Đối với Trần Phi mà nói, thi cử quả thật hơi xa lạ. Khoảng thời gian qua đã khiến Trần Phi quên mất mình vẫn là một học sinh, còn có chuyện thi cử đang chờ đợi. Về việc thi cử, Trần Phi không có gì phải lo lắng. Mặc dù cậu không học hành gì mấy, nhưng với độ thông minh hiện tại, cộng thêm việc Trần Tiêu Trúc từng bổ túc cho mình cách đây không lâu, về cơ bản thì không có vấn đề gì.
Thế nhưng hiện tại Trần Phi lại đang phân thân thiếu phương thuật, căn bản không về được.
Trần Tiêu Trúc dường như đã đoán trước Trần Phi chắc chắn không về được, cô chỉ thử một chút mà thôi, tất nhiên cũng là nhân cơ hội này gọi cho Trần Phi một cuộc điện thoại. Trước đó Trần Tiêu Trúc vẫn luôn muốn gọi nhưng lại chẳng tìm được lý do. "Anh không về tham gia thi cử, trường học có thể sẽ có chút rắc rối. Nhưng tôi nghĩ chuyện này đối với anh mà nói chắc cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì, dù sao thân phận hiện tại của anh... đừng nói là chuyện nhỏ như thi cử, ngay cả lấy bằng tốt nghiệp trực tiếp cũng chẳng có vấn đề gì. Vậy... trách nhiệm của tôi cũng đã hoàn thành rồi, tôi cúp đây."
"Sao cúp nhanh thế, chẳng lẽ cô không muốn hỏi xem mấy ngày nay tôi sống thế nào à?" Trần Phi cười hì hì nói.
"Anh thì sống thế nào được, nghe giọng anh là biết khoảng thời gian này anh sống khá là sung túc rồi. Tôi còn cần lo lắng cho anh ư? Huống hồ tôi cũng không có thời gian đó, sắp thi rồi, tôi còn phải đi đôn đốc các học sinh khác nữa. Vậy... cứ thế đi, lúc nào anh về thì thông báo cho tôi." Trần Tiêu Trúc nói xong liền thực sự cúp điện thoại.
Trần Phi tặc lưỡi có chút được chăng hay chớ, cậu có thể cảm nhận được Trần Tiêu Trúc quan tâm đến mình, nhưng lại không biết cách biểu đạt, hoặc là không muốn biểu đạt ra.
Cứ như vậy, ngày hôm đó trôi qua trong vô vị. Sáng hôm sau, Trần Phi đang định đi tìm Hồ Xảo Nhi thì kết quả là cô lại tự mình tìm đến.
"Sao cô lại đến đây? Không cần nóng lòng thế chứ." Trần Phi cười nói.
"Còn không phải vì anh sao. Không phải anh bị thương rồi à, đi lại cũng không tiện, nên tôi qua đây. Dù sao ở đâu cũng thế, tôi ở trong phòng anh là được rồi." Hồ Xảo Nhi hiểu chuyện nói.
Trần Phi gật đầu: "Cũng được, vậy đành để cô chịu ủy khuất nằm trên cái giường tôi vừa mới ngủ thôi, đừng có chê có mùi lạ nhé."
Hồ Xảo Nhi khúc khích cười: "Lấy đâu ra mùi lạ chứ, cho dù có thì cũng là mùi đàn ông." Nói xong, Hồ Xảo Nhi trèo lên giường nằm xuống, sau đó còn cố ý ngửi ngửi, như thể đang xem có mùi gì hay không.
Dáng vẻ đó khiến Trần Phi không nhịn được cười, cô nàng Hồ Xảo Nhi này đôi khi thật sự rất đáng yêu.
Ngửi vài cái xong Hồ Xảo Nhi cũng không ngửi nữa, rất tự giác cởi áo ngoài ra chờ Trần Phi châm cứu. Trần Phi cũng không mập mờ, lấy kim châm ra bắt đầu châm cứu cho Hồ Xảo Nhi. Quan hệ của Vương quản gia với Trần Phi lúc này khỏi phải nói cũng biết, ông cũng biết Trần Phi tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì gây hại cho tiểu thư, nên kim vàng đã được giao lại cho Trần Phi bảo quản.
Trần Phi vốn định từ chối, dù sao ngoài lúc trị bệnh ra thì cậu cũng chẳng dùng đến kim vàng làm gì. Nhưng sau đó nghĩ lại thì thôi, mang theo bên người cũng tiện hơn.
Thông qua sự kích thích kép của châm cứu và thang thuốc, Hồ Xảo Nhi thường xuyên có thể cảm nhận được từng đợt đau nhức, như thể muốn căng phồng lên vậy. Cơn đau đó tuy không dữ dội nhưng lại ngắt quãng, giống như lúc phụ nữ tới kỳ kinh nguyệt vậy, tuy không ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt bình thường nhưng lại khiến người ta rất khó chịu. Thế nhưng Hồ Xảo Nhi lại không hề oán trách chút nào, vì cái đẹp mà phải trả giá chút đỉnh cũng là đáng!
Khi Trần Phi châm cứu xong, Hồ Xảo Nhi vừa mặc quần áo vừa hỏi: "Hôm nay là ngày thứ ba rồi nhỉ, có phải sắp có hiệu quả rồi không? Hôm nay nhìn có vẻ lớn hơn hôm qua một chút không?"
Trần Phi cười không nói nên lời. "Cô đó là tâm lý thôi, làm gì có chuyện nhanh có hiệu quả thế được. Nhưng lúc nãy tôi xem qua thì hiệu quả vẫn rất tốt, kích thích phát triển cơ bản là không có vấn đề gì. Khoảng hai ba ngày nữa là cô có thể cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt rồi."
"Ừm ừm, thế thì tốt, thế thì tốt." Hồ Xảo Nhi phấn khích gật đầu. "Vậy tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa."
"Ừ." Trần Phi gật đầu, Hồ Xảo Nhi tung tăng rời đi.
Sau khi bệnh tim hồi phục, cơ thể cô không còn vấn đề gì, cộng thêm sự hồi sinh chân khí của Trần Phi, có thể nói thể chất còn tốt hơn cả những cô gái bình thường. Những ngày này, việc Hồ Xảo Nhi làm nhiều nhất là đi dạo khắp nơi, gần như đã đi hết khu vực quanh biệt thự. Những trò trước kia không thể chơi như chạy bộ, bơi lội hay các môn vận động mạnh khác, Hồ Xảo Nhi đều đã thử qua hết.
Trần Phi uống xong thang thuốc, phóng xuất hồi sinh chân khí, đã có thể cảm nhận được vết thương trên chân đang nhanh chóng hồi phục. Tuy chưa có chút sức lực nào nhưng về cơ bản đã có thể hỗ trợ di chuyển nhẹ nhàng. Những ngày tháng ru rú trong nhà như thế này thực sự là một sự tra tấn, nghĩ ngợi một hồi, Trần Phi vẫn quyết định đăng nhập vào trò chơi xem sao.
Vừa vào game, Trần Phi đã thấy Tiểu Cửu xuất hiện. Tiểu Cửu trong bộ trang phục gợi cảm hở ngực khiến Trần Phi sáng mắt lên, cười hì hì nói: "Người đẹp cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi à? Cô nên cảm thấy may mắn đi, suýt chút nữa là cô không nhìn thấy tôi rồi."
"Đó chẳng phải là lỗi của anh sao, ai bảo anh không cẩn thận. Nếu không phải anh tránh ra thì anh đã chết rồi. Chết rồi anh hiểu không? Thật là." Tiểu Cửu có chút giận dữ nói, nhưng ánh mắt quan tâm thì không cần nói cũng biết.
Trần Phi hắc hắc cười, tiện tay khoác lên vai Tiểu Cửu. "Tôi chẳng phải vẫn chưa chết sao, nhưng vết thương trên chân tạm thời chưa khỏi, chỉ đành làm phiền cô đỡ tôi vậy. Tôi không cố ý chiếm tiện nghi của cô đâu, tuyệt đối không có!"
"Thật sự không có sao?" Tiểu Cửu hỏi.
Trần Phi gật đầu khẳng định: "Không có, tuyệt đối không có."
"Vậy tay anh đang làm gì thế, tại sao lại sờ tới sờ lui trên vai tôi." Tiểu Cửu phẫn nộ gào lên, Trần Phi lập tức cười hì hì.
"Ai bảo da cô mịn màng như vậy, nhất thời không kiềm chế được, không kiềm chế được thôi mà."
"Tôi cho anh không kiềm chế được này, tôi cho anh không kiềm chế được này." Tiểu Cửu đột nhiên vươn tay véo mạnh vài cái trên người Trần Phi, Trần Phi lập tức đau đớn vội vàng cầu xin, cuối cùng Tiểu Cửu mới buông tay ra.
Trần Phi có chút buồn bực, hèn gì cổ nhân nói chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó nuôi, phụ nữ quả thực không thể đắc tội mà. Nhưng chẳng phải nói độ thân mật đạt đến mức thân mật thì làm gì cũng được sao? Sao quy tắc này ở chỗ Tiểu Cửu lại không có tác dụng nhỉ?
Mới chỉ khoác vai sờ vài cái mà đã xuống tay ác độc véo mình như vậy, nếu mà thực sự làm chuyện gì đó thì Tiểu Cửu chẳng phải sẽ nổi điên lên sao?
"Anh đang bị thương mà còn vào đây làm gì, lại không thể đánh quái. Lỡ như lại đụng trúng người đó thì sao, anh đánh lại không?" Tiểu Cửu quan tâm hỏi.
Trần Phi cười cười: "Ở bên ngoài thật sự chán lắm, vào đây gặp cô còn hơn là ở bên ngoài. Còn về Tào Lập Quân à, hừ hừ, tốt nhất hắn đừng có đến, nếu mà đến thì chưa biết chừng ai đánh không lại ai đâu, tôi đây là loại người chỉ lo giết chứ không lo chôn đấy."
"Anh cứ bốc phét đi, nếu thực sự lợi hại như vậy sao có thể bị thương?" Tiểu Cửu bĩu môi dường như rất khinh thường, sau đó nhắc nhở: "BOSS lần trước không phải đã rớt ra đồ sao, anh mau xem có đồ gì tốt không."
Được Tiểu Cửu nhắc nhở, Trần Phi mới nhớ ra, cướp BOSS của Tào Lập Quân mà cậu còn chẳng xem kỹ rớt ra cái gì, dù sao chỉ biết có một viên Hỏa Diễm Châu. Trần Phi vội vàng mở túi đồ của mình ra kiểm tra, nhìn thấy cảnh này khiến Trần Phi phấn khích không thôi, cảm thấy hành vi cướp quái của mình là hoàn toàn đúng đắn!
"Hỏa Cầu Thuật, pháp thuật cơ bản hệ Hỏa. Có thể thông qua ngưng tụ nguyên tố lửa để ngưng kết thành cầu lửa, kèm theo sát thương lửa duy trì mỗi giây, thời gian duy trì ba mươi giây! Thời gian hồi chiêu năm giây, tiêu hao tinh thần lực khá cao."
Kỹ năng pháp thuật, chắc chính là chiêu thức tấn công của Hỏa Diễm Linh Xà đây mà. Hiệu quả cũng khá ổn, hơn nữa không ngờ còn có sát thương duy trì, điều này khiến Trần Phi rất ngạc nhiên, thời gian hồi chiêu cũng không dài, nhưng tiêu hao tinh thần lực khá cao, điểm này thì hơi không giống kỹ năng cơ bản.
Tuy nhiên nghĩ lại thì dù sao cũng là tấn công pháp thuật, tiêu hao tinh thần lực cao cũng là điều dễ hiểu. Trần Phi thử phóng ra một Hỏa Cầu Thuật, cảm nhận một chút thì không thấy quá mệt mỏi, dựa theo mức độ này, cậu ít nhất có thể phóng khoảng mười lăm đến hai mươi lần mới tiêu hao sạch tinh thần lực.
Ngoài kỹ năng này ra, món trang bị khiến Trần Phi để tâm chính là Trái Tim Hỏa Diễm. Nhìn từ tên gọi thì rất hợp với phong cách ở đây, nhưng thực tế lại là một chiếc vòng cổ. Thuộc tính khủng đến mức Trần Phi phải cảm thán trời ban mưa đúng lúc.
"Trái Tim Hỏa Diễm, tăng 50% sát thương pháp thuật hệ Hỏa, tăng 30% phòng thủ hệ Hỏa, mỗi mười giây hồi phục 1 điểm tinh thần lực. Có thể khảm bảo thạch, loại châu một viên!"
Tăng 50% sát thương pháp thuật hệ Hỏa thôi cũng đủ biến thái rồi, lại còn tăng thêm 30% phòng thủ. Nhưng đây chưa phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là hồi phục 1 điểm tinh thần lực mỗi mười giây, đây mới là đồ tốt tuyệt đối.
Có cái này rồi, cậu không cần lo lắng tinh thần lực sẽ cạn kiệt, hoàn toàn có thể chơi chiến thuật tiêu hao.
Hơn nữa còn có thể khảm bảo thạch, các loại châu, điều này có nghĩa là còn có thể nâng cấp phẩm chất. Ước chừng viên Hỏa Diễm Châu rớt ra cùng lúc đó có thể dùng được, nhưng không biết khảm vào như thế nào. Về điểm này Trần Phi cũng không quá nóng lòng, hoàn toàn có thể để khi nào có cơ hội rồi tính sau.
Trần Phi lập tức đeo Trái Tim Hỏa Diễm lên cổ, tức thì cảm nhận được một luồng cảm giác khá đặc biệt lan tỏa khắp toàn thân, không nói rõ được cảm giác gì, tóm lại là rất dễ chịu, toàn thân khoan khoái.
"Cái Trái Tim Hỏa Diễm này quả thực không tệ, nếu rèn giũa kỹ lưỡng biết đâu có thể trở thành trang bị cực phẩm, chỉ là ở đây không có cách nào khảm nạm. Khoảng thời gian này anh có thể tranh thủ đánh thêm nhiều bảo thạch, hoặc các loại châu, rồi dùng loại chất lượng tốt nhất để khảm vào." Tiểu Cửu ở bên cạnh nói.
Trần Phi gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi, có cơ hội tôi nhất định sẽ kiếm nhiều một chút. Nhưng Hỏa Diễm Linh Xà Vương chắc là không kiếm được nữa rồi, nên thử mấy con BOSS khác."
"BOSS khác? Với thực lực hiện tại của anh e là chưa được đâu, anh vẫn nên tranh thủ thời gian nâng cao thực lực của mình đi. Theo tôi thấy, anh cứ an tâm ở khu vực này giết Hỏa Diễm Linh Xà để nâng cao thực lực đi." Tiểu Cửu không hề khách khí đả kích.
Trần Phi bĩu môi, rõ ràng là rất không hài lòng với thái độ xem thường mình của Tiểu Cửu. Nhưng cậu biết Tiểu Cửu sẽ không hại mình, hơn nữa còn có tên Tào Lập Quân kia chưa giải quyết, bản thân cậu cũng quả thực không vội rời khỏi đây.
Chương ba tới đây, bù chương ngày 23. Hôm nay kết thúc, mỗi ngày tiếp tục.