Ngay khi vượt qua những chấn song sắt mạ vàng của lâu đài, Beaumont đã nhận ra ông Evrard. Ông giám đốc đang đứng một mình trong sân Cẩm Thạch. Khuôn mặt ông biến dạng đến nỗi gần như trở thành màu xám. Ông ngẩng đầu về phía cảnh sát trưởng mà không biểu hiện một sự xúc động gì có thể tiếp thêm sinh khí cho cái nhìn của ông. Bằng một cái hất đầu, ông chỉ lên tầng hai của toà nhà chính.
- Trên ấy đấy! Ông chỉ nói thế.
Beaumont không sao nói được lời nào với ông. Anh im lặng tiến vào bên trong toà lâu đài.
- Chánh thanh tra à! Ông Evrard gọi với anh.
Beaumont quay lại.
- Tôi nghĩ là tôi sẽ từ chức khỏi vị trí giám đốc thôi! Ông thì thầm với một giọng không âm sắc, tôi không thể tiếp tục thế này được nữa… Tôi không thể chịu được nữa rồi…
Beaumont nhìn ông vài phút rồi bước đi mà không trả lời. Anh có thể nói gì được với người đàn ông này đây? Ngay cả anh thậm chí cũng không thật chắc chắn vào điều ấy. Anh cảm thấy mình như đang ở trong một trạng thái lạc ý thức. Anh đã nghĩ rằng tóm được Dupin thì sẽ giải quyết được mọi vấn đề, thế mà trong khi cái thằng người này đang bị giam trong xà-lim thì hung thủ thật sự lại ra tay. Vậy, Jaquetti đã nói đúng, và trực cảm của anh đã rất nhanh chóng kiểm chứng điều này. Lên tới tầng hai, anh băng qua phòng Gardes và phòng đợi của Grand Couvert*. Vào đến phòng khách Mắt Bò, anh nhận ra hai người của đội trọng án mà anh đã cử đến để tăng cường sự giám sát lâu đài.
•
Khi ăn trước quần thần thì Vua Louis XIV dùng bộ đồ ăn này. Còn khi ăn một mình trong phòng thì có Petit Couvert.
- Xin chào chánh thanh tra, một người trong số họ lên tiếng với vẻ kém tự tin.
- Tử thi đâu? Beaumont hỏi cộc lốc.
Người cảnh sát còn lại nãy giờ vẫn chưa lên tiếng liền hất cằm về phía gian phòng sau lưng anh ta.
- Trong đó, thưa sếp, anh ta nói, trong phòng Vua… Hung thủ đã đặt cô ấy nằm xoài trên giường. Chính ông Evrard đã phát hiện ra khi nãy…
Beaumont tiến về phía gian phòng để ngỏ cửa. Cảnh bày trí ở đây đặc biệt hoa lệ: những tấm gấm vàng rực nặng nề được dệt hoặc thêu, những bức tranh của các bậc thầy lớn nhất thời kỳ đó như Valentin, Van Dyck, Lafranco được đích thân Hoàng thượng chọn lựa. Đồ dùng bằng gỗ vàng sậm. Chính giữa phòng là chiếc giường đặt trên hộc kê, xưa kia đây là nơi dành riêng cho đế vương, một hàng chấn song gỗ vàng tâm ngăn cách hộc kê giường với phần còn lại của căn phòng. Phòng ngủ hoàng gia này là trung tâm của cả lâu đài. Cách bố trí của nó cũng được tính toán kỹ lưỡng phù hợp với nghi thức. Đằng sau hàng chấn song, ngày xưa đám quần thần thường chen chúc tham dự cảnh Đức trị vì ngủ dậy hay đi nằm, những nghi lễ này được tiến hành rất chặt chẽ theo nghi thức mà Louis XIV đã đạt tới đỉnh cao của nó. Sáng dậy đích thân bà Hamelin, người vú nuôi xưa kia của đức Vua được đặc quyền là người đầu tiên bước vào phòng để đánh thức vị quân vương. Chính bà là người thường xuyên được đón nhận nụ cười hay những tình cảm đặc biệt đầu tiên của Người. Sau đó đến Bontemps, người hầu thứ nhất bước vào khoảng tám giờ ba mươi. «Thưa bệ hạ, đã đến giờ», anh ta nói. Rồi khởi đầu nghi lễ Thức dậy*. Các bác sĩ lần lượt đi vào nghe bệnh cho Vua và hỏi thăm tình hình sức khoẻ của Ngài. Tiếp đến là những thành viên của gia đình hoàng gia kính cẩn cúi mình diễu hành trước kệ giường. Sau đó đến lượt các sĩ quan phục vụ Phòng Ngủ và Tủ Áo bước vào để sửa soạn cho nghi lễ Ra Khỏi Giường*, trong suốt thời gian này, nhà vua mặc quần áo và ăn một thứ súp loãng. Những nhân vật quan trọng nhất của triều đình được chấp nhận: Chỉ có những thân vương, rồi đến các triều thần tuỳ theo chức vụ và địa vị mà có được đặc ân này. Những Ông lớn của hoàng gia ghen tuông tranh nhau diễm phúc được dâng áo sơ-mi cho đức Vua hay giữ đĩa nến buổi tối, khi ngài đi nằm. Người ta ước tính hàng ngày có khoảng trăm người tham dự, toàn là các quý ngài. Trong gian phòng này, nơi mà Louis XIV ngủ thì anh hầu số một của Ngài nằm ngủ ngay dưới chân giường và Ngài cũng ăn luôn ở đây khi chỉ là bữa ăn nhỏ petit couvert, ngồi một mình ở bàn ăn, nhưng vẫn công khai. Những giây phút thầm kín thân mật của Đế vương thật ra cực kỳ hiếm hoi.
•
Nguyên bản: Petit lever.
•
Nguyên bản: Grand lever.
Beaumont nhận ra tỉnh trưởng Maurel, người phụ trách an ninh và một trong những người gác cổng, tất cả đang đứng giữa gian phòng, cả ba người nói chuyện thì thầm, và nhìn về phía chiếc giường, cảnh sát trưởng đi đến gặp họ. Đằng sau tấm ri đô có tán rủ xuống, một thi thể nằm xoải dài trên giường. Thi thể của một người phụ nữ trẻ có mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh bất động hình như nhìn chăm chăm lên trần nhà với sự ngạc nhiên. Rõ ràng là kẻ giết người chuộng những cô gái tóc vàng! Nếu không có nạn nhân đầu tiên, Marie Métivier, cô này có mái tóc đen, hẳn người ta đã nghĩ rằng màu tóc là tiêu chí lựa chọn của hắn. Khi nhìn kỹ khuôn mặt cô gái, Beaumont có cảm giác đã gặp cô rồi. Anh bỗng giật mình nhớ lại. Một cơn rùng mình khó chịu chạy dọc xương sống anh, và anh nuốt nước bọt khan một cách khó nhọc. Trước mắt anh là thi thể của người con gái mà anh đã gặp ăn tối trong nhà hàng cùng với thiếu tá Massart, vào buổi tối anh mời Marie Berger đi ăn. Anh không còn nhớ tên cô ấy nữa, nhưng anh hoàn toàn nhận ra khuôn mặt. Ở giữa vầng trán cô, viên đạn chết người đã hoàn thành xuất sắc tác phẩm của nó. Đôi môi cô phồng lên và sưng rộp, như thể cô đã bị đánh. Ngoài chi tiết này, vẻ đẹp của cô vẫn tuyệt vời, ngay cả trong cái chết. Cô mang dáng vẻ của một thiên thần. Phản ứng này khiến anh bất ngờ nhớ lại tên cô. Angélique*! Cô ấy tên là Angélique Portal, Massart đã nói với anh tối đó. Có tiếng bước chân đến bên cạnh khiến anh ngẩng đầu lên. Người phó của anh đứng ngay gần kề, bạc nhược, khuôn mặt biến dạng. Hai tay anh ta thọc sâu trong túi như muốn ngăn cho chúng khỏi run rẩy. Beaumont không còn biết nói gì với anh ta được. Viên thiếu tá đến quỳ sát bên thi thể và bật ra một tiếng rên xiết ngàn ngạt não lòng, cảnh sát trưởng kín đáo rời đi và tiến gần lại nhóm ba người đàn ông, vẫn đang đứng giữa gian phòng. Khi thấy anh, vẻ mặt tỉnh trưởng đanh lại và ông quay nhìn đi hướng khác. Người phụ trách an ninh và người gác cổng có vẻ luống cuống.
•
Angélique có nghĩa là thiên thần.
- Thật không thể hiểu nổi, thưa chánh thanh tra, Olivier Monturo kêu lên. Tất cả các lối thoát ra vào đều được canh gác: hàng rào sắt, cửa ra vào, hành lang. Không một ai có thể lọt được vào đây mà lại không lập tức bị phát hiện! Tôi thật sự không hiểu gì hết trong chuyện này! Có lẽ phải tin rằng kẻ giết người có thiên phú biến thành người vô hình mất!
- Chắc chắn là chúng ta đang dây vào một tên tội phạm đặc biệt sành sỏi… Beaumont ủ dột trả lời.
- Về việc này, Beaumont, cái gã mà anh đang giam trong xà-lim, cái tay Dupin đã bị cho là hung thủ ấy…, tỉnh trưởng lên tiếng với giọng lạnh băng, thì tôi nghĩ rằng tội nặng nhất có thể truy xét chống lại hắn là tội lấy cắp chiếc xà-cột của ngài quản đốc. Trừ phi hắn có tài xuyên tường, không phải anh ta đã gây ra án mạng này đâu!
- Tôi biết, thưa ngài tỉnh trưởng. Tôi đã nhầm. Những gì xảy ra tối vừa rồi thật khủng khiếp, nhưng điều đó chí ít cũng cho phép tôi tập trung việc điều tra trên một con đường thẳng.
- Anh đang định nói gì thế hả? Maurel thốt lên. Lẽ nào anh vẫn cứ nghĩ rằng tôi sẽ tiếp tục để anh lần chần trong nhiều tháng trời nữa khi cứ mỗi tuần lại có một người phụ nữ bị giết hại kia chứ? Không được đâu Beaumont…, tôi đã báo trước cho anh rồi! Cuộc điều tra sẽ được chuyển cho người khác!
- Thưa tỉnh trưởng, tôi đã xin ngài một tuần và ngài đã đồng ý. Tôi còn ba ngày nữa, và tôi sẽ sử dụng chúng một cách có ý thức hẳn hoi. Tôi sẽ không để bị lôi kéo vào những hướng điều tra ảo. Sau những gì vừa xảy ra tối qua, vả lại tôi đã có được một ý tưởng nho nhỏ về cách mà tôi sẽ tiến hành…
- Thật à, Beaumont? Maurel chế nhạo với sự mai mỉa. Vậy thì muộn còn hơn không bao giờ…
Bỏ qua lời châm chọc của vị thượng cấp, cảnh sát trưởng quay sang người phụ trách an ninh.
- Ông Monturo này, ông đã nói rằng mỗi lối ra vào đều được canh giữ cả ngày lẫn đêm hả? Không một ai có thể lọt được vào mà không bị phát hiện, ông chắc chắn thế chứ?
- Hoàn toàn chắc chắn, thưa chánh thanh tra. Đó chính là điều không thể hiểu nổi. Hơn nữa, kể từ khi đóng cửa không đón khách sau vụ ở Trianon, thì chỉ có nhân viên làm việc trong lâu đài đi lại ở đây thôi và mỗi người đều bị kiểm soát khi qua cổng.
- Thế còn hệ thống báo động thì sao? Vụ án trước, tử thi được tìm thấy ở bên ngoài, khiến vấn đề này không được đề cập đến. Nhưng lần này, có ai đó đã bước vào trong gian phòng này, thì còi báo động có phát tín hiệu không?
Olivier bỗng có vẻ lúng túng.
- Thực ra còi báo động đã không kêu, thưa cảnh sát trưởng… Ông ta trả lời bằng một giọng thật kém tự tin. Xin hãy nghe tôi nói… không gì buộc ngài phải tin tôi, tuy nhiên đó là sự thật… còi báo động chỉ đơn giản là đã bị tắt…
Tỉnh trưởng Maurel nhíu mày.
- Bị tắt à? Nhưng sao hồi nãy ông không nói gì với tôi về chuyện này?
- Xin thứ lỗi, thưa ngài tỉnh trưởng, Monturo bối rối, là vì hồi nãy chúng ta đã không đề cập đến còi báo động… Tôi hơi bị rối loạn do tất cả những câu chuyện này…
- Khi ông nói rằng còi báo động đã bị tắt, Beaumont sốt sắng nói tiếp, có nghĩa là tối qua ông đã quên bật nó, hay đã có ai tới tắt nó trong đêm?
Monturo có vẻ cực kỳ lúng túng.
- Xin thưa chánh thanh tra… về mặt kỹ thuật mà nói thì không có gì là khác nhau. Ý tôi muốn nói là không có bất kỳ sợi dây nào bị cắt, và không có sự phá ngầm nào bên trong. Còi báo động chỉ đơn giản là đã bị tắt… Lần này nữa, không có gì buộc ngài phải tin tôi, nhưng tuy vậy, tôi xin thề rằng tôi đã thật sự mở nó tối hôm qua. Tôi có một trí nhớ tuyệt vời, và tôi chắc chắn đã tới làm điều đó. Tôi đảm nhận công việc này vào mỗi tối từ rất nhiều năm nay, và không bao giờ tôi lơ là nhiệm vụ của mình. Vậy thì ngài chắc phải nghĩ rằng không phải trong tình hình hiện nay của lâu đài mà tôi lại cho phép mình buông trôi theo sự cẩu thả đâu… Một lần nữa, tôi cam đoan với ngài rằng, tối qua tôi đã thực sự bật còi báo động.
- Tôi rất muốn tin ông, thưa ông Monturo. Nhưng nếu vậy thì ông giải thích thế nào khi nó đã không hoạt động? Hệ thống này không thể tin tưởng được một trăm phần trăm à?
- Ồ, có chứ! Nó vận hành cực tốt, thưa chánh thanh tra. Xin hãy nghe tôi giải thích, khi hệ thống chống trộm này hoạt động thì kể cả con chuột nhắt cũng không thể lọt vào được lâu đài mà nó lại không báo hiệu ngay lập tức. Không, tôi chỉ thấy có một khả năng duy nhất, là hệ thống này đã bị một người nào đó vô hiệu hoá, và người này lại biết mã số. Chính vì thế mà còi báo động đã không kêu mặc dù nó không bị hỏng ngầm. Nó chỉ bị tắt đi thôi…
- Ai biết mã số của còi báo động này? Beaumont hỏi.
Monturo cụp mắt xuống.
- Chỉ có ông Evrard và chính tôi, thưa chánh thanh tra… Nó rất bí mật.
- Có khả năng một người nào khác đã có thể biết được nữa không?
- Tôi không hiểu làm thế nào mà họ lại biết được… Mã số này không hề được ghi lại ở bất kỳ nơi nào trong lâu đài. Ông Evrard đã ghi nó vào trong một mảnh giấy và đã cất nó trong két sắt cá nhân của ông ấy, phòng trường hợp nếu một trong hai chúng tôi quên, mà điều này thì chưa từng xảy ra.
Beaumont suy nghĩ giây lát.
- Nếu tôi thâu tóm chuyện lại thì thế này: Kẻ có thể đem được xác chết này đặt vào đây, đã lọt được vào lâu đài mà không hề gây sự chú ý mặc dù mọi lối ra vào đều được canh giữ và lâu đài đã đóng cửa không tiếp dân chúng, và hắn còn biết được cả mã số mật. Ông hiểu không? những yếu tố này đẩy tôi đến chỗ thít chặt công việc điều tra xung quanh nhân sự của lâu đài. Tôi sẽ yêu cầu ông Evrard triệu tập tất cả mọi người chiều nay, từ gác cổng, kiến trúc sư, quản đốc, người làm vườn… Tôi muốn gặp lại toàn bộ nhân sự, và lần này, nếu ai đó còn giấu tôi điều gì, họ sẽ không dễ dàng lọt thoát như vậy nữa đâu.
Beaumont bỏ đi ra cửa mà không dừng lâu trên vẻ mặt hoảng hốt của ông Monturo. Người cán bộ hình sự và bác sĩ pháp y vừa tới và đang vây quanh tử thi, gần nơi Massart vẫn đang quỳ gối từ hồi nãy. Mégane chào anh bằng cái gật đầu nhẹ và nụ cười gượng. Anh nhận thấy cô ấy có vẻ giữ khoảng cách. Liệu có phải cô giận anh vì đã từ chối lời mời đi ăn lần trước của cô ấy không? Ánh mắt anh chạm phải người phó của mình. Hai mắt đỏ quạch, anh ta đã đứng dậy nhường chỗ cho người ta khám nghiệm tử thi. Anh ta thực không còn có thể chịu đựng thêm được nữa. «Kể cũng lạ…, Beaumont tự nhủ, anh ta, kẻ luôn coi thường phụ nữ…, mình có lẽ sẽ chẳng bao giờ tin nổi nếu không chứng kiến tận mắt, rằng cái chết của một người trong số họ lại tác động đến anh ta nhiều đến thế!»
- Beaumont?
Anh quay lại và đối mặt với tỉnh trưởng.
- Có chuyện gì xảy ra với thiếu tá Massart vậy? Người này hỏi thẳng. Anh ta có vẻ đặc biệt động tâm trước cái chết của cô gái trẻ này. Anh ta quen biết cô ấy à?
Beaumont lưỡng lự giây lát trước khi trả lời. Có nên tiết lộ cho Maurel những gì anh biết không nhỉ? Dù gì thì ông ta cũng cần phải biết…
- Một tối, tôi đã gặp họ ăn tối cùng nhau trong một nhà hàng, anh chỉ nói thế.
Anh chỉ vừa nói dứt câu, thì tỉnh trưởng đã bước ngay về phía Massart.
- Massart, vậy là anh có quen biết người phụ nữ này hả? Hãy nói chính xác cho chúng tôi nghe tất cả những gì anh biết về cô ấy. Có thể điều này sẽ giúp chúng ta lần ra dấu vết của hung thủ đấy!
Thiếu tá nhìn ông ta với một ánh mắt vô hồn. Làn da bợt bạt và toàn bộ cơ thể của anh ta lảo đảo, co giật.
- Nào, Massart, hãy trả lời đi chứ! Maurel kêu lên với vẻ sốt ruột. Và nhân danh Chúa, hãy thôi những điệu bộ nhõng nhẽo của anh đi! Tôi rất muốn anh quen biết người phụ nữ này, nhưng chớ có cố làm tôi tôi tin rằng cái chết của cô ấy đã khiến anh đau đớn nhường ấy! Những tình cảm của anh đối với phái nữ không còn là điều bí mật đối với bất kỳ ai trong đội trọng án nữa! Anh là một kẻ mang chứng ghét phụ nữ thật sự!
«Chúa ơi! Beaumont thầm kêu và đập tay lên trán, người gì mà khôn khéo đến thế, chẳng ai có thể làm tốt hơn ông ấy! Maurel chưa bao giờ biết tỏ ra là người thật tế nhị, nhưng lần này, ông ta quả đã vượt mọi kỷ lục!»
Anh đưa mắt nhìn người phó của mình, Massart càng trở nên nhợt nhạt hơn khi nghe thấy những lời nói như thế của tỉnh trưởng, và anh ta có cảm giác như vừa bị tương một quả đấm cực mạnh vào dạ dày. Anh ta chìa một bàn tay lẩy bẩy về phía Maurel.
- Ông chẳng hiểu gì cả! - Anh ta nói với giọng ngắt quãng. - Không, ông không thể hiểu nổi đâu! Tại tôi mà cô ấy đã chết! Đó là lỗi tại tôi, ông có nghe rõ không hả?
Xô qua người tỉnh trưởng, Massart lách chạy ra khỏi phòng. Cảnh sát trưởng ngay lập tức chạy bổ theo sau.
- Đúng đấy, Beaumont, hãy tóm anh ta lại! Maurel nói với theo, tôi sẽ lo việc triệu tập đám nhân sự chiều nay!
Khi ra đến sân lâu đài, Beaumont nhận ra rằng Massart đã biến mất. Anh đưa mắt tìm kiếm các phía mà không thấy đâu, anh đã mất hút dấu vết của anh ta. Vậy anh ta đi đâu được nhỉ? Thế mà anh buộc phải tìm thấy và có chuyện phải nói với anh ta. Anh ta muốn nói gì khi khẳng định cô gái trẻ bị giết là do lỗi của anh ta? Liệu Beaumont có cần phải đề tên người phó của mình vào bản danh sách những kẻ bị tình nghi không? Anh thở dài và nhớ lại những lời nói của ngài profileur: «Hung thủ đã giết hại những người đàn bà này, rồi sau đó lại thỏa thuê trên thi thể họ. Điều đó có thể mang ý nghĩa của một chứng bệnh ghét phụ nữ, và chứng bệnh này có thể bắt nguồn từ trong quá khứ của hung thủ. Hắn đã phải chịu đựng đau khổ do những người đàn bà, chính vì thế mà hắn trả thù lên các nạn nhân». Lúc này, Beaumont nhớ lại cảnh người phó của mình đã rối loạn đến mức nào sau khi nghe những lời này. Khuôn mặt anh ta hoàn toàn biến dạng, và khi cảnh sát trưởng hỏi có điều gì xảy ra thì anh ta đã khẳng định là bị khó ở. Trên thực tế, liệu có một lý do nào khác trong sự bối rối của anh ta không? Beaumont cũng nhớ lại những câu nói quá lời của Massart về Anais Charenton, nạn nhân thứ ba. «Cô ta chẳng ranh ma gì đâu, chỉ là một con đàn bà ý mà!»,anh ta đã nói thế. Cùng với ánh mắt khinh thị phủ lên người tỉnh trưởng khi ông này cãi nhau với vợ qua điện thoại, và cũng cùng một thái độ ấy khi anh ta quan sát anh, chính bản thân anh, khi anh ta nhìn thấy anh nói chuyện cùng Mégane hay Marie. Cho dù có sự thiếu tế nhị, nhưng tỉnh trưởng quả có lý: Sự nổi tiếng về chứng ghét phụ nữ của thiếu tá thì không có gì phải bàn cãi nữa. Beaumont thở dài. Cho dù có ghê tởm biết bao nhiêu, anh biết rằng mình chắc phải trình bày những suy nghĩ này với Maurel. Anh không thể lơ là bất kỳ dấu vết nào, và cũng phải công nhận rõ ràng rằng thái độ của Massart rất khiến người ta lúng túng. Và việc nạn nhân cuối cùng lại chính là cô gái đã ăn tối cùng anh ta mới đây, có thể rất bất lợi cho anh ta. Anh rút điện thoại và thử liên hệ với anh ta qua điện thoại di động, nhưng anh chỉ nghe được mỗi giọng trả lời tự động.
Anh đi về phía xe của mình và ngồi trước tay lái. Anh tự cho phép mình nghỉ ngơi năm phút, ngả đầu lên thành ghế và nhắm mắt lại, rồi anh chợt nhớ lại câu ngạn ngữ này: «Nơi ẩn náu tốt nhất trong cơn bão chính là ở mắt của cơn bão đó». Anh thấy hình như hung thủ của mình đã áp dụng công thức này. Mặc dù thái độ đáng ngờ của người dưới quyền mình, thì Beaumont vẫn chắc chắn rằng anh phải hướng sự điều tra của mình vào chính đám nhân sự của lâu đài. Ngoài việc được sở hữu các chìa khoá, thông thuộc địa điểm, giờ lại còn xuất hiện chuyện còi báo động ngừng hoạt động một cách đầy nghi vấn. Kẻ gây ra những tội ác này hình như hoàn toàn thoải mái trong lâu đài, hay dù gì cũng đủ để mỗi lần lại lọt mắt lưới.
- Mình sẽ tóm được nó! Beaumont rít qua kẽ răng, ngay cả khi tự mình phải nằm ngủ trên giường của nhà Vua và cắt cử mỗi phòng một người đứng gác. Mình nhất định không để hắn tiếp tục hoành hành!
Anh bỗng rùng mình và liền lục trong túi áo, lấy điện thoại ra và bấm số máy của Marie. Không có ai trả lời. Anh thử gọi vào máy di động và sau hồi chuông thứ ba, cô ấy đã trả lời.
- Marie hả, anh Axel đây. Em đang ở đâu?
- Không xa chỗ anh lắm, em nghĩ thế… Em biết được những gì xảy ra khi em vừa đến làm việc sáng nay. Tất cả mọi người nháo nhào hết cả lên. Ông Evrard vừa mới thông báo với tụi em rằng anh muốn gặp tất cả mọi người vào chiều nay à?
- Thế có nghĩa là em đang ở trong lâu đài hả?
Cô gái trẻ bật cười khẽ.
- Anh Axel, tin em đi, không phải bởi vì lâu đài đã đóng cửa không tiếp khách tham quan mà chúng em được ngừng làm việc. Ông Evrard không tặng không những ngày nghỉ cho chúng em vì lý do có các vụ án mạng hàng loạt này đâu, nếu như anh đã có nhã ý nghĩ tới chuyện đó!
- Anh chỉ lo lắng cho em thôi… Hung thủ chỉ chú ý tới những cô gái trẻ đẹp, và anh gần như chắc chắn rằng hắn rất cần mẫn qua lại lâu đài, thậm chí còn có thể làm việc tại đó nữa. Anh thật không thích thấy em ở đó trong những điều kiện này. Ai có thể dám khẳng định hắn lại không chọn em kia chứ?
Marie trầm ngâm giây lát.
- Anh đừng lo, Axel ạ. Hãy tập trung vào cuộc điều tra của anh. Em hứa với anh là sẽ cẩn thận.
Mặc dù những cố gắng mà người phụ nữ tỏ ra có vẻ rất vững vàng, nhưng Beaumont vẫn dễ dàng nhận ra sự sợ hãi trong giọng nói của cô.
- Anh đang ở trong xe, trước quảng trường Armes, anh nói nhanh. Hãy nói cho anh biết em đang ở đâu, anh sẽ tới gặp em ngay.
- Em đang ở trong những gian phòng của Hoàng hậu, chính xác là trong phòng ngủ. Có một bức thảm treo tường phải sửa. Trên tầng hai, phía tay trái.
- Được, anh sẽ đến ngay.
Anh ra khỏi xe và vượt qua những hàng rào song sắt của lâu đài. Anh phải cố gắng kìm chế để khỏi chạy. Vừa nhảy nhanh lên cầu thang, anh vừa suy nghĩ và tự hỏi về những tình cảm của mình đối với Marie. Cho dù mối quan hệ của họ chỉ vừa mới chớm nở, nhưng anh cũng phải thú nhận rằng đã rất quyến luyến cô ấy nhiều hơn anh tưởng hồi đầu. Ý nghĩ cô ấy có thể bị đe doạ khiến anh phát điên lên. Kể từ hôm anh mơ thấy cơn ác mộng kinh hoàng bữa nọ, anh không sao ngăn nổi mình khỏi lo lắng cho cô ấy. Anh cảm thấy một nhu cầu được quan tâm đến cô ấy, nhưng anh phải cố kiềm lại. Marie có thể sẽ không đánh giá cao chuyện được bảo vệ quá mức. Mặc cho nỗi lo lắng của mình, cảnh sát trưởng nhất quyết không tỏ ra lấn sân một cách quá đáng. Marie có vẻ là một cô gái trẻ rất độc lập, và nếu mà cô ấy cảm thấy bức bối quá thì điều ấy có nguy cơ gây tổn hại cho mối quan hệ của họ. Tới trước những gian phòng của Hoàng hậu, Beaumont nuốt khan nước bọt một cách khó nhọc. Anh hẳn sẽ không chịu nổi khi thấy Marie nằm ruỗi đượi, với một viên đạn giữa trán. Anh chắc chắn sẽ có cùng một trạng thái như người phó của anh hồi nãy. Anh lắc mạnh đầu và cố gắng vận dụng lý tính. Anh cần phải kiểm soát được những cảm xúc của mình. Anh bước vào trong phòng Hoàng hậu và nhận ra Marie. Cô đang ngồi quỳ trên kệ giường gần chiếc giường hoàng gia rộng thênh thang, nơi xưa kia biết bao các mẫu nghi thiên hạ đã từng ngủ ở đó. Phu nhân của Louis XIV, hoàng hậu Marie - Thérèse D’Espagne đã từng sử dụng nó cho đến khi kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của mình vào năm 1683. Sau này căn phòng đó lại được Marie Lesczynska, vợ của Louis XV cai quản, và sau cùng đến lượt hoàng hậu Marie - Antoinette, người này đã cho thay mới cách trang trí và đồ dùng mà bà cho là quá lỗi thời. Căn phòng ngày nay vẫn giữ nguyên hiện trạng hệt như lúc bà hoàng bất hạnh này rời khỏi Versailles vào năm 1789 để rồi không bao giờ còn quay lại đó nữa. Bà hẳn đã không tìm thấy được vẻ diệu kỳ trong những nơi trú ngụ đang chờ đón bà lúc bấy giờ và nó sẽ đánh mốc những giai đoạn bi thương của số phận và của con đường dẫn bà lên máy chém: Cung điện Tuilerie, nhà trọ Varenne, nhà giam ở Temple và cuối cùng nhà tù ở Conciergerie, nơi bà đã sống những giờ phút cuối cùng trên đỉnh điểm của sự cùng quẫn.
Mải cắm cúi làm việc, Marie không nghe thấy tiếng anh bước vào. Cô tỉ mỉ kiểm tra tới từng xăng-ti-mét những tấm lụa phủ giường màu tím bằng lông công… Nét mặt nghiêm nghị khiến cô có vẻ của một cô học trò chuyên cần. Anh nhẹ nhàng tiến lại gần và đặt tay lên vai cô. Cô giật phắt mình.
- Ô, là anh à! Anh làm em sợ quá đi mất. Em không nghe thấy tiếng anh đến.
- Anh xin lỗi, anh không muốn làm em sợ, vừa nói anh vừa cầm tay cô vuốt nhẹ. Nói gì đi nữa thì phản ứng của em khẳng định điều anh nghĩ. Việc phải ở đây làm việc khiến em bồn chồn, có đúng vậy không?
Cô gái trẻ nở một nụ cười không vui.
- Thật ra thì, không có chuyện này thì đã sợ rồi. Đôi khi em có cảm giác rằng tất cả những người đàn bà đã chết ấy về ám những căn phòng của lâu đài. Linh hồn họ chắc lẩn quất giữa những hình bóng vinh quang của các vị vua, các bà hoàng, cùng những quần thần đã từng sống ở đây…
- Những gì em đang nói thật lãng mạn quá! nhưng không khiến người nghe an tâm lắm. Chính vì thế mà anh nghĩ, khi ở một mình với em, liệu tụi mình có bị các hồn ma vây quanh không? Hừ… hừ…
- Những hồn ma đôi khi không đáng sợ bằng một số người thật, cô trả lời nhẹ nhàng. Theo chỗ em biết thì không phải một hồn ma hiện về giết chết những người xấu số này…
Beaumont không cười nữa. Anh ấp tay cô trong hai bàn tay mình và nhìn thẳng vào mắt cô gái.
- Marie à, em nên xin nghỉ vài ngày. Thật chẳng tốt gì cho em khi ở trong một khung cảnh như vậy và hơn nữa, anh không giấu em đâu, ở đây đang có nguy hiểm rình rập. Anh chắc là hung thủ đang ở quanh đâu đây, và anh muốn thấy em được an toàn xa nơi này, trong trường hợp hắn lại ra tay lần nữa.
Cô gái trẻ không trả lời, chỉ lắc đầu một cách buồn bã và giả bộ tiếp tục kiểm tra tấm thảm.
- Marie…
- Em nghĩ điều đó là không thể được, anh Axel ạ. Bọn em có rất nhiều việc, và phải tranh thủ sự vắng mặt của khách tham quan trong giai đoạn này. Nó khiến tụi em có thêm nhiều thời giờ quan tâm đến thực trạng của lâu đài. Bây giờ em đã kiểm tra xong tấm thảm này rồi, em phải đến xưởng lấy đồ để sửa chữa nó. Anh thấy đấy, em làm gì có thời giờ để nghỉ ngơi đâu… Hơn nữa, sau khi anh yêu cầu triệu tập toàn bộ nhân sự vào chiều nay, ông Evrard tuyên bố rằng tất cả mọi người phải sẵn sàng nghe lệnh cảnh sát. Em sẽ ngạc nhiên nếu ông ấy chấp nhận cho em nghỉ vào lúc này…
Cô ngẩng lên nhìn anh và nở một nụ cười can đảm.
- Vả lại, em cũng chẳng sợ chuyện này đến thế đâu. Em chỉ hơi bức bối tý thôi mà. Em xin anh, đừng lo lắng cho em nhiều thế. Hãy tập trung vào cuộc điều tra của anh, em chắc anh sẽ nhanh chóng lột được mặt nạ của kẻ giết người thôi.
Beaumont thở dài. Tốt hơn là đừng có nài nỉ thêm nữa, nếu anh không muốn có dáng vẻ của một gà mái mẹ ấp ủ đàn gà con của nó.
- Thì ít ra cũng hứa với anh là sẽ cẩn thận, được không? anh thì thầm và cúi về phía cô.
- Em xin hứa với anh, cô nói như gió thoảng, và nếu anh không bận tối nay, chúng mình có thể đi ăn cùng nhau…
- Anh sẽ rất vui. Vậy hẹn chiều nay nhé…
Anh hôn nhẹ lên đầu ngón tay cô gái trước khi nhìn cô đi xa dần. Rồi đến lượt mình, anh định rời khỏi phòng thì nhìn thấy người phụ trách việc trùng tu các tác phẩm hội hoạ, bà Bédélin đang đứng trên ngưỡng cửa. Liệu bà có nhìn thấy khoảng khắc thân mật ngắn ngủi giữa anh và Marie không nhỉ? Nếu có thì bà cũng không để lộ một phản ứng nào hết. Bà thân mật mỉm cười và chìa tay cho anh. Khi bắt tay chào bà, anh nhận ra, cả bà cũng thế, hình như có một tia sợ hãi hiện sâu trong đáy mắt.
- Xin chào chánh thanh tra. Tôi thật vui khi gặp lại ngài, nhưng tôi hẳn sẽ vui hơn nếu ở trong những tình huống khác!
- Xin chào bà Bédélin, xin hãy tin là tôi thật sự chia sẻ với bà suy nghĩ này!
- Thưa chánh thanh tra, thực ra tôi có một lý do rất chính đáng để tìm gặp ngài, có một chuyện xảy ra và tôi muốn nói cho ngài biết…
Beaumont nhíu mày.
- Tôi xin nghe…
- Chuyện là thế này… nó khá riêng tư… Tôi thích được trao đổi với ngài trong một nơi yên tĩnh hơn… Ngài có chút thời giờ dành riêng cho tôi không?
- Được chứ. Thế thì ta ra ngoài vậy.
Bà theo anh ra khỏi phòng. Vừa đi dọc hành lang, anh vừa nhìn lại khuôn mặt lộ rõ sự lo lắng của bà. Và anh cũng nhận ra là hôm nay bà Bédélin không tặng cho anh buổi tham quan có hướng dẫn như lần trước. Rõ ràng bà đang bận tâm vì chuyện gì đó. Khi họ ra khỏi lâu đài, bà kéo anh về phía hiên của một quán cà phê, gần như đối diện với quảng trường Armes.
- Tôi được biết là chiều nay ngài muốn triệu tập toàn bộ nhân sự của lâu đài. Có phải ngài đã phát hiện ra điều gì nhân án mạng mới này không?
Beaumont lưỡng lự một giây trước khi trả lời.
- Bà thấy đấy, thưa bà Bédélin, tôi có linh cảm có ai đó trong lâu đài biết nhiều chuyện hơn trên thực tế mà lại không muốn nói ra. Tối vừa rồi, còi báo động đã bị người nào đó ngắt, mà người này biết rõ mã số mật, hơn nữa kẻ giết người đã lẻn được vào phòng Vua cùng với nạn nhân của hắn trong khi mọi lối ra vào đều được canh gác, theo tôi, điều đó có nghĩa là hắn rất thông tỏ nơi này. Hoặc hắn có kẻ đồng loã tay trong. Dẫu gì, phải công nhận là hắn quyết tâm đến cùng nên mới có thể mạo hiểm nhường ấy. Tôi không tin vào sự ngẫu nhiên, và nghĩ rằng lâu đài Versailles đóng vai trò chủ yếu trong toàn bộ câu chuyện này. Tôi phải khám phá cho bằng được đó là điều gì…
- Ngài nói đúng, thưa chánh thanh tra. Và có lẽ tôi có thể giúp được ngài…
Sửng sốt, Beaumont nhìn bà mà không nói được gì.
- Tôi có cái này muốn cho ngài xem, thưa chánh thanh tra.
Bà Bédélin lục trong túi áo vét và lấy ra một tờ giấy gấp bốn, rồi chìa cho anh.
- Cầm lấy và hãy đọc nó đi. Tôi nhận được sáng nay.
Beaumont giở tờ giấy ra. Nội dung được viết dưới dạng ghép những mẫu tự được cắt ra từ những bài báo hoặc tạp chí và được tập hợp lại một cách cẩu thả. Anh đọc thấy những vần thơ sau.
«Hoàng thượng rút khỏi Marly
Rồi từ người tình, Ngài trở thành phu quân
Ngài thực hiện những điều phải làm khi ở độ tuổi ấy
Đó là định mệnh của người chiến sĩ già
Khi mãn hạn tuổi quân trở về làng
Nên đành cưới con phò già của mình. »
Ngạc nhiên, cảnh sát trưởng đưa mắt nhìn bà Bédélin.
- Điều này muốn nói gì? Bài thơ khó hiểu này là cái gì vậy?
- Đó không phải là một bài thơ khó hiểu đâu, chánh thanh tra ạ, bà bình tĩnh trả lời. Những dòng thơ này được sáng tác vào thời Louis XIV. Đó là bài thơ châm biếm đả kích rất nổi tiếng mà mục đích của nó là chế giễu cuộc hôn nhân của đức Vua với phu nhân De Maintenon.
Do Beaumont không nói gì nên bà tiếp tục.
- François D’Aubigné, nữ hầu tước De Maintenon trở thành phu nhân của Hoàng thượng theo dạng vua lấy thường dân, sau cái chết của hoàng hậu Marie - Thérèse vào năm 1683. Hơn nữa, đó là người đàn bà rất đẹp, thời thơ ấu, do bà sống trên các hòn đảo nên có bí danh là «Người đẹp Ấn Độ». Bà ta hơn nhà vua vài tuổi. Không gia tài, bà buộc phải thành hôn khi còn rất trẻ với thi sĩ Scarron, một kẻ tàn tật gớm ghiếc nhưng lại rất thông thái. Tầng lớp cao sang nhất thời bấy giờ thường qua lại đông đúc trong phòng khách nhà ông ta, mà không phải chỉ để chiêm ngưỡng người vợ trẻ của ông ta thôi đâu. Sau cái chết của chồng, bà ta lâm vào cảnh cùng quẫn nhất. May làm sao là tình bạn giữa bà với lệnh bà De Montespan, người tình yêu quý của vua thời bấy giờ, đã cho phép bà ta có được vị trí biệt đãi trong đời sống của đế vương. Bà trở thành người nuôi dạy những người con ngoài giá thú của Ngài với quý phi. Dần dần, Louis XIV tiếp cận bà. Lúc ấy, Ngài đã tặng cho bà tước hầu De Maintenon, và như thế, Ngài đã xoá dần đi cái quá khứ không mấy vinh quang của bà. Sau sự thất sủng của lệnh bà De Montespan do vụ án thuốc độc, hai người càng «thắm thiết, gắn bó với nhau hơn. Khi Hoàng thượng goá vợ, họ đã thành hôn với nhau, mặc cho những lời kêu gào phản đối cật lực của Bộ trưởng Louvois, người đã không chấp nhận việc Hoàng thượng hạ mình thành hôn với «vợ goá của Scarron». Có lẽ, phải đợi đến tận tuổi bốn mươi bốn, đức Vua mới cưới được một người vợ vì tình yêu. Và như vậy, lệnh bà De Maintenon đã trở thành một bà hoàng không vương miện. Bà đã lái Đế vương quay trở về con đường của sự thuỷ chung, lòng tín ngưỡng tôn giáo. Rất sùng đạo, bà thay đổi phong thái của triều đình, ưa sự khổ hạnh hơn thói phù phiếm…
- Toàn bộ chuyện này quả rất thu hút, thưa bà Bédélin, nhưng tôi thực chưa nhìn thấy mối liên hệ với vụ điều tra của tôi… và nó cũng chưa khiến tôi hiểu được tại sao bà lại nhận được bài thơ châm biếm này, Beaumont trả lời mà vẫn chưa hết ngạc nhiên.
- Tôi sẽ giải thích rõ để ngài hiểu…, bà nhẹ nhàng nói. Như tôi vừa nói với ngài, lệnh bà De Maintenon mà bài thơ này đề cập tới có tên riêng gọi là Françoise. Mà tôi thì cũng tên là Françoise.
Cảnh sát trưởng lại nhíu mày lần nữa.
- Thế thì sao? Bà cho đó là lý do duy nhất để bà nhận được bài thơ châm biếm này à? Bà chắc chắn không phải là người phụ nữ duy nhất có tên riêng là Françoise trong thành phố này, anh thêm vào.
- Thưa chánh thanh tra, tôi có cảm tưởng là cho đến tận lúc vụ án này bùng nổ, ngài không thực sự quan tâm đến lâu đài Versailles, lẫn lịch sử các vị vua, tôi có nhầm không đấy?
- Ơ… vâng, không, quả là đúng như thế. Tôi thật sự chưa bao giờ để tâm đến chuyện đó, và tôi rất lấy làm tiếc. Nếu tôi giàu sự hiểu biết như bà về lâu đài và những người đã từng sống ở đó, có lẽ tôi đã có thể tìm ra chìa khoá của bức màn bí hiểm này. Vâng, có thể phải tìm nó ở chính điểm này…, anh thêm vào, vẻ nghĩ ngợi.
- Chính thế, thưa chánh thanh tra. Nhìn ngài hoàn toàn mù tịt về chủ đề này, đương nhiên ngài chẳng hiểu nổi tôi đang muốn đề cập đến vấn đề gì. Ngài không thể hình dung ra điều ấy nếu ngài không quan tâm đến lâu đài.
- Thế tôi không thể hình dung ra cái gì? Beaumont càng ngày càng chẳng hiểu gì cả, liền đặt câu hỏi.
- Ngài thấy đấy, thưa chánh thanh tra, cũng như ngài, tôi không tin vào sự trùng hợp… và chính cái đó đã đưa đường chỉ lối cho tôi. Hiện giờ, tôi dám chắc là đã khám phá ra động cơ của kẻ giết người. Bức thư mà tôi nhận được sáng nay chỉ củng cố thêm cho những nghi ngờ của tôi và, khốn nỗi, những lo ngại của tôi…
Beaumont nhìn bà chằm chằm.
- Ý bà muốn nói bà biết rõ tại sao hung thủ đã giết những người phụ nữ này và bỏ xác họ ở lâu đài à?
- Tôi có thể nhầm, thưa chánh thanh tra. Nhưng quả là như thế, tôi nghĩ là đã hiểu tại sao rồi.
Ngỡ ngàng, Beaumont nhìn bà trừng trừng và tự nhủ có phải bà đang chế giễu mình không.
- Thế thì, trong trường hợp ấy, bà đã giúp tôi một việc thật quý giá đấy. Tôi sẵn sàng nghe bà nói rồi đây!
Bà Bédélin hít một hơi thật dài.
- Hồi nãy, ngài đã nói lâu đài Versailles là trung tâm của toàn bộ vụ án này. Vậy thì, ngài nói đúng đấy. Ngài biết không, mặc dù có nhiều vị vua đã từng sống ở đây, nhưng Louis XIV mới là tượng trưng của nó. Đầu tiên, do chính Người đã biến nơi này thành cung hoàng gia chính thức, chính Người đã ra lệnh thực hiện những công việc khổng lồ cần thiết cho việc sáng tạo những khu vườn tuyệt vời ấy, những căn phòng lộng lẫy này. Lâu đài Versailles là tác phẩm của Người, cũng như của các nghệ sĩ vĩ đại mà toàn thể nước Pháp đã công nhận là Vua-Mặt Trời. Người vừa là thủ lĩnh quốc gia vừa là thần tượng của dân chúng. Người là tượng trưng cho nền quân chủ chuyên chế.
- Nếu tôi hiểu chuyện một cách tường tận, thì bà cho rằng vụ án của tôi có liên quan đến Louis XIV à? Beaumont kết luận với vẻ hoài nghi.
Bà Bédélin cắn môi.
- Thưa chánh thanh tra, tôi sẽ quay lại vụ việc ngay lập tức đây, và ngài sẽ hiểu ra thôi… Như tôi vừa nói với ngài, Louis XIV là đại diện cốt lõi của Versailles trong thời kỳ đó. Tất cả đều xoay quanh Người: Quân đồng minh, chiến tranh, ân huệ, thất sủng và đương nhiên cả những người đàn bà. Lượng nhân tình và quý phi của Ngài thật đáng kinh ngạc. Họ đã cho ngài không biết bao nhiêu là con rơi con rụng mà sau đó ngài đã hợp pháp hoá toàn bộ. Trong việc này, không có gì là đặc biệt cả, bởi những vị vua trước ngài, bắt đầu là Henri đệ tứ, ông nội của ngài có biệt hiệu là «Chàng áo xanh hào hoa » đã từng xử sự đúng như thế. Từ thuở xa xưa, mỗi vị vua bao giờ cũng có những mỹ nhân sủng ái. Nhưng tôi nghĩ, các nàng của Louis XIV sẽ khiến chánh thanh tra đặc biệt chú ý trong lĩnh vực này đấy…
Beaumont giỏng tai nghe và bỗng trở nên quan tâm hơn. Bà Bédélin tiếp tục.
- … Nếu chỉ tính riêng những quý phi nổi tiếng, ý tôi muốn nói đến những người có quan hệ với Hoàng thượng gần như là chính thức, thì có tới năm người. Đầu tiên là Marie Mancini, một trong những cháu gái của Hồng y giáo chủ Manzarin. Nàng là mối tình đầu khi ngài mới chớm tuổi đôi mươi. Ngài đã muốn cưới nàng, nhưng do những lý do đại sự đành phải từ bỏ và kết hôn với người em họ của mình là Marie-Thérèse, công chúa Tây Ban Nha để tái lập hoà bình với vương quốc này. Ở thời kỳ đó, trái tim ngài tưởng như tan vỡ. Sau đó ít lâu, ngài lại say mê điên cuồng Louise De La Baume Le Blanc, nữ hầu tước De La Vallière. Người này trở thành nhân tình của ngài sau lễ thành hôn với hoàng hậu một thời gian ngắn, và cho ngài đến bốn người con, trong đó có Marie-Anne De Bourbons, được phong tước Tiểu thư De Blois và sau này đã trở thành công chúa De Conti. Louis XIV yêu vẻ uỷ mị ngây thơ, sự dịu dàng và nét quyến rũ của nàng. Họ đã sống trong niềm đắm say thực sự kéo dài trong nhiều năm liền. Để có chỗ trú ngụ cho mối tình của mình và người tình, nhà vua đã ra lệnh cho Francine xây dựng động Thétis, một kỳ quan thực sự bằng vỏ sò và tinh thể đá, nơi những bức tượng cẩm thạch nô giỡn giữa những tia nước. Cái động này, hiện đã bị phá huỷ rồi, xưa kia được xây dựng tại chỗ cung cầu nguyện bây giờ.
Bà Bédélin dừng lại giây lát, và nhìn thẳng vào mặt cảnh sát trưởng, người này đang chăm chú nghe bà nói.
- Tôi thấy là ngài đã bắt đầu hiểu chuyện rồi đấy, chánh thanh tra ạ. Vậy cho phép tôi được tiếp tục. Khi nhà vua chán ngấy những dòng nước mắt dịu hiền của cô nàng quá lãng mạn De La Vallière thì ngài lại chọn một người đàn bà khác, chắc chắn là rất mĩ miều nhưng lại kém phần dịu dàng, đó là Athénais De Rochechouart de Montemart, nữ hầu tước xứ Montespan, bà có lẽ là quý phi nổi tiếng nhất trong đám mỹ nhân được Louis XIV sủng ái. Bà đã cho ông bảy người con, và tất cả đều được hợp thức hoá và được tuyên thệ là thân vương. Với người quý phi này, ngài cho xây dựng tiểu Trianon Gốm-Sứ, một đồ trang sức nhỏ xinh được trang trí toàn bộ bằng các mảnh sành và sứ, rồi sau đó bị phá bỏ, và thay vào đó là đại Trianon hiện giờ. Từ một thói kiêu ngạo quá lớn, và một sự nghiệt ngã quá đáng, người đẹp Athénais thường không từ một việc gì để giữ cho mình tước hiệu người tình của Hoàng thượng và đương nhiên là tất cả những bổng lộc do chuyện đó đem lại. Với nàng De La Vallière khốn khổ, bà ta chỉ cần làm một miếng là nuốt chửng ngay, và sử dụng mọi phương tiện có trong tay để loại bỏ những kình địch bất ngờ xuất hiện. Vị quân vương, bắt chước hình ảnh của ông nội Henri đệ tứ của mình, nên cũng rất nhạy cảm với những nét quyến rũ của phái đẹp, chính vì thế mà bà ta, hầu tước De Montespan luôn để tâm giữ Ngài lệ thuộc vào mình. Vì chuyện đó, bà không ngần ngại cầu cứu đến ma thuật. Bà tìm kiếm cho mình những chất bột gợi hứng cảm, và bí mật cho Ngài uống. Còn đối với những tình địch của mình, các loại bột dược hay các thứ đồ uống mà bà gửi biếu họ thì lại với mục đích gửi thẳng họ sang thế giới khác. Nhưng người ta cũng không thể cầm trịch được mãi một người đàn ông có khí phách như Louis XIV. Cuối cùng thì Ngài cũng chán ngấy thói độc ác, vẻ kiêu căng và tính châm chọc chua cay của bà để say đắm một thiếu nữ vừa chớm tuổi mười bảy, Marie- Angélique De Scoraille De Roussille, tiểu thư De Fontanges, là phù dâu của công chúa Platine, em dâu của Ngài. Khi đã qua tuổi bốn mươi, nhà Vua lại say mê một cách điên cuồng cô gái tươi trẻ ngây thơ, vừa từ tỉnh tới hoàng cung. Ngài thậm chí còn ngang nhiên trang điểm cho nàng những dải ruy băng hợp đôi với Ngài. Trong triều đình, người ta bàn tán rằng cô «đẹp như một thiên thần», nhưng «ngốc như một cái khung độn váy». Cùng lúc ấy, Ngài tiếp cận Françoise Scarron, người dạy dỗ coi sóc những người con của Ngài, và tặng cho bà món quà: tước Hầu De Maintenon. Vì ghen, nữ hầu tước De Montespan tuyên bố: «Hoàng thượng có ba nhân tình: Lệnh bà De Maintenon là vì tình, ta là vì tên, còn tiểu thư De Fontanges là vì chuyện gối chăn». Khi cô gái trẻ Marie-Angélique qua đời ở tuổi hai mươi do xảy thai mà tiếng đồn đổ trách nhiệm cho lệnh bà De Montespan. Hoàng thượng xa lánh vĩnh viễn người đàn bà, mà hơn nữa, lại rất liên luỵ trong vụ án thuốc độc này, và khi hoàng hậu, vài năm sau đó, thành người thiên cổ, Ngài đã bí mật thành hôn với lệnh bà De Maintenon.
Bà Bédélin nhấp vài ngụm nước nhỏ vì cổ họng đã khô cứng do nói quá nhiều. Bà ngước mắt nhìn cảnh sát trưởng và quan sát phản ứng của anh. Anh hình như bị hoá đá, nhưng ánh mắt sáng ngời kia, chứng tỏ bộ não của anh đang sôi sục hoạt động.
- Thế đấy, thưa chánh thanh tra, ngài đã hiểu là tôi dẫn chuyện đến đâu rồi chứ? Những lệnh bà mà Louis XIV đã từng say đắm tên là Marie, Louise, Athénais, Marie-Angélique và Françoise. Còn những nạn nhân của ngài, họ tên là gì ấy nhỉ?
Beaumont rùng mình và nhắm mắt lại, anh thấy những mảnh ghép của bức tranh hình như bất ngờ tìm được đúng vị trí của mình.
- Marie Métivier, Louise Salvi, Anais Charenton et… Angélique Portal…, anh thì thầm như nói với chính mình.
- Ngài thấy đấy… Tất nhiên là có vài sự khác nhau nho nhỏ do sự thay đổi thời thế. Chẳng hạn như, Athénais là một cái tên riêng hình như đã bị biến mất hẳn thời nay, đã được chuyển thành «Anais», còn Marie-Angélique thì đã được đơn giản hoá và được trở thành «Angélique».
- Ngay cả những địa điểm cũng thật trùng hợp. Louise Salvi đã được tìm thấy trong cung cầu nguyện, và bà đã nói xưa kia, tại đây đã mọc lên động Thétis, nơi nhà vua cùng Louise De La Vallière chia sẻ mối tình say đắm. Bà cũng nói Ngài xây Trianon cho Athénais De Montespan, chính vì thế mà người ta đã tìm thấy xác của Anais Charenton ở đó. Rồi bà cũng nói rằng Louis XIV muốn có Marie-Angélique De Fontanges cho những thú vui gối chăn thì đúng trên giường nhà Vua mà người ta phát hiện ra xác của Angélique Portal… Bây giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng cả rồi, vâng, thậm chí còn là điều hiển nhiên nữa…
Bà Bédélin thở dài.
- Cũng có thể là tôi nhầm, thưa chánh thanh tra, và tôi thực sự mong như thế…
Beaumont giật nảy mình.
- Bà đùa đấy à? Trong khi bà vừa cung cấp cho tôi một sợi dây chủ đạo của vụ án này.
- Chuyện chẳng có liên quan gì đến ngài… chỉ có điều nếu tôi đoán trúng thì…
Bà nín bặt và trao cho anh một nụ cười khốn khổ. Beaumont hiểu ngay và trở nên trầm ngâm.
- Bài thơ châm biếm này mà tôi vừa nhận được… và việc tôi tên là Françoise… Điều này có nghĩa là, đối với hung thủ thì tôi rất có khả năng tượng trưng cho lệnh bà De Maintenon. Và do đó, về mặt logic mà nói, tôi sẽ là nạn nhân tới đây trong bản danh sách của hắn.