Bóng Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vi

❊ ❊ ❊

Nhoáng nhoáng chỉ đủ thời gian ăn vận cho chỉnh tề, Beaumont phóng ào đến tận phòng làm việc. Vừa đến nơi, anh đã nhận ra ngay người đã gọi điện cho anh.

- Chào Gérard, và xin chúc mừng! Làm thế nào mà anh đã tóm được hắn thế?

- Chúng tôi gặp may, sếp ạ. Anh còn nhớ người đàn bà tóc hung mà tôi đã nói chuyện với anh không? Cô nàng thường xuyên qua lại đều đặn với Dupin và anh bảo tụi tôi phải để mắt đến ấy? Lúc ấy, chúng tôi nhìn thấy cô ả ra khỏi nhà, tay xách đầy thức ăn dự trữ. Chúng tôi bí mật bám theo sau cô ta tới tận vùng ngoại ô thì cô ta dừng lại trong một nhà kho chứa đồ giờ đã bỏ hoang. Đến đó, chúng tôi chỉ còn mỗi việc đón nhận Dupin như đón một đoá hoa! Hắn đã trốn ở đó.

- Làm tốt lắm. Thế hắn đâu rồi?

- Trong phòng tạm giam. Tôi cũng cho tạm giữ luôn cô gái. Tôi nghĩ rằng anh muốn thẩm vấn cô ấy.

- Anh làm việc cừ lắm. Tôi muốn đầu tiên đi thăm Dupin cái đã.

Beaumont băng qua hành lang dẫn đến phòng tạm giam. Vừa mở cánh cửa, anh đã chạm ngay ánh mắt thù địch của Dupin.

- Chúng ta lại gặp nhau rồi! anh buông ra thay cho lời chào. Thật chẳng tử tế chút nào khi đã tìm cách bỏ rơi tụi tôi như thế, Dupin ạ. Ông vô tình có điều gì quở trách chúng tôi chăng?

- Thế đấy, ông cứ chế giễu tôi nữa đi! Dupin nói với vẻ hằn học. Kiểu gì chăng nữa, cho dù tôi có nói gì thì cũng chẳng có tác dụng. Ngay từ đầu, ông đã muốn buộc tội tôi!

- Đừng mang điệu bộ của đứa trẻ cảm tử quân nữa, điều đó không thích hợp với ông đâu, Beaumont đáp lại một cách khô khốc. Ông cũng biết rõ như tôi là tại sao ông lại ở đây, vậy thì nếu ông thiết tha hy vọng được giảm nhẹ hình phạt ở một mức độ nào đó, dù chỉ là chút ít, thì ông nên thú nhận hết đi. Điều này sẽ tiết kiệm được khoản thời gian quý báu của tất cả mọi người.

- Nhưng lạy Chúa lòng lành! Ông muốn tôi thú nhận cái gì mới được chứ? Dupin gào lên. Ngay từ buổi đầu tiên gặp tôi, ông đã soi mói nhìn tôi với điệu bộ đầy nghi hoặc. Ông đã đặt cả đống câu hỏi về Louise Salvi, ông thậm chí còn hỏi liệu tôi có một khẩu súng ngắn không. Một khẩu MAS khỉ khô gì đó mà tôi cũng chẳng biết nữa.

- Một khẩu MAS G1, Beaumont bình tĩnh trả lời. Và hôm nay tôi sẽ lặp lại câu hỏi đó. Ông có sở hữu một khẩu như vậy không?

- Tôi đã trả lời là không rồi còn gì! Ông bị điếc hay sao thế? Ông muốn thì tôi nói cho mà biết: tất cả những gì tôi có thể kể sẽ chẳng phục vụ gì được cho ông cả đâu. Ông chỉ muốn quy cho tôi cái tội giết người thôi!

- Đấy, thấy chưa, tôi biết ông là một người đàn ông thông minh mà! Ông có thấy rằng ông đã hiểu tại sao người ta lại tóm mình rồi chứ?

- Đương nhiên là tôi biết. Tôi là một tên thủ phạm lý tưởng, toàn bộ chuyện này là do tôi không may có quan hệ với con bà nàng hay thích làm bộ Louise Salvi! Thế là người ta chỉ thẳng tay vào tôi và kêu lên “kẻ giết người, hắn đây rồi”!

- Vậy ông cứ khăng khăng đòi mình vô tội hả?

Dupin xấc láo nhìn anh gườm gườm, hai tay khoanh trước ngực, đứng dựa lưng vào tường.

- Giả thiết là ông vô tội, Beaumont tiếp tục, thì giải thích thế nào về việc ông lẩn trốn trong cái kho chứa hàng đó từ nhiều ngày nay đây? Khi người ta không vấn vương chuyện gì, người ta đã chẳng quất ngựa truy phong như thế, mà cứ bình tĩnh ở tại nhà của mình.

Dupin lại im lặng. Hắn đứng im, nhìn thẳng phía trước mặt, ý muốn diễn đạt cuộc thẩm vấn như vậy đã kết thúc, và người ta sẽ không thể moi thêm ở hắn điều gì nữa.

- Ông có biết rằng không phải chỉ vì là bạn trai cũ của Louise Salvi mà chúng tôi cho tầm nã ông không? Trong lần gặp đầu tiên của chúng ta, tôi đã không đề cập đến điểm chủ yếu…

Beaumont dừng lại và chăm chú quan sát kẻ tiếp chuyện mình. Christophe Dupin không phản ứng gì hết.

- Tôi đã không nói cụ thể cho ông rõ là không có một sự bẻ khoá nào được phát hiện trên những hàng rào chấn song sắt của công viên, lẫn trên cửa cung cầu nguyện. Vào thời điểm đó, chúng tôi đã nghi ngờ hung thủ có chìa khoá lâu đài, nhưng tôi lại chưa có được yếu tố chính. Và Laurent Robier, một trong những quản đốc của lâu đài Versailles, đã cung cấp cho tôi yếu tố này. Ông đã hiểu là tôi đang nói về vấn đề gì rồi chứ?

Dupin vẫn im lặng, nhưng Beaumont để ý nét mặt hắn đã bắt đầu co rúm lại. Anh tiếp tục và nhấn mạnh lên từng từ.

- Một buổi tối, ông Robier đã đến chơi trong một hiệu bowling gần Corbeil. Và tại đây, ông ta đã bị cuỗm mất chiếc xà-cột. Trong đó có tiền, nhiều giấy tờ, một chiếc vòng đeo tay bằng vàng, nhưng còn có cả một chùm chìa khoá. Và hãy tưởng tượng xem những chiếc chìa khoá đó mở được những ổ khoá nào nào? Những ổ khoá của lâu đài Versailles! Nhưng đương nhiên là ông đã biết rõ tất cả những điều này rồi, đúng vậy không?

Tên kia phủ lên người anh một cái nhìn đầy căm thù, nhưng vẫn không trả lời.

- Sau đó ít lâu thì xảy ra loạt án mạng mà tôi đang phụ trách điều tra đây. Trùng hợp kỳ quặc, ông có thấy thế không? Nhưng chúng tôi đã may mắn có thể xác định được danh tánh người đã ăn cắp chiếc xà-cột của ông quản đốc và, do đó ăn cắp luôn chùm chìa khoá… Đó là một tay nào đó có tên là Jean-Luc Dalmon. Cái tên này có nói lên điều gì với ông không?

Dupin hơi tái mặt đi. Hắn vụt ngẩng mặt lên và đứng đối diện với cảnh sát trưởng:

- Ông có ngừng chơi trò mèo vờn chuột với tôi đi không hả? Ông muốn dẫn chuyện này đi tới đâu đây?

- Tôi muốn dẫn nó tới đâu ấy hả?

Những đường nét trên mặt Beaumont đanh lại, anh nắm lấy cổ Dupin.

- Mày biết rõ điều ấy rồi, Dupin ạ. Dalmon đã tố cáo mày rồi. Mày đã đi cùng hắn buổi tối hôm đó. Chính mày đã muốn xoáy chiếc xà-cột của Robier với cớ là trong đựng đầy tiền mặt. Nhưng trên thực tế, chính những chiếc chìa khoá mới làm mày quan tâm, đúng thế không? Khi chia tay với Dalmon, mày đã có đủ thời giờ để đánh lại chùm chìa khoá trước khi quẳng cái xà- cột xuống vệ đường. Bây giờ, mày sẽ thú nhận chứ! Tại sao mày đã giết ba người phụ nữ này, và mày đã giấu khẩu súng ngắn đó ở đâu?

- Tôi đã không giết ai cả, và tôi không có súng ngắn! Dupin gào lên. Tôi đã biết trước sau gì thì bọn cảnh sát cũng sẽ truy đến tôi ngay khi tôi nghe nói về những vụ án mạng này ở lâu đài. Đó là một sự ngẫu hợp tình huống đáng buồn! Khi tôi nhìn thấy Robier trong hiệu bowling, tôi đã nhận ra ông ta ngay lập tức. Đó là một người bạn của bố Louise, một kẻ giàu có đầy tiền. Tôi thấy ông ta không thật đặc biệt chú ý đến đồ đạc của mình, chính vì thế, tôi đã nghĩ rằng xoáy chiếc xà-cột của ông ta thật dễ như trò chơi con trẻ! Tôi mẩm chắc cú thu hoạch này sẽ khá và tôi đã đúng. Dalmon và tôi chia nhau tiền và hắn chịu trách nhiệm tiêu thụ chiếc vòng vàng. Hắn có những mối quan hệ để làm chuyện này. Bọn tôi đã để tất cả những thứ còn lại trong túi và tôi đã quẳng nó hơi xa nơi đó một chút.

- Và dĩ nhiên, mày đã không nhận ra chùm chìa khoá có ở đó chứ?

- Tất nhiên là tôi có nhìn thấy. Nhưng tôi không mảy may cho nó là quan trọng. Chúng tôi đã thuổm chiếc xà-cột vì tiền, và không vì cái gì khác cả. Tôi cần đếch gì những chiếc chìa khoá ấy! Tôi không có ý định đột nhập ăn cắp trong lâu đài Versailles! Đó là miếng quá lớn đối với tôi.

- Vậy mày biết rõ những chiếc chìa khóa ấy mở được cửa lâu đài?

- Tôi nghĩ thế. Tôi biết cha của Louise có một chùm bởi ông ấy phụ trách việc lắp đặt hệ thống nước. Robier là quản đốc, ắt ông ấy cũng phải có một chùm như thế!

- Nếu câu chuyện vặt này của tụi mày là thật, Beaumont lạnh lùng bẻ lại, tại sao mày lại gọi điện cho Dalmon, khuyên hắn phải cẩn thận và chớ tìm cách tiêu thụ chiếc vòng vàng để khỏi bị phát hiện?

Dupin rít răng.

- Chính hắn nói với ông thế hả? Thằng này đúng là một cái bàn cân thật sự!

- Cái đó chưa trả lời cho câu hỏi của tao, Dupin!

- Nên nhớ là tôi biết rõ các ông, dân cảnh sát các ông ấy mà! Ngay khi tôi nghe nói đến các án mạng ở Versailles, tôi đã nghĩ luôn đến chùm chìa khoá. Số tôi quả là may mắn đã có nó trong tay ngay trước khi những xác chết được đem đến chất trong lâu đài! Tôi tự nhủ, nếu người ta phát hiện ra chính tôi đã xoáy chiếc xà-cột của Robier, thì người ta sẽ không để lỡ dịp khoác lên lưng tôi những án mạng này. Ngoài chuyện ấy ra, tôi còn là bồ cũ của nạn nhân thứ hai! Và ông thấy đấy, tôi đã hoàn toàn có lý. Đó chính là những gì đang diễn ra đây!

Beaumont nhìn chằm chằm vào hắn và khoanh tay trước ngực.

- Thế thì, một lần nữa hãy giải thích cho tao hiểu tại sao mày lại bỏ đi không kèn không trống như thế để đến ẩn náu trong cái nhà kho ấy? Nếu thật sự mày không có gì phải hối hận ngoài việc ăn cắp cái xà-cột, sao không nói ngay ra?

- Nhưng tôi biết ông sẽ chẳng đời nào chịu tin tôi! Dupin cáu giận tuôn ra. Tôi đã gọi điện cho Dalmon và tôi chỉ gặp mỗi cha hắn. Khi ông ta nói với tôi là hắn vừa bị tóm, tôi đã sợ. Dalmon dính vào không ít những chuyện mờ ám, hắn có thể bị xích vì rất nhiều lý do, nhưng tôi tự nhủ rằng nếu hắn mà bị bắt do chuyện ở bowling thì cảnh sát sẽ nhanh chóng sờ đến tôi và sẽ buộc tội tôi là hung thủ lâu đài Versailles! Vậy là tôi hoảng loạn và tôi muốn mọi người đừng nhớ đến tôi! Mọi chuyện là thế!

- Câu hỏi cuối cùng, Dupin. Anais Charenton, cái tên này có nói lên điều gì với mày không?

- Không gì cả. Là ai vậy?

- Là một phụ nữ mà người ta đã tìm thấy bị giết hại trước tiểu Trianon hai hôm trước đây, vào khoảng mười tám giờ. Mày có thể nói cho tao biết, vào giờ đó mày đang ở đâu không?

- Tôi đang ẩn trong nhà kho, nơi người của các ông đã tìm thấy tôi!

- Ở một mình à?

- Vâng, một mình!

- Nếu tao hiểu chuyện, thì hệt như lần trước, mày không thể đưa ra được một chứng cớ ngoại phạm nào có thể tin được…

- Xin lỗi ông chánh thanh tra! Nếu tôi mà biết trước rằng sẽ có một án mạng xảy ra tối hôm đó, chắc tôi đã cẩn thận cởi truồng chạy hát rong khắp phố để có được những nhân chứng!

Cảnh sát trưởng thở dài, đứng lên.

- Lập luận của mày hơi đơn giản một cách quá mức, Dupin ạ. Mày không thực sự thuyết phục được tao. Sẽ cần phải làm tốt hơn thế. Một đêm sau chấn song có thể sẽ dạy mày tỏ ra biết điều hơn.

Tảng lờ những lời chửi mắng té tát của Dupin, Beaumont đi ra và đóng cửa phòng đến hai lần. Vừa đi được chừng ba bước, anh chạm ngay mặt Maurel.

- Thế nào rồi? Hắn đã thú nhận rồi chứ? tỉnh trưởng hỏi.

- Hắn thú nhận đã ăn cắp chiếc xà-cột và đã cầm chùm chìa khoá trong tay, nhưng hắn đã cố tình chối việc đã đánh lại và sử dụng chúng để thực hiện những án mạng ở lâu đài.

- Ừm, bọn chúng đều nói thế cả. Các trại giam hình như đầy những kẻ vô tội. Hắn đã không có bất kỳ một chứng cớ ngoại phạm nào vào những buổi tối xảy ra án mạng chứ?

- Không, lần nào hắn cũng khẳng định là chỉ ở một mình.

- Cứ như chuyện đùa vậy! Hắn coi thường chúng ta quá, tôi chắc là thế! Chính hắn là hung thủ! Hãy cho tôi biết là anh vẫn giữ ý định mời profileur chứ?

- Ang ta sẽ đến đây vào mười bốn giờ chiều nay. Tôi tính trình anh ta nghiên cứu hình dạng của Dupin để anh ta cho ý kiến.

- Hãy cho anh ta gặp hắn, tôi chắc anh ta sẽ khẳng định tên này có cùng một hình dạng với kẻ giết người mà chúng ta đang tìm kiếm cho anh coi!

- Đó cũng là ý định của tôi, thưa tỉnh trưởng. Còn bây giờ, xin tỉnh trưởng thứ lỗi, tôi muốn nói đôi câu với người phụ nữ đi cùng Dupin. Cô ta đang ở trong phòng tạm giam này.

- Hãy làm đi! Và chớ quên tiếp tục với Dupin nhé. Hắn cần phải hiểu rằng hắn hoàn toàn có lợi nếu tỏ ra hợp tác với chúng ta! Tôi sẽ gọi điện cho thẩm phán, và trình với ông ấy rằng chúng ta sắp có những lời thú tội của hung thủ. Anh đã làm việc rất tốt, Beaumont ạ!

Khi Maurel đi xa rồi, cảnh sát trưởng nhún vai. Viên tỉnh trưởng này quả là có tài thích đẩy nhanh mọi chuyện. Hoặc ông ta sẵn sàng rút anh ra khỏi cuộc điều tra, hoặc ông ấy có vẻ như đang ở điểm kết thúc vụ việc và chúc mừng anh đã tóm được thủ phạm trong khi anh không có một vật chứng nào chứng thực Dupin là hung thủ hoành hành ở Versailles. Mặc dù tin chắc điều đó, nhưng Beaumont sẽ không khẳng định trước khi có được một yếu tố vững mạnh để dựa vào đó, ví như tìm ra được vũ khí gây án chẳng hạn. Anh mở cửa phòng giam và bước vào. Trước mắt anh, một phụ nữ tóc hung đang co rúm trên chiếc ghế dài nhìn anh sợ sệt. Một bên mắt cô ta bầm tím, hai bên má loang lổ nước mắt và những vết của thuốc chải mi mắt. Beaumont tiến lại gần và ngồi cạnh cô ta.

- Tên cô là gì?

- Marlène Rostand, người đàn bà vừa trả lời vừa sịt mũi.

- Cô là người yêu của Dupin à?

Cô gái để bật ra một tiếng nấc và gật đầu biểu thị sự tán đồng.

- Hãy nói cho tôi biết về anh ta. Trước đây, cô có biết những việc làm ám muội của hắn không? Hắn có thuộc dạng người có tính cách bạo ngược không?

Marlène Rostand lau khô mắt.

- Christophe không bao giờ kể cho tôi nghe về những việc làm của anh ấy. Anh ấy nói tôi quá ngốc để có thể hiểu được. Tuy nhiên, anh ấy luôn biết tìm đến tôi khi cần. Ngay cả lúc cô nàng giàu có mà anh ấy đã quan hệ kiếm chuyện dằn vặt, thì anh ấy lại tìm đến tôi!

Beaumont giỏng tai lên.

- Ý cô muốn nói rằng Dupin đã qua lại với cô trước khi quan hệ với Louise Salvi à?

- Tôi quen Christophe từ nhiều năm nay rồi! Cô ta nói với chút kiêu hãnh. Rất lâu trước con ngốc đó! Tôi đã không bao giờ hiểu nổi anh ấy thấy gì ở nó. Có thể việc giao du với giới thượng lưu khiến anh ấy thích thú!

- Cô đã biết chuyện Louise Salvi bị giết hại rồi chứ?

- Vâng, tôi có nghe nói trên chương trình thời sự ở đài truyền hình…

- Cô có biết Dupin ở đâu vào buổi tối xảy ra án mạng không?

- Kh… không. Tôi không thích hỏi anh ấy những câu hỏi kiểu này, điều ấy chỉ khiến anh ấy nổi cáu…

- Anh ta có thói quen tỏ ra hung bạo không?

Cô gái cụp mắt xuống và trầm ngâm giây lát.

- Christophe không ác… rồi cô ta cũng lên tiếng. Chỉ hơi nóng nảy thôi… và thường là lỗi tại tôi… Tôi yêu anh ấy, ông hiểu không? Cô nói với vẻ tuyệt vọng. Khi tôi tỏ ra hơi quá lấn sân. Tôi phạm những sai lầm không cố ý, và thế là khiến anh ấy nổi khùng lên!

Cô nhìn Beaumont với vẻ sợ sệt.

- Giống như tối nay chẳng hạn… Tại tôi mà anh ấy đã bị bắt. Anh ấy đã nói rõ với tôi đừng có đến gặp anh ở đó. Nhưng tôi quá lo lắng… Tôi muốn mang cho anh ấy chút gì ăn. Và tôi đã không nhận ra là mình bị theo sát… Anh ấy nổi cáu với tôi là lẽ đương nhiên. Tôi không giận anh ấy…

Cứng đầu, Beaumont nghĩ và nhìn khuôn mặt sưng vù của cô.

- Chính hắn đã làm cô thế này à?

Cô gái đưa một tay lên che con mắt phồng tướng của mình và quay đi nơi khác.

- Không sao. Anh ấy không muốn làm tôi đau. Anh ấy không cố ý làm vậy…

- Tôi thấy cô thật bao dung, cô Rostand ạ. Đương nhiên là cô muốn bao che cho một con người đặc biệt hung bạo, kẻ đã không ngần ngại bắt cô phải chịu những kiểu cư xử tàn tệ đến thế. Vậy bây giờ, hãy thẳng thắn trả lời câu hỏi của tôi: Cô có nghĩ rằng hắn có khả năng gây ra những án mạng này không?

Marlène Rostand trở nên nhợt nhạt. Hai tay cô run lẩy bẩy.

- Christophe không phải là người đàn ông độc ác… cô nói với giọng khốn khổ. Tôi chắc chắn rằng anh ấy không đời nào làm những chuyện đó…

Beaumont đứng lên và đi ra cửa.

- Dù gì đi nữa, lẽ ra cô đã phải báo cho cảnh sát nơi hắn lẩn trốn. Cô không phải là không biết việc hắn đã bị truy nã. Nếu mọi chuyện sáng tỏ và hắn chính là hung thủ của Versailles, cô có thể bị truy tố là đồng phạm, cô có hiểu rõ sự việc không?

Để biểu thị cho toàn bộ câu trả lời của mình, Marlène Rostand vùi sâu mặt mình vào hai lòng bàn tay và bắt đầu khóc.

Christian Jaquetti gõ cửa văn phòng Beaumont đúng mười bốn giờ đúng. Đó là một người đàn ông khá trẻ, anh ta chỉ khoảng ba mươi tuổi, ăn vận lịch sự, tay xách một chiếc cặp đựng tài liệu to sụ.

Beaumont mời anh ta ngồi và gọi Massart đến dự cùng.

- Thưa chánh thanh tra, trước tiên, tôi thành thực muốn nói với ngài rằng tôi đã cẩn thận kiểm tra tập hồ sơ mà ngài phó của ngài đã cho đem đến chỗ tôi, và từ đó tôi đã rút ra được một vài kết luận.

Anh ta vắt chéo chân và rút ra một điếu thuốc.

- Ngài cho phép chứ?

- Xin ông cứ tự nhiên cho…

Christian Jaquetti rít một hơi dài trước khi tiếp tục nói.

- Ngài biết đấy, thưa chánh thanh tra, profilage* thường được xem như là tính năng mà một profileur*, ở đây có nghĩa là tôi, hẳn phải có để cùng lúc có thể đồng nhất hoá với kẻ tấn công và với nạn nhân của hắn. Tuy mỗi trường hợp là duy nhất, bày tỏ các tính đặc thù và chính việc phân tích các cá nhân khác nhau cho phép đạt được những kết quả. Và ngài đã gọi đến tôi, có nghĩa là ngài đã có được cái profilage đó, chí ít tôi cũng giả thiết thế.

Kỹ thuật cảnh sát dựa vào việc lập lên hình dạng tâm lý của một tên tái phạm tội ác hình sự chưa được phát hiện.

Chuyên gia nghiên cứu về profilage.

Beaumont đưa mắt trao đổi rất nhanh với người phó của mình. Anh những muốn Jaquetti đi thẳng vào việc hơn là ngồi trình bày với anh bài lý thuyết về profilage. Như thể đã đọc được suy nghĩ của anh, ngài profileur nói tiếp luôn.

- Như đã nói với ngài, tôi đã kiểm tra chi tiết hồ sơ vụ án. Tôi đã xem các bức ảnh của các tử thi, đã đọc những bản báo cáo giám định, những bản tường trình thẩm vấn và kết quả phân tích đường đạn. Điều đó đã cho phép tôi dựng lại một cái nhìn tổng quát nhưng cụ thể về việc tổ chức dàn cảnh tội ác. Ngay từ đầu, rõ ràng là hung thủ nhất quyết muốn các nạn nhân của hắn phải ở đúng chỗ họ đã được đặt xuống. Trong ba trường hợp, hắn đã không thèm tìm cách che giấu các thi thể, mà ngược lại, hắn đã trưng rõ chúng ra ở những nơi theo sự lựa chọn của hắn. Lần nào hắn cũng hành động về đêm, ngay cả trong trường hợp thứ ba, nạn nhân được xác định chết lúc mười tám giờ, hắn đã chờ cho đêm xuống để đem tới đặt ở Trianon. Những ngày hắn quyết định phạm tội đối với tôi chẳng có ý nghĩa gì hết: Nó không liên quan đến các ngày lễ, như ngày Tình yêu Saint-Valentin, Noel hay lễ Phục sinh, những yếu tố này đôi khi có thể trợ giúp để giải thích thái độ của kẻ tấn công. Nó cũng không liên quan gì đến các ngày sinh nhật của các nạn nhân.

- Có thể những ngày tháng này biểu trưng cho cái gì đó thật đặc biệt trong đầu hung thủ thì sao? Cái gì đó mà chúng ta chưa thể hiểu nổi vào lúc này, nhưng nó lại có một ý nghĩa thật cụ thể nào đó? Ví như, nếu hung thủ biết rõ các nạn nhân của hắn thì đó có thể là ngày kỷ niệm cuộc gặp gỡ của họ chẳng hạn… Beaumont gợi ý.

- Đó thật ra cũng là một khả năng. Tuy nhiên tôi đã thấy trong hồ sơ mà ngài phó của ngài, đang có mặt ở đây, đã thẩm vấn gia đình của mỗi nạn nhân để biết rõ sự giao thiệp quan hệ của mỗi người. Và tôi đã không hề nhận ra một cái tên chung nào cho cả ba trường hợp. Nếu tôi nhớ rõ thì không có một vật dụng nào đặc biệt được hung thủ sử dụng ngoài khẩu súng ngắn của hắn ra, phải thế không ạ?

- Hai lần người ta đã phát hiện ra dấu bánh xe trên mặt đất. Rất có thể hắn đã sử dụng một chiếc xe cút kít hay một chiếc xe có móc kéo nhỏ, Beaumont nói rõ.

- Ưm… ừm, Jaquetti lầm bầm và đưa tay gãi cằm. Dù gì đi nữa, tội ác đã được thực hiện với một khẩu súng ngắn, và rất có thể khẩu súng này là của hung thủ, bởi lẽ người ta vẫn chưa tìm ra nó và nó đã được sử dụng trong ba lần liên tiếp. Điều này là một bằng chứng chứng tỏ rằng những tội ác đó đã được lên kế hoạch tỉ mỉ: hung thủ đã mang theo vũ khí có kèm thêm bộ phận giảm thanh, với một ý định dứt khoát để sử dụng chúng, điều dẫn chúng ta đến khái niệm giết người có chủ ý. Mỗi lần, chỉ một viên đạn duy nhất được bắn ra, và những vết thương được gây ra sau khi chết thì rất ít, điều này khiến tôi kết luận rằng hung thủ đã hành động đơn lẻ.

Ngài profileur suy nghĩ giây lát trước khi tiếp tục.

- Còn về việc dàn cảnh, nó cũng tương đối đơn giản. Sau khi đã cho các nạn nhân uống thật nhiều thuốc ngủ, hung thủ dẫn họ đến lâu đài Versailles, nơi hắn đợi các cô mở mắt ra để nã một viên đạn trúng giữa đầu. Trừ phi hắn chưa giết trước khi chuyển họ đến đó. Hắn bỏ xoài thi thể ở nơi hắn đã chọn, hoặc trong khu công viên, hoặc trong toà nhà. Chuyện chỉ có vậy. Tôi đã không nhận thấy bất kỳ một tính đặc thù nào khác trong cách hành động của hắn. Không có kiểu dáng khác lạ nào khác được áp đặt cho các nạn nhân, không có vật đặc biệt dùng để tra tấn họ, không có dây dợ, không có bạo lực tình dục, tóm lại là không có một nghi thức điển hình nào hết, ngoài việc mỗi lần những thi thể lại được trưng bày ở lâu đài Versailles. Vậy, gã đàn ông này của chúng ta không phải là một kẻ cuồng tưởng, một tên độc địa, và thậm chí cũng không phải là kẻ gàn dở, bởi vì những vết thương mà hắn đã bắt những nạn nhân phải chịu đựng sau cái chết của họ, mỗi bận lại khác nhau. Với nạn nhân đầu tiên, đó là những vết bầm tím ở cổ, cô thứ hai là những vết cào xước trên mặt, còn cô thứ ba là lọn tóc trên đỉnh đầu bị giựt tung. Hắn không bám vào việc tái diễn chính xác cùng một cách dàn cảnh. Mục đích của hắn là ở chỗ khác kia.

- Thế nếu đó không phải là một thằng khùng, thì tại sao hắn lại giết tất cả những cô gái này? Massart thẩm vấn. Liệu có phải do trả thù cá nhân không?

- Có thể… Mặc dù trong trường hợp đó, có nghĩa là hắn quen biết cả ba người, và khi đó chắc các ngài đã có thể phát hiện ra những đặc thù giống nhau trong những mối quan hệ của họ khi thẩm vấn người thân trong mỗi gia đình nạn nhân. Vậy trong trường hợp này không phải thế. Tất nhiên đây cũng không phải là điều không thể, nhưng tôi nghĩ rằng hắn cũng không hoàn toàn buộc phải quen biết cả ba người để hành động… Theo ý tôi, hắn đã chọn họ, điều này là chắc chắn, theo một số tiêu chuẩn nào đó mà chỉ mình hắn biết. Phải chăng, có thể đó là hình dáng cơ thể bên ngoài, tình trạng tâm lý, những thói quen, môi trường xã hội… Những người phụ nữ này được lồng vào trong những ảo ảnh của hắn và tôi nghĩ rằng vì lý do này mà hắn đã chọn họ. Hắn không cần phải quen biết họ thật đặc biệt để tiến hành chuyện đó, mà chỉ cần quan sát họ là đủ. Còn việc nói đó không phải là một kẻ điên khùng… thưa thiếu tá, mặc dù tôi thấy câu nói của ngài hơi có phần quá khích và mang ý xấu, thì cũng không buộc tôi phải nói những gì mà tôi đã không nói. Tôi đã xác định rõ ràng hắn không phải là một kẻ cuồng tưởng, không hiểm độc và không gàn dở. Điều đó không có nghĩa là hắn có tinh thần hoàn toàn trong sáng. Các ngài nên biết rằng mỗi kẻ tấn công bày tỏ những tính cách vừa mang bệnh nhân cách, vừa mang chứng tâm thần phân lập, và hắn bị đẩy từ bên này sang bên kia tuỳ theo tình hình và nạn nhân hiện thời.

Beaumont suy nghĩ, mày nhíu lại.

- Ông đã nói những nạn nhân đã được lồng vào trong ảo ảnh của hung thủ. Chính xác thì ông muốn nói gì ở điểm này?

- Ngài thấy đấy, Jaquetti trả lời, tự tin ở mình, việc nghiên cứu những mô hình đơn giản hoá những tập tính của hung thủ dẫn đến việc ngay sau đó ta tự hỏi rằng những tập tính này thỏa mãn cho những ham muốn hay cho những ảo ảnh nào. Chớ quên rằng một kẻ tấn công thường không phạm tội ác do sơ sẩy đâu: hắn có những lý do của riêng hắn. Trong phần lớn các trường hợp, hắn đã thể hiện các tội ác của mình thông qua những ảo ảnh của hắn trước khi chuyển qua hành động trên những nạn nhân thực sự. Như vậy, tôi đã trình bày sự chuyển tiếp từ ảo ảnh sang thái độ: ảo ảnh đã vạch kế hoạch, còn nạn nhân thì được chọn. Nạn nhân đóng một vai mà kẻ tấn công cần để đẩy ảo ảnh của hắn trở thành hiện thực, để có thể chuyển qua hành động. Khi đó nạn nhân trở thành một yếu tố tăng cường. Sự chuyển từ ảo ảnh qua thực tế đòi hỏi một sự tiếp sức thường xuyên, và do đó, là phải có hàng loạt những nạn nhân. Ảo ảnh là lý do và cho phép kẻ tấn công kiểm soát tình hình. Đôi khi kẻ này không thấy mình đang kiềm toả nạn nhân chừng nào mà người này còn chưa chết hẳn. Sau đó, hắn có thể tuỳ thích thỏa thuê trên thi thể bằng nhiều cách khác nhau như những vết thương bị gây ra sau khi chết, hệt như trong trường hợp ở đây.

- Kiểu gì đi nữa, ông không thấy rằng những hành động như vậy mang một ý nghĩa của bạo lực đặc biệt nơi hung thủ à? Massart hỏi.

- Càng nhiều nạn nhân trong một thời gian ngắn, thì sức mạnh và bạo lực càng tăng nhanh. Tình hình càng kéo dài thì kẻ tấn công càng cảm nhận ở đó sự thỏa mãn, Jaquetti giải thích. Trên thực tế, hắn tự mình nhận biết một cách rõ ràng rằng các nạn nhân đang hết sức đau đớn. Kẻ tấn công cho rằng hắn đã ban một ân huệ cho nạn nhân, hắn chia sẻ với nạn nhân ấy ảo ảnh của hắn, những tình cảm riêng tư của hắn.

Massart khục khặc đầu với vẻ hoài nghi, trong khi cảnh sát trưởng lại lắng nghe rất chăm chú.

- Vậy ông có khả năng định hình được tính cách của kẻ giết người khi nghiên cứu thái độ của hắn à? Thế thì hãy nói cho tôi biết kẻ mà chúng ta đang quan tâm thuộc loại người nào…

- Có ba cách biểu hiện tồn tại có thể trong phương thức phạm tội. Thứ nhất là cách thao tác. Nó có thể được chọn bởi vì nó đơn giản và có hiệu quả. Ở đây, nó liên quan đến một viên đạn được bắn ra từ một khẩu súng ngắn. Một viên đạn duy nhất được bắn ra ở cự ly rất gần và vào thời điểm mà nạn nhân không thể tự vệ được bởi họ chỉ vừa mới mở mắt ra sau khi đã bị cho uống thật nhiều thuốc ngủ. Điều này chỉ cho chúng ta thấy hung thủ không muốn đùa cợt với các nạn nhân bằng cách tra tấn họ chẳng hạn. Hắn muốn họ phải chết, chết một cách nhanh chóng, chắc chắn và dứt khoát. Vậy hắn phải có một lý do cho chuyện này, một lý do nào đó rất rõ ràng cụ thể. Sau đó đến khía cạnh nghi thức của tội ác can thiệp vào, cái phù hợp với ảo ảnh. Chính cái đó tạo nên mối liên hệ giữa một loạt những tội ác. Trong trường hợp của ngài, thì chủ yếu là địa điểm mà người ta đã phát hiện ra tử thi, và những vết thương gây ra sau khi chết. Tôi giải thích chuyện ấy thế này: Các tử thi đã được đặt bên trong lâu đài Versailles, ở những nơi có đặc thù, và với những kẻ giết người kiểu này, điều đó có một ý nghĩa rất rõ ràng. Có thể là do một số các sự kiện gây chấn thương tâm thần từ thủa thơ ấu của hắn đã được liên kết với nơi này theo một cách nào đó. Trừ trường hợp hắn chọn địa điểm đó, bởi vì trong ảo ảnh của hắn, hắn đã đồng nhất hoá với một nhân vật đã có thời từng sống ở đấy. Rồi sau đó còn những vết thương bị gây ra sau chết. Hung thủ đã muốn những người đàn bà này chết một cách mau lẹ. Hắn đã không muốn mất thì giờ với các cô ấy, điều này chứng tỏ sự khinh miệt của hắn đối với phái nữ. Nhưng sau khi đã hãm hại họ thì hắn lại không cưỡng được ý muốn phải buộc tội các xác chết, điều này có nghĩa là hẳn phải tồn tại một sự hiềm thù lớn trong sự trái ngược giữa họ. Những nạn nhân này đều là những cô gái trẻ, điều đó có thể giải thích rằng đó là một con người có chứng ghét phụ nữ cao độ, và chứng này có nguồn gốc từ trong quá khứ của hắn. Hoặc hắn đã bị chính mẹ mình bỏ rơi hay bị bà ta đối xử thậm tệ, hoặc hắn đã từng bị nhục mạ kinh khủng trong đời sống tình cảm. Trong cả hai trường hợp đó hắn đều lấy cớ trả thù lên nạn nhân. Việc hắn chọn cách bỏ rơi thi thể tại một địa điểm công cộng, nơi mà ai nấy đều có thể nhìn rõ, cũng chỉ là một nhu cầu khiến người ta chú ý tới. Hung thủ của chúng ta có thể là một con người rất đơn độc, thường bị những người xung quanh coi là “tầng lớp thiểu số”.

Beaumont đứng lên, mở cánh cửa phòng làm việc.

- Thưa ông Jaquetti, Christophe Dupin, kẻ bị tình nghi đầu sỏ của vụ án này đang ở trong phòng giam ở cuối hành lang này. Nếu ông không cảm thấy phiền, tôi thật mong ông gặp hắn, rồi sau đó, hãy nói cho chúng tôi biết liệu hình dạng của hắn có phù hợp với hình dạng của hung thủ lâu đài Versailles không.

- Đồng ý. Thí nghiệm này có vẻ rất thú vị đấy. Tôi sẽ trình bày với ngài những kết luận của tôi ngay khi kết thúc, ngài chuyên gia trả lời.

Rồi đến lượt mình, anh ta đứng lên và đi theo hướng mà cảnh sát trưởng đã chỉ dẫn.

Beaumont khép cửa lại rồi buông mình xuống ghế phô tơi.

- Massart này, anh nghĩ gì về nhân vật profileur này? Anh ta quả sáng suốt đấy chứ, anh có thấy thế không?

Chỉ khi đó cảnh sát trưởng mới nhận ra vẻ mặt biến dạng của người dưới quyền mình, mặt Massart tái mét, những giọt mồ hôi lấm tấm hai bên thái dương, còn hai bàn tay thì nắm mạnh đến nỗi mà các đốt ngón tay trắng bợt ra.

- Anh sao thế, Massart? Anh không được khoẻ à? cảnh sát trưởng hấp tấp hỏi.

Massart nhìn về phía anh với ánh mắt hoảng hốt và cố gắng để tạo lại một thái độ bình thường.

- Không sao đâu chánh thanh tra ạ… chỉ do… một sự khó ở qua loa thôi mà. Thỉnh thoảng tôi lại bị thế…

- Nó có vẻ đau đấy… Thế anh đã đi khám bác sĩ chưa?

- Có, nhiều lần rồi. Không sao đâu mà, anh đừng lo…

Thiếu tá quay mặt đi nơi khác, gượng gạo bởi cái nhìn dò xét của Beaumont.

- Chánh thanh tra, anh vừa nói rằng ông Jaquetti đúng là rất sáng suốt, thiếu tá mau chóng hòa theo câu chuyện. Tuy nhiên, thú thật với anh, không phải lúc nào tôi cũng hiểu hết những điều anh ta nói…

- Theo tôi người đàn ông này có vẻ là một chuyên gia thực thụ về ngành tội ác học. Linh cảm của tôi mách bảo rằng nên tin tưởng lời quyết đoán của anh ta. Và sau những gì mà tôi đã được nghe ở đây, tôi đang bị một mối nghi ngờ cực khó chịu choán lấy…

- Mối nghi ngờ nào vậy?

- Thì đấy, bây giờ tôi không còn thấy chắc chắn rằng Christophe Dupin là hung thủ mà chúng ta đang kiếm tìm nữa…

Một lát sau, Christian Jaquetti quay lại phòng làm việc của Beaumont.

- Thưa chánh thanh tra, anh ta nói ngay lập tức, tôi vừa nói chuyện với kẻ bị tình nghi của ngài, và điều mà tôi kết luận sau đây chắc sẽ không vừa lòng ngài…

Beaumont khoanh tay trước ngực và chăm chú nhìn anh ta.

- Tôi xin nghe, thưa ông Jaquetti.

- Chuyện là thế này, ngay từ những lời đầu tiên mà con người này thổ ra, tôi đã hầu như hoàn toàn tin rằng anh ta không phù hợp chút nào với hình dạng tâm lý của tên hung thủ của ngài. Tên hung thủ này, như tôi đã nói với ngài hồi nãy, là một kẻ rất phức tạp, hành động theo nguyên lý được xác định rõ ràng mà chỉ có hắn mới giải thích nổi. Hắn ta làm việc có phương pháp, cụ thể và biết chính xác điều hắn muốn làm. Chàng Dupin của ngài chỉ là, nếu tôi có thể nói thế, đồ vô dụng, và chỉ hoạt động trong phạm vi cò con. Một kẻ cơ hội, một thằng lưu manh tầm thường, hắn tìm cách khua khoắng ở những nơi có thể khua khoắng. Không phải là hắn không có khả năng gây án mạng, nhưng giả sử hắn có giết, thì tôi nghĩ chỉ trong những trường hợp vụ lợi, để có thể lột tiền hay những đồ vật có giá trị. Với tôi, đó là những gì có thể thu hút Dupin. Điều hoàn toàn ngược lại với hung thủ của chúng ta. Tôi tin là vẫn còn nhớ, rằng hắn đã không đả động tới món tiền mặt có trong túi xách tay của những nạn nhân…

- Tuy nhiên, tôi đã nói chuyện với bạn gái hắn. Hắn đã tặng cho cô ấy một cú tím bầm cả mắt và tôi cho rằng hắn sẽ chẳng ngần ngại để tỏ ra là một tay rất hung bạo đấy. Nạn nhân thứ hai cũng đã từng là người yêu của hắn. Hãy đặt giả thiết là hắn cũng đã có mối quan hệ lén lút với hai người khác, và rằng mọi chuyện diễn ra chẳng tốt đẹp gì. Ông không tin là hắn có thể giết chết họ trong một cơn khùng điên à?

- Tôi nghĩ là hắn có khả năng ấy. Nhưng trong những trường hợp như vậy, hắn sẽ không mất công để sau đó còn chuyển thi thể của họ đến tận lâu đài Versailles, mà hắn chắc đã giải quyết ngay tại nhà họ hoặc ở trong một ngõ quẹo nào đó của con hẻm đầu tiên vừa gặp theo sự xung năng hiện thời của hắn và mọi chuyện chấm hết ở đó. Không, con người này không mang dáng dấp gì của con người làm việc có kế hoạch.

Sau khi ngài chuyên gia đi rồi, Massart quay về phía cảnh sát trưởng.

- Bây giờ anh định làm gì? Sẽ thả Dupin ra à?

- Chắc chắn là không, Beaumont bình tĩnh bẻ lại. Về mặt lý thuyết mà nói, tôi thấy Jaquetti có thể làm chủ được vấn đề, tôi tán thành. Còn về mặt thực hành, tôi sẽ không mù quáng để tin hết những điều anh ta nói đến thế. Tôi đã có những suy đoán chống lại Dupin, và tôi sẽ làm hết mình để hắn ở lại đây cho đến chừng nào tôi còn chưa làm sáng tỏ được những suy đoán ấy.

Anh thở dài và đưa một bàn tay mệt mỏi lên xoa trán.

- Dù sao đi nữa, nếu rõ ràng Dupin thực sự vô tội trong những án mạng này, thì chúng ta sẽ quay ngược và bắt đầu lại từ bước đầu tiên. Bởi lẽ, mặc dù toàn bộ ý tưởng sáng suốt của Jaquetti, tôi phải thú thật là anh ta đã chỉ ra cho tôi không ít điều về tính cách của hung thủ, nhưng khốn nỗi, nếu như tồn tại một kẻ giết người nào đó không phải Dupin thì anh ta lại không đưa ra được bất kỳ yếu tố chủ yếu nào về danh tánh của hắn. Điều đó có nghĩa là trong trường hợp như vậy, kẻ đã gây ra những án mạng này đang có thể rất ung dung chuẩn bị ra tay lần nữa.

•••

Sáng hôm sau, vào đúng chính xác bảy giờ, chuông điện thoại làm Beaumont giật mình tỉnh giấc. Đó là tỉnh trưởng Maurel. Nghe giọng nói của ông, Beaumont hiểu ngay lập tức chuyện gì đã xảy ra.

- Beaumont, đến ngay lâu đài Versailles. Tôi nghĩ là anh biết đường rồi đấy! Người ta vừa mới thông báo cho tôi là ông Evrard điện thoại đến văn phòng, trong tình trạng hoảng loạn. Chúng ta đã có hẹn với xác chết thứ tư rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christelle Maurin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.