Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Chương 18

❊ ❊ ❊

Gabriel Mørk ngồi trước màn hình máy tính trong phòng làm việc tại Mariboesgate, thầm thấy hài lòng với chính mình. Chàng hacker rất kính trọng Holger Munch, nhưng như mọi khi, có một vấn đề đã bị bỏ sót trong cuộc họp. Tuổi tác. Có lẽ đấy là lời giải thích. Munch sắp bước sang tuổi năm mươi lăm, điều đó không biến ông thành món đồ cổ, nhưng, đôi khi, sếp của họ quên rằng họ đang sống trong thời đại khác hẳn thời ông mới gia nhập lực lượng.

Một cô gái mười bảy tuổi, Camilla Green, được phát hiện đã chết ở Hurumlandet với một bông hoa trong miệng, ấy vậy mà không ai buồn nhắc tới các kênh thông tin xã hội. Gabriel đã muốn giơ tay gợi ý nhưng lại quyết định không làm vậy. Lúc đó, Munch đang trong tâm trạng kỳ quái và Gabriel cảm thấy đó không phải thời điểm phù hợp để giảng giải cho ông sếp về thế giới hiện đại.

Tốt nhất anh nên tự mình kiểm tra, và có lẽ trong quá trình đó anh sẽ nhận được vài lời khen ngợi. Gabriel uống một ngụm từ lon Coca để cạnh bàn phím và thảy cái kẹo cao su mới vào miệng. Gabriel tìm được một số tài khoản Facebook tên Camilla Green, nhưng không cái nào thuộc về cô gái trong các bức ảnh họ đã xem. Có một cô gái mặc bikini người Nam Carolina, một bà lão Florida với bức ảnh chụp con mèo của bà ta, ai đó người Thụy Điển, một cô gái Hungary, nhưng không có ai là Camilla Green mà anh đang tìm. Lạ thật, anh nghĩ, thật lạ là cô không có tài khoản Facebook, nhưng rồi anh bắt đầu các phương án để tên khác và, sau khi thử vài tổ hợp khác nhau, cuối cùng anh cũng tìm ra cô.

cgreen

Một tài khoản Facebook, và một Instagram. Tất cả chỉ có thế. Anh xem lướt qua mấy bức ảnh trên Instagram một lần nữa, cố gắng khơi dậy tố chất cảnh sát bên trong mình, phân tích những gì anh đã khám phá được. Bởi vì có gì đó rất lạ. Anh nhận ra ngay lập tức. Rất ít bài đăng. Rất ít cập nhật trạng thái trên Facebook. Không có nhiều ảnh trên Instagram. Không hề bình thường đối với một cô gái mười bảy tuổi. Mấy tấm selfie; “Buồn chán”, đó là dòng chữ bên dưới tấm ảnh phòng ngủ của cô ở Trại Hurumlandet; “Ngày mai sẽ được cưỡi Gió Lốc!” bên dưới bức ảnh cô mỉm cười giơ ngón tay cái, trên cùng cái giường đó, cùng phông nền đó. Mấy bức ảnh ngựa. Vài cái “Like”. Mấy lời bình luận: “Chúc mừng sinh nhật!” “Nhớ cưng!” Nhưng ngoài những thứ đó ra, rất ít nội dung, và chính điều đó đã khiến Gabriel chú ý, cho tới khi anh di chuột xuống dưới xem ngày mở tài khoản.

30 tháng Sáu.

Tài khoản mới lập gần đây. Cả hai được lập trong cùng một ngày. Ngày 30 tháng Sáu. Chỉ ba tuần trước khi cô biến mất. Gabriel uống thêm một ngụm Coca nữa và cố gắng suy nghĩ như Munch. Có thật là cô mới tham gia mạng xã hội? Hay Camilla Green đã xóa tài khoản cũ và lập cái mới chỉ ba tuần trước khi cô biến mất? Tại sao?

Gabriel xem lại các bức ảnh. Anh giật mình khi tiếng gõ cửa vang lên, rồi Mia Krüger thò đầu vào.

“Cậu có bận không? Tôi bắt quả tang cậu à?"

“Sao cơ?” Gabriel hoang mang.

“Các bí mật?” Mia mỉm cười.

“Sao cơ?"

“Không phải cậu đang xem phim người lớn đấy chứ?”

“Ồ, vâng, tất nhiên rồi." Gabriel gật đầu lia lịa. “Tôi đang tìm mấy bức ảnh cho Curry.”

“Tất nhiên là vậy rồi.” Mia bật cười, mở khóa áo khoác. “Vậy lần này anh ta muốn gì?”

“Mấy em châu Á mặc trang phục truyền thống Na Uy đang cưỡi lạc đà," Gabriel nói, cảm thấy mặt đã bớt nóng.

Mia bật cười. “Anh ta cái gì cũng nghĩ ra được nhỉ?”

“Vâng, có lẽ vậy,” Gabriel nói, hơi xấu hổ khi Mia nhìn thẳng vào mắt anh.

“Vậy cậu tìm thấy cô ấy chưa?"

Mia hất hàm về phia mấy bức ảnh trên màn hình.

”Rồi,” Gabriel nói.

“Munch không hẳn là phù thủy Internet nhỉ?”

“Không.” Anh mỉm cười.

“Vậy nên may mà chúng ta có cậu.” Mia cũng mỉm cười, đấm nhẹ vào vai anh.

“Đúng vậy," Gabriel lẩm bẩm, hy vọng má anh không đỏ rực lên lần nữa.

“Vậy ta có gì nào?” Mia hỏi, lại nhìn màn hình.

"Một tài khoản Facebook và một tài khoản Instagram.” Gabriel mở cả hai trang để cô có thể nhìn chúng cạnh nhau.

“Tôi không dám nhận là thành thạo mấy khoản này đâu,” Mia nói. “Vậy, ta đang xem gì vậy?”

“Những tài khoản mới.” Gabriel hắng giọng.

“Ồ?” Mia trợn mắt một lúc. “Mới như thế nào?”

“Ba tuần trước khi cô ấy biến mất.”

“Cậu đang đùa à?”

"Không.”

“Vậy nghĩa là sao? Ý tôi là, theo cậu, ai quan tâm đến cái này?”

“Ý chị là quan tâm đến Internet hả?”

Gabriel bắt đầu cảm thấy thoải mái. Hơi ấm trên má anh đã nguội dần.

“Tôi không phải một thiếu nữ tham gia mạng xã hội, vậy nên tôi không biết. Có thể cô ấy mới tập tành làm quen với mấy thứ này thôi?”

Gabriel làm mặt hề. “Không có khả năng ấy đâu.”

“OK. Thế còn những người xóa tài khoản cũ rồi lập cái mới thì sao? Theo cậu thì sao họ lại làm vậy?”

“Có thể có nhiều lý do. Có khi là trùng hợp. Nó chẳng nhất thiết phải có ý nghĩa gì,” Gabriel tiếp tục. “Có thể trên Facebook chị có bạn bè nào đó chị không muốn giữ liên lạc, nhưng hủy kết bạn với họ thì khó xử quá, vì chị sẽ phải giải thích này nọ, Vậy nên đơn giản hơn là tạo một tài khoản mới.”

Mia nhướng mày, khẽ nhún vai.

“Nhưng, trong phần lớn trường hợp, điều đó có nghĩa là đã xảy ra chuyện gì đó.”

“Kiểu như chuyện gì?”

“Có thể là bất cứ chuyện gì. Chẳng hạn chị chia tay bạn trai và không muốn anh ta biết hiện giờ chị đang qua lại với ai.”

“Đang qua lại?” Mia cười. “Các cậu hay làm thế à?”

“Ý chị là sao?”

“Qua lại với người khác? Mọi người làm thế trên Internet hả?”

Câu hỏi của Mia là câu hỏi của một người cỡ tuổi Munch. Nhưng Gabriel biết cô không tham gia mạng xã hội. Cô từng nằm trong tầm ngắm của công chúng. Cô trân trọng sự riêng tư. Nhiều năm trước, từng có một trang hâm mộ Mia Krüger trên Facebook.

“Ừ, khi mọi người không bận tìm các em châu Á mặc trang phục truyền thống Na Uy.” Gabriel cười lớn.

Mia cười, mắt không rời khỏi màn hình. “Ngựa à?” cô hỏi, chỉ vào một bức ảnh.

“Ừ, có vẻ cô ấy thích cưỡi ngựa.”

“Gió Lốc,” Mia nói nhỏ, chỉ vào một bài đăng Facebook.

“Ừ, hẳn là một con ngựa, chị có nghĩ thế không?”

“Rất có thể. Trừ phi nó là một con lạc đà.”

Gabriel mỉm cười và lại cảm thấy hai má nóng bừng.

Mia đứng dậy, nhưng vẫn dừng trước màn hình một lúc, như đang suy nghĩ.

“OK.” Sau một lúc, cô gật đầu. “Cậu có đi không?"

“Đi đâu?”

“Chúng ta đã nhận được đồ đạc của cô ấy từ trại. Chúng đã cũng cố cho những gì cậu có ở đây.”

“Ý chị là sao?”

“Ngựa. Tôi nghĩ ta nên bắt đầu từ đó."

Mia dừng trước màn hình một lần nữa, nhưng tâm trí vẫn để đâu đâu.

“Vậy, cậu có đi không?” cô hỏi, sau một lúc im lặng.

“Chắc chắn rồi.” Gabriel gật đầu, theo cô ra hành lang tới phòng sự cố.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.