ơn về buổi tham quan! Anh nói thêm với một cái nháy mắt.

Khu Orangerie nằm ngay phía bên dưới toà lâu đài. Kèm hai bên là dãy thềm Cent-Marches*, nó đảm bảo sự ổn định của những thửa đất. Hướng chính nam, vẻ hùng dũng, độ cao và những hàng lối mạch lạc của nó chứng tỏ tài năng kiến trúc của Jules Hardouin- Mansart. Cơ cấu bao gồm những dãy cam, dãy chanh, dãy lựu trăm tuổi, hàng anh đào hồng và những hàng cọ, tất cả đều được trồng trong những thùng vuông và cắt tỉa hình tròn để trang trí. Edouard Vardès, đội trưởng đội làm vườn của công viên lâu đài Versailles và khu Trianon đón tiếp cảnh sát trưởng tại đó với vẻ lịch sự. Việc phát hiện ra xác chết ngay trên địa bàn của ông hình như khiến ông bối rối. Ông chẳng khó khăn gì cung cấp ngay cho anh thời gian biểu và, cũng như mọi đồng nghiệp khác của mình, ông đảm bảo chưa từng làm thất lạc chùm chìa khóa mà bao giờ ông cũng đeo sát bên người. Rồi cả việc ông không quen biết Marie Métivier. Ông Salvi vắng mặt, và Vardès đưa địa chỉ của ông ta cho anh. Ngày sắp tàn. Mặc dù đã muộn, Beaumont vẫn tạt qua văn phòng. Kết quả phân tích đường đạn vẫn chưa được gửi tới, còn thiếu tá Massart lại không có mặt ở đó để thông báo cho anh kết quả của những cuộc điều tra của anh ta. Beaumont xem đồng hồ và quyết định ra về. Một chiếc bánh pizza và một ly rượu đỏ sẽ rất hữu ích cho anh. Trong khoảnh khắc, rượu gợi lại hình ảnh của Marie Métivier, và khiến anh nhăn mặt.

Một trăm bậc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christelle Maurin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.