DƯ LUẬN TÌNH KIẾN
MỘT LẦN NỮA
ĐƯỢC DỊP BÀN TÁN
Kiến An, ngày 6 tháng tư
Anh Kỳ Phát,
Tôi ra ga vừa kịp chuyến autorailô tô ray, anh ạ! Nếu chùng chình một tí nữa thì nhỡ. Về đến Hải Phòng, tôi lại đi quanh mấy vòng vì vẫn hy vọng gặp được An trước khi hắn ra Kiến An, nhưng không thấy. Buổi chiều tôi đáp ô tô đi Kiến An, thế nào gặp phải chuyến xe hỏng máy giữa đường thành ra chậm mất hơn một giờ. Mãi đến nhá nhem tối mới tới Kiến An. Tìm chỗ ngủ và tắm rửa thay quần áo là vừa đi ngủ, 8 giờ tối, Kiến An bằng Hà Nội 11 giờ rồi. Vì ngoài phố, nhà nào cũng đóng cửa hết.
Viết thư này, sai người đi bỏ ngay để cho anh khỏi sốt ruột, tôi định sáng sớm mai sẽ đi tìm An một cách kín đáo như lời anh dặn!
Bạn anh
Kiến An, ngày 7 tháng tư, 8 giờ tối
Anh Kỳ Phát,
Tôi đã tìm thấy tung tích của An. Công việc này cũng không khó khăn gì mấy, vì anh hẳn đã biết, tỉnh Kiến An chỉ có lèo tèo vài phố mà có ai lạ mặt đến tỉnh là người ta thấy ngay. Anh có thể đoán được rằng hiện An ở nhà ai không? Chắc anh không thể tưởng tượng được là vì anh chàng lờ ngờ ấy làm thế nào mà lại mò ngay vào ở trọ cùng một nhà với cai Ba, người đã tìm ra bộ hài cốt kia. Theo ý tôi đoán chắc khi An xuống đây, hỏi thăm về vụ đào thấy cốt thì người ta chỉ hắn đến tìm cai Ba vì, thực vậy, còn ai biết rõ chi tiết chuyện này hơn cai Ba nữa. Sáng nay, tôi đi loanh quanh, có thoáng thấy An đứng bên cạnh cai Ba ở chỗ đường đào hầm trú ẩn. Có lẽ hắn hy vọng sẽ còn tìm thấy một vài dấu vết gì khác nữa chăng?
Bộ hài cốt kia thì hiện đã gói ghém, sắp sửa gửi lên Viện Bác cổ trên này, theo như lời thỉnh cầu của ông Giám đốc. Hình như ông lại có thưởng cho bọn phu mỗi người mấy đồng, và riêng cai Ba một chục bạc và dặn hễ có thấy gì lạ nữa thì phải báo ngay cho các nhà chuyên trách biết.
Buổi chiều tôi lại thấy An đi vẩn vơ trong phố. Lẳng lặng theo hắn, tôi thấy anh chàng đi không có chủ định, cuối cùng thì lên núi Thiên Văn, ngồi một chỗ mà nhìn xuống tỉnh. Tôi lo lắng chỉ sợ có một phút chán nản, hắn nhẩy đại xuống núi thì thực là nguy!
Bây giờ anh bảo tôi làm thế nào, chẳng nhẽ cứ đợi và theo chân hắn mãi. Quen sống ở Hà Nội nay cùm chân ở Kiến An tôi thấy khổ lắm rồi!
Bạn anh
Kiến An, ngày 9 tháng tư
Anh Kỳ Phát,
Qua một ngày không viết thư cho anh nhưng sự thực có việc gì đâu mà viết. Tôi chỉ còn đợi thư anh bảo về Hà Nội, là xách va ly đi ngay. Tôi đã sửa soạn xong rồi. Mấy cuốn truyện mang từ Hà Nội về, đọc hết cả rồi, buồn chết người đi được. Tôi đã đi mua thếp giấy định ngồi viết một truyện ngắn, hay một bài thơ, để gửi cho ông bạn ở Sài Gòn, ra một tờ tuần báo đã lâu mà tôi có hẹn sẽ viết giúp một vài bài. Nhưng không khí tỉnh Kiến An làm sao ấy, không thể nào mà ngồi viết được, nhìn qua cửa sổ thấy hai ông hàng xóm phía bên hữu đương ngồi hút thuốc vặt và đánh cờ, trong khi những bà hàng xóm bên phía tả họ họp nhau đánh chắn, nói cười rầm rĩ.
Anh Phát ạ, thư này gửi đi lúc 10 giờ sáng, tôi bắt đầu tính hễ được 48 giờ qua, dù không có thư anh tôi cũng cứ về Hà Nội.
Còn An, thì mặc hắn với đôi hoa tai và pho cẩm nang của hắn!
Bạn anh
Kiến An, ngày 9 tháng tư, 4 giờ chiều
Anh Kỳ Phát,
Bức thư sáng vừa gửi đi thì tôi lại nhận được thư sau, vội trả lời ngay để anh biết. Việc trở về Hà Nội, tôi đã quyết định rồi, mặc dầu trong thư anh khuyên tôi nên ở lại thư thả đã! Nhưng ở lại làm gì kia chứ, trong khi thấy An, người “anh hùng” trong câu chuyện của chúng ta, vẫn sống một cách yên tình ở đây, có phần lại hơn khi ở nhà nữa, cứ mỗi lúc tôi thấy hắn khoác tay anh chàng cai Ba đi chơi trong phố, hoặc khề khà uống rượu trong cao lâu thì ớn lộn ruột lên được. Hắn có biết đâu trong khi ấy có một người lạ - là tôi - đương chán nản vì bị chôn sống trong cái lỗ Kiến An!
Tôi thực không hiểu tại sao An với cai Ba lại dễ thân với nhau đến thế! Tôi có hỏi dò la mấy người thì họ nói cai Ba cũng có biết ít nhiều về khoa tử vi và tướng số, như vậy chắc việc này là do cai Ba làm thân với An… Phải, gặp một người cả tin sẵn tiền để tiêu phí như An, hắn dại gì mà không tìm cách lợi dụng!
Thôi chẳng còn chuyện gì mà nói nữa. Tôi chỉ nhắc lại để anh biết rằng cái khoảng 48 giờ tôi còn ở Kiến An thì tính đến bây giờ đã quá đi được 6 giờ rồi nghĩa là tôi chỉ còn phải ở lại đây có 42 giờ nữa thôi!
Bạn anh
Kiến An, ngày 10 tháng tư
Anh Kỳ Phát,
Không khéo mà tôi chưa về Hà Nội được theo dự định đâu, anh ạ! Nhưng anh chớ vội mừng: anh chàng An của chúng ta vẫn khỏe mạnh và… đáng ghét như thường! Hắn ta có phần lại béo và trắng ra chứ không hề nổi cơn điên mà làm việc gì dại dột! Vậy mà tôi vẫn phải ở lại đây là vì vừa có một sự lạ! Để tôi nói ngay kẻo anh sốt ruột: Cai Ba lại vừa tìm thấy ở khu hầm trú ẩn này một sợi dây chuyền bằng vàng. Sợi dây này bị đứt giữa quãng, nhưng chỗ cái khóa móc hai dầu dây lại vẫn nguyên vẹn. Khoảng dưới dây có đeo một chiếc hộp tròn bằng đồng, có thể bửa ra làm đôi được giống như cái hộp đựng dây cót đồng hồ vậy. Trong hộp không có gì cả, chỉ toàn đất. Phía ngoài hộp hình như có khắc chữ nhưng nét mờ lắm rồi, không thể nào đọc được. Nhưng cứ như ý tôi đoán thì có lẽ đó là những nét bùa… Đọc đến đây, có lẽ anh đã mỉm cười mà cho rằng tôi bây giờ đã bị đôi hoa tai của bà Chúa ám ảnh nên bất cứ sự gì cũng cho là huyền bí hết thảy!
Từ khi cai Ba tìm thấy chiếc dây chuyền này, An như có vẻ đăm chiêu suy nghĩ. Chính hắn đã được thấy chiếc hộp này trước tiên vì sáng hôm nay theo lệ thường hắn vẫn đi theo cai Ba đến các nơi làm lụng…
Lấy tư cách là nhà báo, nên tôi được xem chiếc hộp ấy kỹ lưỡng và đã xin phép chụp được chiếc ảnh kèm theo đây để anh xem. Dư luận tỉnh Kiến An một lần nữa lại có dịp bàn tán. Gớm, họ kể đi, kể lại làm cho mình chán cả tai, mặc dầu mình chính là người xuống đây vì việc ấy! Tôi lúc này thực không thiếu gì đầu đề và cốt truyện để viết. Nguyên có một sợi dây chuyền và chiếc hộp, người ta đã đặt ra được nhiều chuyện rất ly kỳ, lạ lùng một cách không ngờ! Kể cứ theo đó, sắp đặt lại, thêu dệt ra đôi chút cho văn chương là đã có đến hơn chục chuyện kỳ quái rồi đó!
Để tôi kể vài thí dụ cho anh nghe: Cái hộp ấy, người ta bảo chính là đựng một thứ nước phép mà những người Tầu vẫn dùng để đi tìm của. Đeo nó trước ngực rồi cứ tâm tâm niệm niệm mà đi, lúc nào nghe thấy nước trong hộp sôi, nóng lan ra ngực thì là nơi đó có của chôn, cứ việc đào lên là thấy. Nước ấy vì lâu ngày nên khô đi rồi chứ nếu còn thì đáng giá mấy nghìn đồng vì các kỹ sư tìm mỏ cũng phải tranh nhau mà mua về dùng.
Có người thiết thực hơn, bảo rằng cái hộp ấy chỉ là hộp đựng thuốc lào (nhưng nhỏ thế thì đựng được bao nhiêu thuốc, Kỳ Phát nhỉ!). Cái người nêu lên giả thuyết này căn cứ ở hai viên đá lửa tìm thấy trước và chẳng cần phải dò hỏi, ta cũng có thể đoán chắc rằng người dựa vào lý này hẳn phải là một anh chàng nghiện thuốc trong túi bao giờ cũng có sẵn hộp thuốc với bao diêm!
Lại còn có thuyết này nữa mới ngộ! Người ta bảo kẻ thiệt mạng kia chính là một tên “giang hồ hảo hán” trong “phái lục lâm”. Chắc hắn lần mò sang bên nước ta là định để mở một cái “hắc điếm” hoặc đi dự cuộc “đả lôi đài” nào đó. Người ta quả quyết rằng con dao quai kia chính là khí giới hộ thân của hắn còn đôi hoa là của hắn đã bắt được ai “nộp tiền mãi lộ”. Vậy bây giờ mới đến cái hộp tròn bằng đồng kia! Người ta nói trong hộp đó có đựng một thứ bột mầu vàng: thuốc này thường vẫn dùng để gẩy một chút vào thây người bị giết, lập tức thây ấy sẽ biến ra nước và tan đi hết!
Thôi, nếu cứ kể mãi thì đến mấy trang giấy nữa cũng không hết được. Nếu anh lấy làm lý thú thì tôi xin mời anh ra đây. Tôi chắc từ lúc bỏ thư này đến lúc anh đặt chân lên đất Kiến An, người ta đã đẻ thêm ra vô số là chuyện nữa!
Bạn anh
Tái bút: Tôi quên chưa nói để anh biết rằng từ sáng đến giờ đã xẩy ra hai sự đánh nhau vỡ đầu chảy máu, nguyên do chỉ là vì người ta bàn tán về chiếc hộp và sợi dây chuyền, mỗi người cố cãi cho lý của mình nên cuối cùng phải dùng đến võ lực. Nếu có vì chuyện này mà xẩy ra án mạng thì tôi sẽ đánh dây thép cho anh ngay!
Điện tín Kiến An - Hà Nội, số 786, đánh lúc 7 giờ 16 phút, 11 chữ: Một vụ án mạng vừa xẩy ra. Kỳ Phát xuống ngay!