Sáng hôm sau, khi thanh tra Beaumont đẩy cánh cửa phòng làm việc của mình thì đồng hồ điểm đúng tám giờ. Anh bật máy tính, một tín hiệu âm thanh vang lên thông báo anh đã có một lá thư. Đúng như anh hy vọng, đó là kết quả phân tích đường đạn. Ngay lập tức, anh in ra và ngồi ngay ngắn trong ghế phô tơi để đọc. Đầu đạn đã được lấy ra từ hộp sọ nạn nhân, và vỏ đạn đã được tìm thấy ngay ở gần tử thi. Đầu tiên chúng đã phải qua một cuộc giám định bằng máy hai mắt kính, ghi lại số các đường rãnh theo chiều dài, hướng đi và góc chéo của chúng. Thước cặp có xích đu đã được sử dụng để xác định chính xác kích cỡ của viên đạn. Đường đạn phía trong đã biểu hiện rõ những đường rãnh để lại trên bề mặt của viên đạn. Trên vỏ đạn, bốn vết chính đã được phân tích: vết ở mép băng đạn, ở kim hoả, ở bộ phận bật vỏ đạn và ở bộ hắt vỏ đạn, chúng bảo đảm sự hắt ra của vỏ đạn và khiến nó hơi dẹt đi. Như vậy, sự giám định đã cho phép xác định được khẩu súng bắn ra viên đạn này, một khẩu súng ngắn tự động chín ly, một khẩu MAS G1, dựng theo mẫu beretta 92 của Italia. Đây là một loại vũ khí rất chính xác, nặng chín trăm bảy mươi gam, với một nòng súng dài một trăm hai mươi lăm milimét và có khả năng nhả mười lăm phát liền. Sau đó kết quả phân tích đường đạn phía ngoài cho phép xác định hướng đi của viên đạn, nó được bắn trực diện vào nạn nhân, và kết thúc ngay khi chạm đích, đã kết luận đó là một phát súng bắn rất gần đối phương. Kết quả giám định cũng có thể suy ra rằng một bộ phận giảm thanh đã được gắn vào vũ khí vào lúc gây án mạng. Beaumont ngừng đọc giây lát để suy nghĩ về những điều anh vừa đọc. Việc nêu tên bộ phận giảm thanh và sự hiện diện của vỏ đạn gần tử thi khẳng định rằng Marie Métivier đã thực sự bị sát hại tại chỗ. Giờ chỉ còn việc tìm cho ra vũ khí, khẩu MAS G1 và nhất là phải tìm cho ra kẻ đã sử dụng nó. Anh tiếp tục đọc. Viên đạn đã được so sánh với những viên đạn khác đã được ghi vào danh mục xếp trong tủ phiếu CIBLE của sở cảnh sát, và đến từ những vụ án tư pháp khác. Và đây rồi, thật đáng ngạc nhiên quá! Một viên đạn do cùng một khẩu súng ngắn này bắn ra đã có mặt trong tập hồ sơ lưu trữ. Hai năm trước, một người đàn ông đã bị bắn chết trong một vụ trấn lột ở một trạm xăng ở Corbeil trong vùng ngoại ô Paris. Đội trọng án của quận Evry đã được giao đảm nhận điều tra. Vụ này rút cục không tìm ra đầu mối và vũ khí gây án vẫn chưa được phát hiện. Đầu đạn lấy ra từ thi thể nạn nhân đích thực được bắn ra từ cùng một loại vũ khí đang làm anh bận tâm lúc này. Liệu có một mối liên hệ nào đó giữa hai vụ án mạng này không? Hung thủ sát hại người đàn ông ở trạm xăng liệu có phải là hung thủ giết hại cô gái đã được tìm thấy trong khu công viên của lâu đài không? Mặc dù cuộc điều tra đã không đi tới kết quả, nhưng cũng rất lý thú khi có được hồ sơ vụ án đó trong tay, để xem có thể tìm thấy ở đây một chi tiết có khả năng thắp sáng ngọn đèn. Anh đang chuẩn bị gọi điện thoại đến công an quận Evry thì có tiếng gõ cửa phòng. Đó là tỉnh trưởng Maurel, với một vẻ soi mói hiện rõ trên khuôn mặt.
- Thế nào rồi Beaumont? Cuộc điều tra có những tiến triển chứ? Anh có thông tin gì mới không?
Trong khi Beaumont thông báo những tin tức mà anh đã điều tra ra thì ngài tỉnh trưởng đưa tay xoa cằm, và cảnh sát trưởng có một cảm giác rõ ràng là ông ta chỉ nghe anh một cách hết sức lơ đãng, và điều này được khẳng định ngay sau khi anh dừng lời.
- Mọi điều anh nói đều hay lắm Beaumont ạ, nhưng tôi muốn một cái gì đó thật cụ thể kia! Ông kiểm sát trưởng đã gọi điện cho tôi sáng nay, và tôi thấy khó mà gọi điện lại cho ông ấy chỉ để thông báo rằng những người mà anh đã thẩm vấn chẳng biết gì hết, rằng yếu tố duy nhất mà anh đang có trong tay là sự giống nhau của một viên đạn được bắn ra từ cùng một loại vũ khí đến từ một vụ án thối khác! Nhưng thôi, bởi đó là tất cả những gì anh điều tra được hiện thời, thì anh cũng nên để mắt đến hồ sơ của vụ đó xem sao, vừa truyền đạt câu đó, ông vừa tiến ra cửa.
- Đó cũng là ý định của tôi, thưa tỉnh trưởng, - Beaumont đáp lại pha chút mỉa mai.
Cảnh sát trưởng thở dài khi Maurel rời khỏi phòng. Thượng cấp của anh chắc lại vừa cãi nhau với bà xã, và đó là nguyên nhân khiến ông bẳn gắt. Những màn cãi cọ trong gia đình tỉnh trưởng đã gần như trở nên nổi tiếng trong đội trọng án tỉnh Versailles, và mỗi người đều có thể huênh hoang rằng đã từng chứng kiến ít nhất là một bận, phu nhân đương sự là người gốc Italia và có tính khí tựa như núi lửa! Tuy nhiên, thái độ của Maurel khiến cảnh sát trưởng khó chịu. Mỗi khi vào một vụ án, tỉnh trưởng luôn tự cho mình cái trách nhiệm phải gò lên lưng anh một áp lực đáng kể nào đó như thể điều đó giúp cuộc điều tra tiến triển nhanh hơn. Beaumont rất hãi bị đối xử như một thằng lỏi con đã không làm tốt bài tập ở lớp, và anh tự đánh giá là khá chu đáo trong công việc khiến mọi người tin tưởng nơi anh. Nhưng anh cũng biết rằng nếu anh mong muốn được làm việc một cách thanh bình và không bị “lên thớt” thường xuyên, thì anh nên chọn một nghề khác. Thế mà anh lại thích nó, thích cái “nghiệp” này. Lại có người gõ cửa lần nữa, và thiếu tá Massart bước vào.
- Chào cảnh sát trưởng, có gì mới mẻ trong cuộc điều tra của chúng ta không?
- Anh là người thứ hai hỏi tôi cùng một câu hỏi này trong vòng chưa đầy năm phút thiếu tá ạ, Beaumont nhăn mặt trả lời. Ngài Maurel thân mến vừa rời khỏi đây, và hình như ông ấy nghĩ rằng chúng ta làm việc không có hiệu quả lắm! Ông ấy có vẻ không hài lòng…
- Chắc là vợ lão lại thổi vào phế quản lão nữa rồi… Massart buông ra câu nói ấy với vẻ khinh bỉ, còn chúng mình thì bị đánh trấu mặt như thường lệ…
Anh đến ngồi đối diện với Beaumont và châm thuốc hút.
- Tôi đã thẩm vấn tất cả những người gác cổng ở tổ trực đêm cũng như tổ trực ngày. Không ai trong số họ đã phát hiện ra điều bất thường trong đêm xảy ra trọng án, cả ngày hôm trước cũng thế. Họ đã chẳng nhìn, chẳng nghe thấy gì hết. Tôi cũng nói chuyện với ông Monturo, người phụ trách về an ninh. Ông ta đã chứng thực với tôi là chưa bao giờ xa rời chùm chìa khóa, chỉ còn mỗi nước là ông ta không ngủ với chúng thôi!
- Ừ, tôi cũng có những câu trả lời tương tự từ phía các nhà chức trách khác của lâu đài. Điều này chẳng giúp chúng ta tiến triển được công việc… Beaumont thở dài đáp lại.
- Tôi cũng đã gặp gia đình nạn nhân. Họ cung cấp cho tôi tên của hai ba người bạn mà cô ấy thường xuyên qua lại. Tôi đã đến gặp những người này nhưng cũng chẳng gặt hái được thông tin gì hay ho cả. Không ai trong số họ đã gặp cô ấy trước hôm xảy ra án mạng và họ đều có bằng chứng ngoại phạm. Theo như lời các phụ huynh, cô gái trẻ vốn rất điềm đạm và giữ kẽ. Cô ấy không có bạn xấu, và thường xuyên nghĩ tới việc học hành ở khoa luật của cô hơn là giải trí chơi bời. Tôi cũng đã hỏi họ liệu cô ấy có đeo một sợi dây chuyền hay vòng cổ gì đó không, vì có liên quan đến những vết bầm ở cổ cô ấy, nhưng họ đã chính thức khẳng định: Marie Métévier cực hãi những đồ trang sức và không bao giờ đeo chúng. Từ một năm nay, cô ấy đã có riêng một căn hộ, nhưng cha mẹ cô lo lắng vì không sao liên lạc được với cô ấy trong đêm xảy ra trọng án, nên đã gọi điện thoại đến sở cảnh sát khu phố. Cô ấy có nói với họ rằng sẽ phải ôn bài trong cả buổi tối. A, còn điều khác nữa, cô ấy không hề có vấn đề gì về chứng mất ngủ, theo chỗ họ biết thì cô con gái chưa bao giờ phải dùng đến thuốc ngủ cả.
- Tốt, vậy chúng ta có thể bỏ qua giả thiết vụ án giết người cướp của. Phần còn lại tôi vẫn hơi nghi ngờ. Nếu người ta chỉ muốn cuỗm cái vòng cổ của cô ấy thì chắc chẳng nhọc công bắt cô ấy uống thật nhiều thuốc ngủ… và tiền mặt chắc cũng đã bị lột hết. Động cơ là một chuyện khác kia… số thuốc ngủ cho cô uống chỉ là để tránh việc cô kháng cự lại hung thủ của mình.
- Nhưng để cho cô ấy uống thuốc ngủ thì hung thủ phải ở sát gần cô ấy chứ. Hắn đã làm như thế nào?
- Tôi không biết. Nhưng chắc chắn là tác dụng có dự trù trước đã diễn ra. Marie Métévier đã bị giết hại từ rất gần mà không hề có một phản ứng kháng cự nào. Dù gì đi nữa vẫn có một cái gì đó khiến tôi băn khoăn: Mắt nạn nhân mở to khi cô ấy bị hãm hại. Nếu như chỉ để đợi nạn nhân của hắn tỉnh dậy trước khi ra tay giết cô ấy thì tại sao hung thủ lại mất công cho cô ấy uống thuốc ngủ. Kể cũng lạ thật đấy!
Vài phút trôi qua, Beaumont đứng lên, chìa bản báo cáo giám định đường đạn cho thiếu tá.
- Cầm lấy này Massart, đây là những thông tin mới nhất. Anh sẽ thấy ở đấy, vũ khí của vụ trọng án này là một khẩu MAS G1, đã từng được sử dụng trong một vụ tấn công một trạm xăng ở gần Corbeil hai năm trước đây. Vụ này vẫn chưa phá được, nhưng dù gì thì tôi sẽ lật lại hồ sơ, biết đâu đấy…
Massart vắt chân chữ ngũ và kiểm tra những móng tay của mình.
- Tôi hy vọng là anh sẽ tìm được một cái gì đó, cảnh sát trưởng ạ. Ngán ngẩm thật, nhưng cũng phải thú thật rằng chúng ta không có lấy một bóng dáng của bất kỳ đầu mối nào, cả bên này lẫn bên kia. Nếu tôi tóm tắt lại tình hình, những người có chìa khóa thì không bao giờ xa rời chúng, và họ đều có chứng cớ ngoại phạm, những người gác cổng thì không nhìn không nghe thấy gì và, theo những người thân của Marie Métivier thì cô gái là một kiểu phụ nữ trẻ mẫu mực và không một ai có lý do gì để thù ghét cô ấy cả. Tôi thấy chỉ có hai giải pháp: hoặc là một trong những người trong lâu đài có chìa khóa đã nói dối, và đã là kẻ đồng loã, thậm chí còn là thủ phạm của trọng tội này, hoặc Marie Métivier đã chết do phép mầu của các bậc Thánh-Thần và thi thể cô ấy đã tự xập xoè bay đến tận khu vườn của lâu đài Versailles!
- Anh tóm tắt khá đấy Massart ạ, cảnh sát trưởng đáp lại với một giọng giễu cợt. Nhưng ơn Chúa, đừng có nhắc lại tất cả những điều ấy trước mặt tỉnh trưởng nhé! Đến lượt mình, anh cũng châm thuốc hút.
- Chúng ta cũng đừng quá bi luỵ theo thất bại chủ nghĩa như thế. Cuộc điều tra chỉ vừa mới bắt đầu. Ta vẫn còn nhiều hy vọng có thể thu thập được những thông tin mới. Nhờ việc phân tích đường đạn, chúng ta đã biết được tội ác đã được thực hiện với loại vũ khí nào. Anh có thể móc nối với những tên chỉ điểm của chúng ta theo hướng này được rồi đấy. Bọn chúng hãy chỉ nghe ngóng thôi, và thông báo với tụi ta ngay nếu có kẻ nào đó muốn tuồn lậu đi một khẩu MAS G1. Về phần mình, tôi chỉ còn phải gặp người phụ trách công việc lắp đặt hệ thống máy nước trong lâu đài nữa thôi. Lần trước khi tôi đến thì ông ấy vắng mặt. Ai mà biết được, lỡ đâu ông ta đã chẳng đánh mất chùm chìa khóa của mình…
Điện thoại réo vang. Đó là Mégane. Cô đang ở gần đó và muốn rủ anh đi ăn trưa. Beaumont đồng ý ngay và hẹn cô khoảng mười lăm phút nữa. Khi gác máy, anh bắt gặp cái nhìn của Massart và có một cảm giác rất khó chịu rằng người đang đối diện với anh kia đã không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào của cuộc trò chuyện giữa anh và Mégane. Thậm chí anh ta còn để lộ ra trong ánh mắt mình một tia khinh thị mà anh đã nhìn thấy trước đó ít phút, lúc mà anh gợi lại chuyện của bà xã viên tỉnh trưởng.
•••
Charles Salvi, người phụ trách những đài nước của lâu đài Versailles đang đi nghỉ ở nước ngoài những một tuần. Bị buộc phải đợi cho tới ngày đó, cảnh sát trưởng tới viếng thăm đội trọng án quận Evry để nghiên cứu vụ án trạm xăng. Khi lật giở những trang hồ sơ, anh đọc được nội dung vụ án: Một kẻ đội mũ chùm đầu chỉ để hở hai mắt, đã tấn công người chủ trạm xăng để vơ két tiền. Người đàn ông bị giết hại là một khách hàng, ông ta đã muốn can thiệp ngăn cản tên cướp. Tập hồ sơ có rất nhiều lời khai của những khách hàng khác đã mục kích cảnh đó. Sau khi nã súng, tên cướp đã tháo chạy cùng với két tiền, cảnh sát đã không nhận dạng được và thủ phạm vẫn nằm ngoài vòng pháp luật, vụ án đã được xếp lại trong số hồ sơ lưu trữ mà không có phần tiếp theo. Kết quả phân tích đường đạn từ đầu đạn được lấy ra từ thi thể nạn nhân đã cho thấy vũ khí gây án là một khẩu MAS G1, chính khẩu súng đã giết hại Marie Métivier. Vũ khí này chắc chắn đã được mua theo lối phi pháp, vì đã không được đăng ký tại cửa hàng bán vũ khí. Nó cũng chưa bao giờ được tìm ra, chính vì thế mà không được bỏ qua giả thiết cho rằng kẻ trấn lột hai năm trước cũng là hung thủ của ngày hôm nay. Việc còn lại đương nhiên là khám phá ra động cơ, bởi lẽ, nhìn bề ngoài, cô gái đã không hề bị lột đi thứ gì. Buông một tiếng thở dài, Beaumont khép tập hồ sơ lại. Rõ ràng là anh sẽ chẳng khám phá thêm điều gì mới mẻ hơn ở đây. Dẫu sao anh cũng cắt cử hai trong số quân của anh để lật lại vụ này. Biết đâu khi xem xét lại ngay từ đầu, họ lại chẳng có khả năng khám phá ra một yếu tố mới sẽ dẫn họ tìm ra kẻ trấn lột và khẩu MAS G1 của hắn, và như vậy sẽ dẫn họ tiến đến gần hung thủ ở Versailles. Anh quay về căn hộ của mình và tự hỏi anh sẽ phải tiến hành vụ này như thế nào đây để đẩy nhanh cuộc điều tra nếu như anh không có được những yếu tố quan trọng hơn. Anh căm ghét cảnh phải giậm chân tại chỗ như vậy mà không có lấy một mối nào có khả năng vận hành tốt, đấy là còn chưa kể đến áp lực mà viên tỉnh trưởng và ngài kiểm sát trưởng sẽ không quên gò lên lưng anh.
Hôm sau là ngày chủ nhật. Beaumont tự cho phép mình đánh đầy giấc. Sau đó tỉnh dậy, lừng khừng đến ngồi trước màn hình ti vi với một bữa sáng thật thịnh soạn. Đây là một lợi thế của cuộc sống độc thân. Có thể chây lười hết sức thanh thản mà chẳng có ai quấy rầy bắt anh phải làm cái này hay làm cái kia. Vừa mới nhấp chút cà phê, anh đã nghe thấy biên tập viên nam của chương trình thời sự đài truyền hình thông báo một tin khiến cảnh sát trưởng sững sờ, một tay cầm tách cà phê, tay kia vẫn cầm miếng bánh mì phết bơ. Cùng lúc ấy điện thoại di động của anh bất ngờ réo vang. Đó là tỉnh trưởng Maurel.
- Hết thư giãn rồi, Beaumont ạ. Hãy đến văn phòng gặp tôi ngay bây giờ. Tôi đợi anh để đi đến lâu đài Versailles. Massart đã có mặt trên hiện trường cùng với quân của anh rồi.
- Tôi vừa mới xem chương trình thời sự…
Không nghe anh nói hết, tỉnh trưởng tiếp tục:
- Beaumont này, hãy chờ xem sự náo nức trong những ngày sắp tới nhé. Các anh có thêm vụ án mạng thứ hai trong tay rồi đấy. Thi thể một cô gái trẻ lại vừa được phát hiện sáng nay trong cung cầu nguyện của lâu đài.