Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
Chương 49

❊ ❊ ❊

Sunniva Rod trục ca chiều và thấy kiệt sức hơn mọi khi. Cô ngủ không ngon, trở mình suốt trên giường, mơ những giấc mơ kỳ quái. Cô tự hỏi điều gì đã gợi lên chúng. Có phải vì anh đã ngừng gọi điện? Lúc đầu anh liên tục gọi cô, những cuộc gọi bất tận và rất nhiều tin nhắn, rồi hoàn toàn ngừng. Không có gì hết. Có phải Curry đã gặp chuyện gì? Anh bị tai nạn? Có lẽ cô nên gọi thử xem sao? Cô thở dài và đi vào căn phòng cuối cùng cô cần kiểm tra trước khi kết thúc ngày hôm nay. Torvald Sund, ông cha xứ điên. Cô thường xuyên phải dừng lại ngoài cửa phòng ông, chuẩn bị tinh thần trước khi vào, nhưng hôm nay cô đã quá mệt mỏi; cô chẳng còn hơi sức đâu. Cô chỉ muốn về nhà ngủ.

Cô vào phòng và hơi sững người khi thấy ông đang ngồi, mắt mở to và miệng mỉm cười vui vẻ. Giống như ông đang đợi cô đến.

“Ta sắp chết rồi,” cha xứ tuyên bố.

“Đừng nói vậy chứ, Torvald,” Sunniva nói, đi đến cái bàn cạnh giường để dọn dẹp đồ ăn trưa mà đồng nghiệp của cô đã mang tới nhưng ông không hề động đến.

“Cha không đói à? Cha muốn ăn gì không?” Sunniva nói.

“Trên thiên đường, ta sẽ không cần thức ăn,” cha xứ tiếp tục mỉm cười, vẫn không rời mắt khỏi cô. Ông làm cô thấy khó chịu.

“Đừng nói như vậy,” Sunniva nói. “Cha vẫn còn rất nhiều ngày tươi đẹp phía trước.”

“Ta sắp chết rồi,” cha xứ lại nói, lần này dứt khoát hơn. “Nhưng ta không lo vì rốt cuộc, ta sẽ được lên thiên đường. Chúa đã bảo rằng ta có thể sửa chữa lỗi lầm của mình.”

Sunniva bắt đầu dọn dẹp đồ ăn.

Ta sẽ không lên thiên đường.

Ta có tội.

Sao Curry không gọi? Đã có chuyện gì sao?

Cô cầm cái khay trên bàn cạnh giường và định rời đi.

“Đừng, hãy nghe ta nói,” cha xứ nài nỉ.

Ánh mắt Sunniva giờ như van vỉ. Cô quá mệt rồi.

“Con phải dọn cái này đi, Torvald,” cô nói, gắng mỉm cười. "Sau đó ca trực của con sẽ kết thúc. Nhưng những người khác sẽ tới đây sớm thôi, nên mọi chuyện sẽ ổn cả.”

“Không,” ông lão nói to, giơ một ngón tay còng queo lên. “Nhất định phải là con.”

Sunniva giật mình, và cô dừng lại giữa phòng, tay vẫn cầm cái khay.

Cha xứ điên.

Không. Cô chỉ muốn về nhà.

“Xin con,” ông run giọng nói khi cô đã đến bên cửa. “Ta không cố ý to tiếng, cầu Chúa tha tội, nhưng nó phải xảy ra theo cách này. Con là người đưa tin.”

Sunniva quay lại nhìn ông. Ông đang nhìn cô chằm chằm, cầu khẩn. Ông đã chắp tay lại.

“Xin con?”

“Nghe gì cơ?” Sunniva thở dài.

“Cảm ơn con nhiều,” ông lão nói khi nhìn thấy Sunniva đặt khay xuống bàn bên cạnh cửa và quay lại cạnh giường. “Chúa và ta, cả hai ta đều cảm ơn con. Người đưa tin.”

Ông giơ hai tay lên trời và lẩm bẩm gì đó.

“Sao con lại là người đưa tin, Torvald?” Sunniva hỏi. “Và tin nhắn là gì? Và cho ai?”

Cha xứ lại mỉm cười với cô. “Ban đầu ta đã không nhận ra, nhưng rồi ta phát hiện con là ai.”

“Con là ai? Nhưng Cha biết con là ai mà, Torvald. Chúng ta đã biết nhau từ lâu lắm rồi.”

“Ôi, không, không,” ông lão nói, húng hắng ho. “Ta đã không biết mãi cho đến khi nghe các y tá khác nói chuyện.”

“Ý Cha là sao?”

“Ồ, con biết đẩy, họ thì thầm tán gẫu khi thay giường cho ta. Họ không nghĩ rằng Torvald cũng có tai, họ tưởng ông ấy thậm chí còn chẳng phải con người, mà chỉ là một kẻ đang muốn chết: không, ông ấy không biết chúng ta đang nói về Sunniva."

“Cái gì?” Sunniva bối rối. “Họ nói gì về con?”

Bỗng nhiên cô thấy hiếu kỳ về điều ông lão sẽ nói.

“Và chính lúc đó ta nhận ra con là người đưa tin,” ông lão hạnh phúc nói, rồi có vẻ như bị cái gì đó làm phân tâm.

“Họ nói gì về con?" Sunniva nói, mang ông trở lại.

“Ồ, không có gì đáng lo đâu. Chỉ là chuyện con và anh cảnh sát không kết hôn nữa. Rằng anh ta uống rượu và đánh bạc hết tiền của con.”

“Cái khỉ…” Sunniva bật thốt, nhưng rồi kiềm chế lại. Cô làm việc ở nơi duy nhất tại Na Uy mà nói tục có thể dẫn đến bị sa thải.

“Sao họ dám…”

“Suỵt, suỵt, bạn của tôi, cũng chỉ vì mục đích tốt đẹp cả thôi mà.”

“Sao họ có thể…?”

“Vậy là đúng thế hả? Anh ta là cảnh sát?”

“Vâng, đại loại vậy.” Sunniva gật đầu.

“Ôi, lạy Chúa, ơn Người. Giờ con có thể lên thiên đường rồi.” Ông lão mỉm cười, vỗ hai bàn tay nhăn nheo.

“Torvald, con không biết liệu...” Sunniva thở dài, nhưng ông đã ngắt lời cô.

“Một tội lỗi lớn chỉ có thể được bù đắp bằng một việc thiện lớn.”

”Con không biết..."

"Kinh Thánh đã nói vậy, và đó là lời của Chúa," cha xứ tiếp tục, không để ý đến cô.

Sunniva có cảm giác ông lại sắp lên cơn điên, nhưng có gì đó trong mắt ông cho cô biết hôm nay khác. Cô chưa bao giờ thấy ông tỉnh táo như thế này.

“Vậy con là người đưa tin," cô nói. “Cha muốn nói gì với con?"

“Con đã đọc báo chưa?” ông lão hỏi, vẫn tỉnh táo.

“Ý Cha là sao?"

“Con cừu tế phẩm trong vòng tròn tội lỗi?”

Sunnniva nghĩ mãi mới nhận ra ông đang nói về cái gì. Cô gái được tìm thấy bị giết trong rừng ở ngoại ô Hurumlandet. Dạo gần đây báo chí gần như chỉ toàn viết về chuyện này. Lõa thể. Bị siết cổ chết. Trong một kiểu nghi thức nào đó. Chỉ nghĩ về nó thôi cô cũng lạnh cả sống lưng.

“Cô ấy thì sao?” Sunniva hỏi, vẫn hiếu kỳ.

“Ta biết nó là ai."

“Cô gái là ai ạ?”

“Không," ông nói, bực bội vì cô không theo kịp dòng suy nghĩ của ông.

“Vậy ai?"

“Ý Chúa,” cha xứ gật đầu, lại tỏ ra hài lòng.

“Torvald, Cha đang nói về cái gì vậy?” Sunniva hỏi…

Ông lão chắp hai tay trước ngực và nhắm mắt một lúc như thể đang trò chuyện với ai đó trong đầu; rồi ông mở mắt ra và nhìn thẳng vào cô.

“Ta biết ai đã giết cô ấy.”

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.