Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Chương 10

❊ ❊ ❊

Miriam Munch thức dậy trong một căn hộ xa lạ. Không phải trên một cái giường xa lạ, không. Cô đã không làm vậy; anh ta là một quý ông, anh ta thậm chí còn không gợi ý chuyện đó. Anh ta trải chăn lên sofa làm giường trong căn hộ nhỏ xinh đẹp, trông chẳng hề giống căn hộ của cô.

Một cuộc sống hoàn toàn khác, một cuộc sống giống như cô đã từng có trước khi mang thai; một cuộc sống tự do hơn. Căn hộ mới mua của cô và Johannes tại Frogner có sàn gạch Italy và đèn trần trong phòng tắm. Một cái tủ lạnh có thể làm đá viên, và một ngăn đặc biệt giữ rau tươi lâu hơn. Một máy rửa bát có màn hình điện tử. Họ có máy sưởi điện có thể điều khiển từ xa bằng điện thoại, để khi về nhà nhiệt độ đã ở mức hoàn hảo. Một chiếc xe mới - Miriam còn không biết nó thuộc hãng nào, nhưng nó có mọi thứ ta cần vào thời buổi này: GPS, dẫn động bốn bánh, túi khí trước và sau, màn hình DVD, cửa nóc và hộp đựng đồ trượt tuyết. Căn hộ này đại diện cho cái gì đó hoàn toàn khác. Áp phích cũ được dán trên tường bằng băng dính. Một cái máy quay đĩa để trong góc. Quần áo ở khắp nơi. Cô có thể cảm thấy cơn gió lùa từ cửa sổ khi ngồi trên sofa; nó lạnh đến nỗi cô phải quấn chặt chăn quanh người. Cô với điếu thuốc lá trên bàn cà phê.

Tháng Mười ở Oslo. Mùa đông đang tới và bình thường, cô sẽ mở nút chỉnh nhiệt độ trong nhà bếp, nó điều khiến toàn bộ nhiệt độ trong nhà, để Marion luôn được ấm khi con bé xuất hiện từ phòng ngủ với cặp mắt ngái ngủ và ngồi xuống bàn ăn bữa sáng, và cảm giác tội lỗi của Miriam trở lại. Cô có phải người tốt? Đi dự tiệc. Và sau đó về đây, ngồi cả tối trên sofa của một người lạ, nói cả tiếng đồng hồ về mấy chuyện mà cô còn chẳng nhớ đã kể cho ai. Về bố. Về vụ ly dị. Về cảm xúc thực của cô đối với chuyện đó. Về Johannes. Mối nghi ngờ lẩn khuất rằng cô đã chọn anh để trốn chạy, để nổi loạn, để có con khi còn rất trẻ với một người đàn ông hoàn toàn đối lập với bố mình.

Miriam châm thuốc, lục tìm điện thoại trong cái túi xách để trên bàn; nhưng không có tin gì từ Johannes. Không: Anh nhớ em. Không: Em đang ở đâu? Chỉ một tin nhắn của mẹ cô: Marion ở thêm một tối được chứ? Nó muốn mẹ đưa đến trường vào ngày mai.”

Miriam hồi âm: Được chứ, mẹ, tất nhiên rồi, hôn bé giúp con nhé. Cô đặt điện thoại xuống, cuộn người trong chăn và lại nhìn mấy tấm áp phích.

Tự do của thú vật là tự do của chúng ta.

Hãy ngăn chặn trang trại Løken.

Áp phích về một trang trại ở Mysen. Một nơi tại Na Uy mà người ta kiếm tiền từ việc mua những con thú không ai muốn, nhốt chúng trong chuồng rồi bán ra nước ngoài cho mục đích thí nghiệm.

Đó là cách họ đã gặp nhau.

Ziggy.

Miriam lại cảm thấy tội lỗi, nhưng cô không thể quyết định được là nên đứng dậy, thay đồ, bắt taxi về nhà tại Frogner, đón Johannes khi anh về nhà sau kíp trực tại bệnh viện, như một người bạn gái tốt, người mẹ tốt, người mà cô nên là, hay kéo cái chăn phủ lên người trong cái căn hộ nhỏ mà sinh động này, nơi nhắc nhỡ cô về một cuộc đời cô từng có.

Hãy ngăn chặn trang trại Løken.

Cô đã từng làm việc ở Hội Bảo vệ Động vật tại Mosseveien, vì cô cảm thấy nên làm gì đó với cuộc đời mình. Làm gì đó chứ không chỉ là một bà mẹ. Tove và Kari, hai phụ nữ tử tế không có hoài bảo nào khác ngoài quan tâm tới những con mèo không ai muốn. Cho chúng ăn. Âu yếm chúng. Đảm bảo để chúng ý thức được chúng có ý nghĩa. Công việc đơn giản, nhưng với cô thể là đủ.

Và bỗng nhiên anh ta xuất hiện ở đó.

Lần đầu tiên anh ta đến, Tove và Kari suýt nữa đã biến thành hai thiếu nữ chỉ biết cười khúc khích, đỏ mặt như thể đang có người nổi tiếng ghé thăm. Và thoạt đầu, Miriam không thể nhận ra anh ta có điểm gì khác với những tình nguyện viên khác.

Nhưng giờ cô đã có thể thấy rõ.

Khốn thật.

Miriam với tay lấy điếu thuốc khác, vừa châm lửa thì cửa phòng ngủ mở ra.

"Chào em.”

“Chào anh,” Miriam đáp.

“Em có ngủ được chút nào không?”

Anh ta dụi mắt, bước êm qua phòng và ngồi xuống cái ghế đối diện cô, quấn chặt hơn cái chăn đang khoác trên người.

“Không nhiều, một chút thôi.” Miriam đỏ mặt.

“Tốt,” anh ta cười, với tay lấy một điếu trong bao thuốc trên bàn.

Ziggy châm điếu thuốc và nghiêng đầu, nhìn cô qua đóm thuốc bằng đôi mắt đẹp biết cười, nói thẳng vào vấn đề.

“Em nghĩ ta nên làm gì, Miriam? Về chuyện này?”

Bỗng nhiên, cô thấy nôn nao. Cô ở yên tại chỗ, chăm chăm nhìn điếu thuốc nhưng chẳng thấy gì. Cô những tưởng cái cảm giác ngất ngây khi ngồi cả đêm với một người khiến cô cảm thấy được là chính mình đã qua rồi.

“Anh cần cà phê. Em muốn một chút không?”

Xin anh.

“Có lẽ em nên đi.”

Em muốn ở đây cả ngày.

“Anh hiểu,” Ziggy cười. “Anh chỉ không nghĩ sẽ để em chưa ăn sáng mà đã đi, nhưng hiển nhiên, tùy ý em thôi.”

Xin anh đừng nói nữa, nếu không em sẽ không thể đi được.

“Không, em nên đi thì hơn.”

“Tất nhiên rồi. Em phải làm những điều đúng đắn cho mình."

Và khi đã mặc đồ và ra khỏi căn hộ, Miriam mới nhận ra cô có vấn đề.

Cô đã yêu.

Nó không chỉ là sự cảm nắng.

Nếu mình không liên lạc lại với anh ấy thì sao nhỉ?

Cô vẫy taxi và suốt trên đường về cố gắng bám lấy suy nghĩ đó.

Nó sẽ qua thôi.

Cô để chìa khóa xuống bàn gần cửa chính, vừa bước vào phòng ngủ vừa cởi quần áo, chui vào chăn và ngủ thiếp đi khi đầu còn chưa kịp chạm gối.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.