Bóng Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V

❊ ❊ ❊

Như thường lệ, món mì ống trộn đồ biển quả ngon tuyệt. Ngồi đối diện người nọ với người kia, cảnh sát trưởng Beaumont và Marie Berger thưởng thức những thứ có trong đĩa của mình.

- Nhà hàng này quả rất quyến rũ, cô nói kèm theo một nụ cười, ngài đến đây thường xuyên chứ?

Beaumont không muốn nói thật rằng anh đã thường xuyên tới nhà hàng này dạo anh còn quan hệ tình cảm với Mégane. Cô này rất say các món ăn Italia.

- Thỉnh thoảng, anh đành trả lời qua loa rồi cười lại với cô, nhưng thú thật rằng hiếm khi được đi cùng một người đẹp duyên dáng thế này!

Marie Berger cụp mắt xuống, và hai má cô trở nên phớt hồng. Beaumont không thể ngăn lòng mình khi thấy cô ấy thật tuyệt vời.

- Ngài chắc biết là tôi chưa được vinh hạnh biết tên riêng của ngài chứ, thưa chánh thanh tra? cô thẹn thùng hỏi.

- Axel. Tôi tên là Axel Beaumont.

Cặp mắt xanh của Marie ánh lên một vẻ mơ màng.

- Axel… cô khẽ khàng nhắc lại, tên hay quá… Nhưng với một cái tên như thế, ngài hẳn đã được tiền định là một ngày nào đó phải đến viếng thăm lâu đài Versailles…

- Cô muốn nói gì ở điểm này vậy? Beaumont ngạc nhiên, hỏi lại.

- Có gì đâu, ngài mang cùng một cái tên với một nhà quý tộc đẹp trai người Thuỵ Điển, ông ta là mối tình tha thiết nhất của Hoàng hậu Marie-Antoinette, bá tước Axel de Fersen. Mối quan hệ của họ đã từng gây rất nhiều tranh cãi, nhưng theo những gì đã được tìm thấy trong những bức thư qua lại của mỗi người thì người ta thấy rằng hai người đã mang đến cho nhau một sự gắn bó bất diệt…

- Thật thế à? Tôi thật không hiểu lắm về lịch sử nước Pháp, và thật không hề hay rằng mình lại mang tên của một người đàn ông đã từng được Hoàng hậu nước Pháp yêu thương.

- Họ quen nhau trong một buổi khiêu vũ hoá trang, khi đó bà mới chỉ là phu nhân của thái tử. Đó là một mối tình sét đánh, và niềm say mê của họ kéo dài trong suốt thời kỳ trị vì của Louis XIV. Khi cuộc cách mạng bùng nổ, chính Fersen đã hoá trang thành anh đánh xe ngựa, đã cố gắng đến giải thoát gia đình Hoàng gia trước khi họ bị bắt giam ở Varennes. Ông ta đã thử làm hết mọi thứ để có thể cứu được người mà ông yêu thương. Nhưng ông đã mắc kẹt, còn bà thì chết trên đoạn đầu đài…

Beaumont nghe cô nói như bị thôi miên. Hệt như mỗi bận cô đề cập đến lịch sử nước Pháp, cô gái trẻ lại náo nức và khuôn mặt cô chuyển biến hẳn. Cảnh sát trưởng chưa bao giờ đặc biệt quan tâm đến cuộc đời của các vị vua, các bà hoàng, nhưng Marie có khả năng thiên phú phi thường có thể chuyển được niềm đam mê của mình sang những người đang nghe cô nói.

- Đó là một câu chuyện tình hết sức bất hạnh, ngài có thấy thế không? Hoàng hậu Marie-Antoinette đã để lại một hình ảnh cực xấu trong tâm trí những người dân Pháp. Người ta nói bà phù phiếm, tiền hậu bất nhất, nhẫn tâm và hoàn toàn thờ ơ với số phận người dân. Nhưng về mình, sau khi đã đọc rất nhiều ấn phẩm liên quan tới bà, tôi đã giữ lại cảm giác thiên về một người phụ nữ yếu đuối và tuyệt vọng, một người phụ nữ chán ghét cuộc sống ở triều đình Pháp và tìm cách chạy trốn khỏi sự bức bách khó chịu của mình trong sự quay cuồng giữa các thú vui nhục dục và điên loạn. Một sự khuây khoả để quên đi sự đơn độc của mình… Bởi lẽ, mặc dù tất cả các triều thần chen chúc xung quanh bà, thì bà vẫn rất đơn độc. Hơi giống như tình trạng của Sissi, Hoàng hậu nước Áo, sống ở một thế kỷ sau đó…

- Tôi có thể nghe cô nói hết giờ này sang giờ khác, Beaumont thì thầm, cô quả có một tài năng để khiến người nghe đắm mình vào trong lịch sử theo cách của trò ảo thuật, cô làm nó sống lại ngay trước mắt tôi. Tất cả những người làm việc ở lâu đài Versailles đều thông thái như cô chứ?

Marie nở một nụ cười ngượng ngập.

- Tôi đã nói với ngài rồi, tôi không xứng đáng chút nào đâu. Tôi say mê lịch sử. Nhưng thực sự rằng, khi tiếp xúc với những người như bà Bédélin, ta chỉ có thể bị lịch sử cuốn hút đi thôi. Tôi đã học được rất nhiều điều khi tiếp xúc, thảo luận với bà.

Beaumont lưỡng lự giây lát rồi quyết định đề cập đến vấn đề đang canh cánh trong lòng anh.

- Marie này…, cô là người yêu thích vô cùng lâu đài Versailles, và cô biết rất nhiều thứ về lịch sử của nó, vậy cô có một ý tưởng gì về điều có thể đã đẩy kẻ sát nhân đến việc phạm trọng tội ở đó không? Đương nhiên chẳng phải vô tình mà những xác chết được đem tới đặt ở đó đâu!

Ánh mắt của người phụ nữ trẻ chợt sa sầm lại, như thể nàng vừa thoát ra khỏi giấc mơ để trở về thực tế buồn.

- Tôi chẳng biết gì nhiều về chuyện này…, cô trả lời nhẹ nhàng, nhưng thú thật là tôi cũng đã tự đặt cho mình câu hỏi ấy. Điều gì có thể đẩy một người đàn ông đến chỗ làm hoen ố một địa điểm quá đỗi quyến rũ như thế chứ? Theo ý tôi thì đó chỉ có thể là một kẻ loạn óc…

- Nhưng tại sao hắn để lại những thi thể nạn nhân của hắn ở lâu đài? Đó chẳng phải là một sự vô tình đâu… Nếu thực đó là một kẻ loạn óc, có thể hắn tìm cách bắt chước những vụ việc đã từng xảy ra trước đây, có thể từ nhiều thế kỷ trước. Cô là người thông hiểu rất nhiều chuyện lạ kỳ xảy ra ở đó từ những thời xa xưa, đã lần nào cô nghe nói về vụ những cô gái trẻ cùng bị một gã đàn ông ám sát chưa? Một kiểu như Jack- Sát thủ chuyên mổ bụng nạn nhân của triều đình Pháp ấy?

- Không, chưa bao giờ tôi nghe nói tới, chánh thanh tra ạ. Tất nhiên, đó không có nghĩa là ở thời kỳ đó không có những vụ giết người. Thậm chí cũng nhiều như hiện nay ấy chứ, hay có thể còn nhiều hơn là khác, bởi lẽ, cảnh sát thời đó kém hiệu quả hơn. Nhưng những chuyện như vậy xảy ra theo cách khác. Tôi chưa bao giờ đọc thấy điều gì có thể so sánh với vụ án của ngài hiện giờ. Nhưng tội ác có thể gõ cửa ở tất cả mọi người, và không chỉ riêng các cô gái trẻ thôi đâu. Và người ta không chứng kiến cảnh những xác chết được trưng ra trước các cặp mắt trong lâu đài hoàng gia. Ôi, bọn giết người thì chẳng thiếu gì trong triều đình, nhưng bọn chúng thực hiện những phi vụ một cách kín đáo hơn…

- Báo chí đã nói về “Phi vụ thuốc độc của thế kỷ XXI”. Cô có thể giải thích cho tôi hiểu điều đó nghĩa là gì?

- Phi vụ thuốc độc đã bị phát giác trong thời kỳ trị vì của Louis XIV. Có nhiều vị tai to mặt lớn của triều đình dính vào vụ này, trong đó có tình nhân của chính đức Vua, lệnh bà De Montespan. Nhà Vua đã bổ nhiệm một phân ban đặc biệt gọi là “Phòng Nồng Cháy” để điều tra về những cái chết huyền bí và thường xuyên là chết yểu hay xảy ra trong triều đình. Nhiều điều ghê gớm đã được khám phá ra…

Bằng một cái gật đầu, Beaumont khuyến khích cô kể tiếp.

- Người ta đã nhận thấy là tất cả mọi người đều đầu độc nhau. Những ông chú, ông bác mà người ta mong muốn được hưởng quyền thừa kế và những ông này lại không thể tự quyết định chết theo cách tự nhiên, những ông chồng quá vướng víu, những cô nhân tình quá đòi hỏi, những kẻ kình địch. Những phương tiện đầu độc vừa tinh tế vừa đa dạng: Người ta rắc độc dược vào trong các đồ uống hay trong thức ăn, người ta rải vào trong y phục, vào găng tay, vào nước hoa. Vụ này đã làm lộ ra những điều đê tiện mà những con người của triều đình cất giấu dưới những lớp đăng ten của họ. Chức tước và cấp bậc cao che giấu những điều kinh khủng không bờ bến. Họ không lùi bước trước bất kỳ điều gì để phục vụ cho lợi ích riêng của mình, ngay cả trước những điều tồi tệ nhất của tội ác: chuyện đối với một đứa trẻ…

Marie cụp mắt xuống, sự nhạy cảm của cô bị kịch phát, khiến cô cảm nhận được tất cả mọi cảm xúc, thậm chí những cảm xúc đã phát sinh từ bốn thế kỷ trước.

- Những kẻ đầu độc cầu viện đến những mụ phù thuỷ, tới những chuyên gia về ma thuật. Những nhân vật độc địa này hứa hẹn sự trợ giúp của quỷ Diêm vương cho những ai cầu đến họ, rồi đánh đổi những lời hứa đó bằng những đồng tiền mặt hẳn hoi. Nhưng điều tệ hại nhất, đó là việc họ chủ trì những buổi lễ đen tối, nơi mà một đứa trẻ sơ sinh được hiến tế cho quỷ Sa tăng để đạt được sự trợ giúp của nó. Khi vụ xì-căng-đan bị vỡ lở, những cái tên quan trọng nhất của hoàng gia bị vấy bẩn. Người ta cũng không thể tin nổi rằng điều đó lại có thể bị lộ ra, bởi chính họ là lượng khách hàng chủ yếu của bọn phù thuỷ và của các mụ bói. Và thế là có rất nhiều giàn thiêu đã bốc cháy… Thế đấy, đó là những gì liên quan đến Vụ án thuốc độc.

Beaumont im lặng nghe. Sau một lát suy nghĩ, anh nhíu mày.

- Tôi không thấy có điều gì quan hệ nhiều lắm đến vụ án của tôi. Các nạn nhân đã bị hại bằng đạn chứ không bị đầu độc. Hung thủ chỉ mới cho họ uống một thứ thuốc ngủ. Nạn nhân chỉ toàn là những cô gái trẻ, hơn nữa, chúng tôi vẫn chưa khám phá ra một động cơ nào hết.

- Tôi nghĩ là báo giới đã muốn thiết lập một sự song song giữa những vụ án mạng ở thời đó và những vụ phạm phải ngày hôm nay. Mặc dù ngữ cảnh hoàn toàn khác nhau, nhưng nó liên quan tới những án mạng với sự tái phạm và chúng đều xảy ra ở lâu đài Versailles. Các nhà báo muốn gợi lại vụ án mạng lớn nhất thời kỳ đó, có nghĩa là Vụ án thuốc độc. Tôi thấy không còn lời giải thích nào thiết thực hơn cho chuyện này cả.

- Chắc chắn là cô nói đúng, Marie ạ. Tuy nhiên theo những gì mà cô vừa kể cho tôi nghe đây, tôi thành thực hy vọng rằng, trong vụ án của tôi sẽ có ít tử thi và những mẩu chuyện kinh hoàng hơn là trong vụ án thuốc độc của cô.

Họ đã ăn xong phần tráng miệng. Mặc cho sự phản kháng của Marie, cảnh sát trưởng đã thanh toán cho cả hai người và họ chuẩn bị ra về. Đúng lúc đến ngưỡng cửa, ánh mắt của Beaumont vấp phải một chiếc bàn lùi sâu trong góc nhà hàng, ở đó có một người đàn ông và một phụ nữ đang ăn tối. Quá ngạc nhiên, anh đứng sững lại, tay đặt lên nắm đấm cửa.

- Có chuyện gì vậy? Marie Berger hỏi.

- Ở kia kìa, đó là người phó của tôi, thiếu tá Massart. Anh ta ăn tối với một phụ nữ.

- Thế thì sao nào, chẳng có gì là không chính đáng cả! cô gái trẻ vừa nói vừa cười. Trừ phi, người phó của ngài đã có vợ và người phụ nữ kia không phải là phu nhân Massart!

- Không có một phu nhân Massart nào. Và hơn nữa tôi chưa bao giờ nghe nói có ai đó có khả năng trở thành cả. Thiếu tá là một chàng độc thân chai sạn. Thế nên tôi mới ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta ngồi cùng với một phụ nữ. Thường ngày, anh ta có vẻ không đánh giá họ cao lắm…

- Ngài muốn nói anh ta là… Marie hỏi và đỏ bừng mặt.

- Thú thật là tôi cũng tự đặt cho mình câu hỏi ấy, Beaumont thẳng thắn thú nhận. Mà chuyện cũng chẳng liên quan gì tới tôi. Đi thôi, Marie, chúng ta về đi. Chẳng nên làm phiền cậu ta.

- Muộn rồi, anh ấy đã nhìn thấy ngài.

Cảnh sát trưởng quay đầu lại và gặp ngay ánh mắt của người dưới quyền, anh không thể làm gì khác ngoài việc đến chào anh ta.

- Chào Massart. Anh cũng muốn dùng đồ Italia à? anh hỏi cho có câu để mà hỏi.

- Xin chào chánh thanh tra.

Massart có vẻ đặc biệt bối rối.

- Tôi… tôi cần thư giãn một chút sau buổi làm việc…

- Chẳng có gì sai trái trong chuyện này cả. Tôi xin giới thiệu với anh, đây là Marie Berger, anh nói và chỉ vào người đi cùng mình. Cô ấy làm việc ở lâu đài Versailles.

Massart im lặng chào. Và như bị miễn cưỡng, đến lượt mình, anh ta giới thiệu cô gái trẻ đang cùng ăn tối ngồi ở ghế đối diện.

- Chánh thanh tra, tôi xin giới thiệu với anh: Angélique Portal, một người bạn. Angélique này, đây là sếp của tôi, chánh thanh tra Beaumont, anh ta buông câu ngắn gọn.

Vừa bắt tay cô gái trẻ, Beaumont vừa kín đáo quan sát cô. Một dáng người thanh cao, cặp mắt to màu xanh, một mái tóc vàng dày dặn và một khuôn mặt thiên thần: “Không nghi ngờ gì nữa, chàng Massart này quả có khiếu đấy! Đây là một bữa ăn tối có khả năng sẽ chữa cho cậu ta khỏi căn bệnh ghét phụ nữ nổi tiếng!”

- Vậy thôi! Chúng tôi để cho anh chị được tự nhiên, Massart nhé. Hẹn ngày mai gặp ở văn phòng! Anh nói và rời khỏi tiệm ăn.

Khi lái xe đưa Marie trở về nhà, cảnh sát trưởng không thể ngăn mình cười phá lên.

- Tôi vẫn hết sức ngạc nhiên. Chính các cô gái ở văn phòng mới thật hài lòng khi biết chuyện này. Rốt cuộc thì cũng đã có một bằng chứng chứng minh rằng anh chàng đẹp trai Massart không hoàn toàn bị dị ứng với phái đẹp! Cô biết không, Marie, có thể là xuẩn ngốc, nhưng người phó của tôi chắc chắn là người đàn ông cuối cùng mà tôi chờ nhìn thấy trước một bữa ăn lãng mạn dưới ánh nến đấy!

- Mọi người không phải bao giờ cũng toàn đen hay toàn trắng hết, Axel ạ. Họ thích nghi với các tình huống, có vậy thôi. Người phó của anh có thể đã chưa gặp được người phù hợp với anh ấy, cho tới tận ngày hôm nay.

Họ tới trước khu cao tầng, nơi ở của Marie. Cô mở cửa xe và quay đầu về phía cảnh sát trưởng.

- Đôi khi những cảm xúc làm biến đổi hoàn toàn thái độ của một người nào đó… Xem này, tôi vốn là người rất hay cả thẹn… ấy thế mà…

Không nói hết câu, cô cúi về phía anh và hôn nhẹ lên môi anh, một nụ hôn quá đỗi nhẹ nhàng đến nỗi mà anh tưởng như có đôi cánh bướm sượt qua. Cô lùi lại rất nhanh đến nỗi mà anh tự hỏi liệu có phải là mình đang mơ không.

- Cám ơn về buổi tối thú vị này… Axel nhé, cô thì thầm.

Và trước khi anh kịp nói bất kỳ câu gì để trả lời thì cô đã mất hút trong cửa ra vào của khu chung cư.

•••

Sáng hôm sau, Beaumont đang thưởng thức tách cà phê của mình thì thiếu tá Massart bước vào phòng anh.

- Chào chánh thanh tra. Tôi vừa nhận được cuộc điện thoại của ông Evrard, ông ấy đã yêu cầu nói chuyện với tôi vì đường dây của anh lúc đó đang bận. Ông ấy thông báo với tôi là hệ thống giám sát được củng cố cho lâu đài sẽ được áp dụng tối nay. Lực lượng hiện có sẽ được nhân đôi như anh đã đề xuất và ông ta yêu cầu anh thực hiện những điều cần thiết để gửi luôn những cảnh sát đến cho ông ấy.

- Tốt. Anh hãy giải quyết việc này đi, Massart. Điều vài người trong số quân của chúng ta đến đó ngay nhé. Thế có tin tức gì của Dupin không?

- Không, thưa chánh thanh tra. Bù lại, tôi đã chuyển bản danh sách đã được liệt kê nhờ các thẻ tín dụng và các tấm séc ở hiệu bowling cho tên chỉ điểm của chúng ta xem rồi, và đáng buồn là hắn không biết một cái tên nào cả. Dẫu sao, hắn sẽ cố tìm chiếc vòng vàng đeo tay bị đánh cắp trong cùng xà-cột với chùm chìa khoá.

Beaumont im lặng gật đầu và cố che giấu sự thất vọng của mình. Anh đang đi vòng quanh, và ý tưởng này khiến anh thật bực mình. Mỗi ngày qua đi mà không cho một kết quả gì là cách dễ dàng nhất để dẫn đến nguy cơ phải chịu đựng sấm sét của viên tỉnh trưởng, hoặc tồi tệ nhất là sẽ lại phát hiện thêm một xác chết mới nữa.

- Được rồi, cám ơn anh, Massart.

Anh kín đáo quan sát người phụ tá của mình. Con người này không biểu thị bất kỳ thái độ gì về cuộc gặp gỡ hôm trước của họ. Một con mắt không thạo đời hẳn đã tin rằng anh ta đã quên béng cuộc chạm trán đó, còn Beaumont thì dám thề rằng đã thoáng nhận thấy chút bối rối dưới thái độ bề ngoài bình thản của thiếu tá. Điện thoại bất ngờ réo vang. Beaumont ngước mắt khấn trời. Lần này là ai gọi tới đây? Là tỉnh trưởng? Là thẩm phán? Ai sẽ lại thúc anh phải giải quyết vụ án trong thời hạn nhanh nhất, như thể anh không nhận thức được độ khẩn cấp của tình hình. Anh thở dài và nhấc ống nghe.

- Chánh thanh tra Beaumont xin nghe.

- Chánh thanh tra Beaumont à, José đây mà. Tôi có tin mới cho ông đây! Tôi hy vọng là ông sẽ tỏ ra hàm ơn tôi!

- Hãy nói thông tin ra trước đi đã, José láu lỉnh ạ, sau đó tao sẽ phán xét giá trị của chúng, Beaumont bình tĩnh trả lời.

- Chúng đáng giá ngàn vàng đấy, chánh thanh tra ạ! tên chỉ điểm vừa nói vừa ngượng nghịu cười. Hãy hình dung là tôi đã tìm thấy dấu vết của cái vòng vàng đeo tay mà ông đang tìm kiếm!

Beaumont giỏng tai lên.

- Thật à? Chuyện thế nào?

- Tôi biết là ông chú ý đến chuyện này mà! Khi ông phó của ông đưa cho tôi xem bản danh sách, tôi không biết một cái tên nào trong đó hết. Nhưng tôi có những mối quan hệ cá nhân. Tóm lại là, bằng cách nào không quan trọng, mà tôi đã tìm cách để nghe ngóng xem nếu có kẻ nào nói đến chiếc vòng đeo tay tựa như chiếc mà ông đã miêu tả cho tôi. Và cuối cùng thì… trúng quả đậm! Tôi đã tìm ra nó! Một gã đem gạ bán chui tại một tiệm trang sức của một trong số bạn tôi. Người này không đồng ý bởi dạo này, công an đang để ý tới hắn, nên hắn dè chừng. Nhưng hắn biết rõ gã này vì đã từng làm ăn với nhau về những phi vụ kiểu này.

- Tên hắn là gì?

- Hượm chút đã nào, chánh thanh tra. Đầu tiên, ông phải hứa với tôi là không đặt bất kỳ một câu hỏi nào nữa về chủ đề này. Tôi không muốn bị rầy rà, cả tôi, lẫn người bạn chủ tiệm trang sức của tôi. Nếu được vậy thì tôi sẽ cho ông tên của gã đó, và vụ việc thế là chấm dứt ở đây, ông đồng ý chứ?

Beaumont suy nghĩ giây lát.

- Được thôi, José. Hiện giờ tao đang có những việc phải làm, chúng còn khẩn cấp hơn việc vây dồn những kẻ tàng trữ. Nhưng tao cũng cho mày một lời khuyên nhỏ nhé: hãy nói với người bạn chủ tiệm trang sức của mày rằng anh ta có nguy cơ to đấy nếu cứ dính đến các kiểu buôn lậu loại này. Còn bây giờ, tên của gã kia là gì?

- Dalmon, Jean-luc Dalmon. Tôi không biết địa chỉ của hắn.

- Bọn tao sẽ tìm ra. Tao hy vọng đầu mối này sẽ dẫn chúng tao đến một cái đích nào đó. Mày đã giúp tao một việc rất đáng giá đấy, José ạ!

- Tôi lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ ông, thưa chánh thanh tra.

Beaumont gác máy và quay về phía người phụ tá.

- Bằng mọi cách có thể, anh hãy lập tức tìm ra cho tôi một tay có tên là Jean-luc Dalmon. Tôi sẽ gọi điện cho ngài thẩm phán ngay đây.

•••

Jean-Luc Dalmon cư trú ở vùng ngoại ô phía nam Paris, trong một ngôi nhà nhỏ có vẻ tồi tàn. Beaumont và Massart ra khỏi xe và tiến về phía cửa ra vào, trong khi hai cảnh sát đi cùng họ giám sát khu vực xung quanh. Sau ba lần bấm chuông, cảnh sát trưởng nhíu mày.

- Không có ai cả. Lạ thật. Theo những gì chúng ta tìm thấy về gã này, hắn không hề khai báo về bất kỳ một hoạt động gì, lẽ ra giờ này hắn phải ở nhà chứ nhỉ?

- Trừ phi hắn có những lý do tuyệt vời để đi trốn, Massart trả lời.

Họ tiến sát vào bên cửa sổ và nhìn vào phía trong.

- Tôi không thấy ai cả. Bên trong vắng tanh.

Những giọng nói ồn ào vẳng lại từ phía đường phố bất ngờ thu hút sự chú ý của họ. Họ quay lại và nhận ra hai cảnh sát đang đi về phía họ, kèm chặt một người có dáng vẻ như tướng cướp.

- Sếp nhìn xem chúng tôi đã tóm được ai này! Hắn ta đang định tẩu thoát bằng lối cửa sau.

- Khá lắm, Robert.

Beaumont tiến về phía người đàn ông vẫn đang bị hai cảnh sát tóm chặt.

- Ông có phải là Jean-Luc Dalmon không?

Người kia ném về phía anh một ánh mắt tức tối.

- Điều đó không có liên quan gì đến ông! Hắn sủa lên.

- Tôi khuyên ông nên dùng cái giọng khác đi, cảnh sát trưởng lạnh lùng đáp lại. Tôi có vài câu hỏi lý thú dành cho ông và tôi đã có lệnh đúng thủ tục pháp lý để làm điều đó. Vậy tôi nhắc lại: ông có đúng là Jean-Luc Dalmon không?

- Đúng, chính tôi. Ông hài lòng rồi chứ? Ông muốn gì ở tôi?

- Tôi nghĩ là ông biết rõ điều đó hơn chúng tôi. Ông sẽ theo chúng tôi để tôi có thể hỏi cung ông. Nào, hãy đưa ông ta ra xe, anh nói với những người lính của mình.

- Ông không có quyền! Tôi muốn có một luật sư!

Beaumont quay lại và nhìn thẳng vào mặt hắn một cách lạnh lùng.

- Tôi tin rằng ông thực có nguy cơ cần một người đấy, ông Dalmon ạ.

Hai giờ sau, tỉnh trưởng Maurel ào vào phòng làm việc của Beaumont.

- Tôi biết được điều gì thế này, hả Beaumont? Có phải là anh đã tóm được một kẻ tình nghi không?

- Từ từ đã nào, thưa tỉnh trưởng. Tôi chỉ bằng lòng hỏi cung người rất có khả năng đã đánh cắp chiếc xà-cột của một trong những quản đốc của lâu đài, chiếc xà-cột đó có chứa chùm chìa khoá khu khuôn viên. Chúng tôi đã nhận dạng được anh ta nhờ một chiếc vòng đeo tay cũng có trong xà-cột, và hắn ta đang định bán chui nó.

Maurel xoa xoa tay.

- Khá lắm, Beaumont ạ. Nếu anh hỏi cung hắn một cách thuần thục, thì hắn sẽ không chậm trễ và thú nhận ngay thôi, chí ít thì tôi cũng hy vọng thế. Và như vậy, cuộc điều tra cuối cùng đã có thể kết thúc, với niềm vui lớn nhất cho tất cả mọi người!

Beaumont quan sát thượng cấp của mình với vẻ mai mỉa. Những sự quay ngoắt bất ngờ của Maurel cũng gần như trở nên nổi tiếng, ít nhất thì cũng bằng các hoạt cảnh của gia đình ông ta. Mới sáng nay thôi, giả như anh có chào ông ta thì ông ta cũng cứ tỉnh bơ, còn lúc này thì ông ta quả quyết rằng anh đã tóm được thủ phạm, nên ông có giọng ngọt như mía lùi.

- Chúng ta vẫn chưa có chứng cớ gì chứng tỏ Dalmon đã phạm những tội giết người này. Nếu như tôi đã được ngài thẩm phán ban cho cái lệnh bắt anh ta, thì đó chỉ đơn giản bởi việc có trong tay cái vòng vàng đeo tay thì cũng có nghĩa là hắn đã có được chùm chìa khoá. Và vì lẽ, chúng ta gần như chắc chắn hung thủ có sở hữu những chiếc chìa khoá của lâu đài, điều này chỉ đủ gán cho hắn là một kẻ bị tình nghi, không hơn không kém.

Trong lúc nghe anh nói, Maurel cau có.

- Thế hắn đâu rồi?

- Massart đang hỏi cung hắn. về phần mình, khi nãy, tôi đã khéo léo dò hỏi, nhưng hắn không thực sự sẵn sàng hợp tác. Có thể Massart sẽ may mắn hơn. Lát nữa, tôi sẽ quay lại đó.

- Được, Maurel đáp lại một cách khô khan. Và hãy cố gắng làm cho hắn mở miệng. Dẫu sao thì đó cũng chẳng phải là một sự vô tình nếu như hắn có được chùm chìa khoá của toà lâu đài, nơi mà người ta đã tìm thấy các tử thi!

- Đó cũng chính là ý kiến của tôi. Và tôi không có ý định nhả hắn ra chừng nào hắn còn chưa cho tôi vài lời giải thích.

Beaumont mở cánh cửa phòng hỏi cung và ra hiệu cho người phó của mình đến gặp. Massart đi ra, mang vẻ mặt ngán ngẩm.

- Chẳng ăn thua gì, chánh thanh tra ạ. Hắn khăng khăng chối hết. Hắn thề là chưa từng nhìn thấy chiếc vòng đeo tay ấy, lẫn việc xoáy trộm chiếc xà-cột của Robier. Hắn dựa trên chỗ chúng ta không có vật chứng nào chống lại hắn và đáng buồn là hắn lại có lý. Làm sao có thể tin chắc rằng tay chủ tiệm trang sức đó đã nói đúng sự thật? Nếu chúng ta không tìm thấy bất kỳ lý do có giá trị nào để giữ hắn ngồi mát ở đây bốn mươi tám tiếng đồng hồ, thì chúng ta sẽ phải thả hắn thôi.

- Tôi sẽ quay lại nói chuyện với hắn. Beaumont nói với giọng cương quyết. Và hãy tin tôi, nếu như hắn biết được chuyện gì, thì tôi sẽ buộc hắn phải thú nhận!

Bằng bước chân dứt khoát, anh bước vào trong phòng và khép cánh cửa sau lưng lại. Jean-Luc Dalmon nhìn anh tiến lại gần với vẻ giễu cợt.

- Ông đã quay lại rồi à, cảnh sát trưởng? Ông đã lấy lại sức để tấn công tiếp chứ? Vậy ra ông không hiểu là tôi chẳng có gì để nói với các ông cả à?

- Ở địa vị mày, tao sẽ không quá tin tưởng như vậy đâu, Dalmon ạ. Chúng tao biết rõ là mày có chiếc vòng ăn cắp đó trong tay. Và chúng tao cũng biết rõ là cùng với chiếc vòng đeo tay ấy, còn có tiền, nhiều giấy tờ và có một chùm chìa khoá.

- Quả là thú vị khi biết được có những thứ đó, thưa ông cảnh sát trưởng, Dalmon vừa đáp lại lời anh, vừa khinh khỉnh nhìn anh với vẻ mai mỉa, nhưng, còn phải chứng minh…

Beaumont chống hai bàn tay lên mặt bàn và cúi về phía hắn.

- Thế nếu tao cho khám nhà mày thì sao hả? Mày có dám chứng thực rằng tao sẽ không tìm được chiếc vòng ở đó không? Hoặc những đồ vật khác của ông Laurent Robier, chiếc ví của ông ấy chẳng hạn, hoặc thẻ tín dụng? hay mày muốn tao mời ông chủ hiệu bowling tới đây… Có thể ông ta sẽ nhớ đã nhìn thấy mày tối hôm đó…

Một nét sợ hãi thoáng qua trong ánh mắt Dalmon, cảnh sát trưởng cảm nhận rằng anh đã nhắm trúng đích. Con cá đã mắc câu, anh chỉ còn việc nhấc cần câu lên.

- Nếu tao chứng minh được là mày đã xoáy chiếc xà-cột này, mày sẽ chuốc lấy một hình phạt, nhưng nhìn bản lý lịch tư pháp của mày, tao tin là không mách cho mày thêm được gì nữa. Nhưng có một việc khác còn nghiêm trọng hơn nhiều đang treo lơ lửng trên đầu mày kìa, giống như lưỡi gươm của Damoclès.

Dalmon không trả lời, nhưng trong khoảng vài giây, hắn có vẻ đã mất đi toàn bộ vẻ ngạo nghễ của mình. Beaumont thậm chí còn nhận thấy vài giọt mồ hôi lấm tấm ở hai bên thái dương hắn.

- Mày nên biết là tao đang tìm một sát thủ…, anh tiếp tục, một kẻ đã giết chết hai người phụ nữ và đã bỏ xác họ lại trong lâu đài Versailles. Mày chắc đã nghe nói tới chứ hả? Thế thì, mày cũng nên biết rằng bọn tao đã điều tra ra kẻ giết người này có được chùm chìa khoá của lâu đài, vật cho phép hắn ung dung phạm tội ở đó. Và hãy thử động não đoán xem những thứ có trong xà- cột mà tao nghi mày đã xoáy trộm có những gì nào? Có một chùm chìa khoá mở được các cửa của lâu đài Versailles. Trùng hợp lạ kỳ, có đúng thế không? Chuyện kẻ đã xoáy cắp chiếc xà-cột muốn đánh thêm một chùm chìa khoá để sau đó sử dụng vào việc phạm tội ác, thì thật dễ như trò chơi con trẻ. Nếu kẻ nào đã làm chuyện này thì không chỉ có mấy tháng ngồi tù đâu nhé. Một bản cáo trạng buộc tội giết người khác hẳn so với tội móc túi đấy, mày hiểu chứ?

Dalmon ngồi im và có vẻ nghĩ ngợi. Khuôn mặt hắn nhợt nhạt, và hai bàn tay vặn vẹo một cách bồn chồn. Beaumont tin tưởng là anh đang đi gần tới đích. Sau nhiều phút im lặng nặng nề, Dalmon ngẩng đầu lên.

- Thôi được, thưa chánh thanh tra. Ông đã thắng cuộc. Tôi sẽ khai với ông những gì tôi biết… Nhưng ông phải ghi nhận sự thành khẩn của tôi đấy nhé!

- Đến lúc rồi. Tao biết là mày sẽ trở nên biết điều hơn. Vậy mày sẽ nói thế nào về chiếc vòng đeo tay này đây?

- Đúng là tôi đang có nó thật. Tôi đã xoáy chiếc xà- cột của Robier bởi vì trong đó có nhiều tiền mặt, và tôi cũng chỉ hy vọng tìm được nhiều tiền trong đó. Nhưng chỉ có vậy thôi! Tôi tuyệt đối không chú ý gì đến chùm chìa khoá, và tôi cũng không liên quan gì đến tất cả những chuyện giết người này! Tôi thật chẳng muốn nhận tội thay kẻ khác.

Beaumont giỏng tai.

- Điều gì đã khiến mày cho rằng Robier có nhiều tiền mặt? Mày quen ông ấy trước khi ăn cắp túi của ông ấy hả?

- Tôi thì không, nhưng…

Hắn bỗng im bặt.

- Mày thì không, nhưng một người khác thì có biết, có phải mày đang định nói điều đó không? Beaumont kết thúc câu thay hắn. Mày không phải chỉ có một mình lúc lấy cắp chiếc xà-cột, phải vậy không?

Dalmon cúi đầu và ra hiệu là đúng như thế.

- Ai đã cùng mày làm chuyện này?

- Một người bạn… hắn trả lời với giọng ngập ngừng.

- Một người bạn có quen biết Laurent Robier, và còn biết rõ ông ta là quản đốc của lâu đài Versailles?

Dalmon gật đầu, hắn có vẻ như đang phải chịu cực hình. Còn Beaumont thì đang suy nghĩ rất nhanh.

- Và đó chính là người mà mày vừa nói rằng không muốn chịu tội thay cho người khác chứ gì?

Trước sự im lặng của Dalmon, cảnh sát trưởng tức sôi lên và đập tay xuống bàn.

- Trả lời đi chứ, Chúa ạ! Hay tao sẽ cho mày cái án hai mươi năm tù vì tội đồng loã giết người!

- Tôi chẳng biết gì cả, thưa chánh thanh tra! Dalmon trả lời, gần như rên rỉ. Tôi không biết có phải chính hắn đã phạm những trọng tội này không. Tất cả những gì tôi biết, là tôi đã lấy chiếc vòng đeo tay và tiền mặt, trong khi hắn lục lọi trong túi. Sau đó chúng tôi chia nhau số tiền, và hắn đã mang chiếc xà-cột đi, nói là đem vứt nó ở một chỗ nào đó trên đường đi…

- Nói một cách khác, không có điều gì ngăn cản thằng bạn mày dừng lại trên đường đi để đánh lại chùm chìa khoá. Và do biết được những chiếc chìa khoá đó cho phép vào được lâu đài Versailles, hắn đã vô cùng vui thú thực hiện những dự định đen tối của mình.

- Tôi thực không biết gì về những chuyện đó, thưa cảnh sát trưởng! Tôi xin cam đoan với ông thế, ông phải tin tôi. Tôi ấy à, tất cả những gì tôi quan tâm, đó là tiền và chỉ tiền thôi! Nhưng hắn, hắn biết rõ những chuyện giết người này… Hắn đã gọi điện cho tôi, nói là hãy thận trọng và đừng tìm cách tiêu thụ chiếc vòng đeo tay nữa để tránh bị để ý và phát giác. Nhưng tôi, tôi đâu có giết ai! Và tôi không muốn chịu thay cho kẻ nào đã gây ra những chuyện ấy!

Beaumont cúi người về phía hắn, và nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện.

- Tên của thằng bạn mày, Dalmon?

Người đàn ông lưỡng lự giây lát. Cặp mắt đảo tứ phía, hệt như cặp mắt của con vật đã bị sa bẫy.

- Tên hắn! Beaumont gằn giọng nhắc lại.

Dalmon giật nảy mình và cúi gập đầu xuống.

- Dupin, tên hắn là Christophe Dupin.

•••

Hôm đó là ngày 8 tháng 5 năm 1664. Lâu đài Versailles và khu công viên tuyệt vời của nó lấp lánh ánh sáng. Từng chùm pháo hoa làm rực rỡ bầu trời đêm. Lễ hội, được mệnh danh một cách chính đáng là “Những thú vui của hòn đảo có phép màu” đang vào hồi chính. Dưới một mái bạt khổng lồ căng trong khu bồn hoa thuộc Phòng Khiêu Vũ, rất nhiều gia nhân trong chế phục màu hồng điều hối hả xung quanh những chiếc kệ lớn, trên đó chất đầy các loại đồ ăn thức uống được chế biến kỳ công, cũng đẹp mắt như trong cung điện. Từng đống quả cây được xếp thành hình kim tự tháp bên cạnh các loại bánh ngọt dựng thành giàn rất khéo. Kẹo bánh vừa đặc biệt lại vừa được chế biến tinh vi, ví như các bánh xốp vẫn còn nóng hổi bên trong lại có một mẩu foie gras* đóng kem được đặt loáng thoáng đây đó điểm xuyết trên những mặt khăn trải bàn trắng tinh. Trên một chiếc bàn rộng, được bày rất nhiều loại thịt của các loài thú săn, trong số đó, có một con gà rừng tuyệt vời được các đầu bếp khâu và tái dựng lại hoàn toàn bằng những miếng thịt thơm ngon nhất, đang xoải rộng hai cánh trên chiếc đĩa bạc. Một sự phối hợp hài hoà giữa các loại rau quả đa dạng và hợp khẩu vị, phần lớn được đài thọ từ vườn rau của Hoàng đế. Ở bốn góc bạt, rượu vang và rượu mùi bày đãi khách trên những chiếc bàn nhỏ một chân bằng gỗ mun. Nhưng tiết mục nổi nhất của bàn tiệc chắc chắn phải là chiếc máy nước khổng lồ bằng pha lê, nhô ra từ một vầng thái dương bằng vàng khối, và lộng lẫy bởi vô số những bông hồng màu huyết dụ, từ đó liên tục chảy ra một dòng rượu sâm banh vàng óng, sủi bọt. Đám gia nhân bị quá sức. Bên ngoài là ban «Nhạc của Vua». Đàn dương cầm, kèn hautbois và các nhạc cụ khác chơi rất hài hoà những tác phẩm của ngài Lulli. Những bó đuốc đặt rải rác đây đó trong bồn hoa toả ra những ánh sáng rực rỡ trong bóng tối của màn đêm. Đối diện với khu căng bạt của buổi đại tiệc nổi lên một bục lớn, trên đó những vũ công nam nữ ăn vận sặc sỡ đang thực hiện một màn ba- lê hết sức yêu kiều. Hồi sớm hơn trong buổi tối, Molière và đoàn nghệ sĩ của mình đã diễn vở «Trường học cho phái nữ» khiến tất cả đều rất hài lòng. Những lời thán phục yêu thích thốt lên trầm trồ, đám đông triều thần chen nhau về phía bàn ăn trong vườn, những cặp mắt lấp lánh ngất ngây, với niềm mong muốn kín đáo trong lòng sao cho có thể tiến lại càng gần càng tốt vị Chúa tể đã ban phát cho họ tất cả những điều tuyệt diệu này, đến gần thần tượng của họ, vị vua Louis XIV cao sang. Ngự trên chiếc ngai vàng đường bệ bên cạnh vợ của mình, hoàng hậu Marie-Thérèse, đức Vua trị vì cười mỉm, tay đặt hờ trên chiếc canne* có tay nắm bằng gỗ mun đen óng. Y phục còn làm tăng thêm vẻ đường bệ vốn sẵn có nơi ngài. Mái tóc yêu kiều khiến ngài cao thêm hẳn một cái đầu*. Ánh mắt nâu vừa cương quyết vừa dịu dàng của ngài vui vẻ phủ lên đám quần thần được ưu đãi đang vây quanh Ngài, những công tước, những hầu tước thuộc dòng dõi quý tộc cùng các lệnh bà “được quyền ngồi ghế đẩu trước mặt Vua”. Bất ngờ, nhạc vụt tắt lịm. Đã đến giờ khai mạc buổi khiêu vũ. Đức Vua đứng dậy, cúi mình trước hoàng hậu trước khi tiến về nhóm gồm các lệnh bà trong triều ăn vận rực rỡ óng ánh sắc màu, đang quy tụ bên nhau. Lúc này, Ngài sẽ chọn một trong số các quý bà một người có vinh dự cực kỳ lớn lao được là bạn nhảy của Ngài trong điệu nhạc đầu tiên này. Đám triều thần cúi chào với một vẻ cung kính tột bậc khi nhà vua đi ngang qua. Với dáng đi dĩnh đạc, nhà vua băng qua lối đi chính, nụ cười vẫn ngự trên môi, trong lúc pháo hoa vẫn bừng sáng tạo thành những vết loang lổ lấp lánh trên nền nhung đen của bầu trời đêm.

Món gan ngan. Đây là món ăn ngon, được chế biến rất cầu kỳ, đặc biệt nổi tiếng của Pháp từ rất xa xưa, hiện giờ vẫn rất thịnh hành. Người ta chỉ ăn trong những bữa tiệc lớn.

Tiếng Pháp: Chỉ một thứ gậy chống của giới quý tộc Pháp.

Đương thời, vị vua Louis XIV vốn không được cao lắm, nên ông vẫn có vẻ không thích thú vì điều này, nên làm mọi cách cho mình cao thêm!

Cặp mắt chăm chú không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào của quang cảnh ấy, Louis XIV, nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi, chìa tay cho một nữ hầu tước duyên dáng xinh đẹp có cặp mắt xanh phớt hồng. Rồi dưới ánh mắt thán phục của đám đông ăn vận sặc sỡ, hai người bắt đầu dìu dặt những bước nhảy đầu tiên của bản nhạc. Trong bóng tối, một giọng nói thì thầm: “Sắp đến rồi… đến nơi rồi”.

Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Beaumont cảm thấy cực kỳ khoan khoái, anh gần như chắc chắn rằng cuộc điều tra sẽ nhanh chóng đến hồi kết thúc. Một lệnh truy nã Christophe Dupin đã được phát ra. Là bồ cũ của Louise Salvi, hắn đã có cơ hội biết Laurent Robier và biết rõ ông ta làm việc ở đâu. Đây hẳn không phải là một sự vô tình nếu như hắn quyết định xoáy chiếc xà-cột của ông ta. Đó có lẽ là một tên loạn óc, hắn chắc chuẩn bị cú này từ lâu rồi, và việc có được chùm chìa khoá lâu đài trong tay đã tạo cơ hội cho phép hắn ta hành động, cảnh sát trưởng đã tự mình thân chinh đến nơi ở của hắn cùng với một đội lính để bắt hắn. Tuy nhiên, khi đến nơi, các anh chẳng tìm được ai hết. Có thể là Dupin, khi biết được kẻ đồng loã của mình đã bị bắt, đã ngờ rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đến lượt mình, và thế là hắn đã bỏ trốn truy. Dẫu sao đi nữa, Beaumont cũng đã được ngài thẩm phán cấp cho cái lệnh giám sát thường xuyên nơi ở của hắn mà không khó khăn gì. Dupin sẽ liên tục bị vây ráp, và anh chắc chắn rằng cảnh sát sẽ rất nhanh chóng tóm được hắn. Hiện giờ, vấn đề chỉ còn là thời gian nữa thôi. Anh vươn vai, và sau một hồi làm vệ sinh cá nhân nhanh chóng, anh vù ngay đến cơ quan. Trên đường đi, anh mua hai chiếc bánh sừng bò còn nóng hổi và cắn ăn ngon lành. Anh cảm thấy tràn ngập niềm lạc quan và đã mường tượng ra cảnh ăn mừng lúc tóm được Dupin bằng việc đưa Marie đi ăn tối ở một nơi thật lãng mạn trữ tình. Marie… chỉ mỗi việc nghĩ đến cô ấy thôi đã khiến tim anh đập loạn nhịp hệt như trái tim của một cậu thiếu niên đang thời say đắm. Anh vẫn chưa gặp lại cô kể từ buổi tối hôm ấy, nhưng anh chờ đợi với một sự nôn nóng bồn chồn đến lúc có thể gọi lại cho cô.

Tới văn phòng, anh bật máy tính và kiểm tra thư. Anh vừa ngồi chưa quá mười lăm phút thì chuông điện thoại réo vang.

- Chánh thanh tra Beaumont đây, tôi xin nghe.

- Chánh thanh tra hả, tôi là ông Evrard đây.

- Xin chào ông Evrard, ông khoẻ chứ?

Đầu dây đằng kia bỗng im bặt. Beaumont nhíu mày.

- Ông Evrard, mọi chuyện ổn cả chứ?

- Tôi… khủng khiếp quá, thưa chánh thanh tra… Tôi muốn chính mình gọi điện cho ngài để nói… điều này… quả là… là ghê tởm quá…

- Hãy nói đi nào, ông Evrard, Beaumont bực mình hỏi dồn. Cái gì thật ghê tởm hả?

- Là… Ôi! Chúa ạ, tôi không biết phải diễn tả điều này thế nào. Cô gái ấy…

- Cô gái nào? Beaumont hỏi giật, và bắt đầu thấy lo sợ.

Đầu dây đằng kia lại im lặng. Beaumont cũng im bặt, sợ câu trả lời.

- Khủng khiếp quá, thưa chánh thanh tra… ông Evrard nhắc lại với một giọng run run. Kẻ giết người… hắn lại ra tay rồi. Chúng tôi đã phát hiện thi thể một phụ nữ với một viên đạn trong đầu hồi sáng nay, ngay trước tiểu lâu đài Trianon.

Tối đó trời mưa, hương đồng gió nội trong khu công viên của lâu đài Versailles toả hương nồng nàn. Beaumont và Massart đi vòng qua lâu đài và đi xuống lối cầu thang lớn để đi thẳng ra vườn. Bước đi dứt khoát mạnh mẽ, họ đi qua những bồn hoa lắp sắp nước và dừng lại giây lát trước bồn hoa Latone. Massart giở tấm bản đồ mà anh ta đang cầm trong tay ra tra.

- Chúng ta phải đi ngược lên lối Thảm Xanh cho tới tận bồn Apollon, rồi sau đó đi dọc theo Kênh Lớn. Tiếp theo đi xiên về phía phải, ở đó có một lối đi dẫn chúng ta thẳng tới Trianon.

Beaumont không trả lời. Ánh mắt lơ đãng, anh có vẻ như đang nhìn chăm chăm vào bồn nước, ở đó có Latone* và dưới chân là những đứa con của bà, Diane và Apollon đang cầu xin Jupiter phục thù cho mẹ, đánh đuổi bọn nông dân ở xứ Lycie đã nhạo báng bà. Bọn nông dân này được biến dưới dạng ếch nhái, hiện diện trên ba cấp bậc tạo thành bồn nước. Tối hôm nọ, Marie đã kể cho anh nghe: cái hình ảnh thần thoại này là tượng trưng cho hoàng hậu Anne d’Autrice, được hoá thân dưới những đường nét của nữ thần Latone. Bà bảo vệ con trai Louis XIV của mình, được hiện thân dưới hình hài tượng Apollon, chống lại những bọn hay công kích, bọn này được tượng trưng bằng các loài lưỡng cư sống ẩn mình. Nhưng cảnh sát trưởng ngắm nhìn cảnh đó mà lại không thật sự nhìn thấy chúng. Anh vẫn còn đang bị choáng trước những gì vừa được biết. Ngày mới đến có vẻ như rất an bình, anh ngủ dậy, tinh thần hết sức sảng khoái, tin tưởng tuyệt đối rằng Dupin chẳng bao lâu nữa sẽ bị tóm cổ và vụ điều tra của anh vậy là đã hoàn thành. Thế mà chỉ vừa đặt chân đến văn phòng, anh liền được thông báo phải ôm thêm một tử thi nữa! Cú điện thoại của ông Evrard, thực tế mà nói đã dội cho anh một gáo nước lạnh. Chuyện này, chí ít cũng dạy cho anh một bài học hay: Bài học chớ có bao giờ bán da gấu trước khi giết được nó. Vào đúng lúc mà anh tin đã chạm tay tới đích thì anh mới lại ngã ngửa ra rằng vụ án còn lâu mới đến hồi kết. Trong khi cùng người phó của mình đi ngược lên dòng Kênh lớn, anh nghiền ngẫm những suy nghĩ ủ dột của mình. Sau cuộc đàm thoại với ông Evrard, anh đã lập tức thông báo cho đội hình sự và điều cảnh sát đến ngay lâu đài. Anh cũng thông báo qua loa cho tỉnh trưởng Maurel biết những gì vừa xảy ra trước khi đến lượt mình cũng rời khỏi văn phòng cùng với Massart. Maurel chưa có đủ thời giờ để nã sấm sét xuống đầu anh, nhưng anh biết rằng đó cũng chỉ như phần để dành thôi. Anh thả ánh mắt mình bảng lảng trong công viên. Hai bên bờ của dòng Kênh lớn là những thửa rừng trồng đầy các loại cây rất đa dạng như sồi, tần bì, sồi rừng và các cây anh đào dại, và đan xen giữa các khoảnh rừng là những lối đi dạo rất lớn. Sát bờ Kênh, những toà nhà của thành phố Venise thu nhỏ gợi nhớ lại những con thuyền gondole*, thuyền yacht và những con thuyền chiến nhỏ xíu kết thành hạm đội mà xưa kia Vua và quần thần thường dùng để đi dạo hay chúng còn được trưng dụng cho những ngày lễ nước. Hai người đi xiên chéo về phía phải, và tạt theo nhánh ngang của Kênh lớn, xưa kia nối liền khu Ménagerie, còn hiện giờ thì đã bị phá huỷ, để đến khu Trianon. Trianon là tên một ngôi làng được Louis XIV mua trọn, sau đó phá huỷ toàn bộ với mục đích để xây một ngôi nhà làm nơi mà Ngài cùng gia đình có thể trốn khỏi những nghi lễ quá nặng nề ở Versailles. Từ đó, nơi này vẫn luôn tượng trưng cho sự thư giãn, xa hẳn những tập tục nghi thức và những gò bó của quyền lực. Lâu đài Trianon đầu tiên được Le Vau xây cất vào năm 1670. Những bức tường của nó được ốp sành màu xanh lơ pha trắng, theo kiểu Tàu, điều này đã khiến nó được tặng biệt hiệu “Trianon gốm sứ”. Louis XIV đã hiến tặng cho bà nhân tình lúc ấy của ông, lệnh bà De Montespan. Sau đó, vào năm 1687, nó bị phá huỷ và Mansart đã dựng lên trên nền cũ một cung điện nhỏ bằng đá cẩm thạch và đá porphyre cùng với khu vườn tuyệt mỹ của nó, và thế là nó có tên «Trianon cẩm thạch». Vào năm 1768, dưới đơn đặt hàng của Vua Louis XV, một lâu đài mới, «tiểu Trianon» được khánh thành để dành tặng lệnh bà Pompadour, quý phi của ngài. Sau đó, hoàng hậu Marie-Antoinette đã để dấu lại nơi này bằng sự xuất hiện thường xuyên của mình. Louis XVI đã ngay lập tức tặng nó cho bà khi Ngài được đăng quang, và hàng năm, vào mùa đẹp trời, bà thường đến đó nghỉ phần lớn khoảng thời gian dưới sự phẫn nộ gay gắt của triều đình, họ thấy bà ở đó nên đã quên đi trách nhiệm của mình một cách quá dễ dàng.

Nữ thần trong truyền thuyết Hy lạp cổ đại.

Loại thuyền có mui cong, đáy bằng và có một mái chèo.

Sau khi đã cuốc bộ khá lâu, Beaumont và Massart tới trước ngôi nhà của hoàng hậu và những khu phụ của nó: cối xay gió, phòng khách dành cho giới nữ, chuồng chim bồ câu, nhà của lính canh mà hiện giờ một người làm vườn của lâu đài vẫn luôn trú ngụ ở đó.

Khi tiến lại gần tiểu Trianon, họ nhận ra một nhóm người. Những cảnh sát mà Beaumont đã điều tới đang đứng ở đó, cả ông Evrard và ông Monturo cùng đội hình sự đang hối hả làm việc. Anh cũng nhận ra Mégane, đang ngồi quỳ cạnh bậc thềm, che lấp một phần của người mà anh đoán là nạn nhân. Anh tiến lại gần người phụ nữ trẻ và đặt tay lên vai cô.

- Ô, chào anh Axel, cô nói khi ngẩng đầu lên, việc chúng ta phải thường xuyên gặp nhau ở đây đã trở thành lệ rồi hay sao ấy, đúng vậy không?

Anh không trả lời, rồi đến lượt mình cũng ngồi quỳ xuống cạnh tử thi. Đó là một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi. Chị ta có mái tóc dài vàng óng và cặp mắt to màu xanh lơ, hệt như Louise Salvi. Viên đạn mà chị nhận được đã làm thành một lỗ thủng giữa trán. Trên đỉnh đầu, một nắm tóc đã bị giựt tung. Beaumont quay mặt đi hướng khác.

- Đã biết người đàn bà này là ai chưa?

- Đội hình sự đã kiểm tra túi sắc của cô ấy. Trong túi có khoảng tám mươi euro tiền mặt. Giấy tờ tuỳ thân và một cuốn sổ hộ tịch cũng được tìm thấy trong túi. Cô ấy tên là Anais Charenton. Đó là người phụ nữ đã có gia đình và là mẹ của ba đứa trẻ

- Chúa ơi… Beaumont thì thầm thốt lên.

Anh đứng lên và đi về phía người lãnh đạo của đội hình sự đang chăm chú trò chuyện với ông Evrard.

- Chào André. Có điều gì đặc biệt phải thông báo không?

- Chúng tôi, như thường lệ, đã kiểm tra rất kỹ lưỡng chánh thanh tra ạ, nhưng bước đầu thì thấy nó diễn ra cũng cùng một kịch bản như những lần trước. Song chỉ trừ một điều…

- Điều gì vậy?

- Ơ… vâng, như trong vụ thứ hai, đội của tôi đã uổng công tìm kiếm khắp nơi mà không tìm thấy vỏ đạn, anh ta giải thích. Lần trước, tôi cho chuyện đó là không quan trọng lắm, nhưng hôm nay, tôi nhận thấy thi thể nạn nhân bị co quắp theo kiểu kỳ quặc. Hơn nữa do tối vừa rồi trời đổ mưa, nên chúng tôi đã dễ dàng lấy được vết bánh xe trên mặt đất…

Beaumont nhíu mày. Những dấu vết của bánh xe cũng đã được phát hiện trong bồn hoa Colonade, gần thi thể của Marie Métivier, nạn nhân đầu tiên.

- Toàn bộ chuyện này khiến tôi nghĩ rằng nạn nhân đã bị giết ở nơi khác, rồi sau đó được chở đến đây, người lãnh đạo đội hình sự kết luận.

Beaumont quay về phía người phụ trách an ninh.

- Ông Monturo này, tối qua, lần cuối cùng khu này được tuần tra là khi nào?

Obvier Monturo suy nghĩ giây lát. Ông ta có vẻ rất bối rối và đương nhiên cảm thấy có trách nhiệm về vụ án mạng mới này khi mà ông đã cho thực hiện việc củng cố và giám sát chặt chẽ cả khu lâu đài và công viên.

- Vào quãng hai mươi giờ, thưa chánh thanh tra. Tôi đã điều một đội đi tuần một vòng tròn trong toàn bộ khu công viên, và không có điều gì bất thường được báo cáo lại cả. Ngài biết đấy, nếu như tôi không điều động những người gác cổng đến túc trực thường xuyên ở Trianon, đó là bởi tôi nghĩ rằng… chả là, những vụ án mạng trước đây luôn xảy ra trực tiếp ở các vùng phụ cận của lâu đài Versailles… Tôi thật lẽ ra không nên nghĩ như thế… Và hơn nữa, ở đây lại có ngôi nhà cũ của lính canh xưa kia, và một trong những người làm vườn vẫn ở luôn đó. Kẻ giết người này thật chẳng thiếu sự táo bạo…

- Lẽ ra phải dự báo điều đó trước chứ, hả ông Monturo! ông Evrard tức giận thét lên the thé. Người ta trả lương ông để đảm bảo an ninh của khuôn viên, và còn hơn thế nữa, khi mà có một kẻ giết người, có sở thích riêng là hay để quên ở đó những xác chết, vẫn còn ung dung nhởn nhơ bên ngoài vòng pháp luật!

Bối rối, Monturo cúi gục đầu xuống, không trả lời.

- Người làm vườn này đâu? Anh ta đã được thẩm vấn chưa? Beaumont hỏi.

- Là tôi đây, thưa chánh thanh tra. Chính tôi là người ở trong ngôi nhà này.

Beaumont quay đầu lại và nhận ra một người đàn ông tóc đen có bộ ria rậm.

- Ông có nhìn, hay có nghe thấy cái gì khác thường trong đêm vừa rồi không? anh hỏi.

- Không thấy một cái gì hết, thưa chánh thanh tra. Kẻ đã đặt người đàn bà xấu số ở đây, chắc phải hành động vào quãng nửa đêm và đã hết sức bí mật mới không có bất kỳ một tiếng động nào đánh thức tôi cả.

- Dẫu gì đi nữa, rất có thể vụ giết người đã không xảy ra ở đây, Mégane nói xen vào. Thi thể đã bị dịch chuyển? Người phụ nữ này được đặt ở đây khi cô ấy đã chết, tôi gần như chắc chắn vào điều này. Ông Monturo khẳng định cho tới tận hai mươi giờ vẫn không có điều gì bất thường ở đây. Vậy mà, sơ bộ ban đầu, tôi có thể xác định cái chết của người đàn bà này đã xảy ra sớm hơn tý chút, tức là vào khoảng mười tám giờ ngày hôm qua. Tất nhiên, tôi sẽ khẳng định lại điều này sau khi kiểm tra chi tiết, nhưng tôi nghĩ là mình không nhầm đâu.

- Nói gì thì nói cũng không thể chấp nhận được! Ông Evrard nhắc lại trong sự cáu giận. Chúng ta đã củng cố sự giám sát, chính là để tránh một việc như thế tái diễn. Và mặc dầu vậy, kẻ giết người vẫn thành công thêm một vụ nữa!

Beaumont xoa cằm, nghĩ ngợi. Nạn nhân đã được để ngoài lâu đài, điều này vô hiệu hoá hệ thống báo động. Tuy nhiên, hung thủ đã phải đi qua khu công viên để mang thi thể nạn nhân tới tận đây, khi mà các đội giám sát đã được bố trí canh gác. Điều này có nghĩa là rất có nguy cơ bị nhận ra. Trừ phi… hung thủ biết rõ nơi chốn này để có thể tránh bị phát hiện. Christophe Dupin, hắn có thường xuyên tới lâu đài khi còn quan hệ với Louise Salvi không?

Anh quay về phía ngài giám đốc.

- Ông Evrard này, tôi thật lấy làm tiếc, nhưng tôi sẽ phải yêu cầu đóng cửa lâu đài cho đến khi có lệnh mới. Với những gì đang xảy ra ở đây, chúng ta không thể để bất kỳ điều gì bất trắc xảy ra với dân chúng.

- Thế… sẽ phải đóng cửa trong bao lâu? ông giám đốc vụt hỏi ngay với giọng hoài nghi.

- Không lâu đâu, tôi hy vọng thế. Chúng tôi đã xác định được một kẻ tình nghi và sẽ nhanh chóng tóm được hắn thôi. Thật ra, ông đã nói gì về việc cho thay các ổ khoá chưa?

- Tôi đã đề cập chuyện này với ban hội đồng hành chính, và sẽ được thực hiện trong tuần tới, ông Evrard trả lời.

Beaumont quay về phía Olivier Monturo

- Tôi muốn trước mỗi cửa ra vào, mỗi một hàng rào sắt, mỗi một lối thoát hiểm, phải có một người đứng gác, cho dù bất kỳ giá nào. Không một người lạ mặt nào bước vào lâu đài mà lại không bị phát hiện ngay lập tức. Hãy cắt cử một người đứng gác trong mỗi một lối đi dạo trong khu công viên!

Hai hàm răng nghiến chặt, Beaumont quay đi và tiến về phía người phó của mình.

- Massart này, cần phải tăng gấp đôi người lên để tóm bằng được Dupin! Anh hình dung điều gì sẽ rơi xuống đầu chúng ta sau những gì vừa xảy ra chứ… !

Một đội cảnh sát đang chuyển thi thể nạn nhân ra xe để chỗ về nhà xác. Mégane đến bên cạnh anh và quan sát cảnh tượng bệnh hoạn.

- Em thấy tội cho anh, Axel ạ… Cái thằng khùng điên đó chẳng để cho anh một thoáng nghỉ ngơi nào cả…, cô nói thì thầm, nhẹ nhàng

- Anh không còn dám chắc đó là một thằng khùng điên nữa đâu, Meg ạ. Việc hắn tái diễn khi mà lâu đài đã được giám sát một cách đặc biệt, chứng tỏ rằng hắn kiên trì. Hắn theo đuổi một mục đích cụ thể hẳn hoi, và anh thề với em rằng sẽ quyết tâm khám phá ra xem đó là cái gì!

- Còn lúc này, em thấy anh cần thư giãn đôi chút. Gần trưa rồi, hay mình cùng đi ăn ở nhà hàng Italia mà hồi xưa tụi mình hay đến đó ăn ấy? Em rất thèm ăn món mỳ tươi.

Beaumont bật ra một tiếng ho khan bối rối. Anh không hề muốn nói về đời tư của mình, nhưng nếu anh đến nhà hàng đó với Mégane, thì anh sẽ không khỏi ngăn mình cảm nhận như đã không trung thực với Marie. Điều đó quả là ngốc, anh vẫn biết thế. Mégane là một người bạn gái rất tốt, hơn nữa mối quan hệ giữa anh và Marie chỉ vừa mới bắt đầu và có thể sẽ chẳng đi đến cái gì nghiêm túc cả. Dẫu vậy, anh vẫn thích tránh những sự hiểu lầm hơn.

- Hôm nay thì không được đâu, Meg ạ. Anh… anh phải về văn phòng. Với những gì vừa xảy ra ở đây, em biết rõ là tỉnh trưởng chắc chắn đang nóng lòng đợi anh đấy.

- Chính vì thế nên anh chẳng phải vội vàng đến gặp ông ta ngay. Thôi, đi ăn với em đi! Em đảm bảo rằng nó sẽ khiến anh thay đổi ý tưởng đấy!

- Không mà, anh nói thật đấy Meg ạ… hơn nữa… anh không đói lắm.

- Thôi được… Hãy làm theo ý anh vậy…

Mégane không nài và bỏ đi ra xa. Beaumont cảm thấy bối rối vì cô ấy không dễ bị lừa. Ôi, dẫu gì thì chuyện đó cũng chẳng có gì là quan trọng. Và đáng buồn là anh đang có nhiều việc quan trọng hơn phải bận tâm. Anh thở dài và ném một cái nhìn ra xung quanh. Cạnh khu vườn kiểu Anh do hoàng hậu Marie- Antoinette sáng tạo, cánh bên của lâu đài thường được dành làm nơi trú chân của các Quốc trưởng, xoải dài rộng một cách uy nghi. Vào thời Louis XIV, những vị khách của các căn phòng này là công chúa Platine- người vợ thứ hai của em trai nhà vua, Philippe d’Orléans, là hầu tước De Chartre-con rể ngài, và nữ hầu tước De Bourbons-ái nữ của ngài. Beaumont lại tự hỏi mình một lần nữa là điều gì đã có thể đẩy hung thủ chọn nơi đây làm nền cho những tội ác của hắn. Tại sao lại đi chọn những bất trắc như vậy chỉ vì muốn có sự hiện diện của những tử thi ở nơi đây? Anh lại buông tiếng thở dài, ủ rũ. Đúng lúc đó, anh thoáng thấy một bóng dáng mảnh mai đang tiến đến trên lối đi. Tim anh đập rộn ràng khi nhận ra đó là Marie Berger. Nàng nhận ra anh, và đi đến bên cạnh.

- Chào anh Axel… cô dịu dàng nói và chạm nhẹ tay vào anh. Em đã được biết những gì vừa xảy ra, và… em nghĩ sẽ tìm được anh ở đây… Anh thế nào?

- Như em có thể hình dung ra! anh vừa trả lời vừa nhăn mặt. Chuyện xảy ra đêm vừa rồi làm căng thêm một chút sợi dây mà anh đang phải đi trên đó kể từ hồi đầu của những câu chuyện bẩn thỉu này…

- Em thật lấy làm tiếc, cô nói và xiết nhẹ tay anh. Dẫu có chuyện gì đi nữa, nếu anh cần đến em thì em luôn sẵn sàng…

Họ trao cho nhau một cái nhìn đầy ý nghĩa, rồi Marie rút tay về.

- Hiện giờ em phải đi đây, cô thì thầm trước khi rời ra xa.

- Marie này!

Beaumont đi tới chỗ cô và nắm tay cô trong hai bàn tay của mình.

- Marie à… anh có lẽ sẽ rất bận trong những ngày sắp tới do câu chuyện tồi tệ này… Nhưng em hãy hiểu cho là anh rất muốn chúng ta gặp lại nhau…

Cô ngẩng đôi mắt màu xanh lục bảo của mình lên nhìn anh.

- Em cũng vậy, anh Axel ạ.

- Còn chuyện này nữa, Marie. Anh rất lo cho em. Có một kẻ giết người đang lẩn quất ở khu này và hình như nó thích chọn những cô gái trẻ và đẹp hơn. Hãy hứa với anh là phải cẩn thận, em đồng ý chứ?

Một tia sợ hãi thoáng qua trong ánh mắt của Marie. Tuy nhiên nàng vẫn mỉm cười.

- Anh đừng lo, Axel ạ, em tin chắc anh sẽ sớm giải quyết xong vụ này. Em tin tưởng nơi anh. Nhưng em hứa với anh là sẽ hết sức cẩn thận.

Cô kiễng chân, phớt nhẹ lên môi anh một nụ hôn rồi đi xa dần. cảnh sát trưởng quay lại, và bất ngờ nhận ra Massart đang soi mói nhìn anh. Rõ ràng là anh ta không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào của cảnh vừa rồi, nhưng không bình luận gì hết.

- Thôi, anh đến chứ, Massart? Tôi tin rằng tỉnh trưởng đang thôi thúc muốn gặp tôi đấy! về phần mình, anh hãy cố gắng tìm hiểu để có được nhiều thông tin nhất về Anais Charenton. Tôi muốn biết liệu cô ấy có liên hệ nào đó với lâu đài Versailles không. Liệu cô ấy có quen biết ai đó, hoặc liệu cô ấy có quan tâm đến lịch sử các vị vua Pháp không. Hãy kiểm tra xem cô ấy có ghi tên trong cùng một thư viện với Marie Métivier không. Tôi nhất định phải khám phá ra mối liên hệ tồn tại giữa những người phụ nữ này.

•••

Maurel sải những bước dài hết dọc lại ngang quanh phòng làm việc của mình. Khi Beaumont bước vào, ông ra hiệu cho anh ngồi mà không nói một lời. Và khi ông mở miệng, thì đó là một giọng cực kỳ bình tĩnh.

- Beaumont này, tôi sẽ không nói vòng vo với anh nữa. Vụ việc này nghiêm trọng đấy. Rất nghiêm trọng. Như anh có thể hình dung, cả buổi sáng nay tôi phải tiếp chuyện qua điện thoại. Với ngài thẩm phán, với giám đốc sở, và thậm chí còn với cả giám đốc cục cảnh sát hình sự. Chúng ta không thể để một tình trạng như vậy kéo dài thêm nữa. Những người dân bị hoảng loạn, còn chúng ta, chúng ta đang là trò cười cho giới báo chí đấy.

Ông hít một hơi thật sâu.

- Beaumont ạ, tôi nghĩ rằng tôi sẽ phải rút anh ra khỏi vụ điều tra này thôi.

Sửng sốt, cảnh sát trưởng nhìn chăm chăm vị thượng cấp của mình. Mặc dù tình hình có trầm trọng, nhưng anh không dự đoán một hình phạt quá đỗi tàn nhẫn như thế.

- Thưa ngài tỉnh trưởng, tôi…

- Tôi biết, Beaumont, tôi biết mà. Anh quả có đầy nhiệt huyết, và anh tin tưởng chẳng bao lâu nữa sẽ tống giam được cái thằng khốn nạn đó. Nhưng thực tế vụ việc là đây. Ba phụ nữ trẻ bị giết hại trong chưa đầy một tháng và kẻ gây ra những tội ác đó vẫn nhởn nhơ bên ngoài. Anh đã không có khả năng tóm được hắn ngay sau vụ án mạng đầu tiên, kết quả là hắn đã gây thêm hai nạn nhân nữa và chắc chắn đang sẵn sàng gây thêm vụ mới. Tôi biết, ông vừa nói vừa lấy tay xua đi những lời phản kháng đang chực thoát ra từ miệng Beaumont, anh không phải là nhà ảo thuật và đương nhiên anh không thể tìm ra thủ phạm giết người trong khoảng thời gian quá ít ỏi và với quá ít dấu vết, ngay cả khi ta có là một cảnh sát giỏi đi chăng nữa. Tôi có thể hiểu anh. Nhưng tất cả mọi người lại không dễ thông cảm như tôi! Dư luận quần chúng sẽ không ngần ngại để vấy bùn lên anh đâu, bởi vì phải cần một tội phạm.

Nếu người ta không thể buộc tội hung thủ bởi hắn vẫn cứ không chịu lộ diện, thì họ sẽ thỏa thuê trên viên chánh thanh tra của cảnh sát, người đã không có khả năng tóm cổ được hắn, và do vậy, sẽ gián tiếp trở thành người chịu trách nhiệm trước những tội ác đó. Quả là bất công, nhưng đúng là như thế.

- Thưa ngài tỉnh trưởng, chúng ta đã xác định được danh tánh kẻ bị tình nghi cơ bản của vụ án mạng và hắn đang bị truy lùng ráo riết. Hơn nữa, tôi đang dần dần thiết lập được mối liên hệ giữa các nạn nhân và lâu đài Versailles. Hai trong số lính của tôi đã lật lại cuộc điều tra của vụ trạm xăng, nơi mà vũ khí có mặt trong vụ án của chúng ta đã từng được sử dụng gây án tại đó, vũ khí này hiện nay cũng đang được kẻ chỉ điểm của chúng tôi săn lùng ráo riết. Chúng tôi chắc chắn sẽ có kết quả trong nay mai. Tất cả những gì tôi cầu xin nơi ông, đó là thời gian.

- Nhưng phải công nhận rằng anh chưa có được kết quả gì thật cụ thể cả, Beaumont ạ!

- Chỉ là hiện thời thôi, thưa tỉnh trưởng, chỉ là hiện thời. Còn lúc này, mọi chuyện sẽ không còn chậm trễ nữa. Hãy cho tôi thời gian để kết thúc có đầu có cuối cuộc điều tra này! Vậy xin hãy tin tưởng nơi tôi. Theo chỗ tôi biết thì cho đến tận ngày hôm nay, ngài chưa bao giờ phải hối tiếc điều ấy!

Maurel ngước mắt nhìn trời và hắt ra một tiếng thở dài.

- Một tuần thôi, Beaumont nhé. Tôi cho anh một tuần, và nhất quyết không thêm một ngày nào nữa đâu nhé, anh hiểu chứ hả? Tôi cho anh thêm thời gian bởi tôi buộc phải công nhận anh là một phần tử tốt. Nhưng nếu trong bảy ngày này, anh mà không xác định được danh tính tác giả của các trọng tội này, tôi sẽ nhất quyết rút anh ra khỏi vụ án đó, anh thông tỏ rồi chứ?

- Hoàn toàn thông tỏ, thưa tỉnh trưởng.

Beaumont đứng lên, định bước ra thì anh bỗng đổi ý.

- Nếu ngài đồng ý, tôi định mời một profileur*. Điều này chưa hẳn sẽ đem lại kết quả gì, nhưng ý kiến của một chuyên gia có thể hữu ích cho chúng tôi. Dù sao chúng ta cũng chẳng mất gì, nên cứ thử xem.

Chuyên gia kỹ thuật hình sự, chuyên nghiên cứu và phân tích tâm lý của các đối tượng hay tái phạm tội ác.

- Hãy làm những gì mà anh thấy có lợi thì làm. Nhưng đừng quên Beaumont nhé, một tuần thôi, không hơn đâu!

Beaumont quay về phòng mình, cố kiềm giữ cơn điên khùng đang gầm gào trong anh. Anh yêu thích nghề của mình, nhưng làm sao duy trì nó một cách đúng đắn khi phải trực diện với một cấp trên quan liêu, ngoan cố luôn tưởng rằng một kẻ giết người thường để lại danh thiếp của hắn dưới khuỷu tay nạn nhân kia chứ? Anh cảm thấy hoàn toàn có khả năng tìm ra hung thủ của lâu đài Versailles. Nhưng anh phải được tự do tiến hành cuộc điều tra một cách đúng đắn. Anh đã có thể vui vẻ vì đã được giữ lại làm vụ án này. Rõ ràng Maurel làm anh hiểu rằng ông ta đã bất ngờ giúp anh khi để anh tiếp tục cuộc điều tra. Chỉ có một tuần thôi à! Liệu ngần ấy có đủ để khám phá ra sự thật không? Anh tra hộp thư điện tử và tìm thấy những bản báo cáo thường lệ của bác sĩ pháp y và của phòng thí nghiệm. Lại vẫn những yếu tố ấy xuất hiện. Sự hiện diện của thuốc ngủ trong máu, viên đạn được bắn ra từ một khẩu MAS G1, không có dấu hiệu bạo lực tình dục, nhưng lại có những dấu vết giáng xuống sau khi chết. Mégane khẳng định rằng nạn nhân đã bị giết hại ở nơi khác, rồi sau đó mới được chuyển tới lâu đài. Điều đó chứng tỏ rằng, mặc dù sự thuần thục của mình, hung thủ vẫn dè chừng. Thật uổng công khi đặt bộ phận giảm thanh trên vũ khí của hắn, dù sao hắn cũng không mạo hiểm phạm tội ác ngay trong những nơi được giám sát rất cao. Có lẽ hắn đã sợ người làm vườn sống trong ngôi nhà ở Trianon kia nhận ra tia sáng khi súng nổ…

Beaumont thở hắt ra. Việc hung thủ thành công lừa được sự cảnh giới của những người gác cổng tới ba lần liền, chứng tỏ hắn cực kỳ láu cá. Hắn đã trườn qua những lỗ lưới tựa như một con trạch và đã đặt được các xác tử thi đúng vào nơi hắn muốn mà không ai có thể phát hiện ra. Trừ phi hắn có một đồng loã tay trong… dẫu sao Beaumont cũng không thể bắt tạm giam tất cả những nhân viên của lâu đài. Và tuy vậy anh thật có ý định phải để mắt đến cái thế giới con con này. Ở đó đã bắt đầu có hơi quá nhiều khói cho một ngọn lửa có thể ẩn náu ở một nơi nào đó trong lâu đài Versailles.

Có tiếng gõ cửa và thiếu tá Massart bước vào.

- Tôi đã đi điều tra về Anais, chánh thanh tra ạ. Cô ta ba mươi hai tuổi, lấy chồng từ bảy năm nay và có ba con còn nhỏ. Người chồng khẳng định rằng cô ấy không có mối giao du nào khả nghi, với lại cô ấy cũng chỉ qua lại gặp gỡ với mấy người bạn gái thân thiết thôi. Theo anh ta, cô ấy không có bất kỳ quan hệ nào với bất kỳ ai đang hay đã từng làm việc ở lâu đài Versailles. Ngoài ra, cô ấy không hề quan tâm đến các vị vua Pháp cũng như các giai thoại lịch sử. Cô ấy hầu như không có học thức, không ghi tên ở thư viện bởi không thích đọc sách, trừ những tiểu thuyết tình cảm màu mè, và theo những gì tôi biết được về cô ta thì mọi quan tâm chính yếu của cô ta là thời trang, những bộ phim truyền hình dài tập chiếu trên ti vi và những câu chuyện ngồi lê đôi mách giữa các bạn gái với nhau. Tôi, vả lại cũng đã gặp những cô bạn ấy, cô nào cũng như lũ gà tây không óc hết! Tóm lại, tuy không có ý vô lễ trước vong hồn cô ấy, nhưng Anais Charenton thực không có gì đặc biệt… Chỉ là một người đàn bà, một người đàn bà ý mà… !, - anh ta thêm vào với một giọng khinh miệt.

Beaumont ngẩng đầu lên và nhìn sững người phó của mình.

- Anh vừa đưa ra một lời nhận xét hết sức kỳ thị đấy, Massart ạ. Tới đây, anh nên tránh kiểu nói như thế thì tốt hơn, chuyện như vậy chỉ gây cho anh sự hiểu lầm. Massart mím môi mà không trả lời. Cảnh sát trưởng khoanh tay nhìn anh ta với vẻ thôi thúc.

- Do chúng ta đã đề cập đến chủ đề này, tôi nhất thiết phải cảnh báo anh rằng đã nhiều lần, tôi nhận thấy thái độ thù nghịch của anh đối với các chị em. Người ta đã gần như có thể nghi ngờ anh là người có tật ghét phụ nữ. Họ đã làm gì để khiến anh có thái độ kỳ thị đến độ đó hả?

Thiếu tá hơi đỏ mặt và không trả lời.

- Tôi thật không muốn xen vào đời tư của anh, Massart ạ, cảnh sát trưởng tiếp tục. Tôi chỉ muốn tránh cho những tư tưởng cá nhân của anh không kéo theo một sự phán quyết sai lầm trong công việc của mình.

Anh hiểu rõ điều tôi muốn nói chứ?

- Hoàn toàn hiểu, thưa chánh thanh tra, Massart trả lời với một giọng lừng chừng.

- Tốt rồi. Chuyện vậy coi như xong. Hiện giờ, chúng ta hãy cố gắng tóm tắt tình hình những vụ án xem.

Anh lấy một tờ giấy, một chiếc bút và bắt đầu viết:

“Marie Métivier, hai mươi hai tuổi, say mê lịch sử về các triều đại vua Pháp, được tìm thấy trong khu trồng hoa Colonade, có nhiều vết bầm ở cổ. Louise Salvi, hai mươi mốt tuổi, con gái người quản lý việc lắp đặt các hệ thống nước của công viên thuộc lâu đài Versailles, được tìm thấy trên ban thờ của cung cầu nguyện, có những vết tát bầm trên má. Anais Charenton, ba mươi hai tuổi, đã kết hôn và là người mẹ gia đình, không có mối liên hệ bề ngoài nào với lâu đài Versailles, không quan tâm đến lịch sử của nó, được tìm thấy ở Trianon, một nắm tóc ở đỉnh đầu bị giựt tung.”

Đọc lại những gì vừa viết, anh chau mày.

- Có cái gì đó không ăn nhập với nạn nhân thứ ba. Cho tới tận giờ phút này, tôi đã chắc chắn rằng hung thủ chọn họ dựa theo mối liên hệ nào đó với lâu đài Versailles… Thế mà, Anais Charenton lại không có mối quan hệ nào hết. Hơn nữa, cô ấy đã có chồng và là người mẹ của một gia đình - điều khác thường so với trường hợp của hai người kia. Liệu tôi có nên từ đó mà suy ra rằng hung thủ dựa trên những tiêu chuẩn khác nữa để chọn nạn nhân, hoặc giả đây chỉ là một sự tình cờ không hơn không kém?

Bị cuốn sâu vào dòng suy tưởng, Beaumont viết nguệch ngoạc một cách máy móc trên trang giấy.

- Còn tôi, chính những bạo lực được thực hiện sau khi nạn nhân đã tử thương khiến tôi phân vân hơn cả, thiếu tá lên tiếng. Bởi hung thủ đã nã một viên đạn vào đầu họ, vậy vì lẽ gì hắn lại hành hung trên thân xác họ?

- Những gã có khả năng phạm tội ác thường tuân theo những xung năng không tự kiểm soát được. Rất có thể hung thủ căm thù những người đàn bà này đến độ hắn đã không thể kháng cự lại ham muốn thỏa mãn sự cuồng điên của mình, ngay cả sau khi đã giết chết họ.

- Tuy nhiên, nếu căn cứ vào những người thân của họ, thì không ai trong số các cô ấy có kẻ thù đeo đẳng, Massart thêm vào. Càng ngày, tôi càng tin chắc rằng gã đó chỉ là một thằng khùng điên mà thôi!

- Còn tôi, như anh thấy đấy, tôi có cảm tưởng ngược lại. Không phải tôi coi hung thủ như một hình mẫu tâm lý ổn định, nhưng cũng còn lâu mới có thể coi hắn là một kẻ cuồng tưởng, hành động mà không có suy nghĩ. Nếu anh muốn biết ý kiến của tôi, thì đó là một kẻ theo đuổi một mục đích nào đó. Và tôi quả quyết rằng chẳng có gì xảy ra là vô tình hết trong việc làm của hắn: từ việc chọn địa điểm, lẫn việc chọn nạn nhân, lẫn cả cách thức hắn đối xử với họ. Điều quan trọng là phải khám phá ra những động cơ của hắn.

- Nếu anh đã nói vậy, thì vậy, thưa chánh thanh tra.

Massart xem đồng hồ và đứng lên.

- Tôi có một cái hẹn và phải đến đó bây giờ. A, chút nữa thì tôi quên, chánh thanh tra này, tôi đã liên hệ được với một chuyên gia như hồi nãy anh yêu cầu. Anh ta tên là Christian Jaquetti, chuyên gia tâm lý ở toà án hình sự. Cảnh sát đã mời anh ta tham gia trong phạm vi nhiều cuộc điều tra liên quan đến những tội ác hàng loạt. Anh ta sẽ qua đây lúc mười bốn giờ ngày mai.

•••

Tối đến, Beaumont trở về nhà mình, tâm trí rối loạn. Anh mất cả buổi chiều để xoay qua xoay lại những yếu tố mà anh đang có, thế mà anh không sao tìm được gì sáng sủa hơn. Cho dù vẻ lạc quan thường ngày của mình, anh cũng không khỏi lo lắng. Làm thế nào để tìm ra hung thủ giết người trong một tuần lễ nếu như anh không có được những dấu vết có ý nghĩa hơn? Anh ăn uống qua loa rồi đi nằm ngay. Anh chợp mắt với một giấc ngủ không yên, toàn những cơn ác mộng. Anh nhìn thấy Christophe Dupin, vung vẩy khẩu súng ngắn về hướng ba tử thi tóc dài. Hai tay hắn vấy đầy máu, còn cổ tay thì lấp lánh chiếc vòng vàng của Laurent Robier. Một chùm chìa khoá to sụ đeo lủng lẳng ở dây lưng, hệt như con yêu râu xanh Barbe-Bleue, trong khi đó thì xung quanh hắn là cả khu vườn của lâu đài Versailles lộng lẫy diệu kỳ trải dài bất tận, cùng những hình bóng các đám quần thần xưa kia thấp thoáng trên các lối đi. Rồi khung cảnh vụt thay đổi. Anh thấy mình đang ở trong tiệm ăn Italia yêu thích, chính cái tiệm mà anh và Marie mới đến ăn dạo gần đây. Cô cũng đang có mặt ở đó, Marie của anh. E lệ và yêu kiều, cặp mắt xanh lấp lánh hệt như một nguồn nước mát. Bỗng đột nhiên, cô ngã ngửa ra sau, và khi anh cúi xuống bên cô, anh nhìn thấy, cả cô nữa, cũng có một lỗ thủng đẫm máu giữa trán. Cặp môi cô sưng vù lên, và thôi cười. Hình bóng của tỉnh trưởng Maurel hiển hiện cạnh đó và hét lên: “Đó là người thứ tư đấy, hỡi Beaumont. Đừng quên nhé, anh chỉ có một tuần thôi đấy!” Đứng sát bên anh, thiếu tá Massart vừa cười khẩy vừa nói: “Dù sao đó cũng chỉ là một con đàn bà mà thôi!”

Anh giật mình tỉnh giấc, trán đẫm mồ hôi. Hiếm khi anh có giấc mộng quá đỗi thực tế như thế. Anh đưa nhanh mắt nhìn đồng hồ và thấy lúc này mới là ba giờ sáng. Anh ngồi dậy và đi uống trọn cả ly nước, cố cưỡng lại ý muốn gọi điện cho Marie để kiểm tra xem cô ấy có bình an không. Chắc chắn cô ấy sẽ cho anh là một thằng điên. Anh đi nằm và cố gắng ngủ lại. Sau đó ít phút, tiếng chuông điện thoại vang lên trong đêm. Lúc đầu, có vẻ như vẳng đến từ rất xa, sau đó ngày càng thôi thúc, xoáy vào tai anh tựa như một tiếng gọi cầu cứu, trước khi anh hiểu rằng đó chính là tiếng chuông điện thoại vừa mới đánh thức anh dậy. Anh quờ quạng trong bóng tối để tìm máy điện thoại.

- A lô!

- Chánh thanh tra hả, Gérard đây. Tôi có tin vui cho anh. Chúng tôi vừa tóm được Christophe Dupin rồi! Hắn đang chờ anh ở sở.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christelle Maurin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.