Một sự khuấy động cực điểm bao trùm trên sân lâu đài Versailles. Ngoài đội hình sự đã có mặt trên hiện trường, một đám đông vô số khách du lịch chen lấn xung quanh cung cầu nguyện, trên mặt họ vừa hiện rõ vẻ sợ hãi vừa tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Beaumont theo sát gót viên tỉnh trưởng đã kịp đi nhanh vào bên trong lâu đài. Cửa ra vào đã bị cảnh sát chặn lại để ngăn đám đông tràn vào. Cung cầu nguyện của Versailles, cao hơn hai mươi lăm mét được hiến tặng cho Thánh Louis, ông hoàng của những cuộc thập tự chinh và ông thánh của chế độ quân chủ Pháp. Cung cầu nguyện bị một bục lớn nằm cùng tầng với những căn phòng hoàng gia chế ngự. Chính đây nơi vị Vua-Mặt Trời, sau đó đến chắt nội của ngài là đức Vua Louis XV có biệt hiệu là Người Yêu Dấu, và sau cùng là cháu nội của vị Vua này là ông hoàng bất hạnh Louis XVI tham dự những buổi lễ hằng ngày. Họ chỉ xuống thánh đường trong những dịp lễ lớn. Thường thì chính những cận thần triều đình tham dự tại đó, trong khi các lệnh bà lại ngồi đặc kín các khán đài bên cạnh. Khán đài Nhạc Cầu Nguyện nổi tiếng khắp châu Âu đặc kín các hàng ghế bao quanh chiếc đàn Orgues*. Beaumont thoáng nhìn thấy thiếu tá Massart với dáng vẻ bình thản muôn thuở, anh tiến về phía anh ta.
•
Thứ đàn ống thường chơi trong các nhà thờ.
- Có chuyện gì xảy ra thế?
- Gần giống như vụ lần trước, chánh thanh tra ạ. Chỉ khác là hôm nay, nạn nhân tóc vàng và cô ta nằm trưng trên bàn thờ thay bằng nằm dài ngoài công viên.
Beaumont tiến lại gần giữa thánh đường. Trong thứ ánh sáng dìu dịu, bàn thờ bừng lên dưới ánh sáng rạng ngời toả ra từ các bức chạm nổi, thấp và bằng đồng vàng rực. Bức tranh Déposition du Christe của Van Clève được đặt trên bàn thờ, đỉnh tam giác, là tượng trưng cho Đấng tối cao. Một thi thể phụ nữ được bày trên đó tựa như một lễ vật hiến tế. Cô bận một chiếc áo vét da màu vàng hung loang lổ vết máu, và mái tóc vàng dài thượt của cô rủ từ bàn thờ xuống như kéo mắt cô về phía sau. Đôi mắt xanh lơ mở to mang đầy vẻ thơ ngây trong trắng gần như trẻ con. Khuôn mặt cô tái nhợt và, trên trán điểm một ngôi sao còn đẫm máu, chứng tỏ cô đã ăn trọn viên đạn. Trên má phải, có những vết cào lộ rõ mồn một. Hai chân cô gập lại phía dưới mình, và hai cánh tay bắt chéo hình như muốn với lên vòm nhà lộng lẫy và những kiệt tác điêu khắc được đẽo trong đá trang điểm trần nhà một cách hết sức tinh tế. Beaumont quay đầu lại. Anh cảm thấy cái nhìn chê bai của tỉnh trưởng đang đè nặng lên gáy mình. Để có bạn đồng hành dễ chịu hơn, anh đưa mắt tìm kiếm Mégane, và anh đã nhìn thấy chị đang thảo luận với mấy chàng trong đội hình sự. Chị mỉm cười và đi tới gặp anh. Đầy tình thương cảm, chị đặt tay lên vai anh:
- Em có cảm giác là anh sẽ như ở trên đống lửa đấy, chị thì thầm nói nhỏ, hay cụ thể hơn là anh đang ở chính giữa đường ngắm…
- Em đoán trúng rồi đấy, anh đáp lại trên cùng một giọng. Maurel đã nhìn anh như thể chính anh là thủ phạm giết chết cô gái này không bằng. Nếu anh mà không nhanh tìm thấy một thằng khốn nào đó đã làm chuyện này, thì anh có nguy cơ gặp những rắc rối nghiêm trọng đấy! Cái khó là cho đến lúc này, anh chưa có lấy một đầu mối quan trọng nào!
- Có thể chúng ta sẽ khám phá ra những yếu tố mới sau khi xét nghiệm tử thi. Bọn em sẽ cho chuyển thi thể nạn nhân đi trong vài phút nữa. Em sẽ gọi điện cho anh ngay khi có thể.
- Cảm ơn Mégane!
Ánh mắt lơ đễnh, cảnh sát trưởng bước về người phụ tá của mình.
- Cùng với những người gác cổng, chúng tôi đã kiểm tra lại tất cả các cửa sắt và khóa cửa cung cầu nguyện. Lần này nữa, cũng không thấy dấu vết gì của việc phá khóa. Nghĩ ẩn ở đây còn khó hơn ẩn trong công viên, từ đó tôi suy ra hẳn hung thủ chắc chắn phải có chìa khóa, và do trong cung cầu nguyện đang có công việc trùng tu, nên đèn báo động ở đó không hoạt động.
Beaumont không trả lời, anh đang chìm sâu trong những suy nghĩ của mình.
- Anh có cho là cùng một kẻ đã gây nên chuyện này không, hả chánh thanh tra? Massart cố nài hỏi.
- Tôi chẳng thể khẳng định được điều gì trước khi có kết quả giám định tử thi và việc phân tích đường đạn. Dẫu rằng chuyện này cũng y chang kịch bản như lần trước: thi thể phụ nữ, đạn trúng đầu, lâu đài Versailles và không hề có dấu hiệu bẻ khóa. Báo chí sẽ hối hả xếp vụ này của chúng ta vào loại những án mạng hàng loạt đấy. Hãy thông báo cho tất cả lính của chúng ta không ai được phát biểu gì với cánh báo chí lúc này hết.
Beaumont đi ra xa, chân anh lướt nhẹ, hầu như không gây tiếng động trên nền đá hoa theo lối Baroque. Những ánh sáng nhập nhoằng của các kỹ thuật viên trên hiện trường gây án nổ lách tách xung quanh tử thi. Cảnh sát trưởng bỗng cảm thấy bức bối và vội vàng muốn thoát ra khỏi nơi đó ngay. Anh nhẹ cả người khi thấy Maurel đang trò chuyện say sưa với một người đàn ông ở bên kia cung cầu nguyện. Tính đến gặp Massart để nhất trí một chiến lược điều tra liên quan tới vụ án mạng mới này thì tỉnh trưởng gọi với anh tới.
- Beaumont, anh có thể tới đây một lát được không?
Không vội vàng, cảnh sát trưởng tới gặp ông, và khi chỉ tới rất gần ông ta thì anh mới nhận ra người đàn ông đang nói chuyện say sưa với tỉnh trưởng là ông Evrard. Ông ấy hình như đang rất bức xúc và không ngừng lấy khăn mùi xoa thấm mồ hôi trán. Beaumont đã lại sẵn sàng chờ đợi một lời chỉ trích rằng danh tiếng của khu vực này có nguy cơ bị các tội ác làm vấy đục, nhưng ngài giám đốc chắc đã trút cả bài kinh cầu nguyện đó với ngài tỉnh trưởng bởi ông ta chỉ yên lặng chào Beaumont, rồi lại lặng thinh. Chính tỉnh trưởng đã lên tiếng.
- Beaumont, chuyện vừa xảy ra vượt quá mọi sự bình luận. Hai án mạng trong cùng một tuần, chẳng cần phải nói với anh rằng chúng ta sẽ bị “đưa lên mâm” đấy. Vậy tôi tin tưởng nơi anh, trong thời hạn nhanh nhất, tìm ra hung thủ hay băng đảng hung thủ để làm sáng tỏ công lý. Cũng như tôi, anh biết rõ là báo chí sẽ săm soi chiếm lấy vụ này, và rằng như thường lệ, nó chẳng ngại ngần gì mà không nghiến ngấu chúng ta đâu. Thật không may cho chúng ta, thi thể nạn nhân được phát hiện khi khu du lịch đã mở cửa đón khách tham quan. Cung cầu nguyện hiện tại đang tu sửa nên những người gác cổng không vào đến đấy. Chính bà Bédélin đã báo động vào khoảng mười giờ khi bà ấy vào đây làm việc. Thông tin nhanh chóng được lan truyền đi!
Hình ảnh người phụ nữ đáng mến đã rất tận tình chỉ dẫn cho anh trong lần viếng thăm trước thoáng hiện rất nhanh trong đầu cảnh sát trưởng. Thật tội nghiệp bà Bédélin! Thảm hoạ này hẳn làm thay đổi trong bà những cảnh tượng huy hoàng xưa kia mà bà vốn đã vô cùng yêu quý.
- Hơn nữa, tỉnh trưởng tiếp tục nói, cũng phải rất khẩn cấp giải quyết vụ này trên phương diện cá nhân hơn…
Beaumont nhướng mày dò hỏi. Maurel nín thinh nhìn sang ông Evrard, ông này mím môi, vặn tay bằng một cử chỉ tuyệt vọng. Ông ngước ánh mắt khẩn nài về phía Beaumont.
- Thưa chánh thanh tra, chuyện thật khủng khiếp. Tôi dự kiến cho thay tất cả khoá cửa ở các cửa ngoài của lâu đài. Giờ thì gần như hết sức chắc chắn là hung thủ có chìa khoá. Tôi sẽ không nhấn mạnh xuống những điều đáng tiếc mà sự quảng bá tồi tệ này sẽ gây ra cho khu vực chúng tôi, bởi lẽ tôi bị bức xúc bởi một chuyện khác còn gây hoang mang hơn…
- Nghĩa là sao?
Evrard thở dài và cụp mắt xuống.
- Có thể tôi đang ở trong tình thế hết sức thiếu tế nhị…, ông vừa hắt ra mấy lời, vừa lại lấy khăn thấm mồ hôi trán. Cô gái đã bị giết hại ấy…
- Thế thì sao?
- Ô, thưa chánh thanh tra, thật khủng khiếp! Ông Evrard buông ra trong một giọng ngắt quãng, cô gái tội nghiệp đó… là… là con gái ông Salvi!
•••
Ngay tối hôm đó, Beaumont có trong tay tất cả những kết quả mà anh cần. Bác sĩ pháp y, đội hình sự và những chuyên gia về khoa đường đạn đã không ngần ngại làm việc cả ngày chủ nhật để cung cấp cho anh những bản báo cáo riêng của từng người trong thời hạn nhanh nhất. Đúng như anh đã nghi ngờ, tất cả những yếu tố đều trùng hợp với những yếu tố của vụ án mạng trước: cùng một phương thức, cùng những vết tích của thuốc ngủ có trong máu nạn nhân. Những vết hành hung được thực hiện trên thi thể nạn nhân sau khi chết, viên đạn được bắn ra từ cùng một khẩu súng ngắn. Tuy nhiên, lần này vỏ đạn không được tìm thấy trên hiện trường. Giờ chết của nạn nhân được ước tính trong đêm thứ bảy rạng sáng ngày chủ nhật, vào khoảng từ nửa đêm đến hai giờ sáng. Beaumont thở dài ngao ngán. Anh đang thực sự đối mặt với một serial killer*, điều này khốn nỗi khiến ta nghi ngại rằng hắn sẽ không dừng lại ở đây. Một cơn hăng tiết bỗng bốc bừng lên mặt khiến anh nắm chặt hai tay lại. Làm thế nào để phát hiện ra một đầu mối giữa đám hỗn loạn này? Massart đã lại đi tra vấn toàn bộ nhân sự trong lâu đài, và như lần trước, chẳng ai nghe gì, thấy gì hết. Louise Salvi đã bị sát hại rồi bị bỏ mặc trên ban thờ trong cung cầu nguyện hoàng gia mà không một ai phát hiện ra bất kỳ điều gì. Chuyện này có vẻ như huyễn hoặc, hơn nữa lại còn chuyện những chiếc khoá cửa không hề bị phá. Lúc này, Beaumont hoàn toàn chắc chắn là hung thủ đã có được chùm chìa khoá và điều này đã cho phép hắn có thể ra vào khu vực đó. Tuy nhiên tất cả những người có chùm chìa khoá đều chứng thực chưa bao giờ xa rời chúng. Điều này có nghĩa là phải chăng anh buộc phải tìm kiếm thủ phạm giữa bọn họ? Hay giả như một trong số họ có thể là đồng loã với những tội ác này? Kiểu gì đi chăng nữa, cảnh sát trưởng cũng không thể tin vào sự ngẫu nhiên được nữa. Hung thủ, cho dù hắn là ai, đã hoàn toàn chủ động chọn khung cảnh lâu đài Versailles để gửi gắm những thi thể nạn nhân của hắn. Nhưng tại sao chứ? Các bức tường kia che chở một sự huyền bí gì mà tất cả đều mù tịt về nó? Hung thủ tìm cách trả thù ai đó có liên quan đến chốn này hay sao? Điều này có thể là một khả năng đối với Louise Salvi nhưng lại vô nghĩa đối với Marie Métivier, chí ít thì nhìn vẻ bề ngoài thấy như thế. Cảnh sát trưởng lún mình sâu hơn nữa vào trong ghế bành. Tại sao lại là Versailles? Liệu có phải tác giả của những trọng tội đó chỉ đơn giản là một kẻ cuồng nhiệt của chế độ quân chủ chuyên chế này, một kẻ cuồng tín tin rằng hắn đã làm vẻ vang thêm cho nơi này khi thực hiện tại đó những trọng tội mà hắn muốn coi như một hành động siêu nhiên chăng? Những khả năng cứ thế nhân rộng lên. Anh nhấc máy gọi cho người phụ tá của mình.
•
Từ tiếng Anh: Kẻ giết người hàng loạt.
- Massart hả, chánh thanh tra Beaumont đây. Tôi muốn ngay sáng mai, anh đến thư viện thành phố Versailles. Chắc chắn ở đó có một cuốn sổ thống kê tất cả những người ghi tên và những ấn phẩm mà họ mượn. Nên nhớ là Marie Métivier đã có một chiếc thẻ thư viện trong túi mình. Liệu có phải chính từ đó mà cô đã bị hung thủ nhận diện rồi theo sát không. Tôi muốn biết Louise Salvi có ghi tên ở đó hay không. Để có thể phạm trọng tội ngay trong lâu đài Versailles, tên này có thể là một kẻ cuồng tín say mê lịch sử. Tôi muốn anh lấy cho bằng được danh sách tên của tất cả những ai đã tra danh bạ tìm những tác phẩm về các vị vua Pháp, nền quân chủ chuyên chế và lâu đài Versailles trong suốt những tháng vừa qua. Biết đâu được đầu mối này lại chẳng có thể dẫn chúng ta tới một điểm nào đó.
Ngay ngày hôm sau, Beaumont quay lại lâu đài. Ở đó, anh gặp lại ông giám đốc đang tháp tùng ông Salvi, vừa từ nước ngoài trở về được mấy tiếng đồng hồ. Đó là người đàn ông chừng năm mươi tuổi, mái tóc bắt đầu hoa râm rối bù và hai mắt đỏ ngầu. Giữ thái độ đúng mực trong nỗi đau của mình, ông ngẩng đầu chào cảnh sát trưởng.
- Tôi là Salvi, cha của cô gái trẻ đã bị sát hại…
Giọng ông suýt bị ngắt quãng ở mấy câu cuối
- Nếu tôi có thể giúp ngài dưới bất kỳ hình thức nào, thưa chánh thanh tra…
- Tôi thật lấy làm tiếc, thưa ông, Beaumont nói với ông ta khi bắt tay chào. Mặc dù lúc này có lẽ là không thích hợp lắm, nhưng tôi thực cũng muốn hỏi ông vài ba điều.
Salvi gật đầu mà không trả lời. Beaumont tiếp tục.
- Thứ nhất là, con gái ông có kẻ thù không? Ông có biết người nào căm giận cô ấy đến mức phải giết hại cô ấy không?
Salvi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.
- Thẳng thắn mà nói, tôi không thấy có những chuyện ấy. Louise được tất cả những người xung quanh yêu mến… Nhưng tôi giả thiết là tất cả những ai làm cha thì đều nói câu ấy, đúng không thưa chánh thanh tra? Có chăng là người bạn trai cũ của nó, nhưng tôi không tin là hắn lại có đủ khả năng giết hại con bé…
Beaumont nhướng mày
- Bạn trai cũ của cô ấy à?
- Vâng, một thằng con trai sống vất vưởng không công ăn việc làm và, để cho cụ thể hơn thì đó là một thằng khá nguy hại. Louise đã quan hệ với nó vài tháng mặc dù chúng tôi đã phản đối, nhưng rốt cuộc thì con bé cũng mở mắt ra và đã cắt đứt quan hệ với nó. Hắn không chấp nhận chuyện này và không ngừng quấy quả để khiến con bé nghĩ lại. Nhưng đến mức giết hại con bé thì…
- Không nên lơ là bất kỳ một đầu mối nào, thưa ông Salvi. Ông có thể cho tôi tên và địa chỉ của cậu này được không?
- Hắn tên là Christophe Dupin và hắn chừng hai mươi lăm tuổi. Tôi không có địa chỉ chính xác, nhưng tôi biết hắn trú ngụ ở quận IV trong Paris.
- Tốt rồi, tôi sẽ tạt qua thăm cậu ta. Còn chuyện khác nữa, là người quản lý những công việc lắp đặt hệ thống nước của khu công viên, ông có chìa khoá các cổng sắt phải không?
- Đúng thế.
- Mới đây, có khi nào ông làm mất hay để ở một nơi nào đó khiến chúng đã có thể bị đánh tráo trong chốc lát không?
- Không đâu, thưa chánh thanh tra. Những chiếc chìa khoá của lâu đài được đeo vào chùm chìa khoá riêng của tôi và tôi luôn để chúng ở những nơi cẩn mật.
- Tốt, Beaumont vừa nói vừa đứng lên. Tôi sẽ đến thăm chàng Dupin này. Cho dù có chuyện gì, thưa ông, hãy an tâm là tôi sẽ làm hết khả năng của mình để tìm thấy tên sát nhân đã giết hại con gái ông và tống nó ra trước vành móng ngựa.
Ông Salvi im lặng gật đầu, và mắt ông đã nhoà lệ.
- Ngài có con chứ, thưa chánh thanh tra?
- Không, Beaumont đáp lại hết sức nhẹ nhàng.
- Tôi đã goá vợ và Louise là đứa con gái duy nhất của tôi. Khi mất nó, tôi đã mất tất cả nguồn hạnh phúc và lý do để sống. Hãy tìm cho được thằng khốn này, thưa chánh thanh tra. Nhưng tôi báo trước luôn cho ngài hay rằng ngài sẽ không có cơ hội để tống nó ra trước vành móng ngựa đâu. Ngay khi biết nó là ai, tự tay tôi sẽ giết nó.
Khi rời khỏi lâu đài, Beaumont quyết định đi uống một tách cà phê. Anh ngồi trên mảnh sân của một quán bar và nhắm mắt lại trong giây lát; để mặc cho ánh mặt trời vuốt ve làm thư giãn những thớ thịt căng cứng trên khuôn mặt mình. Anh nghĩ tới ông Salvi, và đến lời thề của ông sẽ tự mình thực hiện công lý khi mà tên sát nhân được nhận dạng. Có một cái gì đó khủng khiếp hơn nhiều việc mất một đứa con! Trong lúc chờ đợi phải đặt lâu đài Versailles dưới sự giám sát cao. Nếu sát thủ còn thực hiện thêm vụ thứ ba thì… chắc chắn, nó lại xảy ra ở đó thôi. Ý định hiện giờ của anh là đến thăm Christophe Dupin ngay chiều nay để tra hỏi thời gian biểu ngày hôm trước của hắn. Anh xem đồng hồ. Đã mười một giờ ba mươi phút. Anh quyết định đi ăn một mẩu gì đó và tạt qua phòng làm việc để có được địa chỉ chính xác của người bạn trai cũ của Louise Salvi. Điện thoại di động của anh chợt réo vang. Đó là thiếu tá Massart ở đầu dây.
- Chánh thanh tra hả, anh đang ở đâu đấy?
Có sự im lặng ở đầu dây bên kia.
- Anh đã đọc báo sáng này chưa? Cuối cùng thì Massart cũng lại lên tiếng. Beaumont điếng người và anh chợt thấy bầu trời như bớt xanh hơn.
- Chưa, tôi đã phóng thẳng tới lâu đài, và đã gặp cha đẻ của nạn nhân ở đó. Chúng ta đã kịp lên trang nhất trong báo chí rồi cơ à?
- Bọn họ chẳng để mất thời giờ đâu, chánh thanh tra ạ, ít nhất thì ta cũng có thể nói như thế. Anh phải về văn phòng ngay đi. Tỉnh trưởng đang cáu lắm…
Beaumont thở dài. Khối thuốc nổ còn nổ nhanh hơn là anh nghi ngại.
- Tôi đến ngay đây.
Anh thanh toán tiền cà phê và đứng lên. Trong sự vội vã của mình, anh va thẳng vào một phụ nữ trẻ đang định bước vào quán bar. Những tập hồ sơ cô ôm trong tay rơi xoà xuống đất và lộn tung lên.
- Tôi thật lấy làm tiếc, Beaumont vừa xin lỗi, vừa quỳ xuống để giúp cô gái nhặt những văn bản lên.
- Không sao đâu, ngài không cố tình mà, thưa chánh thanh tra, cô gái trả lời với một giọng nhẹ nhàng.
Ngạc nhiên, Beaumont ngước mắt về phía cô. Anh thấy khuôn mặt cô gái có vẻ gì quen quen.
- Ồ, nhưng tôi biết cô mà! anh thốt lên, tôi đã gặp cô trong phòng trưng bày Glaces trong lâu đài. Cô là… Đợi đã, đừng nói gì cả, cô là… cô Berger! Marie Berger, đúng thế không? Cô là trợ lý của bà Bédélin.
- Đúng thế, thưa chánh thanh tra. Ngài có trí nhớ tuyệt vời quá…
- Điều đó quả thực rất hữu ích trong nghề của tôi, Beaumont trả lời và mỉm cười. Một lần nữa xin cô thứ lỗi vì đã xô vào cô.
- Chẳng quan trọng gì đâu, tôi đã nói với ngài rồi mà. Ngài làm gì ở đây vậy?
Cái nhìn của Beaumont chợt tối sầm xuống.
- Như cô chắc chắn đã biết rồi đấy, lâu đài Versailles lại là sàn diễn cho một vụ giết người nữa, hình như là tôi đã bị ấn định buộc phải lảng vảng ở đây. Marie Berger, một tay xiết chặt tập tài liệu vào ngực mình, còn tay kia cô hất một lọn tóc nâu ánh vàng cứ rủ xuống, trực che đi ánh mắt của cô. Beaumont không thể ngăn mình đánh giá là cô rất xinh. Đôi mắt màu xám hung, lấm tấm xanh nhìn lảng đi hướng khác một cách hết sức đáng yêu khi ta nhìn cô quá chăm chú, khuôn miệng cô thật nhỏ nhắn, và đôi môi được kẻ rất điệu nghệ, còn mái tóc màu hạt dẻ điểm những lọn vàng hình như đã thu gọn cả ánh nắng mặt trời vào trong đó. Cô gật đầu tán thành.
- Thú thật với ngài rằng những tội ác hãi hùng này thường gây cho tôi những cơn ác mộng… Cô ngập ngừng nói như thì thầm. Bây giờ, chỉ vừa mới bước chân vào lâu đài… tôi đã có cảm giác hình như có một sự hiện hữu thù nghịch nào tồn tại ở đó…
- Cô đừng lo, chúng tôi sẽ tóm được tên gàn dở bệnh hoạn đã gây ra chuyện đó, và cô sẽ chẳng còn phải sợ hãi gì nữa.
Người phụ nữ trẻ nhìn chăm chăm xuống đất mà không trả lời. Cuối cùng, Beaumont phá tan sự im lặng.
- Giờ tôi phải đi rồi, trong giọng nói của anh có pha chút luyến tiếc. Xin chào cô Berger. Có thể, chúng ta sẽ có dịp gặp lại…
- Xin chào tạm biệt chánh thanh tra, chúc may mắn.
Khi đến trụ sở đội trọng án, Beaumont hít một hơi dài. Anh biết trước là mình sẽ phải chịu một màn chẳng thích thú gì. Y như mỗi bận mà báo chí được lợi thả giàn vì một vụ án mà bọn anh chưa phá được, tỉnh trưởng không ngần ngại gì mà không trút hết lên đầu các nhân viên của mình, cảm giác của anh được khẳng định ngay khi anh đẩy cánh cửa phòng thượng cấp. Bộ quai xanh của tỉnh trưởng đang co cứng lại, bạnh ra, và đôi mắt ông phóng ra những tia lửa dữ tợn. Massart đang ngồi đó, cạnh ông, và, thật đặc biệt, bộ mặt nạ trơ lỳ hàng ngày của anh ta đã được thay bằng một thái độ hơi căng thẳng. Ngay lập tức, Maurel chuyển sang thế tấn công.
- Này, Beaumont, anh vẫn còn lỉnh đi đâu nữa thế hả, theo chỗ tôi biết thì người ta đâu có trả lương cho anh để anh chơi trò trốn tìm kia chứ?
- Tôi đâu có chơi trò trốn tìm, thưa tỉnh trưởng, Beaumont bình tĩnh trả lời. Tôi vừa ở lâu đài Versailles và đã gặp cha của nạn nhân.
- Nạn nhân nào kia? Cô đầu tiên hay cô thứ hai? Chí ít thì cũng không phải là cha của nạn nhân sắp tới chứ, người mà chúng ta sẽ tìm thấy chết ngứ trong vài ngày nữa ấy?
Một cách sỗ sàng, ông nhặt tờ báo trên mặt bàn làm việc của mình và quẳng nó về phía Beaumont. Trên trang đầu, trải dài hàng tựa đặc biệt ấn tượng Những vụ giết người trong sân rồng của Vua-Mặt Trời. Bài báo không hề dè xẻn trên các chi tiết. Hai nạn nhân được nêu tên và bạn đọc có quyền chờ đợi, hy vọng vào những đoạn văn tả cảnh tả những địa điểm mà người ta đã phát hiện ra những xác chết. Louise Salvi được giới thiệu như một “vật hiến tế được đặt trên ban thờ của triều đình”, Marie Métévier như là “nạn nhân của Camarde lượn lờ ban đêm trong những khu vườn của nhà vua”.Beaumont lắc đầu, ngán ngẩm. Bọn nhà báo vừa tham vừa ngốc này thật chẳng tôn trọng, coi ai ra gì sất. Bọn họ thậm chí còn nói bóng nói gió rằng nạn nhân sắp tới còn có thể sẽ tìm thấy ở ngay giữa phòng trưng bày Glaces trước khi cảnh sát có thể tìm ra tung tích tác giả của những tội ác này, và còn nói về “vụ đầu độc theo kiểu thế kỷ XXI”.
Beaumont đặt tờ báo xuống và chờ đợi cơn thịnh nộ của tỉnh trưởng, và anh chẳng phải đợi lâu.
- Thế nào Beaumont, đó là tất cả những gì anh có thể nói đấy à? Anh không cảm thấy nóng, thấy lạnh gì khi thấy chúng ta bị bọn nhà báo lôi ra làm trò cười như vậy à? Coi chừng đấy nhé, Beaumont, có thể chính tôi sẽ chịu trách nhiệm trước các nhà lãnh đạo, nhưng hãy tin là sẽ có kẻ cũng sẽ bị rơi nữa đấy nếu anh không nhanh chóng kết thúc vụ điều tra này! Anh có biết ai đã gọi điện cho tôi ngay đầu giờ sáng nay không? Đích thân giám đốc sở công an đấy! Và hãy tin là chẳng phải để hỏi thăm sức khoẻ của tôi đâu. Tất cả mọi người đều lo lắng, và tôi có cảm giác là anh không hiểu tường tận tình huống cho lắm: hai án mạng xảy ra trong chưa đầy một tuần! Không những danh tiếng của chúng ta bị đặt lên bàn cân, mà nguy cơ của một sự tái phạm đè nặng lên tâm lý dân chúng. Những người phụ nữ bị hoảng loạn! Anh còn chờ đợi cái gì nữa thì mới hành động đây?
Beaumont kiên trì đợi cho tỉnh trưởng xổ hết gan ruột của ông ra. Mặc dù anh không đánh giá cao trò chơi đấm những trái bóng tập quyền, nhưng kinh nghiệm đã dạy cho anh rằng cách tốt nhất làm hạ nhanh chóng những cơn sấm sét của Maurel là hãy để mặc cho ông ta nói thỏa thê. Quả đúng như thế, sau vài phút, tỉnh trưởng buông phịch người xuống ghế phô tơi và lấy khăn thấm mồ hôi trán. Beaumont ném một ánh mắt về phía người phụ tá của mình, rồi đến lượt mình, anh lên tiếng.
- Thưa tỉnh trưởng, ngược lại với tất cả những điều mà hình như ông tin như thế, tôi hiểu rất rõ tình hình, và tôi có ý định kết thúc nhanh chóng những kỳ tích của kẻ giết người này. Nhưng dẫu sao, do không có được chiếc đũa thần nào, tôi buộc phải áp dụng phương pháp cổ điển nhất, đó là viếng thăm, lấy lời khai, thẩm vấn, nghi ngờ, khai thác. Và để có thể làm được tất cả những điều đó, tôi cần có một khoảng thời gian tối thiểu và…
- Thời gian à! nhưng chúng ta làm gì có vào lúc này! Maurel nóng nảy cắt ngang. Thế anh đã có đầu mối nào chưa?
- Tôi đã gặp ông Salvi sáng nay ở lâu đài. Ông ta đang ở trong một tình trạng hết sức tồi tệ, và thậm chí còn nói đến việc sẽ tự mình thi hành công lý ngay khi nào người ta tìm ra kẻ đã hãm hại con gái ông ấy. Ông ta có nhắc tới một gã có thể là kẻ tình nghi, một người bạn trai cũ của Louise, một tay Dupin nào đó. Tôi đang tính đến gặp hắn thì Massart gọi điện.
- Thế thì hãy đến ngay đó đi, và làm gì thì làm sao cho chuyến viếng thăm này trở nên hữu ích! Còn về lâu đài Versailles…
Chuông điện thoại réo vang cắt đứt cuộc hội thoại. Maurel nhấc máy, và hai người đồng nghiệp của ông có thể nghe rõ một giọng nói phụ nữ cực kỳ ác liệt phát ra từ ổ điện thoại. Người hội đàm cùng Maurel trong máy, rõ ràng là vợ ông, đang tung ra một tràng những lời trách cứ, bà ta quát rõ to đến nỗi mà Beaumont và Massart không để sót một chi tiết nhỏ nào và tránh nhìn nhau để không biểu lộ điều ấy.
- Nghe này Giuliana, chúng ta sẽ nói chuyện ấy tối nay nhé! tỉnh trưởng phẫn nộ cắt ngang, cô phải hiểu là tôi cũng có những chuyện khác phải để tâm đến chứ! Cô đang quấy rầy tôi giữa một cuộc họp quan trọng đây này! Tôi không thể nói thêm được gì bây giờ đâu!
Ông cáu giận cụp máy và, để lấy lại thái độ tự nhiên, liền giả vờ lục lọi trong ngăn bàn làm việc của mình. Còn Beaumont, anh thầm đánh giá cao phu nhân Maurel, rõ ràng bà đã đối xử với chồng hệt như ông ta vẫn có thói quen đối xử với những người dưới quyền. Anh đưa mắt nhìn Massart, mong nhìn thấy anh ta, cũng giống như mình, rất thích thú chứng kiến cảnh vừa rồi, nhưng người phụ tá của anh không cười. Cặp mắt nhìn chằm chằm vào tỉnh trưởng vẫn đang lục lọi bàn làm việc của mình, mặt anh ta phản ánh một vẻ khinh miệt và căm thù cao độ khiến Beaumont thực sự bị xúc động khi nhìn thấy. Linh cảm là đang bị quan sát, Massart quay đi hướng khác, và trong chốc lát, đã lấy ngay lại được dáng vẻ bình thản hàng ngày của mình. Maurel húng hắng ho.
- Tốt rồi, tôi đang nói về những gì liên quan tới lâu đài Versailles, cần phải đặt nó dưới sự giám sát cao. Anh có nghĩ rằng nếu tên sát thủ ấy còn định tái diễn thì hắn chắc chắn sẽ để lại một xác chết nữa ở một nơi nào đó trong lâu đài không? Anh đã nghĩ tới điều đó chưa hả chánh thanh tra?
- Đó chính là điều mà tôi dự tính sẽ cho áp dụng. Tối nay, tôi sẽ đến gặp ông Evrard để bố trí lực lượng và cách sắp đặt cần thiết.
Beaumont và Massart rời khỏi phòng tỉnh trưởng. Chánh thanh tra đi về phía máy pha cà phê. Cà phê ở đó chẳng khác gì thứ nước giặt tất để lâu ngày, nhưng dẫu sao anh cũng đang cần phải nuốt một thứ gì đó.
- Thưa chánh thanh tra, Massart nói, tôi thực ra đã đến thư viện như anh yêu cầu. Người phụ trách đã hứa sẽ cung cấp cho tôi, trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ, bản danh sách những bạn đọc đã tra cứu nhiều ấn phẩm về chế độ quân chủ và về lâu đài Versailles.
- Tốt lắm. Hãy báo cho tôi ngay khi nào anh có nó nhé. Có thể chuyện đó sẽ giúp chúng ta định được một hướng nào đó.
•••
Christophe Dupin ngụ trong một khu nhà cao tầng tầm thường, trong quận IV, thành phố Paris. Anh ta chỉ ra mở cửa khi hồi chuông thứ ba réo lên. Bộ mặt râu ria lởm chởm, quần áo lôi thôi và điếu thuốc lá vắt vẻo trên môi, anh ta nhìn trân trân cảnh sát trưởng mà không biểu lộ một chút lịch sự nào, dù là tối thiểu.
- Chánh thanh tra Beaumont của đội trọng án thành phố Versailles, anh nói và trưng thẻ của mình ra. Tôi mong được hỏi anh vài câu về vụ án mạng của Louise Salvi.
- Tôi chẳng có gì để nói về chuyện này cả! người đàn ông này đáp ngay và định đóng sập cửa lại.
- Nếu tôi mà là ông thì tôi sẽ không làm điều này đâu, Beaumont vừa lạnh lùng nói, vừa ngăn hắn lại. Nếu ông từ chối hợp tác, ông có nguy cơ sẽ đứng ở đầu bản danh sách những kẻ bị tình nghi đấy.
- Nhưng tại sao? Tôi và Louise, bọn tôi thậm chí còn không quan hệ với nhau nữa! Tôi chẳng còn gì liên quan tới tất cả những vấn đề ấy!
- Cô ấy đã từng là người yêu của ông?
- Nhưng cô ta đã không còn là người yêu của tôi nữa rồi! Cô ta đã đá tôi, và như ông thấy đấy, chuyện này đã chẳng mang lại hạnh phúc gì cho cô ta! Cô ta đã chẳng đoái hoài gì đến nỗi đau khổ của tôi, và rốt cuộc, chính cô ta đã phải chịu đau, vì chính cô ta đã bị giết hại, thật đáng đời cô ta!
- Tôi thấy hình như những lời nói của ông thấm đẫm một mối hận thù rõ ràng, ông Dupin ạ. Liệu có phải chính ông đã muốn bắt cô ấy phải chịu đau khổ như ông đã từng đau khổ không?
Dupin trợn mắt.
- Không, có mà điên hay sao, thế ông định buộc tội tôi giết Louise à?
- Cha cô ấy đã thông báo cho chúng tôi về sự quấy quả của ông đối với cô ấy, để khiến cô ấy suy nghĩ và quay lại với ông. Hơn nữa, ông có vẻ rất mãn nguyện trước cái chết của cô ấy. Tôi thấy hình như thế…
- Ông già ấy vẫn luôn ghét tôi từ xưa. Ông ta thấy tôi không xứng đáng với con gái ông và không ngừng khuyên nhủ cô ấy cự tuyệt lại tôi cho tới tận lúc ông đã thuyết phục được cô ấy rời bỏ tôi! Cũng thật đáng đời cho lão già ấy! Tôi nghĩ bọn họ đã gặt hái được những gì xứng đáng với họ, đúng thế, nhưng không phải vì thế mà tôi là một hung thủ giết người!
- Chính tôi sẽ phán xét điều ấy, ông Dupin ạ, cảnh sát trưởng đáp lại bằng một giọng từng trải. Tối thứ bảy vừa rồi, ông đã ở đâu, trong khoảng từ nửa đêm tới sáng?
Christophe Dupin gãi đầu, vẻ lấp lửng.
- Ơ… theo những gì mà tôi còn nhớ được thì tôi đã không đi đâu khỏi đây. Vào quãng tám giờ, tôi xuống góc phố để thuê một chiếc đĩa DVD, rồi trở lên nhà ngay. Chỉ có thế.
- Tôi sẽ kiểm tra lại những điều ấy. Ông đã thuê phim gì vậy?
Dupin nở một nụ cười châm chọc.
- Phim đó tên là Những buổi tối nóng bỏng của Sophie. Tôi vẫn chưa trả đâu, ông có muốn xem không?
Beaumont bỏ qua lời nhận xét soi mói ấy.
- Nếu như tôi hiểu rõ chuyện thì ông không có nhân chứng để có thể khẳng định sự có mặt của ông tại đây vào quãng thời gian từ nửa đêm tối hai giờ sáng phải không?
Nụ cười của Dupin chợt biến mất.
- Không, tôi chỉ có một mình. Hình như tôi đã nói với ông là tôi không liên quan gì tới tất cả những chuyện đó! Tôi không thể chứng minh cho ông thấy rằng tôi đã ở đây, nhưng còn ông, ông cũng không thể chứng minh rằng tôi đã không ở đây, đúng thế không, thưa ông?
Hắn chằm chằm nhìn Beaumont với vẻ giễu cợt.
- Thế nào, chánh thanh tra, ngài sẽ bắt tôi chứ?
Beaumont đứng khoanh tay, nhìn thẳng vào mặt hắn:
- Bây giờ thì chưa, Dupin ạ. Dẫu sao thì tôi cũng khuyên ông nên cẩn thận, và hiện tại đừng có đi đâu khỏi đây. Còn điều này nữa, ông có biết một cô gái trẻ nào tên là Marie Métivier không?
- Chưa bao giờ nghe thấy cái tên ấy! Dupin đáp lại.
- Chắc ông có đọc báo chứ… cái tên này hay được nêu lên mới gần đây thôi… Đó là tên của người phụ nữ đầu tiên mà chúng tôi đã tìm thấy thi thể trong khuôn viên lâu đài Versailles…
- Thế thì sao hả? Dupin xỉa ra câu nói với một giọng đầy khiêu khích.
Beaumont sỗ sàng nhìn thẳng vào mặt hắn.
- Tôi nói thêm một điều này nữa, Dupin ạ, hãy ở nguyên đây, anh lạnh lùng nói, để lỡ tôi còn cần gặp lại anh.
Giọng cảnh sát trưởng mang dấu đe doạ. Hai người đàn ông gườm gườm nhìn nhau trong yên lặng. Beaumont đã chực bước đi, nhưng rồi anh thay đổi ý định và dừng lại.
- Dupin này, thực ra ông có khẩu súng nào không?
Người kia soi mói nhìn anh với vẻ căm thù trước khi trả lời không.
- Ông chắc chứ? Beaumont cố nhấn mạnh, ông thật không là chủ một khẩu MAS G1 chứ? Ông biết rõ mà, một trong những khẩu súng ngắn tự động nhỏ xíu xinh xắn ấy mà!
- Không, Dupin lạnh lùng nhắc lại.
Beaumont yên lặng quan sát hắn ta trong giây lát, sau đó quay gót và bước ra khỏi phòng. Bên ngoài, gió đã nổi lên, và không khí đã trở nên mát mẻ. Vừa ngồi vào xe, anh rút ngay điện thoại di động của mình và bấm số.
- Massart hả, là tôi đây. Tôi vừa gặp Christophe Dupin, và anh ta gây cho tôi một cảm giác rất đáng ngờ. Hãy cho kiểm tra xem anh ta có súng không. Hơn nữa, tôi muốn một người trong đám quân của chúng ta để tâm đến hắn, ngày cũng như đêm. Hãy cử ngay một người đến túc trực trước cửa nhà hắn ngay tối nay.
Anh cho xe chạy về nhà, vừa nghe đài một cách lơ đãng. Xe anh vượt qua trước cửa quán cà phê, nơi mà sáng nay anh đang ngồi thì Massart gọi điện, và chuyện này khiến anh nghĩ đến Marie Berger. Phải công nhận là cô ấy xinh thật! Chỉ hơi buồn là cô ấy cả thẹn quá. Một bản tin thời sự lại tiếp tục nhắc đến chuyện “Tên sát thủ của lâu đài Versailles”. Anh bực bội xoáy mạnh nút đài và lầm lũi lái xe trong suốt chặng đường còn lại.