Bóng Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iv

❊ ❊ ❊

Ông Evrard chấm mồ hôi trán và thở dài đánh thượt.

- Khủng khiếp quá, chánh thanh tra ạ. Mọi người chỉ toàn nói về chuyện ấy. Khách tham quan đã giảm hẳn phân nửa kể từ vụ án mạng thứ hai, và những ai đã đến đây rồi thì họ lại cứ thì thì thầm thầm với những tia mắt hãi hùng trước cung cầu nguyện hay ở bồn hoa khu Colonade hơn là chiêm ngưỡng cảnh đẹp. Ngài sắp tóm được tên sát nhân rồi chứ hả chánh thanh tra?

Beaumont nở một nụ cười hơi có vẻ hối lỗi.

- Nếu điều đó chỉ phụ thuộc mình tôi, thì thưa ông, mọi chuyện đã ổn thỏa cả rồi. Nhưng ông cũng nên hiểu là, trong những trường hợp như thế này, những tên sát thủ không đặc biệt vội vàng để bị tóm cổ đâu. Dẫu sao, cuộc điều tra vẫn tiến hành đều đặn và, tôi quyết tâm chặn đứng tội ác này bằng mọi giá.

Ông Evrard lại thở dài một lần nữa.

- Khủng khiếp quá…, ông nhắc lại. Tuần sau, tôi đợi chuyến viếng thăm của một đoàn giàu có người Mỹ vẫn cho tiền đều đặn để đầu tư vào công việc trùng tu khuôn viên và toàn bộ lâu đài. Tôi có thể ăn nói thế nào với họ đây? Vụ này đem lại hình ảnh rất xấu cho lâu đài Versailles!

Beaumont quay về phía người phụ trách an ninh, ngồi gần ngay giám đốc.

- Chúng ta hãy sơ lược lại toàn bộ sự việc nhé, thưa ông Monturo. Ông sẽ nhân đôi số nhân lực hiện có cho tới khi có lệnh mới đưa tới, ngày cũng như đêm. Tôi muốn tất cả các cửa ra vào lâu đài và khu công viên phải được giám sát thường xuyên, về phần mình, tôi sẽ gửi cảnh sát đến hỗ trợ thêm cho những nhân viên gác cổng của các ông. Mọi nghi ngờ cần phải được thông báo ngay lập tức. Tất cả mọi người đều phải chú ý theo dõi và cẩn thận!

Anh đứng lên, chào hai nhà chức trách và chuẩn bị ra về.

- Hãy gọi cho tôi ngay khi đội đầu tiên được cắt cử canh gác. Ông Evrard này, hãy lưu ý để hệ thống báo động sao cho chúng vận hành đúng và chính xác ở khắp mọi nơi ngay sau giờ đóng cửa nhé.

- Đích thân tôi sẽ đi kiểm tra, thưa chánh thanh tra.

Beaumont rời khỏi văn phòng và đi ngược lên dãy hành lang lát đá cẩm thạch ra tới tận cửa.

- Chánh thanh tra phải không? Có phải chánh thanh tra Beaumont đó không?

Anh quay lại và nhận ra một người đàn ông còn khá trẻ, có mái tóc dày màu vàng tro, đang ra hiệu cho anh, ý bảo anh chờ. Anh nhíu mày, tìm cách nhớ lại tên người đang chạy về phía mình. Người đàn ông chìa tay chào anh.

- Tôi là Laurent Robier, Quản đốc Di sản. Ngài có còn nhớ tôi không, thưa chánh thanh tra? Ngài đã thẩm vấn tôi sau khi người ta phát hiện ra tử thi đầu tiên trong bồn hoa ở Colonade…

- Đúng thế, thưa ông Robier, tôi đang cố nhớ lại tên ông, nhưng tôi nhớ rất rõ là đã từng gặp ông ở đâu rồi mà. Thế ông khỏe chứ?

- Rất khoẻ, xin cám ơn chánh thanh tra. Tôi thấp thỏm đợi lúc ngài rời khỏi văn phòng ông Evrard, bởi vì tôi có chuyện muốn thưa riêng với ngài.

Beaumont nhướn mày.

- Có vấn đề gì à?

- Ơ… vâng, ngài còn nhớ chứ, trong lần gặp gỡ trước của chúng ta, ngài đã hỏi tôi trước sự có mặt của người cộng sự của tôi là ông Christophe Jalabert. Và do sự có mặt của ông ta mà tôi đã không hoàn toàn thành thực với ngài…

- Thế là thế nào? Beaumont hỏi, giọng hồi hộp.

- Tôi tính không kể cho ai nghe chuyện này…, Laurent Robier tiếp tục, nhưng kể từ khi những người phụ nữ trẻ bị giết hại, và hơn nữa trong đó lại có cả con gái của ông Salvi… do vậy tôi đã cảm thấy ân hận và quyết định tường trình với ông mọi chuyện.

- Nhân danh Chúa, ông Robier này, nếu ông đã giấu điều gì có khả năng thúc tiến nhanh cuộc điều tra của tôi, thì đây là lúc phải nói ra hết đấy! Cảnh sát trưởng cảm thấy sốt ruột.

- Thế thì… chuyện là thế này… chuyện có liên quan đến chùm chìa khoá của tôi… Lần trước, ngài đã hỏi tôi có bao giờ để thất lạc nó không, và trước mặt người đồng nghiệp của mình, tôi đã chứng thực là chưa bao giờ. Nhưng thật ra là tôi đã nói dối…

- Ông đã để mất chùm chìa khoá của ông, và ông đã không hề nói gì với tôi hết là nghĩa làm sao. Beaumont thốt lên.

- Xin ngài thứ lỗi, thưa chánh thanh tra, Robier bối rối lắp bắp nói. Tôi biết đó là một lỗi nghề nghiệp nghiêm trọng, nhất là do đó mà phát sinh ra những hậu quả đáng tiếc. Nhưng lúc đó, tôi không nghĩ rằng những chuyện ấy lại liên quan tới nhau. Chỉ sau án mạng thứ hai, khi mà kẻ sát nhân lẻn được vào cung cầu nguyện, thì tôi hiểu rằng chắc chắn hắn phải có chìa khoá của khu khuôn viên. Và những chìa khoá này rất có thể là bản sao của những chiếc chìa khoá của tôi.

- Bản sao à?

- Vâng… Hãy hình dung rằng khoảng mười lăm ngày trước khi xảy ra án mạng đầu tiên, tôi cùng bà xã đi chơi bowling. Chúng tôi đều rất thích chơi bowling, ngài thấy đấy… Và tôi có thói quen tai hại là không để xà-cột ở nơi gửi áo khoác để tiện khi cần đến thì có nó ngay. Chúng tôi luôn lấy một bàn gần lối đi, bằng cách này, tôi có thể để mắt đến đồ đạc của mình trong khi chơi…

Quá sốt ruột, Beaumont ra hiệu cho ông ta kể tiếp.

- Vậy là tối hôm đó, túi xà-cột như thường lệ được đặt ngay trên ghế của tôi cùng với áo khoác và điện thoại di động. Chùm chìa khoá nằm trong túi xà-cột. Có rất nhiều người chơi bowling. Tôi và bà xã tôi giằng co một trận hết sức quyết liệt và dai dẳng, vào lúc gay cấn nhất, tôi đã thành công một strike vô cùng tuyệt hảo. Tất cả mọi người ở đó đều vỗ tay cảm phục. Vài phút sau đó, tôi quay lại bàn mình và, ôi thôi, cái xà-cột của tôi đã không cánh mà bay!

- Lúc đó ông đã làm gì?

- Chúng tôi bắt đầu bằng việc tìm kiếm khắp nơi, sau đó chúng tôi hiểu rằng nó đã bị đánh cắp. Ông không thể hình dung nổi tình trạng của tôi lúc đó như thế nào đâu! Không phải bởi vì xà-cột của tôi lúc đó có một lượng tiền mặt rất lớn, mà còn có cả giấy tờ, thẻ tín dụng và chùm chìa khoá lâu đài của tôi nữa. Ngay lập tức, tôi đến trình diện ở sở cảnh sát gần nhất để khai báo vụ mất trộm.

- Nhưng hiện tại, ông vẫn đang sở hữu chùm chìa khoá của ông đấy chứ? Beaumont hỏi.

- Vâng, bởi hai ngày sau công an đã gọi tôi đến. Xà-cột của tôi đã được tìm thấy ngay bên vệ đường quốc lộ. Tên trộm đã lấy hết tiền mặt, có khoảng năm trăm euro và chiếc vòng đeo tay bằng vàng của tôi, do chiếc móc khoá bị gãy nên tôi đã để nó trong xà-cột. Hắn đã vất lại toàn bộ. Mọi giấy tờ và chùm chìa khoá của tôi vẫn còn nguyên vẹn trong túi. Nhưng hiện giờ, tôi tự nhủ rằng…

- Ông tự nhủ rằng trong bốn mươi tám tiếng đồng hồ, kẻ lấy cắp xà-cột của ông có lẽ đã thừa thãi thời giờ để làm lại toàn bộ chùm chìa khoá của ông, Beaumont thay ông ta kết thúc câu. Tuy nhiên với điều kiện hắn phải biết rằng những chiếc chìa khoá ấy mở được toàn bộ mọi cánh cửa của lâu đài Versailles. Nó được ghi rõ trên chùm chìa khóa à?

- Không… nhưng tất cả mọi giấy tờ của tôi đều ở trong xà-cột. Còn có những tấm danh thiếp ghi rõ nghề nghiệp của tôi, và còn có cả những ghi chép cá nhân về công việc. Hắn hoàn toàn có thể liên hệ những sự kiện với nhau…

- Trên thực tế, cũng không chừa chuyện đó. Ông Robier này, ông nên hiểu rằng, lẽ ra ông phải nói với tôi tất cả những chuyện này từ lâu rồi kia, có đúng thế không?

Laurent Robier cúi đầu, vẻ bối rối.

- Tôi biết, thưa chánh thanh tra. Một lần nữa, tôi thành thực xin lỗi ngài. Tôi thực không muốn bị coi là một kẻ thiếu trách nhiệm dưới con mắt người cộng sự của mình. Hơn nữa, lúc đó tôi đã không nghĩ rằng chuyện đó sẽ có một hậu quả…

- Trong khi đó thì hiện giờ, ông mới hiểu ra rằng ông có thể biến mình thành một kẻ đồng loã không cố ý của một kẻ sát nhân khi đã không nói hết ra sự thật ngay từ đầu! Beaumont nói dứt khoát. Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa, bây giờ, để chuộc lại lỗi lầm của mình, hãy nói cho tôi tất cả những gì ông biết. Thế quán bowling này nằm ở đâu?

- Trong vùng ngoại ô Paris, bên một con lộ khá biệt lập. Thật ra nó nằm ngay sát quận Corbeil. Xà-cột của tôi được tìm thấy bên vệ đường cách xa nơi đó vài kilômét.

Khi nghe thấy điều đó, cảnh sát trưởng giỏng tai lên. Corbeil à! Chính nơi này hai năm trước đã xảy ra vụ trấn lột trong trạm xăng với khẩu súng ngắn y hệt khẩu đã hạ sát hai cô gái trẻ. Liệu có khả năng kẻ trấn lột vẫn lẩn quất ở khu này và chính hắn đã cuỗm cái xà-cột của ông Robier? Nhưng tại sao lại sử dụng chìa khoá lâu đài để hãm hại những cô gái trẻ ở đó? Lô gích mà nói, một kẻ trấn lột thường chỉ quan tâm đến tiền, vậy một khi hắn tìm thấy chùm chìa khoá của một nơi chan chứa đồ vật có giá trị, thì hắn chắc đã cố cuỗm chúng rồi sau đó chuồn đi hơn là việc đi trưng bày các xác chết ở đó chứ! Tất nhiên, trừ phi đó là một kẻ tâm thần hay mắc bệnh nhân tính.

- Ông nói rằng chiếc vòng đeo tay bằng vàng có trong túi xà-cột của ông cũng bị lột mất à, thưa ông Robier. Ông có thể tả cho tôi về đồ trang sức này được không?

- Phần vòng đánh xích hiệu Cartier. Phần mảnh rất to, còn có tên riêng Laurent và ngày sinh của tôi, ngày 20/05/1970 được khắc ở phía sau. Như tôi đã nói với ngài hồi nãy, chiếc móc khoá bị hỏng. Tôi lẽ ra đã đem đi sửa.

- Tốt, cám ơn ông. Những thông tin này sẽ hữu ích cho tôi.

Beaumont chào viên quản đốc và khi đi ra từ cánh phải của toà lâu đài, anh đến ngay sân cẩm Thạch. Anh rút điện thoại và bấm số của một trong những tên chỉ điểm của anh.

- José hả, chánh thanh tra Beaumont đây.

Đầu dây đằng kia im lặng.

- Chánh thanh tra à, điều gì khiến ông gọi tôi vào giờ này vậy? Ông muốn gây phiền toái cho tôi hay sao hả? Ông gặp may đấy vì tôi đang một mình. Tôi đã nói với ông phó của ông là tôi sẽ chủ động liên lạc lại nếu tôi tìm thấy cái gì đó liên quan tới khẩu súng.

- Đúng thế, tao có biết điều này José ạ. Nhưng nên nhớ đây là chuyện khẩn cấp! Vụ trấn lột ở trạm xăng và những vụ án mạng của tao không chỉ được sử dụng cùng một vũ khí mà còn có những dự đoán khả quan rằng chúng là tác phẩm của cùng một người.

Tên chỉ điểm lầu bầu với vẻ hoài nghi.

- Tôi không biết đâu, chánh thanh tra ạ. Ông biết đấy, tất cả những loại vũ khí ấy đều được mua bán giấu giếm, nó đi rồi nó lại đến. Thường thường, một khi chúng đã được sử dụng thì chúng được đổi sang tay khác ngay. Rất hiếm những ai đã từng sử dụng chúng rồi lại mạo hiểm giữ chúng lại.

- Thế thì, hãy nhích đít lên chút đi và cố tìm kiếm tốt hơn nhé. Nhân việc này, mày có biết thằng nào tên là Christophe Dupin không?

- Chưa bao giờ nghe nói, José trả lời cụt lủn, đó là một trong số những người bạn của ông à?

- Thế mày và tao có thói quen có bạn chung từ bao giờ thế hả José? Gã này có thể là đối tượng nghi ngờ trong vụ này. Hãy để tai nghe ngóng mọi nơi nhé và cố gắng thu thập thêm chút tin tức nữa về hắn. Hắn ở trong quận IV.

- Đấy không thuộc khu vực thường xuyên của tôi! tên chỉ điểm phản kháng lại.

- Thế thì nới rộng thêm khu vực của mày ra đi, lão già khốt ta bít ạ. Và cũng đừng quên lục lọi phía Corbeil nhé. Bởi một chùm chìa khoá của lâu đài Versailles đã bị đánh cắp ở đó bởi một kẻ, mà kẻ này rất có thể là hung thủ của bọn tao đấy, và kẻ trấn lột trạm xăng, là đáng ngờ hơn cả. Đó là một sự ngẫu nhiên đáng chú ý, mày có nhận thấy điều ấy không? Hai vụ này đều xoay quanh khu vực Corbeil. Bởi mày hay giao du với tất cả bọn đáng ngờ trong khu này, mày phải nhanh chóng tìm ra ngay cho tao kẻ nào đang sở hữu một khẩu MAS G1. Chuyện khác nữa, một chiếc vòng vàng đeo tay cũng bị cuỗm cùng lúc với chùm chìa khoá. Một đồ trang sức đánh mắt xích hiệu Cartier, với một cái tên riêng Laurent và ngày 20/05/1970 được khắc trên phần mảnh. Hãy cố gắng tìm hiểu xem có ai đó đang muốn bán chui nó đi không? Đôn đáo lên tý, nếu như mày không muốn tao thọc mạch vào các phi vụ làm ăn của mày nhé!

- Thưa chánh thanh tra, ông biết rõ là ông có thể tin tưởng nơi tôi mà!

Beaumont gác máy, một nụ cười mỉm xuất hiện trên môi anh. Thái độ xun xoe của tên chỉ điểm này luôn khiến anh vui vui. Dẫu gì thì đó không phải là một đứa ác, cái thằng cha José này. Cũng chẳng phải là thiên thần, nhưng trong những môi trường ám muội, thì anh còn thấy bao điều khác còn tồi tệ hơn nữa kia.

Mải suy nghĩ, anh va phải khuỷu tay của một phụ nữ đứng trong sân cẩm Thạch. Anh định xin lỗi thì một nụ cười làm bừng sáng khuôn mặt anh.

- Là cô à! Không lẽ chuyện này đã trở thành thói quen mất rồi!

Trước mặt anh, Marie Berger đang mỉm cười. Cô mặc một chiếc áo xanh lục làm nổi bật đôi mắt cô, và anh lại nghĩ vẩn vơ rằng cô ấy quả rất quyến rũ!

- Lần này thì tôi đã làm rơi cái gì vậy? Vừa hỏi, anh vừa cúi xuống để nhặt một chiếc cặp các tông đựng tranh vẽ.

Cô gái trẻ đỏ bừng mặt.

- Ôi, đó chỉ là một bức tranh lem nhem thôi mà…, cô gái ấp úng một cách e thẹn trong khi Beaumont lật xem một bức ký hoạ được vẽ bằng than chì.

- Một bức lem nhem à? Cô khiêm tốn quá, thưa cô. Bức vẽ này thật gây ấn tượng bởi sự giống như thật của nó. Cô quả là có khiếu hội hoạ!

Bức ký hoạ miêu tả cảnh lâu đài Versailles nhìn từ sân Cẩm Thạch. Gồm dãy nhà chính, kèm theo hai dãy nhà trái đường bệ đứng hai bên và cung cầu nguyện đã được phác hoạ một cách đáng khâm phục.

Marie Berger nở một nụ cười e lệ.

- Ngài thật tốt khi nói như thế. Tôi rất thích vẽ. Và với tất cả những kỳ quan có ở đây, thì người ta chẳng thiếu khuôn mẫu để mà vẽ!

Hai má người phụ nữ trẻ trở nên phớt hồng, và cô dần náo động hẳn khi nhắc tới lâu đài.

- Ví như, những đường nét của toà nhà này, cô nói rõ thêm. Ngài có biết phần chính giữa, xưa kia là lầu săn của đức Vua Louis XIII không? Ông đã đặt cho nó biệt hiệu “Vật mong manh”. Khi quyết định xây dựng lâu đài Versailles thành cung điện trú ngụ chính thức của Vua, Louis XIV đã nhất quyết bảo tồn cung mà cha ông đã vô cùng yêu quý. Ông đã cho trùng tu lại, nới rộng ra, và thêm vào đó những nhà chái và khu vườn.

Đó là một người đàn ông đúng ra nghiêng về mặt tình cảm hơn…

- Tôi thấy hình như cô rất say mê lịch sử của toà lâu đài này và những người đã từng sống ở đó, cũng giống hệt bà chủ của cô, bà Bédélin. Tôi thật may mắn được thăm vài phòng cùng với bà ấy và bà ấy đã giúp tôi khám phá vô số thứ, Beaumont nói.

Marie Berger đưa mắt bảng lảng nhìn khu mặt tiền lâu đài.

- Khu này quả là kỳ diệu thật… Có rất nhiều những sự kiện lịch sử và những kỷ niệm hùng vĩ mà không có bất kỳ một lâu đài nào trong lãnh thổ, hay thậm chí trong toàn châu Âu có được, về phần mình, tôi thấy lịch sử của nó cũng thú vị hơn nhiều so với lịch sử của lâu đài Schonbrunn ở Vienne. Không phải vì triều đại Habsbourg không thú vị, nhưng triều đại Bourbons, và thậm chí cả triều đại Valois, còn hấp dẫn hơn nhiều, vả lại tôi là người Pháp, nên tôi thiên về những gì thuộc về nước Pháp hơn một chút…

Beaumont nghe cô nói, rất bị cuốn hút.

- Quả là thú vị khi nghe cô nói, thưa cô. Tôi dám chắc là cô phải biết vô khối thứ về cuộc đời của các vị Vua của chúng ta.

- Ồ, ngài biết đấy, tôi thật không xứng đáng với lời khen đó đâu. Lịch sử nước Pháp luôn cuốn hút tôi, và hơn nữa, tôi may mắn được làm việc ở đây. Điều này chỉ làm tăng thêm niềm say mê của tôi. Chính vì thế mà mỗi khi có thời gian rỗi là tôi bắt tay vào vẽ… Quả là, ở đây, có quá nhiều vẻ đẹp…

Cặp mắt cô gái ánh lên niềm say mê. Beaumont không sao dứt nổi ánh mắt mình ra khỏi cô và anh thấy cô đẹp hơn bao giờ hết. Để che giấu sự bối rối của mình, anh cúi xuống chiếc cặp các tông đựng tranh mà anh vẫn cầm trên tay.

- Như vậy thì cô cũng vẽ những thứ khác nữa chứ? Cô cho phép tôi nhìn qua một chút được không? vừa nói, anh vừa mở chiếc cặp các tông ra và lật xem các bức ký hoạ.

- Không đâu, Marie Berger gần như kêu lên và giằng tập giấy khỏi tay anh.

Cô đã phản ứng quá nhanh và bất ngờ đến nỗi cả chiếc cặp rơi xuống đất và bật tung ra khiến những thứ có trong cặp bay lả tả. Sững người, Beaumont ngồi chồm hổm và nhặt những bức vẽ rơi tản mạn trên mặt đất. Bất ngờ, một trong số những bức hoạ ấy thu hút sự chú ý của anh. Đó là một bức vẽ ký hoạ chân dung một người đàn ông, đang ngồi ngoài hiên của một quán cà phê.

- Nhưng… là tôi đây mà, cái này… ! anh thốt lên với vẻ ngạc nhiên.

Mặt Marie Berger trở lên đỏ lựng. Cô nhìn chăm chăm xuống đất và có vẻ như chực khóc.

- Cô đã vẽ chân dung tôi à? anh nhẹ nhàng hỏi.

Cô gái trẻ hình như đang phải chịu một cực hình. Một lúc sau, cô mới dám ngẩng mặt lên:

- Như tôi đã nói với ngài, cô ấp úng, là tôi rất thích vẽ. Và thỉnh thoảng tôi muốn thực hiện những bức ký hoạ theo trí nhớ để tập cho mắt giữ lại được nhiều chi tiết nhất. Khi gặp ngài bữa trước, tôi đã muốn thử vẽ chân dung của ngài… Tôi xin ngài thứ lỗi… Tôi thực không muốn xúc phạm ngài…

Beaumont mỉm cười độ lượng với cô. Anh không muốn để lộ ra việc trái tim mình đang đập loạn xạ đến mức nào trong lồng ngực khi khám phá ra bức chân dung của mình nằm trong những bức vẽ của cô gái trẻ này.

- Tôi không cảm thấy bị xúc phạm đâu, Marie ạ. Thực ra, tôi lại thấy rất vui là khác! Cô cho phép tôi được gọi cô là Marie chứ, đúng vậy không?

Cô biểu thị sự đồng ý bằng một cái gật đầu e thẹn. Beaumont muốn nhìn thấy cô cười một lần nữa.

- Vậy thì đừng có quá khiêm tốn như thế. Cô là một nghệ sĩ đáng khâm phục. Anh nói bằng một giọng vui vẻ hồn nhiên. Xem này, những nét than của cô đã làm giảm bớt những vết nhăn bên khoé mắt tôi, và người ta chỉ hơi nhận ra là bữa ấy tôi không cạo râu!

Cô gái trẻ phá lên cười. Lớp băng đã bị đục vỡ. Beaumont quyết định lao mình xuống nước.

- Cô đã hết giờ làm việc hôm nay chưa? Cô sẽ nói gì khi tôi muốn mời cô đi ăn trưa? Nếu muốn, cô có thể vẽ chân dung của tôi. Tôi sẽ rất vui được ngồi làm mẫu cho cô vẽ.

- Tôi thật lấy làm tiếc, vì thời gian nghỉ trưa của tôi đã hết, và tôi vẫn còn rất nhiều việc phải làm.

Trước vẻ thất vọng của cảnh sát trưởng, cô vội thêm vào:

- Nhưng nếu ngài muốn, chúng ta có thể sẽ ăn trưa cùng nhau vào một ngày khác…

- Tôi sẽ rất lấy làm hân hạnh. Cô đồng ý cho tôi số điện thoại để chúng ta có thể thu xếp chuyện này chứ?

Marie Berger lấy một mảnh giấy trong hộp các tông đựng tranh vẽ rồi hý hoáy viết lên đó số điện thoại của mình, sau đó đưa cho anh.

- Cám ơn Marie. Vậy thì hẹn gặp lại nhé.

Anh xiết chặt tay cô và cô mỉm cười với anh. Đúng lúc đó, một người đàn ông đi qua sát nơi họ đứng và sỗ sàng nhìn họ một cách soi mói trước khi cất bước đi tiếp. Marie đỏ bừng mặt và rút vội tay mình ra khỏi tay cảnh sát trưởng.

- Đó là Rodolphe Grancourt, kiến trúc sư. Anh ta cực kỳ có ác cảm với tôi. Anh ta không bao giờ bỏ lỡ một cơ hội để gây khó chịu cho tất cả mọi người. Tôi hy vọng anh ta sẽ không gây khó dễ cho tôi…, cô nói với vẻ bực bội.

- Tại sao anh ta sẽ gây khó dễ cho cô? Cô đâu có làm điều gì đáng chê trách, Beaumont trấn an cô. Nói thật với cô, tôi có biết con người này. Tôi đã thẩm vấn anh ta trong cuộc điều tra, và tôi đồng ý với ý kiến của cô về anh ta. Anh ta có tất cả, trừ sự thiện cảm!

Marie gật đầu đồng tình. Cô vẫn thật xinh, nhưng sự hiện diện của Grancourt đã xoá đi toàn bộ dấu vết của sự nhí nhảnh trên khuôn mặt cô, và cô lại giống như một con nai đang hoảng hốt. Cô nở một nụ cười e lệ trước khi bước đi.

- Xin chào tạm biệt chánh thanh tra.

- Hẹn gặp lại, Marie!

•••

Hôm sau, Beaumont nhận được cú điện thoại của một trong những lính của anh, đảm trách việc theo dõi Dupin.

- Sếp hả, Gérard đây. Tôi muốn thông báo với anh là tối qua, anh chàng của chúng ta đã có hẹn với một phụ nữ. Một cô tóc đỏ quê kệch. Hắn đã tiếp cô ta cả buổi tối, và sáng nay cô ta lại đến. Tôi vừa nhìn thấy cô ta lên nhà hắn. Anh có muốn tôi để mắt đến cô ta luôn thể không?

Cảnh sát trưởng suy nghĩ giây lát. Dupin có thể bị coi là kẻ tình nghi trong vụ của anh. Nếu hắn được xác nhận là thủ phạm, thì mọi phụ nữ qua lại với hắn đều có nguy cơ sẽ là nạn nhân tới đây của hắn.

- Tất nhiên rồi, Gérard à, và đặc biệt nhất nếu cô ta ở lại với hắn. Nếu Dupin thực sự là sát thủ, thì không nên để tới đây, người ta sẽ tìm thấy xác cô gái tóc đỏ này nắm xoài ở một nơi nào đó trong lâu đài Versailles nhé!

Anh vừa mới gác máy thì điện thoại của anh lại réo lần nữa. Đó là viên thẩm phán, người vừa nhận được tập hồ sơ. Beaumont thông báo với ông ta những thông tin mới nhất về cuộc điều tra của anh mà không bỏ sót câu chuyện về chùm chìa khóa bị đánh cắp của Laurent Robier.

- Tôi đã yêu cầu người phó của tôi mang đến bản danh sách của tất cả những người đã có thể được ghi lại ở hiệu bowling tối hôm đó rồi. Có nghĩa là, những người đã thanh toán bằng thẻ tín dụng hay bằng séc. Còn đối với những ai thanh toán bằng tiền mặt, thì đáng buồn là chúng tôi không có phương tiện nào để tìm ra danh tính của họ, anh nói rõ hơn.

Viên thẩm phán hỏi liệu người ta vẫn đang theo dõi sát Dupin chứ. Beaumont dám thề rằng đã nhận thấy sự bất bình trong giọng nói ấy.

- Chúng tôi vẫn để mắt đến anh ta, anh đáp lại. Nhưng cho tới lúc này, chúng tôi vẫn chưa có chứng cớ nào chống lại anh ta. Người chỉ điểm của chúng tôi cũng đã vào cuộc. Anh ta đang cố gắng tìm ra chủ nhân của khẩu MAS G1, cũng như chiếc vòng đeo tay đã bị đánh cắp cùng với chùm chìa khoá.

Cuối cùng thì viên thẩm phán cũng gác máy, an tâm vì đã nắm được tình hình sự tiến triển của vụ điều tra tới từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Có tiếng gõ cửa và Massart bước vào.

- Tôi từ hiệu bowling về đây, thưa chánh thanh tra. Đây là bản danh sách mà anh yêu cầu tôi thu thập. Dupin không có mặt trong đó.

- Điều này cũng đã được dự kiến rồi, Beaumont làu nhàu, nếu không thì mọi chuyện đã suôn sẻ quá!

- Anh không nghĩ là chúng ta có thể xin lệnh khám nhà hắn à? Thiếu tá hỏi. Đó là cách tốt nhất để biết nếu hắn có sở hữu khẩu MAS G1 không?

- Đừng mơ tưởng đến chuyện đó Massart ạ. Thẩm phán sẽ chẳng đời nào bật đèn xanh cho chúng ta đâu. Chúng ta không có lấy một giả thiết nào chống lại Dupin, ngoài việc hắn là bồ cũ của một trong những nạn nhân. Mọi chuyện sẽ khác đi nếu hắn đã có mặt ở hiệu bowling vào buổi tối mà viên quản đốc đã bị xoáy mất chùm chìa khoá. Việc có chùm chìa khoá này, cộng thêm chuyện hắn là bồ cũ của Louise Salvi có lẽ sẽ cho phép chúng ta tống hắn vào trại giam. Nhưng trên thực tế thì, tôi nghĩ đến điều…

Đột nhiên, cảnh sát trưởng mở một cuốn sổ nhỏ bỏ túi và nhấc máy điện thoại dưới cái nhìn ngạc nhiên của người phó của mình.

- Xin chào, chánh thanh tra Beaumont đây. Làm ơn, tôi có thể nói chuyện với ông Salvi được không?

Trong lúc chờ đợi, Beaumont bồn chồn gõ những ngón tay lên mặt bàn.

- Ông Salvi hả, chánh thanh tra Beaumont đây. Xin lỗi đã làm phiền ông, nhưng tôi có một vấn đề liên quan đến Christophe Dupin muốn hỏi ông ngay. Dưới danh nghĩa là bạn trai của con gái ông, liệu anh ta có khả năng đột nhập vào nhà ông, rồi xoáy chùm chìa khoá của ông, và có đủ thời gian cần thiết để đánh ra một bộ mới y hệt không?

- Không đâu, thưa chánh thanh tra. Tôi đã nói với ngài rồi, tôi không hề đánh giá cao chuyện con gái tôi qua lại với con người này. Anh ta chưa bao giờ đặt chân đến nhà tôi, và lại càng không thể có dịp tiến gần đến chùm chìa khoá của tôi được.

Beaumont hít một hơi dài. Câu hỏi mà anh sắp đặt ra này thật hết sức tế nhị, nhưng anh cần phải có được câu trả lời.

- Ông Salvi này, ông có nghĩ rằng anh ta có thể có được chùm chìa khoá thông qua người trung gian là con gái ông không?

Có sự im lặng ở đầu dây đằng kia. Sau đó giọng của Charles Salvi lại cất lên:

- Thưa chánh thanh tra, con gái tôi chưa thật hoàn hảo, và cũng chẳng phải vì nó đã chết rồi mà tôi thần tượng hoá nó lên đâu. Tuy nhiên, tôi thật chắc chắn một điều là nó sẽ không đời nào phản lại tôi. Nó hiểu rõ ý thức nghề nghiệp của tôi và không bao giờ nó lại muốn đặt tôi vào tình huống khó xử khi lấy cắp chùm chìa khoá của tôi.

- Thế thì tốt rồi, tôi xin cảm ơn ông, thưa ông Salvi. Xin chào ông.

Beaumont gác máy và trở nên đăm chiêu. Giá mà anh có thể khám phá ra một yếu tố có ý nghĩa nào đó để rút cục có thể định hướng được cuộc điều tra. Anh thở dài.

- Hãy chuyển bản danh sách này cho José, anh nói với thiếu tá. Biết đâu đấy, có thể hắn biết được một vài cái tên trong số đó, và hắn sẽ khám phá ra nếu một trong số họ là chủ nhân của một khẩu súng ngắn giống như khẩu mà chúng ta đang tìm kiếm. À, mà Masart này, thực ra chúng ta đã có thêm tin tức gì của Grandier và của Lassale không? Bọn họ có tìm ra được cái gì mới trong vụ trấn lột trạm xăng không?

- Họ lật lại hồ sơ từ đầu. Đi hỏi lại hết ông chủ và tất cả những nhân chứng. Nhưng hiện tại, họ chưa khám phá ra được gì hơn những thứ đã có trong hồ sơ. Mà chánh thanh tra này, thực ra hôm qua tôi đã nhận được bản danh sách của thư viện, khi anh đang ở lâu đài ấy, có khoảng mươi người. Tôi đã thẩm vấn hết tất cả trong số họ, trừ một người mẹ gia đình đang đi du lịch ở nước ngoài. Phần lớn họ là sinh viên đang chuẩn bị khoá luận về chế độ quân chủ chuyên chế hay một bài thuyết trình về lâu đài Versailles. Cũng có hai bà đã nghỉ hưu rất say mê tìm tòi cuộc đời của Louis XIV sau khi đã xem bộ phim: “Nữ hầu tước Angélique của những thiên thần” được chiếu trên truyền hình. Anh thấy đấy, chẳng có gì đáng chú ý cả… Ngược lại, có một người khác nữa có mặt trong bản danh sách, và cái tên này sẽ làm anh quan tâm đấy!

- Là ai vậy? Là Dupin à?

- Không, mà là nạn nhân đầu tiên, Marie Métivier. Cô ấy đã tra cứu tất cả những ấn phẩm viết về cuộc đời của những vị vua thuộc triều đại Bourbons, từ Henri đệ IV đến Louis-Philippe*. Cô ấy có vẻ thực sự say mê đề tài này. Còn Louise Salvi thì ngược lại, không ghi tên ở thư viện.

Vua nước Pháp (1773 - 1850).

Beaumont giỏng tai lên. Như vậy là Marie Métivier quan tâm đến các vị vua nước Pháp. Còn Louise Salvi lại là con gái của một trong những người quản lý của lâu đài. Vậy thì rõ ràng có một mối quan hệ trực tiếp giữa những nạn nhân và địa điểm mà người ta đã tìm thấy xác chết của các cô ấy. Nhưng đó là mối liên hệ nào đây? Và tại sao? Đáng buồn là hiện tại, anh không thể trả lời ngay được những câu hỏi này.

Khi Massart đi rồi, cảnh sát trưởng đưa mắt lãng đãng nhìn căn phòng làm việc của mình một cách máy móc. Trời đã muộn, anh cảm thấy thật mệt mỏi và chán chường. Cặp mắt anh chạm phải một bức tranh phong cảnh được cô thư ký treo trên tường, bởi cô ấy thấy phòng làm việc của anh thật thiếu vẻ vui nhộn. Điều này khiến anh nghĩ đến Marie Berger. Dạo này anh rất hay nghĩ tới cô ấy. Kể từ dạo cắt đứt mối quan hệ tình cảm với Mégane, anh không thấy bị thu hút bởi một người phụ nữ nào mạnh mẽ nhường ấy, hơn nữa, anh mới chỉ quen cô ấy sơ sơ. Anh với tay về phía điện thoại, lưỡng lự, sau đó nhấc máy. «Dù sao thì, rèn sắt là phải rèn khi nó còn nóng», anh nghĩ. Anh ngạc nhiên khi nhận thấy mình thật bồn chồn hồi hộp hệt như một cậu trai mới lớn ở buổi hò hẹn đầu tiên.

- Marie hả, chánh thanh tra Beaumont đây. Tôi thật vui khi tìm được cô ở nhà. Cô có dự định gì tối nay chưa? Không à? Thế cô sẽ nói sao nếu tôi muốn mời cô đi ăn tối nay? Tôi có biết một nhà hàng nhỏ xinh xắn, ở đó người ta chế biến món mì ngon lắm. Cô đồng ý chứ? Tuyệt! Hãy cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đến đón cô tầm tám giờ.

Khi gác máy, anh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn lên. Đó sẽ là điều tốt nhất cho anh để dứt mũi ra khỏi cuộc điều tra trong vòng một tối. Anh nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng mà không gây một tiếng động. Một bản báo cáo gửi tỉnh trưởng Maurel không phải là cách tốt nhất để thưởng thức tốt các món ăn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christelle Maurin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.